Mùa Xuân Tình Yêu Full

Mùa Xuân Tình Yêu Full

Ngày thứ ba sau khi về nhà họ Tân, tôi thay chị gái gả cho Phật tử nhà họ Lục – người bị liệt hai chân.

Anh ta nhìn tôi thờ ơ rồi lạnh nhạt nói: “Anh không có hứng thú với em, em chỉ có thể làm vợ trên danh nghĩa của anh thôi.”

Ba năm sau, Lục Chiêu Ngôn hồi phục, có thể đi lại như bình thường.

Chị tôi cũng trở thành họa sĩ nổi tiếng quốc tế và quay về nước.

Cô ấy xưa nay kiêu căng ngạo mạn, tính tình ngang ngược.

Vừa về đến là tuyên bố muốn tranh lại danh phận “bà Lục”.

Tôi chỉ cười, giọng bình thản: “Chị thích thì cứ lấy đi, tôi không tranh nữa.”

Tiền và tài nguyên tôi đã gom đủ.

Tôi ký vào đơn ly hôn rồi rời đi.

Đúng lúc đó, một hàng dòng chữ bay ngang qua không trung:【Nữ phụ thức tỉnh, cốt truyện chuẩn bị đảo chiều】

1

Chỉ cần gả cho Lục Chiêu Ngôn, nhà họ Lục sẽ đưa cho nhà họ Tân mười tỷ.

Mười tỷ tiền sính lễ, trả hết nợ cho nhà tôi còn dư một nửa.

Tôi đồng ý kết hôn, nhưng đưa ra hai điều kiện:

Một nửa tiền sính lễ phải đứng tên tôi, và tôi được chuyển hộ khẩu ra khỏi nhà họ Tân.

Đêm tân hôn, Lục Chiêu Ngôn vẫn ở trên núi trong chùa, không chịu xuống.

Trước đây nhà họ Lục sợ anh ta nhìn thấu hồng trần rồi xuất gia, nên mới chịu bỏ số tiền lớn, “mua” tôi về làm vợ.

Ba ngày sau anh ta xuống núi về nhà, lạnh lùng nói với tôi:

“Cô chỉ có thể là vợ trên danh nghĩa của tôi.”

Tôi không phản đối, suốt ba năm tôi tận tâm chăm sóc anh.

Cuối cùng anh hồi phục, có thể đứng lên trở lại.

Ai cũng tưởng tôi đã vững vàng ngồi lên vị trí “bà Lục”.

Cho đến tiệc mừng sinh nhật 60 tuổi của bố chồng, tổ chức tại nhà.

Chị tôi – Tân Mộng – quay về nước.

Tôi đứng trước cửa thư phòng, thấy hai người họ đang ôm nhau trong đó.

“Chiêu Ngôn, ngày đó vì bệnh tình em nghiêm trọng nên đành phải ra nước ngoài chữa trị.

Đến khi khỏi bệnh quay về thì anh đã kết hôn, còn cưới em gái em – Tân Mạn.

Anh không biết ba năm nay em vừa nhớ anh, vừa hận anh đến mức nào.

Giờ em chỉ dám lén ôm anh một cái ở đây thôi…”

Tân Mộng nghẹn ngào kể lể.

Người ban đầu có hôn ước với Lục Chiêu Ngôn là chị ấy.

Ba năm trước, sau tai nạn xe khiến anh bị liệt, chị liền sang nước ngoài.

Nhà họ Lục gây áp lực lên ba tôi, bắt tôi thay chị gả sang chăm sóc anh.

Lúc này, hàng loạt dòng chữ nữa lại bay qua mắt tôi:

【Nhìn kìa, nam chính vẫn luôn yêu nữ chính. Nữ phụ tưởng chăm sóc ba năm là có thể thay thế được, đúng là ngốc!】

【Cô ta chỉ là công cụ làm nền cho cốt truyện, nam chính hồi phục rồi thì nhiệm vụ của cô ta cũng hết.】

【Chỉ có nữ chính mới khiến nam chính dứt bỏ được giữa trần tục và cửa Phật.】

【Nữ phụ mau chóng biến đi, chúng tôi muốn xem cảnh tình cảm ngọt ngào của nam nữ chính!】

Tất cả những dòng đó đều là lời chê bai tôi.

Tôi là nữ phụ công cụ?

Lục Chiêu Ngôn là nam chính, còn Tân Mộng mới là nữ chính?

Đây là cốt truyện khỉ gió gì vậy.

Trong thư phòng, Lục Chiêu Ngôn nghe chị tôi nói xong, lại nhìn người trong lòng đang khóc như hoa lê trong mưa, vai khẽ run.

Anh ta khẽ nhíu mày, thở dài một tiếng mà không đẩy cô ra.

Dễ dàng tha thứ cho việc cô từng phản bội hôn ước năm xưa.

Tân Mộng khóc một lúc rồi nũng nịu nói:

“Chiêu Ngôn, chuỗi hạt Phật này… anh có thể tặng em không?”

Lục Chiêu Ngôn hơi khựng lại, không trả lời.

Chị tôi bĩu môi tỏ vẻ ấm ức.

“Anh đã kết hôn, là chồng người ta rồi. Bây giờ em chỉ muốn xin chuỗi Phật châu này của anh, mà anh cũng không chịu cho sao? Gần đây em ngủ không ngon, phải có đồ của anh bên người mới ngủ được.”

Khuôn mặt Lục Chiêu Ngôn thoáng hiện nét áy náy, cuối cùng vẫn tháo chuỗi Phật châu xuống, dịu dàng đeo cho cô ta.

Chuỗi Phật châu đó anh đã đeo suốt bao năm, chưa từng rời người, cũng không cho ai chạm vào.

Hôm đó anh đi tắm, để tạm trên bàn.

Tôi chỉ cầm lên nhìn một chút, liền bị anh quát nạt gay gắt.

Còn cảnh cáo tôi sau này không được phép chạm vào nữa.

Vậy mà giờ anh lại sẵn sàng đưa cho Tân Mộng, chỉ vì cô ta mất ngủ.

Sau khi đeo xong, Tân Mộng vui vẻ kiễng chân lên hôn anh một cái.

Lục Chiêu Ngôn vẫn không đẩy ra, ngược lại còn ôm chặt lấy cô ta, đáp lại nụ hôn ấy một cách sâu đậm.

Trước mắt tôi lại hiện lên hàng loạt dòng chữ:

【Ngọt quá đi mất, tức chết nữ phụ rồi.】

【Chuẩn bị ngược nữ phụ để cho cô ta out khỏi câu chuyện đây mà.】

Tôi khẽ cau mày, xoay người rời khỏi thư phòng.

Một lúc sau, hai người họ mới bước ra ngoài.

Nhiều người nhìn thấy Tân Mộng, thấy cô ấy nép bên cạnh Lục Chiêu Ngôn, lập tức cho rằng cô ấy chính là thiếu phu nhân nhà họ Lục.

Ai nấy đều không ngớt lời khen ngợi, bảo hai người đẹp đôi, trai tài gái sắc, thật xứng đôi vừa lứa.

Lục Chiêu Ngôn không hề đính chính, cứ để mặc mọi người hiểu lầm như vậy.

2

Tôi lạnh nhạt liếc qua hai người họ.

Họ quay lại với nhau, thật sự yêu thương sao?

Nếu thật như vậy, thì ba năm trước, tại sao một người lại chọn ra nước ngoài, người còn lại thì im lặng để cha mẹ sắp xếp hôn nhân?

Khóe môi tôi khẽ nhếch lên một nụ cười giễu cợt.

Tôi vốn không thích những nơi ồn ào như thế này, nên đi ra vườn sau để hít thở chút không khí.

Khi đang trên đường quay về phòng, tôi bắt gặp Tân Mộng và em họ cô ta – Hứa San San.

“Lần này chị về nước là không đi nữa chứ? Hồi đó nếu không phải Lục Chiêu Ngôn gặp tai nạn, thì chị đã là bà Lục rồi, có khi giờ con cái cũng đủ cả rồi.”

Tân Mộng không trả lời, ánh mắt lại nhìn về phía tôi.

Hứa San San thấy tôi đến cũng chẳng buồn dừng lại, tiếp tục nói:

“Ai mà chẳng biết người Lục Chiêu Ngôn định cưới ban đầu là chị, là con nhỏ Tân Mạn mặt dày kia nhân lúc chị ra nước ngoài chữa bệnh mà quyến rũ anh ấy.

Lần này chị nhất định phải cứng rắn một chút, đuổi cô ta đi, giành lại vị trí bà Lục!”

Tôi quay người muốn rời đi, chẳng muốn nghe thêm một lời nào nữa.

Nhưng Hứa San San lại chặn trước mặt tôi.

“Đứng lại! Sao cô có thể cướp đàn ông của chị gái mình chứ!

Mẹ cô lúc còn sống cũng vì giành giật đàn ông mà bị báo ứng rồi, giờ cô còn học theo à? Nếu không mau cút khỏi nhà họ Lục, cẩn thận đấy, rồi cô cũng sẽ có kết cục như mẹ cô thôi!”

Tôi nghe xong liền bước lên, không nói nhiều, tát thẳng vào mặt cô ta.

Trên màn hình lại xuất hiện những dòng chữ kinh ngạc:

【Nữ phụ dữ dằn vậy sao? Kịch bản lỗi rồi à?】

【Cô ta phản ứng thế là giận quá mất khôn rồi, nhỏ nhen như vậy bảo sao nam chính không yêu nổi.】

Hứa San San trợn mắt nhìn tôi như không thể tin nổi.

“Cô điên à? Dám đánh tôi?!”

“Tôi chịu bị nói cũng được, nhưng cô dám lôi mẹ tôi ra nói bậy, tưởng tôi không có tính khí chắc?”

Ba tôi ngày xưa lén qua lại với mẹ Tân Mộng – Hứa Huệ Tâm, người từng là bạn thân nhất của mẹ tôi.

Nhưng bà ta lúc đó chê ba tôi nghèo, nên đi lấy một thiếu gia giàu có.

Ba tôi mới quay sang theo đuổi mẹ tôi.

Mẹ tôi không biết ông từng qua lại với Hứa Huệ Tâm, cứ tưởng ông thật lòng, nên mới lấy ông.

Khi tôi sáu tuổi, bố mẹ Tân Mộng ly hôn.

Hứa Huệ Tâm dẫn Tân Mộng – khi đó mới tám tuổi – đến tá túc tại nhà tôi.

Hôm đó mẹ tôi tan làm sớm, vừa về đến nhà thì bắt gặp người bạn thân nhất của mình đang lăn lộn với chồng trong phòng ngủ.

Mẹ vốn đã yếu, bị sốc đến mức sẩy thai ngay tại chỗ.

Ba ngày sau, khi biết được chuyện năm xưa ba tôi từng theo đuổi Hứa Huệ Tâm, mẹ tôi không chịu nổi cú sốc ấy nữa, nhảy lầu tự tử.

Ba tôi lo hậu sự cho mẹ xong, một tháng sau liền cưới Hứa Huệ Tâm.

Ông ta còn nói với bên ngoài rằng người ông định cưới vốn không phải mẹ tôi, là mẹ tôi si mê rồi ép buộc ông cưới.

Khiến mẹ tôi chết rồi mà vẫn bị người đời mắng là đàn bà xấu xa.

Ngày hôm sau sau khi mẹ mất, Tân Mộng đã dòm ngó đến phòng tôi, ép tôi dọn ra ngoài nhường phòng cho cô ta.

Sau đó, cô ta giành lấy con búp bê tôi yêu thích nhất, cắt nát váy mẹ từng mua cho tôi.

Thậm chí còn nhốt tôi trong nhà vệ sinh cả đêm.

Tôi kể với ba, ông chỉ lạnh lùng nói tôi không bao dung với chị gái.

Không lâu sau, Hứa Huệ Tâm nói tôi xô Tân Mộng ngã.

Ba tôi tức giận đến mức đem tôi vứt vào trại trẻ mồ côi để “suy ngẫm”.

Tôi ở đó suốt một năm.

Đến khi ông bà ngoại biết chuyện, lập tức bắt xe trong đêm để đến đón tôi về.

Vài năm sau, Lục Chiêu Ngôn bị tai nạn, gãy chân. Nhà họ Lục muốn Tân Mộng gả qua để chăm sóc anh.

Ba tôi mới nhớ đến tôi, quay về tìm.

Lúc đó bà ngoại tôi đang nằm viện cần phẫu thuật gấp, tôi vay khắp nơi, nhờ vả hết người thân bạn bè cũng vẫn không đủ tiền.

Khi nhìn thấy ảnh Lục Chiêu Ngôn, tôi nhận ra anh chính là người đã cứu tôi năm năm trước. Thế là tôi đồng ý kết hôn.

Vậy mà giờ Hứa San San dám sỉ nhục mẹ con tôi như thế, sao tôi có thể nhịn được.

Sau cái tát của tôi, Hứa San San tức điên lao thẳng vào.

Tôi và cô ta giằng co dữ dội.

Tân Mộng cũng xông vào đánh tôi.

Trên màn hình lập tức bùng nổ:

【Nữ phụ độc ác quá, dám ra tay với khách và nữ chính.】

【Cô ta đúng là điên thật rồi, một chọi hai luôn à? Muốn out khỏi cốt truyện để nhường đất diễn cho nữ chính sao?】

Đến khi Lục Chiêu Ngôn lao đến kéo bọn tôi ra, cả ba đã rối bời, tóc tai rối tung.

Tôi trông còn thảm hơn cả hai người kia, mũi vẫn đang chảy máu.

Lục Chiêu Ngôn nhìn thấy cảnh đó, lời định quát cũng nghẹn lại trong cổ họng.

Nhưng Hứa San San đã nhanh miệng mách trước:

“Lục tổng, là Tân Mạn đánh tôi trước. Chị tôi chỉ can ngăn mà cũng bị cô ta đánh luôn!”

Lời cô ta lập tức khiến ánh mắt Lục Chiêu Ngôn chuyển sang nhìn Tân Mộng.

Tân Mộng nước mắt lưng tròng, yếu ớt ngã vào lòng anh.

“Chiêu Ngôn, không ngờ Mạn Mạn lại đề phòng em đến vậy. Hôm nay em đúng là không nên đến…”

Lục Chiêu Ngôn nghe vậy, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước dừng lại trên mặt tôi vài giây, định mở miệng quát.

Nhưng chưa kịp nói, tôi đã trợn mắt rồi ngất xỉu ngay tại chỗ.

Lần này đến cả đám người kia cũng sững sờ:

【Nữ phụ này đúng là biết diễn, nhập vai quá chuẩn…】

Similar Posts

  • Nhà Tân Hôn Hay Cái Bẫy

    Lễ cưới của tôi là một căn nhà.

    Bên nhà trai trả tiền cọc, nhưng chỉ ghi tên tôi trên sổ đỏ.

    Tôi vất vả trả hết khoản vay, mới phát hiện ra là… không hề có tiền cọc nào.

    Tôi chất vấn chồng, nhưng anh ta lại đẩy tôi ngã xuống cầu thang.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày ký hợp đồng mua nhà.

  • Vị Thánh Của Những Linh Hồn Lông Lá

    “Bán rồi.”

    Giọng mẹ tôi vang lên đầy phấn khích.

    Tay tôi đang viết bài tập thì khựng lại.

    “Cái gì bán rồi ạ?”

    “Nhà mình.”

    Bà nhìn tôi, “Ba triệu tệ, mẹ đem hết quyên cho trạm cứu trợ động vật hoang.”

    Tôi gập sách lại. “Mẹ nói gì cơ?”

    “Lũ nhóc lông lá đó đáng thương lắm, không nhà không cơm ăn.”

    Mẹ tôi vẻ mặt như đang phát sáng vì nghĩa cử vĩ đại: “Làm người phải có lòng trắc ẩn, vạn vật đều bình đẳng.”

    Tôi nhìn bà, bất giác bật cười.

    Tuần trước tôi vừa nói với bà: “Con đang ôn thi đại học, có thể đừng để hơn chục con chó sủa ầm lên trong nhà nữa không? Con không ngủ nổi.”

    Bà nói gì nhỉ? “Sao mày ích kỷ thế? Chúng nó cũng là sinh mạng, không thể nhịn một chút được à?”

    “Đó là nhà của mẹ.” Tôi đeo balo lên. “Vậy sau này già yếu, xin mẹ cứ trông chờ đám chó ấy phụng dưỡng.”

    Sắc mặt bà biến đổi rõ rệt.

    “Mày có ý gì đấy?”

    Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, từng chữ một rành rọt:

    “Từ hôm nay, con không còn người mẹ như mẹ nữa.”

    Điện thoại gọi đến sau một tuần tôi dọn ra khỏi nhà.

    “Lý Dương, nghe nói con muốn đoạn tuyệt với gia đình?”

    Là cậu cả gọi đến.

  • Cần Câu Tình Yêu

    Tôi là nữ diễn viên có độ tồn tại thấp nhất trong giới giải trí, bị ép phải tham gia show truyền hình thực tế ở nông thôn để đủ số lượng.

    Thế là, tôi mua một cây cần câu, lặng lẽ đứng làm phông nền phía sau.

    Khi idol hát nhảy khoe cơ bụng khiến mọi người hét lên phấn khích, tôi thì đang móc mồi, quăng câu.

    Khi tiểu hoa mới nổi cố ý gây chuyện, tìm cách chọc ngoáy, tôi thản nhiên ném cá cho con mèo hoang.

    Nhưng rồi, nam thần lạnh lùng đột ngột xuất hiện, ánh mắt rực cháy, bám theo tôi từng bước:

    “Ờm… có thể gửi link mua cần câu cho tôi được không?”

    “À đúng rồi, cho tôi hỏi thêm, tại sao tôi đã dụ cá rồi mà vẫn chẳng câu được con nào, còn cô thì cứ câu chơi mà mỗi phút một con vậy?”

    Tôi: “???”

    Cư dân mạng nổ tung:

    【Chị ơi đừng câu nữa, anh tôi bị câu thành… cá rô rồi!】

    【Hội những người câu cá kéo đến: Câu được nhiều cá như vậy! Lương tâm đâu rồi? Nhân tính đâu rồi? Địa chỉ ở đâu vậy?!】

  • Đêm Tân Hôn, Chồng Tôi Ôm Người Khác

    Đêm trước lễ đính hôn, vị hôn phu của tôi bỗng mất liên lạc suốt 5 tiếng đồng hồ, chỉ vì muốn mua thuốc đau dạ dày cho cô trợ lý nhỏ.

    Đêm hôm đó, khi anh trở về, tôi cho anh hai sự lựa chọn: hoặc sa thải cô ta, hoặc hủy hôn lễ.

    Anh biến mất suốt ba ngày trời.

    Khi gặp lại, anh toàn thân ướt sũng đứng trước cửa nhà, ôm chặt lấy tôi và nói:

    “Ngoài em ra, anh không cần ai khác.”

    Về sau — đêm tân hôn, anh lại một lần nữa biến mất.

    Với tư cách là bác sĩ khoa cấp cứu, tôi bị triệu tập khẩn cấp quay lại bệnh viện.

    Chỉ đến nơi, tôi mới phát hiện… bệnh nhân chính là cô trợ lý — bị chấn thương vùng kín.

    Mà vị hôn phu của tôi, lại đang áo quần xộc xệch ngồi bên cạnh chăm sóc.

  • Phần Thưởng Cuối Cùng Của Thế Giới

    VẮN ÁN

    Tám năm sống trong thân phận một cô gái cổ đại, ta luôn nghĩ chỉ cần Tiêu Phong đăng cơ thì mọi chuyện giữa ta và biểu muội Thẩm Nguyệt sẽ chấm dứt, nhiệm vụ cũng sẽ hoàn thành.

    Khi ấy, ta và Tiêu Phong như đôi trẻ mới yêu, lời thề của hắn còn rõ mồn một trước mắt:

    “Nàng sẽ là hoàng hậu của trẫm. Một đời một kiếp, chỉ có nàng.”

    Ta tin. Ngây thơ tin.

    Nhưng Thẩm Nguyệt lại đem lòng với hắn.

    Và trong khoảnh khắc hệ thống ban thưởng hiện ra, nàng lập tức chọn “thể chất đặc biệt”, chỉ cần chung phòng với Tiêu Phong liền có thể mang thai.

    Thân phận nàng nơi cổ đại lại càng không thể xem thường: độc nữ của cố đại tướng quân Thẩm gia, vị anh hùng chết trận sa trường.

    Vì muốn giữ hương hỏa cho Thẩm thị, Tiêu Phong đưa ra quyết định khiến lòng ta lạnh buốt.

    “Trẫm không yêu nàng ấy, nhưng Thẩm gia có công, không thể để tuyệt hậu.”

    “Chỉ là một đ /ứa tr /ẻ mà thôi.”

    “Ái phi, chờ nàng mang thai rồi, trẫm sẽ không chạm vào nàng ấy nữa.”

    Ta phản đối, tranh cãi đến đỏ mắt, nhưng hắn vẫn kiên quyết rước Thẩm Nguyệt tiến cung.

    Rằm tháng sau chính là thời điểm hắn chọn để viên phòng cùng nàng.

    Chỉ có điều, Tiêu Phong đã quên một chuyện,

    ta cũng là người x /uyên kh /ông.

    Ta cũng có quyền chọn phần thưởng cuối cùng.

    Và lựa chọn của ta rất đơn giản:

    “Ta chọn hồi hương.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *