Mười Tám Năm Bị Nuôi Dưỡng Trong Dối Trá

Mười Tám Năm Bị Nuôi Dưỡng Trong Dối Trá

Tôi nhặt chai suốt 18 năm, đến khi phát hiện ba có lương năm 3 triệu tệ

Con nhà người ta tiền tiêu vặt tính theo tháng, nhà tôi tính theo từng cái.

Muốn mua chai Coca 3 tệ, trước tiên phải ra ngoài đường nhặt đủ 30 cái chai.

Bạn học mời ăn mừng sinh nhật, tôi chưa bao giờ dám đi.

Mẹ nói nhà mình điều kiện không tốt, phải biết điều.

Tôi tin ròng rã suốt mười tám năm.

Cho đến ngày thi đại học kết thúc, khi tôi dọn lại đồ cũ, phát hiện máy tính xách tay của ba.

Trong lịch sử duyệt web có một diễn đàn nuôi dạy con cái mà ông thường xuyên ghé qua.

Bài đăng được ghim ở đầu, là ông đăng sáu năm trước.

Tôi bấm vào, câu đầu tiên đã khiến toàn thân tôi lạnh toát.

01

Tôi tên là Tống Dao.

Mười tám năm qua, tôi vẫn luôn tưởng nhà mình rất nghèo.

Ký ức sâu đậm nhất là năm tôi tám tuổi.

Tôi đứng trước tủ lạnh ở tiệm tạp hóa, chết lặng nhìn chằm chằm vào chai Coca 3 tệ kia.

Mẹ Lưu Phương nắm tay tôi, trên mặt mang theo vẻ khó xử quen thuộc.

“Dao Dao, nhà mình điều kiện không tốt, phải biết điều.”

Tôi gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Trên đường về nhà, tôi nhìn thấy một chai nhựa bị vứt bỏ.

Tôi hỏi mẹ, nhặt chai có đổi ra tiền được không.

Bà sững lại một chút, rồi lập tức khen tôi đã lớn, biết giúp đỡ chia sẻ gánh nặng cho gia đình.

Từ ngày đó, tôi có nguồn “tiền tiêu vặt” duy nhất của mình.

Một cái chai mười xu.

Ba trăm cái chai, đổi được một chai Coca.

Tôi nhặt suốt cả mùa hè.

Khi cuối cùng tôi uống được ngụm Coca ấy, tôi cảm thấy đó là thứ ngọt nhất trên đời.

Sau khi đi học, tiền tiêu vặt của bạn học được phát theo tuần, theo tháng.

Còn của tôi là phát theo “cái”.

Ba trăm cái chai, ba trăm tiếng “keng” giòn tan, mới là quyền được xa xỉ của tôi.

Bạn học tổ chức sinh nhật, bày tới mấy bàn ở nhà hàng ngoài trường.

Thiệp mời được đưa đến tay tôi, rồi lại bị tôi lén lút nhét về ngăn kéo.

Tôi không dám đi.

Tôi sợ nhìn thấy giá trên thực đơn, càng sợ họ hỏi tôi vì sao tôi lúc nào cũng chỉ mặc bộ đồng phục đã giặt đến bạc màu.

Lưu Phương lúc nào cũng thở dài trên bàn cơm.

Nói ba Tống Khải Minh ở công trường vất vả thế nào, không dễ dàng ra sao.

Nói từng đồng tiền đều phải dè sẻn mà tiêu.

Tôi tin.

Tôi khắc hai chữ “biết điều” vào tận xương cốt.

Cơm ở căn tin trường không đắt, nhưng tôi mãi mãi chỉ lấy một cái màn thầu trắng, năm xu.

Chấm với nước nóng miễn phí do trường cung cấp, thế là xong một bữa trưa.

Bạn học hỏi tôi sao không ăn rau.

Tôi nói, giảm cân.

Thế là họ cười.

Không ai biết, tôi chỉ tiếc mấy đồng tiền mua rau ấy.

Khi tiếng chuông kết thúc kỳ thi đại học vang lên, tôi thở phào thật dài.

Mười tám năm khổ học, cuối cùng cũng kết thúc rồi.

Về đến nhà, Lưu Phương nói ngày mai phải về nhà bà ngoại một chuyến, bảo tôi thu dọn lại phòng cho cẩn thận.

Phòng tôi rất nhỏ, một cái giường, một cái bàn học, một cái tủ quần áo bị bong sơn.

Đồ đạc không nhiều, rất nhanh đã dọn xong.

Khi đang dọn đống sách cũ dưới gầm giường, tôi chạm phải một chiếc hộp vuông cứng cứng.

Kéo ra, phủi lớp bụi trên đó đi.

Là một chiếc túi đựng máy tính màu đen.

Tôi ngây người.

Nhà tôi, lúc nào có thứ này?

Tôi mở túi máy tính ra, bên trong là một chiếc máy tính xách tay rất cũ.

Tôi nhận ra, đó là cái ba Tống Khải Minh từng dùng trước đây.

Khoảng mười năm trước, ông nói máy tính hỏng rồi, muốn đem đi bán phế liệu, sau đó thì tôi không còn thấy nó nữa.

Không ngờ, nó lại luôn được giấu dưới gầm giường của tôi.

Trong lòng tôi dâng lên chút tò mò, bèn ôm máy tính ngồi xuống trước bàn học.

Ấn nút khởi động.

Màn hình, vậy mà sáng lên.

Hệ thống khởi động rất chậm, phát ra tiếng ù ù nặng nề của chiếc quạt đã cũ.

Tôi mở trình duyệt lên.

Muốn xem trước đây ba thường dùng máy tính để làm gì.

Lịch sử duyệt web rất ít, gần như đều đã bị xóa sạch.

Chỉ có một trang web, được đặt làm trang chủ, lặp đi lặp lại xuất hiện trong mấy dấu vết ít ỏi còn sót lại.

Diễn đàn nuôi dạy con “Tình yêu và trưởng thành”.

Tôi khẽ nhíu mày.

Ba là một người đàn ông, sao lại vào loại chỗ này?

Giao diện diễn đàn rất sơ sài, đậm đặc cảm giác của thời trước.

Trong một bài được ghim lên đầu, tiêu đề in đậm đã thu hút sự chú ý của tôi.

ID người đăng là “Sao Mai”.

Là biệt danh trên mạng của ba tôi.

Thời gian đăng bài là sáu năm trước.

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác khó nói thành lời, như bị ma xui quỷ khiến, tôi bấm vào.

Tiêu đề bài viết, như một cây kim lạnh buốt, đâm thẳng vào mắt tôi.

【Ghi chép toàn bộ quá trình: Một thí nghiệm nuôi dạy con kéo dài mười tám năm】

02

Máu toàn thân tôi, dường như đông cứng lại trong khoảnh khắc ấy.

Tiếng tim đập trong tai bị phóng đại vô hạn, thình thịch, thình thịch, thình thịch.

Từng chữ một, tôi nhìn xuống dưới.

Người đăng: Sao Mai.

“Tôi tên là Tống Khải Minh, thu nhập hằng năm sau thuế khoảng ba triệu.”

“Vợ tôi, Lưu Phương, là nội trợ toàn thời gian.”

“Chúng tôi có một cô con gái tên là Tống Dao, hôm nay là sinh nhật mười hai tuổi của con bé.”

“Kể từ giây phút con bé chào đời, tôi và vợ đã quyết định tiến hành một thí nghiệm giáo dục đặc biệt kéo dài mười tám năm đối với nó.”

“Đề tài thí nghiệm: Một đứa trẻ lớn lên trong môi trường ‘nghèo khó’ được kiểm soát chính xác, có thể dựa vào nỗ lực và sự kiên cường của chính mình, thoát khỏi sự trói buộc của hoàn cảnh, cuối cùng thi đỗ vào một ngôi trường đại học hàng đầu hay không?”

“Chúng tôi muốn biết, sự thiếu thốn vật chất đến cực hạn, liệu có thể bồi dưỡng ra phẩm chất kiên cường nhất và trái tim biết ơn thuần khiết nhất hay không.”

“Mã hiệu thí nghiệm: Kế hoạch Phác Ngọc.”

Tay tôi bắt đầu run lên không khống chế được.

Màn hình máy tính xách tay trước mắt tôi lúc mờ đi, lúc lại rõ trở lại.

Trong bài đăng, Tống Khải Minh dùng giọng điệu gần như khoe khoang, lạnh lẽo đến tàn nhẫn, ghi chép tỉ mỉ từng chi tiết của “thí nghiệm”.

“Quy tắc thí nghiệm thứ nhất: Mô phỏng hoàn cảnh.”

“Chúng tôi bán căn hộ ở trung tâm thành phố, thuê một căn hai phòng ngủ ở khu cũ ngoài ngoại ô, đó là ‘nhà’ duy nhất của nó trong mười tám năm qua.”

“Tôi nói với nó rằng tôi làm việc ở công trường, sáng đi tối về. Thực ra, tôi lái xe đến một căn nhà khác để xử lý công việc công ty.”

“Vợ tôi Lưu Phương phụ trách đóng vai một người nội trợ vì vài đồng tiền rau mà phiền não.”

“Quy tắc thí nghiệm thứ hai: Kiểm soát tiêu dùng.”

“Tống Dao không có bất kỳ tiền tiêu vặt nào. Nó muốn có được bất cứ món đồ không thiết yếu nào, đều phải đổi bằng lao động tương ứng. Ví dụ, chúng tôi quy định, nhặt ba trăm chai rỗng có thể đổi một chai Coca ba tệ. Quy tắc này là để từ nhỏ nó đã hiểu rằng, cuộc sống không có một chút may mắn nào.”

“Quy tắc thí nghiệm thứ ba: Cách ly thông tin.”

“Chúng tôi chưa bao giờ đưa nó tham gia bất kỳ hoạt động xã giao nào có thể làm lộ ra tình hình kinh tế thật sự của chúng tôi. Người thân bạn bè đều đã được sắp xếp ổn thỏa, phối hợp với màn ‘diễn’ của chúng tôi.”

“Quần áo của nó, từ nhỏ đến lớn, mãi mãi là đồ thừa của con cái nhà họ hàng mặc rồi, hoặc là hàng tồn kho được bán hạ giá.”

“……”

Từng chuyện, từng việc.

Chai Coca ngọt nhất mà tôi từng uống.

Similar Posts

  • Văn Phòng Chuồng Chó

    Thư ký của chồng biến văn phòng của tôi thành chuồng chó

    Tôi vừa hoàn thành chuyến công tác, ký xong một hợp đồng trị giá hàng trăm triệu, tranh thủ nghỉ hai ngày rồi quay lại công ty.

    Vừa mở cửa văn phòng, một mùi tanh nồng hôi thối lập tức ập vào mặt.

    Ngẩng đầu lên, tôi suýt nữa không nhận ra căn phòng quen thuộc–văn phòng của tôi đã bị biến thành… chuồng chó.

    Chiếc sofa tôi bỏ cả trăm ngàn mua về giờ thành giường cho chó nằm.

    Bức tranh quý giá tôi chi hàng triệu để sưu tầm bị chó gặm nát không thương tiếc, vụn rơi đầy đất.

    Trong phòng, chỗ nào cũng thấy phân và nước tiểu chó.

    Tôi vừa bước vào, hai con chó becgie lập tức nhảy chồm lên, sủa ầm ĩ vào mặt tôi.

    Tôi còn tưởng mình đi nhầm phòng.

    Ngay lúc đó, thư ký của chồng tôi – Su Nhụy – bế một con chihuahua, vừa đi tới vừa cười tươi như không có chuyện gì xảy ra.

    “Tổng Giám đốc Diệp, chị về rồi à? Quên nói với chị, phòng này giờ tôi tạm mượn dùng rồi.”

    Tôi sa sầm mặt, không thể tin vào tai mình.

    “Đây là văn phòng của tôi, ai cho cô cái gan to thế?”

    Cô ta chớp chớp mắt, giọng ngây thơ vô tội:

    “Tôi biết đây là văn phòng của chị mà, nhưng Tổng Giám đốc Lục bảo tôi dùng. Anh ấy thấy tôi nuôi ba con chó không có chỗ nên mới cho tôi mượn đỡ.”

    “Văn phòng mới của chị ở bên kia kìa.”

    Cô ta chỉ… về phía toilet.

    Tôi tức đến mức cười lạnh, lập tức gọi điện cho chồng.

    “Lục Văn Viễn, anh lập tức tới đây, dọn con thư ký và ba con chó của anh đi cho tôi! Nếu còn dám để bọn chúng bôi bẩn văn phòng của tôi lần nữa, thì vợ chồng mình kết thúc luôn đi!”

  • Tấm Ảnh Thân Mật

    Kết hôn với Phó Bác Văn ba năm, anh ta chưa từng chạm vào tôi.

    Tôi mua gói thành viên AI đắt nhất, tạo ra một tấm ảnh thân mật với người đàn ông khác rồi gửi cho anh ta một cách ẩn danh.

    “Anh bạn, tôi muốn cưới cô ấy, hai người khi nào ly hôn?”

    Để trông thật hơn, tôi còn tự tay bấm ra những dấu hôn đậm nhạt trên người mình.

  • Tô Kỳ

    Tôi theo đuổi Phương Bỉnh Bạch, một nam sinh nghèo nhưng điển trai, suốt ba năm.

    Đến khi có được anh rồi, tôi mới phát hiện ra: anh thuần khiết đến mức khiến người khác nghẹt thở.

    Dù tôi có làm nũng thế nào, anh vẫn luôn lạnh lùng kiềm chế, chưa bao giờ chủ động.

    Cho đến đêm nhà tôi phá sản, tôi nhìn thấy dòng bình luận chạy loạn trên màn hình:

    【Nữ phụ độc ác cuối cùng cũng gặp báo ứng rồi!】

    【Nếu không phải để bảo vệ nữ chính, nam chính đâu cần phải diễn kịch suốt ngần ấy năm?】

    【Buồn cười chết mất, nữ phụ còn không biết, mỗi lần nam chính làm chuyện đó với cô ta đều phải uống thuốc à?】

    Sau khi lục được lọ thuốc không nhãn trong ngăn tủ đầu giường,

    Tôi run rẩy bấm số điện thoại được ghim đầu danh bạ:

    “Anh sống giả dối quá. Chúng ta chia tay đi.”

    Đầu bên kia vang lên giọng lạnh lùng của Phương Bỉnh Bạch:

    “Tô Kỳ, em chắc chứ?”

    Tôi siết chặt lọ thuốc trong tay, đầu ngón tay trắng bệch, cố gắng kìm nén nước mắt, khẽ “ừ” một tiếng.

    Phương Bỉnh Bạch im lặng vài giây, cuối cùng gần như hờ hững nói:

    “…Tùy em.”

    Chưa dứt lời, cuộc gọi bị cúp ngang, chỉ còn lại tiếng “tút tút” đơn điệu lạnh lẽo.

    Tôi ngã quỵ xuống sàn, toàn thân rã rời.

    Hàng loạt bình luận điên cuồng chạy trước mắt tôi:

    【Cười chết mất, nữ phụ lại chủ động đòi chia tay?】

    【Cô ta nghĩ nam chính sẽ giữ lại chắc? Đúng là tự rước nhục vào thân.】

    【Ở bên nhau bốn năm, chắc ngày nào nam chính cũng thấy ghê tởm cô ta.】

    【Không ai thấy nữ phụ mặt dày à? Nếu không có cô ta, nam nữ chính đã ở bên nhau rồi. Bản chất cô ta chỉ là kẻ chen chân vào thôi…】

  • Chủ Nhà Ngủ Ban Công

    Phòng của em gái thì vừa to vừa rộng rãi, còn tôi lại ngủ ngoài ban công suốt hai mươi năm.

    Nhưng tôi không những không oán trách, mà còn lì xì cho cả nhà mỗi người một bao đỏ 5000 tệ. (~17tr)

    Dì cả sang chơi nhìn cũng không chịu nổi, nói:

    “Vân Vân lớn thế này rồi, sao mọi người vẫn để con bé ở ban công vậy, chẳng phải vẫn còn một phòng trống sao?”

    Mẹ tôi liếc tôi đầy oán trách.

    “Năm đó bố nó ngoại tình rồi ly hôn với tôi, bao nhiêu năm nay một đồng tiền nuôi con cũng không đưa.”

    “Chú Lý của nó không thân không thích gì với nó, không để nó ngủ đầu đường xó chợ đã là ân nhân tái sinh của nó rồi, nó có tư cách gì ở phòng dành cho khách?”

    Tôi không nói một lời, chỉ âm thầm tính toán trong lòng, còn bao lâu nữa mới trả hết số tiền trong cuốn sổ nợ của mẹ.

    Cho đến khi bố ruột tôi tìm đến.

    “Ăn nói bậy bạ! 3500 tệ tiền nuôi con mỗi tháng, tôi chưa từng thiếu một tháng nào!” (~12tr)

    “Căn nhà con đang ở bây giờ còn là tài sản trước hôn nhân của tôi!”

    “À đúng rồi, trên sổ đỏ ghi tên con, mẹ con không nói với con chuyện đó luôn à?”

  • Chinh Phục Người Chồng Dịu Dàng

    Hệ thống bắt tôi phải theo đuổi một người chồng dịu dàng.

    Tôi đã dùng đủ mọi chiêu trò, cuối cùng cũng dụ dỗ được anh ta về tay mình.

    Dù tôi làm gì, anh ta vẫn luôn nhẫn nhịn, ân cần, chu đáo và vững vàng.

    Rồi hệ thống bất ngờ hoạt động trở lại, phát ra âm thanh cảnh báo chói tai:

    【Không phải! Chị ơi sai rồi! Sai hết rồi! Hắn là kiểu bệnh kiều biến thái ngầm đó!】

    Tôi lập tức phản bác: “Không thể nào, anh ấy chưa bao giờ kiểm soát tôi, đến ghen cũng chẳng thèm ghen.”

    Hệ thống ôm trán cười khổ. 【Vậy chị có muốn đoán thử xem tại sao thằng bạn thanh mai trúc mã của chị lại vô duyên vô cớ rơi xuống cống nước thải không?】

  • Người Chồng Có Hai Khoản Vay

    VĂN ÁN

    Khi kiểm tra sao kê thẻ tín dụng, tôi phát hiện một khoản bị trừ tự động mỗi tháng: tiền trả góp mua nhà, 8.376 tệ.

    Khoản vay mua nhà của gia đình tôi đã trả xong từ ba năm trước.

    Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình rất lâu.

    Tài khoản bị trừ tiền là thẻ lương của Trần Diệc Chu. Đối tượng thanh toán lại là một mã hợp đồng vay hoàn toàn xa lạ.

    Tôi không hỏi anh ta.

    Tôi ghi lại dãy số hợp đồng ấy vào mục ghi chú trong điện thoại.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *