Năm Thứ Năm Sau Khi Tôi C H E C

Năm Thứ Năm Sau Khi Tôi C H E C

Vào năm thứ năm sau khi tôi qua đời trong mắt công chúng, Cố Trầm Bạch cuối cùng cũng cưới Hứa Tri Vãn, một đám cưới thế kỷ được livestream toàn mạng.

Tất cả bối cảnh và quy trình hôn lễ đều được thiết kế dựa theo bản kế hoạch mà tôi đã chuẩn bị từ năm năm trước, tất nhiên, vẫn có một chút khác biệt.

Bởi vì:

Tôi chính là người dẫn chương trình của lễ cưới thế kỷ này.

Chương 1

Vào năm thứ năm sau khi tôi qua đời trong mắt công chúng, Cố Trầm Bạch cuối cùng cũng cưới Hứa Tri Vãn, một đám cưới thế kỷ được livestream toàn mạng.

Tất cả bối cảnh và quy trình hôn lễ đều được thiết kế dựa theo bản kế hoạch mà tôi đã chuẩn bị từ năm năm trước, tất nhiên, vẫn có một chút khác biệt.

Bởi vì:

Tôi, chính là người dẫn chương trình của lễ cưới thế kỷ này.

Tập đoàn Cố thị là công ty giải trí lớn nhất cả nước.

Lễ cưới của Cố Trầm Bạch thu hút vô số truyền thông đến đưa tin.

Trên mạng, tràn ngập những dòng bình luận như:

“Cặp đôi yêu nhau nhất hành tinh”

“Chuyện tình cổ tích”

“Xem xong lại muốn yêu”

“Cả thế giới thiếu tôi một Cố Trầm Bạch”

“Cục dân chính nên trao giải cho hai người này, một mình kéo cao tỷ lệ kết hôn toàn quốc”…

Trên lễ đài lộng lẫy rực rỡ ánh đèn, Hứa Tri Vãn bắt đầu chơi ca khúc đưa cô đến với danh tiếng —《Phù Sinh》.

Nhưng ngay khoảnh khắc mở nắp đàn, từ trong đó rơi ra quyển nhật ký của tôi.

Ánh mắt Cố Trầm Bạch lập tức tối sầm lại, anh ta lạnh lùng cười, giơ chân đá quyển sổ ra xa: “Chết rồi mà vẫn còn muốn buồn nôn người khác, Giang Lê, cô thật ghê tởm.”

Ba mẹ cũng lắc đầu đầy ghét bỏ: “Lúc trước không nên đưa nó về, sống hay chết đều khiến người ta chán ghét.”

Bình luận livestream lập tức nổ ra mắng chửi tôi là oan hồn không tan, là ác quỷ chuyển thế.

Người dẫn chương trình (tôi) cúi xuống nhặt quyển nhật ký lên, lật trang đầu tiên.

“Cố tổng, bản nhạc 《Phù Sinh》hình như là do bạn gái cũ của anh sáng tác.”

Cố Trầm Bạch nghe vậy liền nổi giận: “Giang Lê đưa cho cô bao nhiêu tiền, mà cô dám vu oan cho Vãn Vãn trước mặt bao người như vậy?”

Bình luận cũng điên cuồng dậy sóng:

“Mẹ nó, tìm đâu ra cái MC ngu thế, nói được mấy lời như vậy, bị ma nhập hả?”

“Cạn lời thật sự, bài này Hứa Tri Vãn từng công bố cả quá trình sáng tác, video vẫn còn treo trên mạng kìa, còn có người nghi ngờ là giả, cạn lời.”

“Đúng vậy, 《Phù Sinh》là do Vãn Vãn sáng tác dựa trên tâm trạng khi thầm yêu Cố Trầm Bạch, cái loại như Giang Lê thì làm gì có tình yêu trong sáng như vậy.”

“Với cái kiểu lẳng lơ như Giang Lê, chắc mấy bài cô ta viết toàn lời tục tĩu.”

Thấy bình luận càng lúc càng gay gắt, người dẫn chương trình vội giơ quyển nhật ký hướng về phía ống kính.

Quyển nhật ký cũ kỹ đã phai màu, trên đó vẽ khuông nhạc bằng bút bi.

Có một đoạn nhạc được viết tay đơn giản.

Dưới khán đài có người khe khẽ ngân nga theo, giai điệu giống 《Phù Sinh》như đúc.

Nhưng nhìn vào giấy và nét mực thì có thể thấy đó là bản ghi từ rất lâu trước đây.

Hứa Tri Vãn lập tức đỏ hoe mắt: “Tôi không biết tại sao lại như vậy, nhưng bài này thực sự là do tôi sáng tác.”

Mẹ cô ta đau lòng ôm cô ta vào lòng: “Chỉ là một quyển nhật ký thôi mà, muốn làm giả thì thiếu gì cách, chuyện này chẳng chứng minh được gì cả.”

Cố Trầm Bạch lạnh lùng nói: “Trong 《Phù Sinh》có một đoạn chuyển nhịp giống hệt chuông tan học của trường trung học quốc tế, chỉ có tôi và Vãn Vãn từng học ở đó.”

Nói xong, đội ngũ tổ chức cưới lập tức phát đoạn chuông ấy ngay tại chỗ.

Bình luận ào ạt khẳng định:

“Giang Lê đến năm mười chín tuổi mới được nhà họ Hứa đón về, đừng nói trường quốc tế, chắc chữ còn chẳng biết mấy cái.”

“Tôi đoán là có kẻ ghen tị với tài năng của Vãn Vãn, cố ý làm trò hù dọa để bôi nhọ cô ấy.”

“Không ai cảm thấy couple này quá đáng yêu à? Cố Tổng nghe 《Phù Sinh》kỹ đến mức nhớ cả chi tiết thế cơ mà.”

“Vãn Vãn là nữ thần, chúng tôi tin cô. Giang Lê không thể so với cô, ghen ghét đến độ biết trước cô sẽ nổi tiếng, nên mới bỏ tiền thuê người dựng kịch bản, chết rồi còn muốn quấy rối.”

Chỉ trong chốc lát, màn hình tràn ngập hai chữ “Giang Lê” và “đồ tiện nhân”.

Khóe môi Hứa Tri Vãn hiện lên một nụ cười nhẹ, nhưng rất nhanh đã thu lại, giả vờ rộng lượng: “Người chết thì mọi thứ cũng tan biến, tôi đã nghĩ thông rồi.”

“Năm xưa chị gái tuy có làm tổn thương tôi, nhưng chị ấy cũng đã phải trả giá.”

“Con người phải biết hướng về phía trước, tôi không muốn tính toán những lỗi lầm trong quá khứ.”

Nghe vậy, sắc mặt Cố Trầm Bạch u ám hẳn: “Năm đó là cô ta ngoại tình trước, giờ lại bày trò gây chú ý, chết rồi vẫn dây dưa không dứt.”

“Tôi muốn xem xem cô ta còn định giở trò gì nữa.”

Đạo diễn thấy lượng người xem livestream tăng vọt, liền giục MC tiếp tục lật trang tiếp theo.

Khi lật sang trang thứ hai, người dẫn chương trình khẽ run tay, suýt chút nữa đánh rơi quyển nhật ký.

Chương 2

Chỉ thấy trên trang giấy ngả vàng toàn là những vệt máu sẫm màu, nhìn vào khiến người ta rùng mình.

Khoảnh khắc ấy, phần bình luận trong phòng livestream sau một giây ngừng lại liền bùng nổ dữ dội, như muốn nuốt trọn cả màn hình.

“Giang Lê điên rồi à, làm mấy trò ghê tởm này để làm gì vậy!”

“Con đàn bà này muốn nổi tiếng đến phát rồ rồi hả, diễn còn y như thật.”

“Nghe nói trước đây cô ta giết không ít gà, chắc máu này là do cô ta tự hắt lên.”

“Hồi đó còn cầm giấy chứng nhận trầm cảm khóc trước ống kính livestream, rồi chẳng mấy ngày sau liền chết thật.”

“Có khi là có ông nào thấy cô ta diễn kịch hay quá, ngày nào cũng gào muốn chết, nên dứt khoát tiễn luôn cho rồi.”

“Ha ha ha! Làm tốt lắm!”

Buồn cười lắm sao?

Tôi cũng thấy buồn cười, vì cái chết của tôi đã trở thành lễ hội cho đám người xa lạ.

Họ thậm chí chẳng biết tôi là ai, chưa từng gặp tôi, chỉ dựa vào những lời bẩn thỉu đó mà trút lên tôi hết thảy căm phẫn và miệt thị.

Có lẽ họ cũng chẳng cần quan tâm, thứ công lý mà họ tự cho là đúng lại được xây trên xác tôi.

Tôi cười lạnh trong lòng, lật sang một trang khác, để lộ phần nhật ký thật sự trước mắt mọi người.

Similar Posts

  • Nghỉ Việc Sau 10 Lần Bị Từ Chối Tăng Lương

    Chiều nay đi ngang qua, tôi vô tình nghe thấy nhân sự cười nói trong điện thoại:

    “Không còn cách nào khác, bây giờ tuyển đầu bếp là vậy đó. Không trả cho người mới một vạn, người ta căn bản không thèm đến chỗ chúng ta.”

    Tôi đứng sững tại chỗ.

    Hôm nay, yêu cầu tăng lương lần thứ mười của tôi lại bị từ chối, lý do vẫn như cũ: quán đang kinh doanh khó khăn, mọi người phải cùng nhau vượt qua.

    Tôi làm ở quán này đã bảy năm, món đặc trưng của quán đều do tôi nghiên cứu ra, hơn nửa khách quen đến đây là vì tay nghề của tôi.

    Từ năm thứ ba tôi đã bắt đầu đề nghị tăng lương, năm năm qua tổng cộng gửi mười lần đơn xin tăng lương, lần nào cũng bị bác.

    Năm nay nói môi trường kinh tế không tốt, còn giảm của tôi năm trăm.

    Hiện giờ lương tôi chưa tới sáu nghìn, mà người mới vào đã một vạn.

    Tôi tức đến bật cười, lập tức đi thẳng đến phòng nhân sự nộp đơn nghỉ việc.

    Anh Trương nhân sự kinh ngạc:

    “Tại sao?”

    “Tiền ít, làm không nổi.”

  • Dây Leo

    Bạn trai tôi mất được năm năm thì tôi gặp một người đàn ông y hệt anh ấy trong một buổi phỏng vấn.

    Kết thúc công việc, tôi chặn anh ta lại trong phòng họp:

    “Đã không chết thì năm năm qua vì sao không liên lạc với tôi?”

    Anh ta chỉnh lại cà vạt, cười cợt nhả, giọng điệu xa cách:

    “Cách bắt chuyện kiểu này tầm thường quá rồi đấy. Cô Mạnh, sao không trực tiếp hiến thân luôn cho gọn?”

    Tôi làm như không nghe thấy, đưa tay sờ vào phía sau tai anh ta, nơi có một chỗ nhô lên rất nhỏ.

    Cơ thể anh ta khựng lại ngay lập tức.

    Tôi bật cười:

    “Sao thế? Không chỉ giống vẻ ngoài, giờ đến cả điểm nhạy cảm cũng trùng khớp?”

  • Từ Gia Đình Bùn Đất Đến Vinh Hoa

    Chiếc bát tráng men rơi đánh “choang” xuống đất.

    Một tiếng vang chát chúa vang lên.

    Chữ song hỷ màu đỏ bị sứt mất một mảng sơn.

    Tôi nhìn chằm chằm vào vết sứt trắng hếu đó.

    Toàn thân lạnh toát.

    Chiếc ca này là thứ duy nhất “mới” trong nhà họ Hách Thiết Sơn.

    Kiếp trước, cũng chính nó.

    Đêm tân hôn, tôi chê rẻ tiền rồi hất xuống đất.

    “Đồ nghèo hèn!”

    Hách Thiết Sơn lặng lẽ nhặt lên.

    Ngón tay thô ráp của anh khẽ chạm vào chỗ sơn bị bong.

    Không nói một lời.

    Đêm đó, anh trải chiếu ngủ đất.

    Còn tôi quấn trong cái chăn mới duy nhất, quay lưng lại với anh.

    Trong đầu chỉ nghĩ xem làm sao thoát khỏi tên nông dân thô kệch này.

    Làm sao để theo Trần Vệ Đông ở điểm sơ tán về thành phố.

    Sau đó thì sao?

    Sau đó tôi thật sự đã chạy theo Trần Vệ Đông.

    Bỏ lại Hách Thiết Sơn.

    Trở thành trò cười của cả xã Hồng Kỳ.

    Rồi Trần Vệ Đông về thành phố, leo được chỗ quyền thế.

    Đá tôi một cú không thương tiếc.

    Tôi lang thang đầu đường xó chợ, chết cóng trong trận tuyết lạnh nhất mùa đông năm 79.

    Trước khi nhắm mắt.

    Hình ảnh cuối cùng trong đầu tôi.

  • Dã Chi

    Khi ba mẹ ruột muốn đón tôi về, phản ứng đầu tiên của tôi là: “Vậy còn Sang Việt thì sao?”

    Anh ấy vừa mới mất trí nhớ, cái gì cũng quên hết, chỉ còn nhớ mỗi mình tôi.

    Tôi vốn định sẽ dẫn anh ấy đi cùng.

    Nhưng lại vô tình nghe được anh nói chuyện với người khác:”Tôi đắc tội với người khác, không muốn bạn gái bị liên lụy.”

    “Dã Chi không quan trọng, cô ta bị bắt nạt tôi cũng chẳng thấy đau lòng.”

    Nghe đến đây, tôi thở phào một hơi.

    Vậy thì tốt rồi.

    Ngày mai, khi tôi xóa bỏ thân phận Dã Chi này,Anh chắc cũng sẽ không buồn đâu.

  • Từ Bị Phụ Bạc Đến Hoàng Thái Hậu

    Trên đường vào cung xin chỉ, ta đã chặn xe của Triệu Liên.

    Hắn ghìm ngựa giữa phố dài, vẻ mặt không kiên nhẫn:

    “Không phải chỉ là xin một đạo thánh chỉ tứ hôn thôi sao, nhất thiết phải đi cùng ta à?”

    “Nghe nói Thái tử sắp cưới quý nữ, Nghênh Nghênh khóc dữ lắm, ta phải đi dỗ nàng ấy, nàng tự đi đi.”

    Ta cắn môi, đưa thư xin cưới vào tay hắn:

    “Thế tử, có muốn xem qua một chút không?”

    “Bốp” một tiếng, thư xin cưới bị gạt rơi xuống đất, hắn nhảy lên ngựa, ánh mắt đầy vẻ chán ghét:

    “Đủ rồi Tiêu Tiêu, ta có nói không cưới nàng đâu, có thôi đi không?”

    Móng ngựa giẫm qua thư xin cưới, hắn không hề nhìn thấy.

    Tên trên đó không phải là hắn ——

    Mà là Thái tử.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *