Ngôi Nhà Toàn Âm Mưu

Ngôi Nhà Toàn Âm Mưu

Vào ngày trước khi tôi biết mình là con ruột thật sự.

Mẹ nuôi nửa đêm cầm dao làm bếp định giết tôi.

Tiếc là tôi không nằm trên giường, tôi ở dưới gầm giường.

Lúc tôi vừa đến nhà họ Cố, cả nhà đều sững sờ.

Dù sao họ vừa mới nhận được tin, chiếc xe đi đón con ruột thật đã phát nổ.

Giả thiên kim dịu dàng hỏi tôi: “Chị sao không ngồi xe?”

Tôi đương nhiên trả lời: “Sao tôi có thể ngồi xe của người lạ.”

“Người lạ có thể giết tôi, xe cũng có thể giết tôi.”

“Hiện tại tôi vẫn cảm thấy các người cũng muốn hại tôi.”

Sau đó mẹ cho rằng tôi quá cẩn trọng, đích thân múc canh cho tôi.

Tôi mỉm cười, lấy một cây kim bạc thả vào.

Kim bạc chuyển màu đen, mẹ không còn cười nữa.

1

Lúc tôi vừa đến nhà họ Cố, mắt cả nhà đỏ hoe.

Mẹ Cố vừa lau nước mũi vừa khóc, than thở rằng số phận tôi sao mà khổ thế.

Thấy họ như vậy, tôi ho khẽ một tiếng, dưới sự dẫn dắt của quản gia, mang theo hành lý lớn nhỏ đi đến trước mặt họ.

“Chào mọi người, tôi là Lâm Thần.”

Mấy người trước mặt đều ngẩn người.

Dù sao mười phút trước họ vừa mới nhận được tin tôi đã chết.

Chiếc xe đi đón tôi đã phát nổ giữa đường.

Không một ai trong xe sống sót.

Giả thiên kim là người đầu tiên hoàn hồn lại, cô dịu dàng hỏi:

“Chị ơi, sao chị không ngồi xe?”

Tôi bĩu môi, lập tức nói: “Sao tôi có thể ngồi xe của người lạ.”

“Người lạ rất nguy hiểm, nhỡ đâu đâm chết tôi thì sao.”

“Xe rất nguy hiểm, nhỡ đâu xảy ra tai nạn thì sao.”

“Người lạ cộng với xe, tôi có thể nghĩ ra hơn một trăm cách chết.”

Nói xong, tôi liếc nhìn mọi người, không biểu cảm mà nói:

“Tất nhiên, hiện tại tôi vẫn cảm thấy các người cũng muốn hại tôi.”

Ba mẹ nhìn nhau, không biết nên đáp thế nào.

Anh trai lao ra: “Em nói gì thế, em là người nhà của chúng ta, sao chúng ta lại muốn hại em.”

“Vậy à, thế thì tốt.”

Tôi quan sát cách bố trí của biệt thự nhà họ Cố, suy nghĩ một lát nếu cháy nhà thì làm sao chạy.

Phòng quá lớn, có quá nhiều chỗ có thể giấu người.

Trong nhà có cả đống quản gia và người giúp việc, giữ khoảng cách đúng là phiền phức.

Mẹ thấy vẻ mặt tôi nghiêm trọng, nhẹ giọng an ủi:

“Đừng lo, con đã về nhà rồi, sau này chúng ta sẽ không để con chịu khổ nữa.”

Vừa nói, bà vừa bước đến định xoa đầu tôi.

Tay mẹ đưa đến nửa chừng, tôi theo phản xạ lùi lại cách bà ba mét.

Khoảng cách này, nếu bà ra tay đột ngột, tôi vẫn còn thời gian để chạy.

Mẹ thấy tôi như vậy, lúng túng rút tay lại: “Không sao, sau này chúng ta sẽ có nhiều thời gian để hiểu nhau hơn.”

Tôi nhìn chằm chằm vào bà, không trả lời.

Anh trai bên cạnh – Cố Vũ – không nhịn được nữa, có chút tức giận nói: “Lâm Thần, mẹ là muốn gần gũi với em, không phải muốn hại em.”

Giả thiên kim cũng thuận thế nói với giọng yếu ớt: “Chị ơi, chị chẳng lẽ không muốn về sao?”

“Đúng vậy, tôi không muốn, tôi vốn dĩ không hề muốn quay về.”

Giả thiên kim không ngờ tôi thẳng thắn như vậy, sắc mặt cứng đờ: “Chị, ý chị là gì vậy?”

Tôi nhếch môi, chỉ tay vào cô ta, bất lực nói:

“Còn ý gì nữa? Nhờ ơn mẹ ruột của cô đó.”

“Bà ta tối qua nửa đêm cầm dao làm bếp định chém chết tôi.”

“Nếu tôi không chuẩn bị sẵn và trốn dưới gầm giường, thì tôi đã chết rồi.”

Câu nói đó vừa dứt, phòng khách lập tức rơi vào im lặng.

Tôi nhìn sang cha mẹ ruột, tiếp tục bổ sung:

“Còn lý do tôi quay về.”

“Vì các người là người có thể diện, ít nhất cách giết người cũng sẽ văn minh hơn một chút.”

“Tấn công vật lý thì quá đòi hỏi phản xạ, mà tôi thì suy dinh dưỡng, chạy không lại.”

2

Anh trai nhíu mày: “Em đang nói bậy gì đó, mẹ ruột của Dao Dao chẳng phải là mẹ nuôi của em sao? Sao bà ấy lại muốn hại em?”

Cố Dao mặt tái nhợt, giọng mang theo tiếng khóc: “Đúng đó chị ơi, sao chị có thể nói mẹ như vậy?”

“Dù sao mẹ cũng đã nuôi chị hơn mười năm.”

Thấy hai người họ ăn ý tung hứng, tôi lấy từ trong túi ra phiếu tiếp nhận vụ án của đồn công an, ném lên bàn.

Sau đó lại lấy điện thoại ra, bắt đầu phát video.

Trong video là hình ảnh một người phụ nữ trung niên cầm dao làm bếp, liên tục chém lên giường hơn chục nhát.

Similar Posts

  • Nhân Vật Vô Danh

    Tôi là một nhân vật quần chúng vô danh trong tiểu thuyết, bàn tay tôi đang dần trở nên trong suốt.

    Lúc tôi co ro ở góc sân thượng phơi nắng cho bàn tay, một thiếu niên loạng choạng đẩy cửa sắt bước ra.

    Anh ta vấp chân, ngã nhào một cái, bàn tay vô tình chạm vào mu bàn tay tôi.

    Khoảnh khắc đó, bàn tay tôi lại hiện lên ánh sáng.

    Nhưng lúc này, anh ta đã nhảy qua lan can, đứng trên mép sân thượng.

    Gió thổi làm đồng phục trên người anh ta bay phần phật.

    Tôi lao đến với tốc độ nhanh nhất đời mình, nắm chặt ống quần anh ta.

    “Đợi đã! Đừng vội chết!”

    Vừa dứt lời, trước mắt tôi liền xuất hiện những dòng chữ vàng lơ lửng trên bầu trời.

    【Cô gái này là ai vậy?】

    【Cười xỉu, quần nam phụ sắp bị kéo tuột rồi!】

    【Anh ta vốn muốn tan biến nhẹ nhàng, bay theo gió, ai dè lại không dám nữa. Nhỡ nhảy xuống mà mất quần thì mất mặt quá.】

    【Nam phụ: Khoan đã, mình lên đây để làm gì nhỉ?】

    【Ban đầu là cảnh đau lòng, ai ngờ biến thành trò hề.】

    【Báo! Báo! Nhìn kìa, quần lót anh ta là họa tiết báo nè hahahaha!】

  • Ba Cưới Bạch Nguyệt Quang

    Khi em kế bỏ hồng hoa vào chén nước đường đỏ của tôi.

    Đúng ngày thi đại học, bụng tôi đau như xé, bị khiêng ra khỏi phòng thi.

    Máu kinh thấm đỏ nửa chiếc ghế.

    Ba tôi thờ ơ: “Em con còn là đứa trẻ.”

    Mẹ kế bụng bầu lặc lè, giễu cợt: “Kinh nguyệt bình thường làm gì nhiều đến thế? Chắc là mắc bệnh gì bẩn thỉu rồi!”

    Bà nội chán ghét: “Thi cử mà cũng lết vào viện. Suốt ngày ốm đau tốn tiền, sao không chết quách đi?”

    Tôi vì mất máu quá nhiều mà qua đời.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về trước khi em kế bỏ thuốc.

    Tôi thu lại chén nước đường đỏ, đổi thành trà an thần của mẹ kế.

    Đêm hôm đó, tiếng xe cấp cứu 120 vang suốt một đêm dưới lầu.

  • Người Tỉnh Táo Giữa Nhân Gian

    Cuộc hôn nhân với thái tử gia giới kinh thành – Tạ Tuấn Thần, tôi luôn xem như một công việc.

    Anh ấy lạnh lùng cấm dục, là đóa hoa cao lãnh mà ai ai cũng ngưỡng vọng.

    Còn tôi, là nhân viên xuất sắc nhất trong vai diễn “người vợ hoàn hảo” của anh.

    Tôi quẹt thẻ của anh, sống trong nhà của anh, nhưng chưa từng vượt giới hạn — phương châm là “người tỉnh táo giữa nhân gian”.

    Một năm sau, tôi tự giác hợp đồng mãn hạn, dứt khoát đưa ra đơn ly hôn:

    “Tổng giám đốc Tạ, hợp tác vui vẻ, phiền anh thanh toán nốt khoản cuối?”

    Không ngờ, người đàn ông luôn giấu kín cảm xúc ấy lại mất kiểm soát ngay tại chỗ.

    Đôi mắt anh đỏ rực, ôm chặt tôi vào lòng, giọng run rẩy dữ dội:

    “Lý Tri Thu, ai dạy em tán tỉnh người ta rồi bỏ chạy thế hả?”

    Anh xé nát bản thỏa thuận, những nụ hôn nóng bỏng như mưa bão trút xuống.

    “Diễn kịch? Vì để em cam tâm tình nguyện bước vào nhà này, mẹ kiếp, anh đã nhẫn nhịn suốt bảy năm trời!”

    Ngày thứ 365 sau khi đăng ký kết hôn với thái tử gia Tạ Tuấn Thần, tôi quyết định “rút lui khi thành công”.

    Suốt một năm qua, tôi đóng vai một người vợ hợp đồng hoàn hảo.

    Ra ngoài biết giữ thể diện cho anh, vào nhà chưa từng xen vào chuyện riêng tư.

    Ở bất kỳ sự kiện nào anh cần tôi xuất hiện, tôi luôn là người nổi bật và lịch sự nhất trong đám đông. Còn khi anh không cần, tôi lặng lẽ ở lại căn biệt thự của chúng tôi, quẹt thẻ đen anh đưa, xem kịch bản của mình — đúng chuẩn một diễn viên chuyên nghiệp.

    Giới thượng lưu ai cũng cười nhạo tôi, bảo Tạ Tuấn Thần cưới tôi chỉ để đối phó với áp lực gia đình, xem tôi như một tấm bình phong kiêm vật trưng bày xinh đẹp.

    Tôi chỉ mỉm cười, không phản bác.

  • Tôi chọn con đường mới

    Kỷ niệm 50 năm ngày cưới, chồng tôi bị chẩn đoán mắc ung thư dạ dày.

    Con trai đề nghị đưa ông ra nước ngoài điều trị, bảo tôi ở nhà trông cháu.
    Tôi nói muốn đi cùng, còn chưa kịp dứt lời, ông ấy đã cau mày quát lên:
    “Bà một bà già, không hiểu gì y học, đi theo chỉ tổ thêm phiền!”

    Con trai cũng không nể nang:
    “Đi thêm một người là tăng bao nhiêu chi phí mẹ biết không? Mẹ sao không biết nghĩ cho tụi con chút nào?”

    Tôi đành nén nỗi buồn, đồng ý ở lại.

    Vài đêm liền trằn trọc không ngủ nổi. Lo cho ông ấy đến nỗi tóc bạc thêm cả nắm.
    Nửa đêm lướt điện thoại, tôi bỗng thấy trong nhóm bạn học cũ toàn lời chúc mừng:

    “Hai người cuối cùng cũng nên duyên trọn vẹn rồi.”

    Tôi ngờ ngợ mở đoạn video được đính kèm ra xem.
    Người đàn ông trong bộ vest kia — là chồng tôi.
    Người phụ nữ mặc váy cưới bên cạnh — là mối tình đầu của ông ấy.
    Còn khung cảnh lãng mạn và xa hoa kia — là một lễ cưới trọn đời tôi chưa từng có.

    Tôi như chết lặng.

    Nửa đời vất vả vì chồng vì con.
    Tôi làm dâu hiền, làm vợ đảm, làm mẹ hết lòng.
    Chưa từng oán trách, cũng chưa từng đòi hỏi gì cho bản thân.
    Thế mà đến cuối cùng, tôi chẳng khác gì một món đồ cũ bị bỏ rơi.

    Tôi bình thản nhấn @ vào tên ông trong nhóm chat cũ.
    Chậm rãi gõ từng chữ:

    “Chúc hai người trăm năm hòa hợp, sinh tử đồng huyệt.”

  • Cô Bạn Thân Và Chồng Cũ

    Kết hôn nhiều năm mà vẫn không có con.

    Chồng tôi đề nghị nhận nuôi một đứa trẻ.

    Hôm anh ta bế đứa con nuôi một tuổi về nhà thì đúng lúc bạn thân của tôi đến chơi.

    Tôi vừa bế đứa bé lên thì bỗng nhìn thấy mấy dòng “bình luận nổi” hiện ra:

    【Ồ hố, buồn cười ghê, nói là con nuôi chứ thật ra là con riêng của chồng cô ta với bạn thân cô ta đấy!】

    【Nữ chính thật thảm, bạn thân nói đi công tác nước ngoài mà thật ra là ra nước ngoài lén sinh con cho chồng cô ta!】

    【Buồn cười nhất là nữ chính còn vui mừng hớn hở!】

  • Người Mẹ Không Tên

    Ngày đầu tiên đưa con gái tới trường mẫu giáo quý tộc, tôi lại nhận được thông báo con bé không trúng tuyển.

    Tôi gọi điện cho chồng để hỏi.

    Rốt cuộc thủ tục nhập học của con đều do anh ấy một tay lo liệu, sao giờ lại không đủ tư cách nhập học?

    Chồng tôi rụt rè nói là nhà trường nhầm lẫn.

    “Xin lỗi vợ, công ty nhà mình chưa đạt tiêu chuẩn tài sản để vào trường mẫu giáo quý tộc.”

    “Anh sợ làm em buồn nên lâu nay anh không nói, vì anh chưa cố gắng đủ, để con thua ngay từ vạch xuất phát.”

    Tôi cúp máy, liền liên hệ với ông chủ tịch của trường mẫu giáo.

    Nhân tiện còn cho luật sư soạn sẵn thỏa thuận ly hôn.

    Tôi muốn xem, suất học mà bố tôi đặc biệt để dành cho cháu ngoại, rốt cuộc đã được trao cho đứa con hoang nào!

    Bố tôi hành động rất nhanh, chẳng bao lâu đã gửi cho tôi tất cả hồ sơ về việc Cố Minh An ngoại tình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *