Người Đàn Ông Chưa Bao Giờ Ôm Vợ

Người Đàn Ông Chưa Bao Giờ Ôm Vợ

1

Kết hôn với Cố Nghiêm, vị đoàn trưởng trẻ tuổi và tài giỏi nhất toàn quân khu suốt ba năm, trên người tôi lúc nào cũng thoang thoảng mùi thuốc sát trùng Lysol.

Anh bị chứng sạch sẽ đến mức ám ảnh.

Phòng ngủ của chúng tôi, ba năm nay, còn sạch hơn cả phòng phẫu thuật trong quân y viện.

Chúng tôi ngủ riêng.

Anh ngủ giường gỗ.

Tôi ngủ giường dây thép.

Chuyện vợ chồng, đừng nói tới, cứ như chuyện hoang đường.

Người ngoài thì ganh tị, nghĩ tôi lấy được anh hùng, sống sung sướng.

Nhưng chỉ mình tôi biết, tôi lấy về không phải chồng mà là một vị Bồ Tát sống, phải cung phụng, kính cẩn… nhưng tuyệt đối không được chạm vào.

Mãi cho đến khi anh ném thứ duy nhất mẹ để lại cho tôi–

Một chiếc lược gỗ hoàng dương–vào chậu than đang cháy.

Tôi mới quyết định: Không hầu hạ nữa!

Cái danh “vợ anh hùng” này, ai muốn thì tự mà lấy!

Mùi Lysol xộc thẳng vào mũi khiến tôi sững người, mồ hôi trên trán còn chưa khô, vừa từ nhà bếp trở về.

“Cố Nghiêm! Anh lại làm cái gì vậy?” Tim tôi đập thót, vội vàng ba bước thành hai lao thẳng vào phòng.

Người chồng oai hùng, chiến công đầy mình của tôi – Cố Nghiêm – đang đeo găng tay trắng, cầm bình xịt, tỉ mỉ phun thuốc sát khuẩn lên bàn trang điểm của tôi.

Vẻ nghiêm túc ấy cứ như đang tháo gỡ một quả bom hẹn giờ.

Mà bên chân anh, trong chiếc chậu sắt tráng men, lửa đang liếm dần lên một thứ màu vàng nhạt ấm áp.

Đó là chiếc lược gỗ mẹ để lại cho tôi!

“Dừng tay!” Tôi như con sư tử cái phát điên, lao tới, thò tay định giật ra khỏi lửa.

“Lâm Vãn!”

Cố Nghiêm nhanh như chớp tóm chặt cổ tay tôi, lực mạnh đến nỗi xương tay như sắp vỡ.

Lông mày anh nhíu chặt, ánh mắt vẫn là băng giá và xa cách suốt ba năm qua:

“Dơ rồi. Trên đó có bụi, có dầu, vi khuẩn sinh sôi.”

Giọng anh lạnh lẽo như tuyết đọng ngàn năm trên đỉnh núi, không chút nhiệt.

Tôi nhìn chiếc lược trong lửa dần cong lại, đen xì.

Tim như bị bàn tay nào đó bóp chặt, đau đến nghẹt thở.

Đó là vật mẹ trao cho tôi trước khi mất, vừa chải tóc vừa dặn để dành làm của hồi môn.

Ba năm qua, anh đã ném biết bao thứ của tôi – từ con búp bê vải quê mùa, đến chiếc gối thêu tay – tôi đều nhịn.

Nhưng cái lược này… là thứ cuối cùng tôi không thể để mất.

“Vi khuẩn? Cố Nghiêm, có phải trong mắt anh, tôi cũng là một con vi khuẩn khổng lồ?”

Tôi vùng mạnh, giật tay ra, đôi mắt đỏ hoe gắt gao nhìn anh.

Gương mặt tuấn tú của anh thoáng ngẩn ra, dường như không ngờ người vợ hiền lành ba năm nay lại dám lớn tiếng với mình.

Anh mím môi, không nói gì.

Nhưng ánh mắt anh… đã nói hết.

Trong mắt anh, vạn vật đều là ổ vi khuẩn.

Còn tôi – một người phụ nữ từ bùn đất nông thôn bước ra – không nghi ngờ gì chính là nguồn ô nhiễm lớn nhất.

Ba năm cưới nhau, anh không bao giờ để tôi chạm vào giường anh, không dùng chung một cái cốc, thậm chí đưa đồ cũng phải qua một lớp khăn tay.

Cả khu quân khu ai cũng biết đoàn trưởng Cố sạch sẽ.

Nhưng chẳng ai biết, vợ anh đến vạt áo của anh cũng không chạm nổi.

Tôi từng nghĩ, yêu đủ nhiều thì sẽ thay đổi được tất cả.

Tôi học theo anh, ngày nào cũng lau dọn nhà đến không còn hạt bụi, tập quen với mùi thuốc sát trùng, tập nín thở khi anh đến gần.

Tôi cứ nghĩ chỉ cần mình đủ cố gắng, đủ sạch sẽ, có một ngày anh sẽ như một người chồng bình thường, ôm tôi một cái.

Nhưng tôi đã lầm.

Nhà sạch bóng đến soi gương, anh vẫn chê chổi quét nhà của tôi rụng lông.

Bát đũa tôi tráng ba lần nước sôi, anh vẫn phải lau lại bằng cồn.

Hôm nay anh đốt lược của mẹ tôi.

Ngày mai, có khi anh sẽ đem chính tôi đặt lên lửa, “khử trùng” cho sạch?

Một nỗi đau và phẫn nộ dâng lên, cuốn trôi hết lý trí.

“Cố đoàn trưởng, ngày tháng này không sống nổi nữa.”

Tôi hít sâu, dồn hết sức để giữ giọng bình tĩnh, từng chữ như dao cắt:

“Chúng ta ly hôn đi.”

Không khí đóng băng ngay lập tức.

Khuôn mặt băng sơn ngàn năm không đổi của Cố Nghiêm, lần đầu tiên xuất hiện vết nứt.

Anh kinh ngạc nhìn tôi, như đang nhìn một người xa lạ từ trên trời rơi xuống.

“Em nói gì?”

“Tôi nói, ly hôn.”

Tôi nhấn từng chữ, chỉ vào chiếc giường sắt lạnh lẽo anh phân ra riêng cho tôi:

“Cái giường này, tôi ngủ ba năm, còn khó hơn cả goá bụa.

Cố Nghiêm, người anh cần không phải vợ, mà là một y tá mặc áo blouse trắng, hoặc một bà quản gia vô cảm.

Còn tôi, Lâm Vãn, không làm nữa!”

Nói xong, tôi quay người đi thẳng, một giây cũng không muốn ở lại cái nơi lạnh lẽo như hầm băng này.

Ngay khi tay tôi chạm vào tay nắm cửa, phía sau vang lên giọng anh – khàn đục, kìm nén một cảm xúc dữ dội nào đó.

“Lâm Vãn, em dám bước ra khỏi cánh cửa này thử xem!”

Similar Posts

  • Tình cờ gặp lại bạn trai cũ ở khoa sản sau khi chia tay

    Tháng thứ năm sau khi chia tay, tôi và Tiêu Trì tình cờ gặp lại nhau ở khoa sản của bệnh viện.

    Tôi mặc chiếc váy bầu rộng thùng thình, đầu tóc rối bù.

    Còn anh thì vest chỉnh tề, bên cạnh là cô vợ sắp cưới xinh đẹp, tinh tế.

    “Tiêu Trì, hai người quen nhau à?” Người phụ nữ khẽ giật tay áo anh.

    Ánh mắt lạnh nhạt của anh lướt qua tôi, rồi nhìn về phía người đàn ông đang cầm tờ phiếu khám thai đứng sau lưng tôi.

    “Không quen.” Tiêu Trì lạnh lùng đáp.

    Anh ôm lấy vị hôn thê, lặng lẽ bước ngang qua tôi như người xa lạ.

    Sau đó, chiếc xe điện của tôi va quệt vào xe sang của anh giữa phố.

    Anh nhìn chằm chằm cái bụng bầu nhô lên của tôi với ánh mắt đầy chán ghét.

    “Chồng cô đâu?”

    “Bảo anh ta tới nói chuyện bồi thường với tôi.”

    Tôi ôm cổ tay đang chảy máu, hoang mang không biết phải làm sao.

    Tôi còn chưa kết hôn, lấy đâu ra chồng chứ?

  • Trở Lại Với Thân Phận Thật

    Năm thứ hai kể từ khi tôi – chân tiểu thư được nhà họ Giang ở thành phố đón về, tôi lại bị đưa đi.

    Chỉ vì tôi đã tát giả tiểu thư một cái, khi cô ta giành con búp bê của tôi.

    Ngày tôi rời đi, cha mẹ bận ôm lấy giả tiểu thư đang khóc lóc ầm ĩ, còn anh trai ruột thì tức giận che chở cho cô ta.

    Tôi chỉ mang theo con búp bê mà năm đó, khi tôi được đưa về Giang gia, vị hôn phu – Kỳ Thịnh tặng cho.

    Bảy năm sau, tôi lần thứ hai được đón về Giang gia.

    Lần này là vì Giang Thư đã thích vị hôn phu của tôi – Kỳ Thịnh.

  • Luận Văn Này Là Công Sức Của Tôi

    Ngay sau khi tôi hoàn thành bản thảo luận văn, đàn em kia liền đăng một dòng trạng thái:

    【SCI khu vực 1, cảm ơn sư huynh đã nhường vị trí tác giả chính cho mình~】

    Tôi lập tức chụp màn hình lại, gửi cho người yêu – cũng chính là “sư huynh” trong câu chuyện đó:

    “Thế nào? Bài tôi dày công viết, cô ta còn chưa từng gặp mặt tôi mà dám đứng tên tác giả chính?”

    Anh ta đáp lại với giọng dửng dưng:

    “Cô bé cần bài để bảo lưu học lên thạc sĩ, em học giỏi như vậy, thiếu gì một bài đâu.”

    “Cô ấy còn định nộp vào nhóm thầy em làm hướng dẫn, em tiện thể viết cho cô ấy một thư giới thiệu nhé.”

    Tôi lạnh giọng:

    “Rút bài lại, trả tên tôi về vị trí tác giả chính. Nếu không—đừng trách tôi không khách khí.”

    Anh ta đã xem tin nhưng không trả lời.

    Sau đó tôi mới phát hiện, anh ta giả mạo chữ ký tôi, gửi thư giới thiệu cho thầy hướng dẫn – tiến cử đàn em đó.

  • Bạn Trai Tặng Mèo Của Tôi Cho Bnq

    Con mèo bị mất tích suốt ba tháng trời, đột nhiên lại xuất hiện trong bài đăng trên trang cá nhân của “bạch nguyệt quang” bạn trai tôi.

    Con mèo tôi nuôi mập ú, dễ thương, giờ lại gầy gò như một sinh vật kỳ quái.

    Cô ta chụp ảnh tự sướng bên con mèo sắp tắt thở, chu môi làm dáng:

    “Dáng gầy mới đẹp chứ~ Hôm nay bé mèo lại giống mẹ hơn một chút rồi đó~”

    Tôi nhìn vào vệt lông hình trái tim đen quen thuộc ngay mông con mèo trắng.

    Nén giận, tôi ngẩng lên nhìn bạn trai mình.

    “Vạn Dịch Ương, con mèo của em thực sự là tự chạy ra ngoài à?”

  • Cá Cược Học Đường

    Tôi và cậu bạn thanh mai trúc mã cùng cô bạn cùng bàn đã đánh cược với nhau.

    Cược rằng trước khi hết hạn đăng ký, tôi có phát hiện ra tụi nó đã âm thầm đổi nguyện vọng đại học của tôi hay không.

    Đến ngày cuối cùng, cậu ấy thắng.

    Lục Chiêu cười lớn, đắc ý nhìn tôi:

    “Không ngờ đúng không? Cái củ khoai nhỏ miền Nam như cậu suýt nữa thì bị đày ra Đông Bắc chịu rét rồi đấy!”

    “Nhưng mà đùa thôi nha, bọn tớ vẫn biết giới hạn mà.”

    “Cuối cùng vẫn giúp cậu sửa lại rồi.”

    Nhưng đến ngày nhập học, trước cổng trường đại học, cậu ấy lại không đến.

    Tôi cầm điện thoại, giọng điềm tĩnh nói:

    “Thật ra, cậu không thắng.”

    “Ngay lúc nguyện vọng bị đổi, tôi đã phát hiện rồi.”

    “Cho nên, Lục Chiêu à, tôi cố tình đấy.”

    Cậu ấy sững sờ vài giây, rồi nghiến răng hỏi lại qua điện thoại:

    “Cậu nói gì? Có gan thì lặp lại lần nữa xem!”

  • Bạn Trai Nhà Bên

    Cuối tháng cạn kiệt lương thực, không còn tiền trả tiền thuê nhà.
    Bạn thân gọi điện trêu tôi:
    “Hay là mày thử rù quến con trai chủ nhà đi? Hắn đúng là cực phẩm nhân gian đấy! Cao ráo, chân dài, nhan sắc đỉnh nóc kịch trần, quan trọng nhất là ba hắn còn siêu giàu. Chậc chậc… chỉ tưởng tượng thôi là tao đã chảy nước miếng rồi!”
    Trong thang máy, cực phẩm nhân gian trong lời cô ấy vừa vươn tay nhấn nút tầng, vừa nhướng mày nhìn tôi.
    “Tầng 12?”
    Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ.
    “Cảm ơn.”
    Tối đó, khi mở cửa lấy đồ ăn, tôi vô tình bị nhốt bên ngoài.
    Không còn cách nào khác, đành phải mặc nguyên bộ váy ngủ hai dây bằng lụa mỏng đi tìm bà chủ nhà để lấy chìa khóa.
    Dưới ánh đèn hành lang, thiếu niên mày kiếm mắt sáng đứng dựa vào cửa, ánh mắt mang theo vẻ thích thú.
    “Cô đến thật đó à?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *