Người Mẹ Không Đáng Giá Một Bữa Ăn

Người Mẹ Không Đáng Giá Một Bữa Ăn

Chương 1

Vào đúng ngày sinh nhật, con trai dẫn tôi đi ăn một bữa lẩu ở Haidilao.

Vừa mới về đến nhà, tôi đã nhận được cuộc gọi từ bạn gái của nó:

“Dì à, dì ăn một bữa lẩu mà cũng nỡ để con trai mình trả tiền sao? Dì không sợ tổn thọ à? Mau chuyển cho cháu ba trăm tệ tiền cơm đi!”

Chồng tôi thở dài nói với tôi: “Em cũng vậy, sinh nhật thôi mà, ở nhà nấu tô mì là được rồi, sao lại ra ngoài tiêu tiền của con?”

Mẹ chồng cũng bĩu môi lầm bầm: “Cháu trai cưng của tôi kiếm tiền đâu có dễ dàng gì, chị làm mẹ sao lại không biết thương nó một chút?”

Tôi tức đến mức lập tức soạn thảo một bản thỏa thuận ly hôn, rồi đuổi cả chồng, mẹ chồng và con trai ra khỏi nhà.

Một nhà toàn lang sói mắt trắng, tôi không cần nữa!

1

Vào ngày sinh nhật, con trai đã đi làm được hai năm chủ động rủ tôi đi ăn lẩu ở Haidilao để mừng sinh nhật.

Tôi ăn rất vui vẻ, còn chụp không ít ảnh.

Vừa về đến nhà, đang định đăng lên vòng bạn bè than thở con trai cuối cùng cũng biết quan tâm, thì bất ngờ nhận được cuộc gọi từ bạn gái nó – Hứa Tĩnh Tĩnh.

“Dì à, lẩu Haidilao ngon chứ?”

Tôi sững người.

Mình còn chưa kịp đăng gì, sao con bé đã biết rồi?

Tôi theo phản xạ trả lời: “Cũng ngon lắm.”

“Hừ, không tốn tiền thì tất nhiên là ngon rồi.”

Nghe Hứa Tĩnh Tĩnh nói vậy, tôi lập tức cụt hứng: “Ý cháu là gì vậy?”

Hứa Tĩnh Tĩnh cười khẩy, giọng cao lên mấy phần: “Dì còn giả vờ không hiểu à?”

“Có mẹ nào đi ăn với con mà để con trả tiền không? Nếu nghèo đến mức không ăn nổi thì đừng lấy cớ sinh nhật để hút máu con mình!”

“Ba trăm tệ đấy, đủ để nó mua cho cháu một thỏi son rồi, dì ăn mà không sợ rút ngắn thọ sao?”

Tôi sững sờ.

Đây còn là cô bạn gái lễ phép, hiểu chuyện mà con trai tôi từng nhắc đến sao?

Chỉ vì một bữa lẩu mà dám mắng chửi mẹ bạn trai nặng lời đến vậy?

Tôi hít sâu mấy hơi, cố giữ bình tĩnh:

“Dù sao dì cũng là mẹ nó! Dì nuôi nó hơn hai mươi năm, bây giờ nó đi làm có thu nhập rồi, sinh nhật mời mẹ một bữa cơm chúc mừng, cũng không quá đáng chứ?”

Hứa Tĩnh Tĩnh càng thêm kích động: “Dì đừng mang cái thân phận mẹ ra đè người khác, sau này là nó sống với cháu, tiền của nó từng đồng đều phải tiêu cho cháu!”

“Dì mau chuyển cho cháu ba trăm tệ nó đã tiêu đi, thiếu một xu cũng không được!”

Hóa ra trong mắt cô ta, tôi tiêu tiền của cô ta?

Còn chưa kết hôn mà đã có cái kiểu sở hữu tiền người khác thế này sao?

Tôi tức quá bật cười, cũng không khách sáo nữa:

“Đây là sinh nhật của tôi, chính Chu Hạo chủ động muốn mời tôi đi ăn. Nếu nó thấy tiếc tiền, thì để tự nó đến tìm tôi mà đòi!”

Nói xong tôi cúp máy luôn, Hứa Tĩnh Tĩnh có gọi lại cũng không bắt nữa.

Không gọi được, cô ta liền nhắn tin liên tục.Đọc fu.I.L tại vi.vutruyen2./net để ủ,ng, hộ t.ác, giả !

Nào là “mụ già không chết được”, “đồ hút máu”, “chết sớm đi” – lời lẽ khó nghe không thiếu câu nào.

Nhìn một màn hình đầy lời chửi rủa, tim tôi tức đến đau nhói.

Chỉ vì ba trăm tệ, mà cô ta nguyền rủa cả mười tám đời tổ tiên nhà tôi!

Tôi run rẩy chụp màn hình những lời đó gửi cho con trai.

Thấy bên đó cứ hiện “đang nhập tin nhắn” mãi mà không trả lời.

Tôi dứt khoát gọi điện: “Con thấy tin mẹ gửi chưa?”

Đầu dây bên kia, giọng con trai có chút không tin nổi: “Thấy rồi mẹ à, nhưng… con nghĩ Tĩnh Tĩnh không phải người như vậy đâu.”

Tôi gặng hỏi: “Ý con là mẹ vu oan cho nó à?”

2

Con trai lập tức giải thích:

“Con không có ý đó đâu mẹ, mẹ đừng giận mà. Con thấy chắc chắn có hiểu lầm gì đó, con đang lái xe, để con đến chỗ cô ấy hỏi rõ rồi gọi lại cho mẹ được không?”

Tôi cố kiềm chế, gật đầu: “Được, mẹ chờ điện thoại của con.”

Cúp máy rồi, tôi ngồi thừ trên ghế sofa, càng nghĩ càng tức.

Con trai tôi là sinh non tám tháng, mang thai nó, tôi xuất huyết nghiêm trọng, suýt nữa mất mạng.

Vì sinh thiếu tháng, từ nhỏ nó đã yếu ớt, bệnh vặt liên miên.

Nhớ có lần nó sốt cao đột ngột, lên tới hơn 40 độ, nguy cấp đến mức bệnh viện cũng không dám nhận.

Chính tôi đã quỳ xuống đất khóc lóc van xin bác sĩ cứu con, cuối cùng mới giữ được mạng nó.

May mắn là con trai hiểu chuyện, luôn cảm kích vì tôi đã cho nó “mạng sống lần thứ hai”.

Từ nhỏ nó đã rất hiếu thuận, luôn kính trọng tôi.

Dù vào giai đoạn nổi loạn, nó có thể cãi cha, lườm bà nội, nhưng chưa từng nặng lời với mẹ lấy một câu.

Sau khi đi làm, nó cũng hay nói sau này sẽ kiếm tiền để mẹ sống sung sướng, tuyệt đối không để mẹ phải chịu khổ nữa.

Tôi cảm động trước tấm lòng hiếu thảo của con, lại thấu hiểu sự vất vả của người trẻ thời nay.

Vì vậy, khi nó bảo nhà xa công ty, đi làm tốn nhiều thời gian, không ngủ được đủ giấc, tôi liền mua cho nó một chiếc ô tô để tiện đi lại.

Cực khổ nuôi nấng suốt hơn hai mươi năm, khó khăn lắm mới đợi được ngày nó trưởng thành, biết nghĩ.

Vậy mà đến sinh nhật mẹ, mời đi ăn một bữa cơm thôi mà…

Lại bị bạn gái nó mắng là “mụ già không chết nổi”, là “đồ hút máu”?!

Similar Posts

  • Đứa Con Dư Thừa

    Sau khi chỉnh xong máy ảnh, tôi mới phát hiện khách đặt chụp ảnh gia đình là ba mẹ và chị gái – những người tôi đã trốn chạy suốt năm năm qua.

    Ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, nụ cười của mẹ chợt đông cứng lại.

    Mắt bà đỏ hoe, do dự lên tiếng:

    “Đa Đa… là con sao?”

    “Con vẫn còn sống à?”

    Tôi đặt ngón tay lên nút chụp, nhắc nhở:

    “Giữ nụ cười, nhìn vào ống kính.”

    Ba tôi bất chợt bật dậy:

    “Tính khí mày vẫn vậy à? Bao nhiêu năm nay mày cứ trốn tránh tụi tao. Người trong một nhà thì có hận thù gì mà năm năm còn chưa gỡ bỏ được?”

    Tôi liếc nhìn con chó bên cạnh chị gái – cũng tên là Đa Đa – chẳng hiểu sao ông ấy lại nổi giận.

    Rõ ràng là họ luôn tẩy não tôi, xem tôi như công cụ lấy tuỷ xương cho chị.

    Ngay cả con chó còn được chụp ảnh gia đình – thứ mà lúc nhỏ tôi chưa từng được phép tham gia.

    Một gia đình như vậy, tôi đã không cần từ lâu rồi.

  • Người Cha Xa Lạ Full

    Bố tôi mất được ba tháng, tôi liền gặp lại di tác của ông trong một buổi đấu giá.

    Vừa định giơ bảng tăng giá, lập tức có một cô gái theo sau tranh đấu.

    “Năm mươi triệu, tôi muốn mua bức tranh của đại sư Thẩm.”

    Tôi nghe theo giọng nói mà nhìn sang, đôi mày mắt kia có chút quen thuộc. Ngay lúc đó, trước mắt tôi xuất hiện từng dòng chữ như “bình luận trực tiếp.”

    【Nữ chính thật thông minh, biết lợi dụng nỗi nhớ của nữ phụ với cha mình để mưu lợi cho bản thân.】

    【Dù sao nữ phụ cũng không biết, mấy bức di tác mà cô ta từng bỏ giá cao mua đều là cha cô ta vẽ lúc còn sống, ông ta vốn chưa chết.】

    【Nữ phụ thật ngu ngốc, thừa kế trăm tỷ thì có ích gì, sau này chẳng phải vẫn ngoan ngoãn bỏ tiền mua tranh tặng cho nữ chính sao.】

    Cô gái nói xong thì đắc ý nhìn tôi, dường như chắc chắn tôi sẽ tăng giá.

    Tôi chỉ mỉm cười nhè nhẹ.

    “Được, vậy tôi bỏ cuộc.”

  • Sau Ly Hôn Tôi Đóng Băng Tài Khoản Của Chồng

    Chúng tôi ly hôn chưa đầy hai mươi bốn tiếng.

    Bà mẹ chồng cũ đã nhanh chóng đăng bài trong vòng bạn bè, mở hẳn mười bàn tiệc linh đình ăn mừng chuyện tôi “ra đi tay trắng”.

    Một bàn sáu mươi hai triệu, mời đủ hết họ hàng từng mỉa mai, dè bỉu tôi.

    Chồng cũ ôm lấy tiểu tam, cười đắc ý giữa bàn tiệc: “Không có cô ta, tôi chỉ càng sống thoải mái hơn thôi.”

    Cho đến khi anh ta móc thẻ phụ của tôi ra định thanh toán sáu trăm hai mươi triệu, nhân viên phục vụ vẫn mỉm cười tiêu chuẩn mà nói một câu tàn nhẫn: “Xin lỗi anh, chủ thẻ đã đóng băng thẻ này rồi ạ.”

    Không khí lập tức chết lặng. Mặt chồng cũ tái mét như tờ giấy.

    Chưa đầy một giây sau, điện thoại tôi bị cả nhà họ gọi nổ tung.

  • Cô Vợ Ẩn Thân

    Sau khi tình nhân bên ngoài của Giang Tri Hàn đến tận nhà gây chuyện, ép tôi ly hôn,

    Không lâu sau, công ty của anh ta bị người ta cố ý chèn ép, tuyên bố phá sản.

    Con chim hoàng yến từng thề sống chết lấy anh ta, trong đêm ôm tiền bỏ trốn.

    Những người anh em mà anh ta gọi là huynh đệ cũng lần lượt chặn liên lạc, tránh anh ta như tránh tà.

    Chỉ có tôi, không chút do dự ở lại bên cạnh anh ta.

    Tôi mỗi ngày làm ba công việc, cùng anh ta vực dậy từ đống tro tàn.

    Thế nhưng vào ngày anh ta khởi nghiệp thành công trở lại,

    Con chim hoàng yến được anh ta nuôi nấng lại quay về.

    Cô ta đeo chiếc nhẫn cưới y chang của Giang Tri Hàn,Ngẩng cao đầu nhìn tôi: “Con chó như cô cũng trung thành với A Hàn đấy chứ, tiếc là, trong lòng anh ấy sớm đã không còn cô nữa rồi. Dù cô có làm gì đi nữa, vị trí Giang phu nhân cũng sẽ là của tôi.”

    Tôi khẽ mỉm cười, trở tay tát cho Giang Tri Hàn một cái.

    “Ba năm sống khổ chưa đủ, mùi vị phá sản chưa thấm, còn muốn nếm lại à?”

    Anh ta không biết, lần phá sản trước là do tôi làm.

    Tôi có thể khiến anh ta phá sản một lần,

    Cũng có thể khiến anh ta một lần nữa trắng tay.

  • Đi Ngang Qua Đời Anh

    Tôi là học sinh nghèo được nhà họ Giang tài trợ.

    Vì một chuyện nhỏ mà tôi và thiếu gia nhà họ Giang – Giang Trục Sâm – cãi nhau.

    Hôm nay là ngày thứ bảy, cậu ấy vẫn không chịu nói chuyện với tôi.

    Tôi cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.

    Muốn nhân chuyện điền nguyện vọng đại học để tìm cậu ấy làm hòa.

    Nhưng lại nhìn thấy cậu ấy đang ngồi ở chỗ của học sinh chuyển trường.

    Chăm chú giúp cô ấy tham khảo nguyện vọng.

    Một lúc sau.

    Như chợt nhớ ra điều gì, cậu ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi một cái, đầy hờ hững.

    “Cậu tìm tôi làm gì?”

    “Tôi đâu có muốn thi cùng trường với cậu, cậu điền gì liên quan gì đến tôi chứ!”

    Tôi ngẩng đầu lên.

    Trước mắt bất ngờ hiện ra một loạt bình luận như đạn bắn——

    “Ôi mệt quá đi, nam phụ lại bắt đầu mạnh miệng rồi!”

    “Còn nói không muốn học chung trường với nữ chính, thật ra đồ dùng nhập học đã chuẩn bị sẵn hai phần rồi!”

    “Hy vọng bé gái đừng dỗ dành cậu ta nữa, Đại học Nam tôi thấy cũng ổn lắm, còn có thể sớm gặp được nam chính!”

    “Đúng đó đúng đó! Nam chính vừa đẹp trai, vừa thông minh lại còn mê gái, hơn hẳn tên đầu gỗ khó ưa này!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *