Người Thế Thân

Người Thế Thân

Dưới cơn mưa lớn, tôi lên chuyến xe buýt cuối cùng trong ngày để về nhà.

Cửa xe vừa đóng, xe vừa lăn bánh thì bác tài quay lại nhìn tôi, cười nhạt đầy lạnh lùng.

Tôi nghe ông ta nói: “Cô gái nhỏ cũng xinh đấy, chỉ tiếc là không biết quý mạng. Người chết mà cô cũng dám bắt chuyện.”

1.

Câu nói ấy khiến tôi rùng mình khó chịu.

Bởi vì đúng là ngay trước khi lên xe, tôi vừa mới nói chuyện với một người.

Đó là đàn anh cùng trường, hơn tôi một khóa – Lục Chu.

Anh ấy là người tử tế, dáng vẻ nho nhã, tôi thầm ngưỡng mộ từ lâu rồi.

Tình cờ cùng đứng đợi xe, hai người liền nói chuyện vài câu.

Không hiểu bác tài đang nghĩ gì mà mở miệng ra là “người chết”.

Lục Chu rõ ràng là người sống sờ sờ ra đấy, sao có thể nói như vậy được chứ?

Tôi phản bác:

“Bác à, bác nói linh tinh gì thế? Người sống người chết gì chứ, đó là bạn học của tôi mà! Đêm hôm mưa gió thế này, bác cũng không sợ nói chuyện xui xẻo à?”

Tài xế vẫn tay vững vô-lăng, giọng điệu thì lạnh nhạt:

“Cô tin hay không thì tùy. Nếu cậu ta là bạn học của cô, thì tôi nói cho biết, cậu ta chết lâu rồi. Căn bản không phải người sống.

Cô nên thấy may mắn là gặp phải tôi, chứ nếu là tài xế khác thì chưa chắc đã mở cửa xe đâu.”

Nghe ông ta nói nghiêm túc như vậy, tôi lại càng cảm thấy nực cười.

Chắc lái xe lâu quá nên đầu óc có vấn đề rồi. Nếu là người chết thì sao tôi có thể nhìn thấy được?

Trên đời này làm gì có ma!

Nhưng đêm mưa tầm tã, xe buýt cuối chỉ có mình tôi.

Tài xế lại to cao lực lưỡng, tôi mà lỡ chọc giận ông ta thì thiệt chắc là mình.

Nghĩ thế nên tôi không đôi co nữa, tìm đại một chỗ ngồi xuống, đeo tai nghe chuẩn bị xem phim giết thời gian.

Vừa mới yên vị thì lại nghe bác tài lẩm bẩm:

“Hứ, lòng tốt khuyên bảo, vậy mà còn không tin.

Thôi cũng phải, lời hay khó lọt tai ma mệnh tận.

Giới trẻ bây giờ chẳng biết kiêng kỵ gì khi đi đêm cả!”

Ban đầu tôi đã định bỏ qua, nhưng ông ta cứ nói tới nói lui chọc tức.

Tính tôi dù hiền, lúc này cũng không thể nhịn được nữa.

Tôi bực mình bật lại:

“Được thôi, nếu bác cho là mình nói đúng hết, vậy tôi hỏi bác: bạn tôi sống đàng hoàng như thế, sao bác cứ khăng khăng nói là ma?”

Tài xế liếc tôi qua gương chiếu hậu, lạnh giọng:

“Cậu ta có hỏi đường cô không?”

Câu hỏi khiến tôi hơi ngạc nhiên.

Làm sao bác tài biết được nội dung cuộc trò chuyện giữa tôi và Lục Chu?

Lúc đó rõ ràng chúng tôi còn đứng ở bến, trời thì mưa lớn như trút,

Xe còn chưa đến, khoảng cách cũng khá xa, không lý nào ông ta nghe thấy được.

Tôi nhớ lại đoạn hội thoại.

Lục Chu vừa thấy tôi đã cười, hỏi tôi có biết đường đi trạm Thanh Sơn không, đi tuyến nào.

Vì cuối tuần tôi thường về nhà, nên thuộc rõ giờ xe ở trạm này.

Tôi bảo anh ấy đi tuyến số 13, nhưng giờ này thì chỉ còn chuyến cuối.

Anh gật đầu cảm ơn.

Rồi xe tôi đến, tôi lưu luyến vẫy tay chào anh trước khi lên xe.

Tôi thở dài, dù không muốn tin, nhưng vẫn thành thật trả lời:

“Đúng là có hỏi, anh ấy hỏi tôi xe nào đến trạm Thanh Sơn.”

Tài xế nhướng mày, vẻ mặt như thể “quả nhiên là vậy”.

Ông ta nói:

“Đừng bảo là cô không biết, mấy người đến trạm Thanh Sơn thường là để làm gì.”

Lời này khiến tôi sực nhớ ra—

Ba năm trước, khu vực gần trạm Thanh Sơn được quy hoạch xây nhà tang lễ.

Vì nằm ở vùng ngoại ô, xung quanh gần như không có dân cư hay trung tâm thương mại nào cả.

Gần khu vực đó toàn là dịch vụ mai táng trọn gói, mở rộng từ nhà tang lễ Thanh Sơn.

Đa số người đến đó đều là để lo chuyện tang sự.

Giữa đêm hôm thế này, Lục Chu đến đó một mình làm gì?

Và điều quan trọng hơn mà đến giờ tôi mới nhận ra —

Trời mưa lớn đến thế, vậy mà Lục Chu hoàn toàn không che ô.

Từ trường đến trạm xe ít nhất cũng vài trăm mét, vậy mà toàn thân anh ấy khô ráo, thậm chí cả sợi tóc cũng không dính nước!

Khi nãy tôi chỉ mải mê vui sướng vì được nói chuyện với anh ấy, đến mức không hề để ý mấy chi tiết kỳ lạ này.

Tôi tái mét cả mặt, toàn thân run lên không kiểm soát được, bị bác tài nhìn thấy.

Ông ấy nói:

“Xem ra giờ cô mới nhận ra có vấn đề rồi.

Cô bé, thấy cô với tôi cũng có chút duyên, tôi sẽ giúp thì giúp cho trót.

Nhớ kỹ nhé, đi đường lúc đêm có ba điều kiêng kỵ:

Một là có người gọi tên thì đừng quay đầu.

Hai là gặp tiền của rơi thì đừng tham.

Ba là thấy người hỏi đường thì đừng đáp.

Cô vừa rồi phạm phải điều thứ ba. Chuyện này nhẹ thì không sao, nặng thì mất mạng đó.”

Nghe đến chữ “mất mạng”, tôi thật sự hoảng loạn.

Bác tài này tuy ban đầu thái độ khó chịu, nhưng xem ra ông ấy thật sự biết chuyện âm dương.

Chuyện xảy ra hôm nay quá đỗi kỳ lạ, quá bất thường.

Tuy tôi chưa tin hoàn toàn vào chuyện có ma, nhưng lỡ như thật thì sao? Lỡ như tôi vì vậy mà mất mạng thì sao?

Nghĩ đến đây, tôi lập tức đứng dậy, ba bước làm một chạy đến bên ghế lái của bác tài.

Similar Posts

  • Bạn Trai Thành Anh Rể Tương Lai Trong Một Đêm

    Bạn trai yêu nhau mười năm của tôi, năm nay đã theo chị gái tôi về nhà ra mắt bố mẹ tôi.

    Đêm đó, cả gia đình tôi thức trắng.

    Tôi nghe bạn trai tôi Thẩm Vân giả vờ ngây thơ với chị tôi, cũng nghe thấy sự cuồng nhiệt của chị ấy.

    Chiếc giường không mấy chắc chắn liên tục phát ra tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt.

    Mà trong điện thoại tôi, đoạn tin nhắn với bạn trai Thẩm Vân vẫn dừng lại ở hôm qua.

    Anh ta nói anh ta rất mệt, muốn đi nghỉ sớm.

    Thế mà ngày hôm sau đã xuất hiện ở nhà tôi, nắm tay chị tôi, xách theo đủ loại quà lớn nhỏ.

    “Em gái, chị em nói em thích……”

    Khoảnh khắc chúng tôi nhìn thẳng vào mắt nhau, chiếc bánh kem anh ta cầm trên tay rơi xuống vỡ nát đầy đất.

    Chị tôi Tô Vân lập tức lên tiếng bênh anh ta, “Lần đầu tiên về nhà với chị sau bao năm ở bên nhau, anh ấy hơi căng thẳng.”

    “Em gái, em không để ý chứ?”

    Tôi cười gượng, chị tôi nắm tay tôi, “Chẳng phải em nói sẽ dẫn bạn trai về sao? Người đâu?”

    “Chết rồi, trước Tết vừa mới chết!”

    Mọi người chìm trong nỗi buồn, không ai hỏi thêm chuyện bạn trai tôi nữa.

    Mà đêm đó, sau khi Thẩm Vân và chị tôi “đại chiến” tám trăm hiệp, anh ta lại còn nhắn tin cho tôi: “Anh vẫn yêu em!”

    Tôi còn chưa kịp trả lời, mẹ tôi đã đẩy cửa bước vào.

    “Đi, đi tảo mộ cho bạn trai con……”

  • Bảy Năm Hôn Nhân Hoá Trò Cười

    Bảy năm kết hôn, tôi và Phó Thương đã có một cô con gái.

    Nhưng ca sinh khó khiến tôi tổn thương nghiêm trọng.

    Tôi uống rất nhiều thuốc, cơ thể bị ảnh hưởng bởi hormone, nhan sắc và vóc dáng đã không còn như trước.

    Trong khi đó, Phó Thương vẫn kiên trì tập luyện suốt nhiều năm.

    Anh ấy giữ được vóc dáng săn chắc, gương mặt vẫn đẹp trai như ngày nào.

    Mỗi lần ra đường, anh ấy thường xuyên bị các cô gái khác xin cách liên lạc.

    Anh biết tôi vì thế mà tự ti, nên đã ghim ảnh chụp chung của hai vợ chồng lên đầu trang cá nhân.

    Mỗi lần có cô gái nào xin số, anh đều chủ động đưa ảnh đó cho họ xem.

    Tôi đã từng nghĩ, đây là cách anh chứng minh tình yêu của mình dành cho tôi.

    Cho đến một lần tụ tập—

    Tôi đến muộn vì bận việc, nhưng vô tình nghe thấy anh đang cười nói với bạn bè:

    “Anh Phó, anh ghim ảnh chụp chung với cô thư ký nóng bỏng kia lên đầu trang cá nhân, không sợ chị dâu phát hiện sao?”

    Phó Thương thản nhiên cười:

    “Mấy cậu lại không biết à? Cái bài đăng đó, tôi đã cài đặt chỉ mình vợ tôi không thể nhìn thấy.”

    “Hơn nữa, tôi làm vậy cũng chỉ để tránh rắc rối thôi.”

    “Dù sao thì, với vóc dáng và gương mặt hiện tại của cô ấy, thực sự rất khó để khiến mấy cô gái trẻ tự động từ bỏ ý định.”

    Vậy nên, trong lòng anh, tôi căn bản chẳng đáng để mang ra khoe khoang.

    Khoảnh khắc đó, tôi thấy vô cùng nực cười.

  • Phục Chế Hôn Nhân – Khi Cặn Bã Phơi Bày

    Giang Trình say rượu, nói muốn ly hôn với tôi để cưới em kế — Lâm Vi.

    Lúc trước tỏ tình với tôi, anh ta cũng say đến mơ màng, miệng toàn những lời thề non hẹn biển rằng sẽ yêu tôi suốt đời.

    Cha tôi lạnh lùng nói:

    “Lâm Nhụy, con đã có nhiều rồi, nhường cho em gái con một chút thì sao?”

    Mẹ kế đứng bên cười giả lả:

    “Người một nhà, đừng làm ầm lên cho xấu mặt.”

    Người ngoài đều bảo tôi số sướng, sinh ra trong nhà họ Lâm, lại lấy được chồng tốt.

    Chỉ có tôi mới biết, cái nhà này từ lâu đã mục ruỗng thối nát.

    Đã thối rữa đến tận gốc, vậy thì để mọi thứ bẩn thỉu phơi bày ra ánh sáng luôn đi.

  • Rời Đi Đúng Lúc

    Năm đó, đến nuôi sống bản thân tôi còn chật vật, vậy mà tôi lại nhặt được một cậu học sinh nghèo — thiên tài bị giày vò đến tơi tả — ở đầu một con hẻm bẩn thỉu.

    Đôi mắt cậu ấy trống rỗng, khẽ nói:

    “Cậu muốn làm gì cũng được.”

    Tôi chẳng làm gì cả.

    Chỉ lặng lẽ lau sạch người cho cậu, thay cho cậu một chiếc sơ mi trắng sạch sẽ.

    Rồi ấp úng, nghiêm túc nói:

    “Cậu phải… sống cho tử tế.”

    Về sau, cậu tự học mà đỗ vào trường đại học tốt nhất, rồi trở thành tiến sĩ trẻ tuổi nhất.

    Một buổi tối mùa hè bình thường khi tôi đến đón cậu về nhà, cậu vẫn lạnh lùng từ chối cô gái nhỏ với nụ cười ấm áp như ánh mặt trời.

    Lần đầu tiên, tôi nghe thấy cậu bối rối, khẽ hỏi:

    “Cảm giác thích… là như thế nào?”

    Thấy trong tay cậu là chiếc trâm cài đắt tiền mà cô ấy tặng,

    Tôi biết rồi.

    Đã đến lúc… tôi nên rời đi.

  • Mẹ Từ Thiện Và Bữa Cơm Một Hào

    Người mẹ làm từ thiện của tôi quyên góp hàng chục triệu, nhưng lại quy định tôi mỗi bữa chỉ được tiêu một hào tiền ăn.

    Thế mà, món chay rẻ nhất ở trường cũng phải hai tệ.

    Để sống sót, mỗi ngày tôi chỉ có thể ăn cơm thừa của bạn học.

    Không ngờ, khi mẹ biết chuyện, bà chẳng những không đau lòng mà còn đến tận trường, trước mặt toàn thể học sinh, úp thẳng bát cơm lên đầu tôi.

    “Đồ mất mặt, mẹ đâu có không cho mày ăn cơm, sao cứ phải làm như ăn xin thế hả?”

    “Cơm trường đắt thì mày không biết cố mà tiết kiệm à?”

    Tức giận, tôi kiện mẹ ra tòa.

    Nếu tội ngược đãi của bà được xác lập, bà sẽ bị tống vào ngục.

    Nếu không, tôi sẽ bị ném vào lò thiêu xác, xóa sổ hoàn toàn.

    Tôi đầy tự tin.

    Nhưng không ngờ, mẹ lại thắng kiện.

  • Tôi Là Vợ Hợp Pháp Của Diêm Tổng

    Trong trung tâm chăm sóc sau sinh, một nữ diễn viên hạng ba lại ngang nhiên chiếm mất dịch vụ chăm sóc cao cấp mà tôi đã đặt trước.

    Tôi vốn định nhẫn nhịn cho qua, không ngờ lễ tân lại tỏ thái độ mỉa mai, giọng nói đầy cay độc.

    “Bảo vệ ở đây làm ăn kiểu gì vậy? Loại mèo chó gì cũng dám bén mảng vào trung tâm của chúng tôi à?”

    “Trung tâm chúng tôi chỉ tiếp đón những khách hàng lớn như chị Tần thôi, người nghèo không được vào.”

    Chưa kịp phản ứng, Tần Vãn đã nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ, lắc đầu tỏ vẻ ghê tởm.

    “Loại người nghèo hèn các cô sinh con thì có gì đặc biệt chứ? Đừng mơ tưởng được hưởng phúc lợi của giới thượng lưu, đứa con sinh ra rồi cũng chỉ là phận làm thuê mà thôi.”

    “Không giống con của tôi—”

    “Nó là con đầu lòng của tổng giám đốc tập đoàn Diêm Thị – Diêm Tranh, bẩm sinh đã hơn người rồi.”

    “Chồng tôi còn nói, chỉ cần tôi chịu sinh con, mỗi đứa sẽ thưởng cho tôi một triệu tệ.”

    Diêm Tranh!

    Đó chính là tên của chồng tôi!

    Anh ta ngày ngày than nghèo kể khổ xin tiền tiêu vặt từ tôi, hóa ra là vì bên ngoài còn nuôi dưỡng một cô bồ nhí!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *