Nhà Hảo Tâm Và 101 Đứa Con Thất Lạc

Nhà Hảo Tâm Và 101 Đứa Con Thất Lạc

Nuôi dưỡng 100 kẻ bạc nghĩa xong, tôi trùng sinh rồi!

Kiếp trước, tôi tên Tùng Ngọc, đã quyên góp 10 triệu, tài trợ cho 101 đ/ ứa tr/ ẻ.

Ngày tôi ch/ ếc vì u./ ng th/ ư dạ dày, tôi 37 tuổi. Trong 101 đứa ấy, không một ai tới thăm tôi.

Kiếp này, việc đầu tiên tôi làm khi tỉnh dậy, là ném thẳng tờ danh sách tài trợ kín đặc chữ ấy vào thùng rác.

Cầm số tiền dự định đem đi quyên góp, tôi tranh thủ lúc giá nhà còn chưa tăng, một hơi mua liền mười căn.

Chẳng bao lâu, trên màn hình tôi lại thấy từng gương mặt quen thuộc—

Những cậu trai cô gái từng qu/ ỳ trước mặt tôi ở kiếp trước, hứa hẹn sẽ báo đáp, giờ đang lau nước mắt nhận phỏng vấn:

“mẹ Tùng nói sẽ luôn chu cấp cho em học hết đại học, vậy mà giờ bà ấy biến mất, nghe nói còn mua tận 10 căn nhà.”

“Bây giờ, tụi em chỉ còn cách bỏ học đi làm.”

“Em không hận bà ấy đâu, chỉ là trong lòng khó chịu…”

“Chúng em chỉ muốn hỏi một câu: mẹ Tùng ơi, chúng con gọi mẹ một tiếng ‘mẹ’, lẽ nào mẹ thật sự nhẫn tâm đến vậy sao?”

Tôi lạnh lùng tắt tivi.

Vừa mở điện thoại ra, vô số tin nhắn ập tới như bão.

Tin đầu: “Cô Tùng, tôi là phóng viên của ‘Đường dây nóng Đô Thị’, xin hỏi vì sao cô đột ngột ngừng tài trợ cho 101 học sinh nghèo? Cô có tiện nhận phỏng vấn không?”

Tin thứ hai: “mẹ Tùng! Con là Tiểu Phương đây! Sao mẹ không nghe máy? Mẹ từng nói sẽ chu cấp cho con học xong đại học mà!”

Tin thứ ba: “Bà Tùng Ngọc, bà là nhà hảo tâm nổi tiếng, vậy mà danh nghĩa lại bỗng dưng có thêm mười căn bất động sản, để bọn tr/ ẻ phải bỏ học đi làm, lương tâm bà chịu nổi sao?”

Tin thứ tư, thứ năm, thứ sáu…

Điện thoại như nổ tung, rung bần bật không ngừng.

Cùng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân ồn ào.

………..

Nghe qua, ít nhất cũng phải mấy chục người đang vây kín trước cửa nhà.

Cách một cánh cửa, những tiếng nói ấy nôn nóng chui thẳng vào—

“Cô Tùng! Cô ra nói một câu đi!”

“Tại sao cô ngừng tài trợ?”

“Bọn trẻ đang tập thể quỳ trước cổng đài truyền hình, cô biết không?”

Tôi nhắm mắt lại.

Kiếp trước, tôi là người tốt chỉ biết cho đi, chỉ biết sống vì người khác.

Tôi và chồng tôi—lão Trương—mở một tiệm vật liệu xây dựng nhỏ, sớm hôm tần tảo, một đồng tiền bẻ đôi mà tiêu.

Tiền kiếm được, chỉ một phần rất nhỏ để lo cho nhà, còn lại đa số đem đi quyên góp.

Mười năm trời, chúng tôi quyên hơn 10 triệu, tài trợ cho 101 đứa trẻ ở vùng núi nghèo tại địa phương.

Rất nhiều đứa được chúng tôi tài trợ từ hồi tiểu học.

Tôi đã hứa với chúng: cứ yên tâm học hành, tôi sẽ chu cấp cho chúng học hết đại học.

Chúng viết thư về, gọi chúng tôi là “mẹ Tùng”, “ba Trương”, nói sau này nhất định sẽ báo đáp tử tế.

Chúng tôi nhận từng lá thư, đêm không ngủ lại lôi ra xem; mỗi lần xem đều xúc động rơi nước mắt vì mãn nguyện.

Tôi và lão Trương không có con, chúng tôi chẳng trông mong được báo đáp, chỉ mong các con không bị cái nghèo khóa chặt cuộc đời.

Rồi sau đó, lão Trương chết.

Trong lúc giao hàng, xe tải lật nghiêng, ông để lại một câu: “Nhất định phải chăm lo cho bọn trẻ”, rồi buông tay mà đi.

Tôi khóc đến sống dở chết dở, chưa kịp gượng lại thì bản thân lại bị chẩn đoán ung thư dạ dày giai đoạn cuối.

Hơn một năm nằm viện, tôi nằm trên giường bệnh, chờ những đứa trẻ ấy tới thăm.

Không một đứa nào đến.

Tôi tự nhủ bọn trẻ bận, học hành nặng, tiền xe đắt, không trách chúng.

Sau đó, viện phí cạn kiệt, tôi bất đắc dĩ phải ngừng tiền trợ cấp.

Điện thoại bắt đầu reo.

“Dì Tùng, tháng này sao tiền sinh hoạt vẫn chưa tới?”

“Dì Tùng, dì nói sẽ chu cấp con tới đại học, vậy mà mới lớp 10 đã không trả nữa? Dì không phải đang hại người sao?”

“Bà Tùng Ngọc, tôi là phụ huynh của XXX. Bà đã hứa lúc trước rồi, giờ nói không cho là không cho? Con tôi phải làm sao đây?”

Cuộc gọi cuối cùng, đến từ cô bé Tiểu Ngọc.

Hồi chọn người để tài trợ, nó từng quỳ trước mặt tôi, nước mắt ràn rụa gọi tôi là mẹ.

Trong điện thoại, nó nói: “mẹ Tùng, mẹ chữa bệnh tới bao giờ? Chữa xong thì mau ra ngoài kiếm tiền đi, bọn con nhiều đứa như vậy đều đang đợi mẹ đó.”

Tôi cúp máy, rồi đốt sạch những lá thư giấu dưới gối.

Sau đó có phóng viên phanh phui chuyện của tôi, chạy đi phỏng vấn bọn trẻ.

Phóng viên: “Tùng Ngọc bệnh nặng lắm, các em không đến thăm sao?”

Đứa trẻ A: “Bà ấy hứa chu cấp cho em học hết đại học, giờ người nằm viện, tiền cũng hết rồi, em tới thì làm được gì?”

Đứa trẻ B: “Bà ấy giàu như vậy, chữa bệnh thôi mà, với lại học phí của tụi em có bao nhiêu tiền đâu?”

Đứa trẻ C—chính là Tiểu Ngọc ấy—đối diện ống kính, cười ngây thơ:

“Ai làm việc gì cũng có mục đích cả. Bà ấy toan tính gì, em không nói, nhưng mọi người chắc cũng đoán được chứ?”

Tôi tắt tivi.

Số tiền ít ỏi cuối cùng cũng không đủ đóng viện phí, tôi xuất viện về nhà, nằm trên chiếc giường lão Trương từng nằm, ngày qua ngày cầm cự.

Đêm tôi chết là đêm Giao thừa, ngoài cửa sổ có người đang đốt pháo hoa.

Tôi nhìn trân trân lên trần nhà, nói: “Ông trời ơi, nếu có thể làm lại một lần—”

“Tôi nhất định sẽ yêu lấy chính mình trước.”

Trời xanh có mắt, tôi thật sự trùng sinh.

Trùng sinh về lúc tôi 33 tuổi, lão Trương còn chưa chết, gia đình cũng vẫn khá giả.

Nghịch thiên cải mệnh đâu phải chuyện dễ. Chiều hôm ấy, tôi suýt nữa chẳng thể bước ra khỏi khu chung cư.

Dưới lầu đen nghịt một mảng, quỳ kín cả một vùng. Cả trăm đứa trẻ mặc đồng phục, giơ biểu ngữ.

“mẹ Tùng, chúng con cần mẹ.”

“mẹ Tùng, xin đừng bỏ chúng con.”

Quỳ ở hàng đầu, là cô bé Tiểu Ngọc.

Nó cầm một chiếc loa phóng thanh, vừa khóc vừa gào thét:

“mẹ Tùng, mẹ nói sẽ chu cấp cho con học hết đại học, mẹ quên rồi sao?”

Bên cạnh đứng đầy phóng viên, ống kính máy quay đồng loạt chĩa thẳng vào tòa nhà nơi tôi ở.

Tôi vừa bước ra khỏi hành lang, liền nghe một tiếng khóc gọi—

“mẹ Tùng!”

Tiểu Ngọc quỳ bò lên phía trước mấy bước, lê đầu gối tới trước mặt tôi, ôm chặt lấy chân tôi.

“mẹ Tùng, xin mẹ đừng bỏ chúng con! Mẹ nói chúng con là con của mẹ! Mẹ nói sẽ luôn luôn chu cấp cho chúng con!”

Nước mắt nó nhòe nhoẹt dính trên ống quần tôi, lạnh buốt một mảng.

Phía sau, một trăm đứa trẻ ấy đồng loạt bật khóc. Tiếng khóc rung trời.

Bảo vệ định bước lên kéo ra, nhưng bị phóng viên cản lại.

Bốn phía tám hướng, toàn là ống kính dài ngắn và camera điện thoại.

Có người đang livestream, có người cũng lau nước mắt theo, lại có người thì rì rầm: “Tội nghiệp quá, người phụ nữ này sao ác vậy?”

Tôi cúi đầu nhìn Tiểu Ngọc.

Gương mặt này, y hệt kiếp trước.

Kiếp trước, khi cô ta quỳ trước mặt tôi, cũng khóc như thế này, nói sau này sẽ chăm sóc tôi lúc tuổi già.

Rồi khi tôi sắp chết, cô ta lại đối diện ống kính nói:

“Bất kỳ ai làm việc gì cũng đều có mục đích.”

Tôi đưa tay ra, từng ngón một gỡ tay cô ta khỏi ống quần mình.

“mẹ Tùng!” cô ta níu chặt không buông.

Tôi gỡ nốt ngón tay cuối cùng. Rồi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt cô ta.

“Tiểu Ngọc, năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi?”

Cô ta khựng lại: “Mười… mười bảy.”

“Mười bảy rồi.” Tôi gật đầu, “Vậy cũng không còn nhỏ nữa.”

Tôi dừng một chút, rồi nói từng chữ:

“Bất kỳ ai làm việc gì cũng đều có mục đích. Cháu đang toan tính điều gì, dù cháu không nói, cô cũng đoán được.”

Khuôn mặt cô ta cứng đờ.

Tôi đứng dậy, lách qua Tiểu Ngọc rồi bước về phía trước.

Phía sau, Tiểu Ngọc đột nhiên gào khóc thảm thiết:

“mẹ Tùng! Mẹ không thể làm vậy! Mẹ đã hứa với chúng con rồi! Mẹ không thể nuốt lời!”

Những đứa trẻ kia cũng đồng loạt khóc theo, tiếng khóc còn lớn hơn lúc nãy.

Có người bắt đầu hô khẩu hiệu:

“mẹ Tùng quay lại! mẹ Tùng quay lại!”

Ống kính điện thoại bám sát theo tôi, bình luận trên màn hình dày đặc.

“Người kiểu gì vậy, nhiều đứa trẻ quỳ như thế mà còn không quay đầu lại?”

“máu lạnh thật, uổng công trước đây tôi còn bấm like cho bà ta!”

“Mười căn nhà, một căn cũng không chịu quyên, tôi đã sớm đoán bà ta làm từ thiện giả rồi!”

“Tùng Ngọc, tối bà ngủ có yên không?”

Những chiếc micro và máy quay của phóng viên gần như dí thẳng vào mặt tôi, miệng họ mở ra khép lại, chẳng qua đều hỏi vì sao tôi ngừng tài trợ.

Thấy thật sự không tránh được, tôi dứt khoát dừng lại, thoải mái chào hỏi các phóng viên.

“Đúng vậy, tôi quả thật đã quyết định dừng tài trợ.”

“Còn về nguyên nhân, đó là chuyện riêng của tôi, ở đây không tiện nói.”

“Nhưng tôi tin rằng trên đời này rốt cuộc vẫn là người tốt nhiều hơn, ví dụ như các anh chị đây, hoàn toàn có thể tiếp nhận tài trợ cho những đứa trẻ này.”

“Mọi người đều tốt bụng như vậy, tôi tin rằng dù không có tôi, các em ấy chắc chắn vẫn có thể thuận lợi học xong, đúng không?”

Tôi mỉm cười, nhìn lướt qua những con người có vẻ nhân hậu và chính nghĩa kia.

Thấy tôi kéo câu chuyện sang hướng này, các phóng viên lập tức im bặt, không dám tiếp tục bám theo hỏi nữa.

Tôi nhân cơ hội tách khỏi họ, nhanh chóng chen ra cổng khu chung cư.

Một chiếc xe đậu bên đường. Cửa sổ xe hạ xuống, là lão Trương.

Ông nhìn tôi, vành mắt đỏ hoe.

“Vợ à, anh đều thấy hết rồi.” Giọng ông nghẹn lại. “Mấy đứa trẻ đó… đáng thương quá. Chẳng phải chúng ta vẫn luôn tài trợ cho chúng sao? Sao đột nhiên lại…”

Tôi mở cửa xe, ngồi vào.

Lão Trương quay đầu sang:

“Trước đây chúng ta chẳng phải đã nói rồi sao, không cần chúng báo đáp, chỉ mong chúng sống tốt…”

“Mật khẩu sổ tiết kiệm tôi đổi rồi.” Tôi nói.

Ông sững lại.

“Cái gì?”

“Hai cuốn sổ tiết kiệm trong nhà, tôi đổi mật khẩu rồi.” Tôi nhìn thẳng phía trước. “Anh muốn rút tiền thì phải hỏi tôi.”

Similar Posts

  • Gả Cho Thái Tử Cấm Dục

    Nhà ta đời đời đều sinh ra mỹ nhân, mà ta lại chính là kẻ nổi bật nhất trong số đó.

    Ông trời ban cho ta một thân cốt cách mị hoặc, phong tình như thấm tận vào xương tủy. Người nhìn thì mê mẩn, hoa nhìn cũng phải thẹn thùng.

    Thế nhưng một đạo thánh chỉ từ trên trời rơi xuống, trực tiếp gả ta cho vị Thái tử nổi danh khắp thiên hạ là kẻ tu hành thanh tịnh, cả đời chỉ ăn chay niệm Phật, giữ thân cấm dục.

    Hoàng thượng còn vỗ ngực hứa hẹn: Chỉ cần ta giúp hoàng gia khai chi tán diệp, sinh con nối dõi, thì đời này muốn gió có gió, muốn mưa có mưa, vinh hoa phú quý hưởng mãi không hết.

    Ta nghe xong còn tưởng mình nhặt được “công việc nhẹ lương cao” trong truyền thuyết.

    Ai mà ngờ được, ngay đêm tân hôn, ánh mắt Thái tử nhìn ta nóng rực như muốn nuốt chửng ta vào bụng.

    Ủa… cái thiết lập “không gần nữ sắc” kia là ném cho chó gặm rồi sao?

    Đêm nào ta cũng bị hắn “hành” đến mức rã rời, khóc lóc cầu xin cũng vô ích. Ta khổ mà chẳng thể than, thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ không biết vị Thái tử này có phải đã bị thứ gì đó đoạt xá hay không.

     

  • Bức Ảnh Năm Ấy

    Tôi tỏ tình với bạn game của mình, và nhận lại một lời từ chối phũ phàng.

    Anh ta nói với giọng điệu lạnh lùng, chán ghét, không hề chừa cho tôi một chút thể diện nào:

    “Xin lỗi, tôi không chấp nhận. Tôi đã có người mình thích.”

    “Chúng ta thậm chí chưa từng gặp ngoài đời. Cái gọi là ‘thích’ của cô với tôi rẻ mạt lắm, tôi không cần.”

    “Tôi sẽ không bao giờ thích cô. Tôi chỉ muốn theo đuổi người tôi yêu. Xoá bạn đi, tôi không muốn để cô ấy hiểu lầm.”

    Nói xong, anh ta lập tức xoá kết bạn với tôi.

    Tôi khóc suốt ba ngày.

    Vậy mà lại vô tình nhìn thấy bài đăng của anh ta, giọng điệu chân thành đến nực cười:

    “Đây là cô gái tôi đã thầm yêu suốt bảy năm. Ảnh thật hơi mờ, có thể vẽ lại không?”

    Tôi nhấp vào bức ảnh anh ta đăng, rồi sững người.

    Không phải ai khác… mà chính là tấm ảnh tốt nghiệp cấp ba của tôi.

  • Nhóm Chat Của Hắn

    Lục Tần Chấp đem đoạn ghi âm cuộc trò chuyện khi tôi theo đuổi hắn gửi vào nhóm chat bạn thân, bồi thêm một câu: “Vào mà xem kẻ theo đuôi này.”

    Tôi lẳng lặng kết bạn với gã huynh đệ nọ, kẻ chế giễu tôi hăng say nhất.

    Câu đầu tiên tôi gửi đi là: [Tôi tiếp cận Lục Tần Chấp, chỉ có một mục đích duy nhất.]

    Huynh đệ kia: [Hả? Mục đích gì?]

    Tôi: [Để ngủ với anh.]

  • Con Tôi Có Nhóm Máu Khác Chồng

    Tôi và chồng đều là nhóm máu O, vậy mà đứa con sinh ra lại mang nhóm máu A.

    Mẹ chồng chỉ vào kết quả xét nghiệm máu, vừa chỉ vừa mắng chửi.

    “Mày là con đàn bà lăng loàn, có phải ra ngoài dan díu với thằng khác rồi phải không?”

    Chồng tôi đấm đá túi bụi, ép tôi phải khai ra “kẻ gian phu” là ai.

    Tôi không thấy có lỗi gì, nên nhất quyết không hé môi.

    Vậy mà anh ta lại nhẫn tâm thiêu sống tôi và con, đến mức không còn lại chút xương tàn tro bụi.

    Sau đó quay đi lĩnh tiền bảo hiểm cao ngất trời, rồi cưới người mới, sống cuộc đời giàu sang cùng bố mẹ anh ta.

    Ba tôi vì bị hàng xóm đàm tiếu mà lên cơn đau tim phải nhập viện.

    Mẹ tôi vừa chăm chồng, vừa lần theo mọi manh mối, cuối cùng tra ra sự thật:

    Hóa ra chồng tôi mới chính là nhóm máu A!

    Trong khi bố chồng là nhóm O, thì mẹ chồng mới là người ngoại tình năm xưa.

    Ba mẹ tôi mang đầy đủ bằng chứng đến đối chất, kết quả bị đẩy thẳng từ tầng 22 xuống, mất mạng tại chỗ.

    Lúc đang xếp hàng uống canh Mạnh Bà dưới âm phủ, tôi tức đến mức sống lại một lần nữa.

    Kiếp này, tôi nhất định sẽ vạch trần hết bí mật, bắt chúng phải trả giá bằng máu!

  • Thê Tử Hòa Ly, Mẫu Thân Đoạn Tình

    Con trai bất tài của ta, xuất chinh trở về, lại dám dẫn theo một nữ tử có mang.

    Lại còn cả gan đòi cùng nguyên phối thê tử Thượng Quan Ninh Tư hòa ly.

    Ta nhìn Nam Cung Dạ đang quỳ trên mặt đất cùng nữ tử trông yếu đuối như đóa bạch hoa nhỏ kia, lạnh lùng nói:

    “Đánh cho ta!”

  • 100 Lần Ly Hôn Nhưng Chỉ Có Một Lần Giải Thoát

    Mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới, Cố Thì đều dẫn một người phụ nữ khác về nhà, mồm thì bảo là muốn tôi “dạy dỗ” hộ.

    Tối kỷ niệm 10 năm, anh ta mang về một cô gái làm ở quán KTV, ăn mặc như thỏ Bunny, diện nguyên bộ đồ lót gợi cảm.

    “Cô ấy không có váy dạ tiệc, em lấy chiếc váy cưới của em đưa cô ấy mặc đi. Bộ trang sức lần trước anh tặng em cũng cho luôn. Còn giày ấy à, đôi em đang đi nhìn cũng ổn đấy.”

    “À đúng rồi, cô ấy còn nhỏ, nhiều chuyện không biết, em chịu khó chỉ dạy thêm, đặc biệt là mấy việc trên giường.”

    Tất cả mọi người đều trông chờ xem tôi mất mặt ra sao, mà tôi lại không khiến họ thất vọng — một lần nữa, tôi nói muốn ly hôn với Cố Thì.

    Cố Thì bật cười khinh miệt, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy chế giễu:

    “Tống Sở Du, em lần nào chẳng nói ly hôn? Câu đó anh nghe phát ngán rồi, còn ngán hơn tiếng rên của em trên giường!”

    “Nếu lần này em thật sự muốn ly hôn, anh cho em một trăm triệu!”

    Cả sảnh lại vang lên một tràng cười sặc sụa, ai nấy đều nghĩ rằng tôi đang giở trò “muốn bắt phải thả”, cố tình làm cao để thu hút, chẳng biết chừng mực là gì.

    Chỉ có họ không biết — đây là lần thứ 100 tôi nói muốn ly hôn, và cũng là lần duy nhất… tôi thật sự muốn rời đi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *