Nhất Định Phải Trở Về

Nhất Định Phải Trở Về

Sau một đêm hoang đường với chú, tôi liền muốn chạy trốn, ra nước ngoài du học.

Sau đó, người đàn ông lòng dạ độc ác không chớp mắt nói: “Xuất ngoại cũng được, ba năm sau nhất định phải về nước.”

Vài năm sau, tôi mang theo đứa bé vừa ra khỏi sân bay, đã bị vệ sĩ của Phó Cận Niên “mời” lên xe.

Tôi run rẩy ngụy biện: “Cháu… cháu kết hôn rồi…”

Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười quen thuộc, không có chút ấm áp, “Nhiễm Nhiễm, để con của anh theo họ người khác, lá gan của em cũng đủ lớn rồi đấy.”

01

Mọi người đều biết, Phó Cận Niên quản thúc tôi nghiêm khắc đến mức vô lý, thái quá.

Kể từ khi tôi có thể nhớ, tôi không được phép qua đêm bên ngoài.

Càng không được yêu đương với người khác.

Nhưng đêm nay, Phó Cận Niên uống rượu say, đang nằm trước mặt tôi.

Ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng đẹp trai của chú ấy, khiến trong người tôi rục rịch.

“Chú……”

Tôi gọi chú ấy một tiếng.

Phó Cận Niên nằm yên không động đậy.

Chú ấy uống say, có thể là bị người ta hạ chút thuốc.

Dù sao thì khi tôi bước vào, chú ấy đã như vậy.

Tôi lấy khăn tay ướt, muốn lau trán cho chú ấy một chút, đột nhiên bị chú ấy ôm vào trong ngực.

“Ngoan, ngẩng đầu nhìn chú.”

Thanh âm trầm thấp khàn khàn vang vọng trong bóng đêm.

Giọng điệu mang theo mệnh lệnh, thong dong tao nhã.

Trái tim tôi đập điên cuồng không ngừng, đối diện với cặp mắt ẩn chứa men say kia, tôi to gan sờ lên cổ áo của chú ấy.

Nếu như mọi ngày, tôi tuyệt đối sẽ không dám làm vậy.

Phó Cận Niên quản thúc tôi rất nghiêm khắc, ngay cả việc tôi yêu đương cũng không được, sao có thể cho phép tôi làm chuyện như vậy.

Chờ chú ấy tỉnh lại, chắc sẽ tự tay giết chết tôi.

Đột nhiên, một nụ hôn lạnh lẽo rơi trên môi tôi.

Kích thích cả người tôi phát run.

“Thả lỏng.”

Phó Cận Niên dùng giọng điệu không thể nghi ngờ, trong nháy mắt xâm chiếm lý trí của tôi.

Đêm nay, tôi hoảng hốt làm đổ nước trà trên bàn, làm cho ga giường khách sạn nhăn nheo.

Lại chịu đựng không dám lên tiếng, sợ Phó Cận Niên từ trong lúc say rượu tỉnh lại, phát hiện là “cháu gái” của mình to gan tày trời, bò lên giường của mình.

Lăn qua lăn lại đến gần sáng, rốt cuộc Phó Cận Niên mới chịu buông tha tôi.

Tôi chịu đựng hai chân run rẩy, lúng túng mặc quần áo, chạy trối chết.

02

“Nhiễm Nhiễm, cậu biết không, gần đây có người chọc giận chú cậu đấy.”

Lúc nhận được điện thoại của bạn thân, tôi đang trốn ở nhà cũ, bôi thuốc lên người.

Không cẩn thận đụng phải chỗ bầm tím, đau đến nhe răng trợn mắt.

Chú ấy thật độc ác……

Thực sự không thương hoa tiếc ngọc gì hết.

“Chú của mình làm sao vậy?”

Bạn thân nói: “Người của chú cậu lật tung thành phố, như là đang tìm người nào đó.”

“Ai vậy…… Cũng không biết ai xui xẻo như vậy, chọc tới vị kim chủ này.”

Tôi chậm rãi dừng tay.

Tôi biết Phó Cận Niên đang tìm ai.

Một người phụ nữ to gan tày trời, thừa dịp chú ấy say, chiếm hết tiện nghi của chú ấy.

Đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng mở cửa.

Ngay sau đó, tiếng bước chân quen thuộc từ cửa ra vào đi tới.

Tôi vội vàng mặc quần áo lại, vừa vặn đụng phải người đàn ông ở cửa trước.

“Chú!”

Tôi hoảng sợ, vội vàng tắt điện thoại.

Phó Cận Niên đứng ở trong ánh sáng, quanh thân là một vầng sáng, khuôn mặt lạnh lùng đẹp đẽ, giờ phút này đang bất động nhìn chằm chằm tôi.

“Lạnh à?”

Tôi cúi đầu, vành tai đỏ bừng, “Vâng…”

Ánh mắt Phó Cận Niên đột nhiên dừng ở bên trong cổ tay tôi.

Là vết hôn đêm qua chú ấy để lại.

Tôi còn chưa kịp che.

“Cháu yêu đương?”

Ngữ khí không nóng không lạnh, làm cho tóc gáy tôi dựng thẳng lên.

Tối hôm qua tôi vốn đã bị chú ấy giày vò, lại bị dọa như vậy, trong nháy mắt khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch lên.

“Không, không được sao?”

Phó Cận Niên từ trên cao nhìn xuống tôi, cười khẽ thành tiếng: “Nhiễm Nhiễm, cháu cảm thấy thế nào?”

“Cháu năm nay mới 18 tuổi, vừa mới tốt nghiệp trung học.”

Đúng vậy, trong mắt Phó Cận Niên, tôi thật sự quá nhỏ.

Phó Cận Niên nói: “Trước khi lên đại học, không được cho ai chạm vào cháu. Bị chú phát hiện còn có lần sau, cháu tự biết hậu quả.”

“Nhưng cháu……”

Phó Cận Niên híp híp mắt, “Cháu làm sao vậy?”

Cháu đã ngủ với chú rồi!!

Những lời này tôi không dám nói, cúi đầu chạy về phòng.

Trong lòng tôi cho rằng, Phó Cận Niên sau khi biết sự thật, sẽ trở nên xa cách với tôi.

Nhưng vài ngày sau, tôi đến công ty tìm chú ấy, lại nghe thấy chú đang nói chuyện với người khác.

“Không tìm được thì tiếp tục tìm.”

Đối phương hỏi: “Nếu tìm được thì sao?”

Phó Cận Niên tràn ra một tiếng cười lạnh không nhẹ không nặng.

“Tìm được còn cần tôi dạy?”

Tôi sợ tới mức hoang mang, chuyện tìm chú ấy muốn nói cũng quên mất, đêm đó mua vé máy bay bay thẳng ra nước ngoài.

Chỉ để lại cho Phó Cận Niên một câu: “Chú, cháu phải ra nước ngoài du học.”

Hơn 10h, trên điện thoại di động nhận được một câu ngắn gọn.

“Được, nhưng ba năm sau phải về nước.”

03

Thời gian năm năm thoáng qua.

Tôi thức dậy từ trong giấc mộng ấm áp kiều diễm kia, phát hiện máy bay đã hạ cánh xuống thành phố A.

Năm năm trôi qua, mỗi lần tôi mơ thấy cảnh tượng đêm đó, vẫn sẽ khô nóng khó nhịn, tâm loạn như ma.

Tôi nhắm mắt lại, có chút giật mình.

Trên màn hình đang phát quảng cáo của tập đoàn Phó thị.

Gương mặt lạnh lùng đẹp đẽ của Phó Cận Niên, giống như năm đó, làm cho người ta tâm loạn thần mê.

“Mẹ ơi, mẹ đến rồi.”

Giọng nói của Đoàn Tử kéo tôi trở lại thực tại.

Nhìn đôi mắt giống như đúc trên áp phích kia, tôi nổi lên nỗi sầu.

Lúc này cách ngày Phó Cận Niên quy định đã chậm hai năm.

Nếu không nghe được chuyện tốt của Phó Cận Niên sắp tới, tôi dự định sẽ ở lại nước ngoài.

Xe đón ở sân ga đi tới đi lui.

Tôi dẫn Đoàn Tử ngồi ở phòng khách quý, đang cúi đầu liên lạc với xe taxi đến đón tôi.

Không hề chú ý cửa phòng VIP mở ra.

Có một người đàn ông đi vào trong vòng vây của mọi người.

Cũng không biết Đoàn Tử chạy thẳng về phía người đàn ông cầm đầu.

Trước mặt mọi người, giang cánh tay về phía Phó Cận Niên, cười khanh khách gọi: “Chú… Ôm một cái…”

04

“……”

Toàn hiện trường yên tĩnh.

Tôi quay đầu lại nhìn thấy khuôn mặt kia, sợ tới mức thần hồn tan biến, chạy như bay tới ôm lấy cục bột, “Ch… Chú..”

Năm năm không gặp, Phó Cận Niên vẫn như năm đó.

Hai con ngươi tối trầm, tràn ngập ý tứ tìm tòi nghiên cứu, như có thể nhìn thấu người khác.

Phó Cận Niên cũng không quá kinh ngạc, ngược lại hơi nhướng mày: “Cháu còn biết có người chú như tôi?”

Sau đó, chú ấy lại nhìn về phía Đoàn Tử trong lòng tôi.

Ánh mắt nghi hoặc.

“Không giải thích gì sao?”

“Đây là con của cháu……”

Dứt lời, lại càng là một mảnh yên lặng.

Ánh mắt Phó Cận Niên trong nháy mắt run rét, sau khi nhìn thấy biểu cảm thấp thỏm của tôi, xoay người nói với thư ký: “Hội nghị dời lại, đưa Hạ tiểu thư về nhà.”

Nói xong, tôi bị người của Phó Cận Niên “mời” lên xe.

Tôi biết chú ấy sẽ tức giận.

Tin tức năm năm hoàn toàn không có, vừa trở về liền tòi ra một đứa bé.

Phó Cận Niên không đánh gãy chân tôi cũng coi như tốt.

Dọc theo đường đi, tôi cúi đầu, không dám nói chuyện.

Đoàn Tử không sợ người lạ, ngoan ngoãn nằm trong lòng Phó Cận Niên ngủ.

Phó Cận Niên một tay nắm lại, một tay gõ lên tay vịn, giống như chuông chết đòi mạng.

Một lúc lâu sau, Phó Cận Niên lạnh lùng cười, “Hạ Nhiễm, ba năm không gặp, cháu làm chú bất ngờ quá. Ba đứa nhỏ đâu?”

Giọng chú ấy tùy ý, nhưng sự lạnh lùng trong lời nói khiến người ta sởn gai ốc.

Tôi thuận miệng bịa chuyện: “Ở nước ngoài… bệnh chết rồi.”

Để chứng minh lời nói của mình, tôi còn giơ lên chiếc nhẫn rẻ tiền trên ngón áp út.

Phó Cận Niên thản nhiên nhìn tôi, hồi lâu không nói một câu.

Bóng đêm dày đặc, ô tô chạy vào nhà.

Nhóc con được bảo mẫu ôm xuống ngủ.

Trong phòng khách có một ngọn đèn nhỏ.

Phó Cận Niên ngồi trên sô pha, nhìn kỹ tôi đang đứng đó, khẽ cười rồi nói: “Nói đi, sai chỗ nào?”

Similar Posts

  • Tái Sinh Giữa Mùa Đông 1977

    Mùa đông năm 1977, căn cứ Quân đoàn 8 trên đảo phía Nam, điểm thi đại học vừa được công bố.

    Phương Thanh Nguyệt bị mẹ của Ngụy Đình Xuyên – người sẽ trở thành mẹ chồng tương lai – túm lấy.

    “Cho cô năm vạn tệ, điền nguyện vọng vào trường đại học xa hòn đảo này nhất, mãi mãi! Mãi mãi rời xa con trai tôi.”

    Sau khi sống lại, nghe lại những lời sỉ nhục y hệt kiếp trước, Phương Thanh Nguyệt lại bật cười.

  • Trở Về Năm 1977

    Trọng sinh trở về năm 1977.

    Tôi mở mắt bên bờ con sông nhỏ.

    Là để chờ đón người chồng thanh niên trí thức – Ngụy Kiến Anh đi học tối trở về.

    Kiếp trước, cũng chính ở bờ sông này, tôi nghe thấy anh ta và một người khác nói những lời không đứng đắn.

    Trong lòng tôi đầy nghi hoặc – bởi trong thôn chỉ có mình anh ta lên thị trấn học bổ túc cấp ba, vậy thì anh ta đang nói chuyện với ai?

    Nửa đêm ra bờ sông, tất nhiên chẳng phải việc gì quang minh chính đại.

    Vì không chú ý đến thân hình, tôi bị họ phát hiện.

    Ngụy Kiến Anh trấn an tôi, nói tôi nghĩ nhiều, rồi ôm lấy vai tôi kéo về. Nhưng ngay sau đó, tôi lại bị người ta nện một cú vào sau gáy.

    Cả người ngã xuống sông, ngấm lạnh mà phát sốt, từ đó đầu óc hỏng, cả đời sống trong ngây dại.

    Về sau, anh ta thi đỗ đại học, rời khỏi nơi này. Nhiều năm sau, trở về với vinh quang, vẫn sống cô độc một mình, ngoài miệng nói là vì có lỗi với tôi.

    Người đời đều khen anh ta si tình, thủy chung.

    Nhưng họ không biết rằng, tôi tuy bề ngoài ngu ngơ vô hại, bên trong ý thức vẫn tỉnh táo.

    Chỉ là thân thể không nghe theo ý thức mà thôi.

    Sau khi trọng sinh, điều đầu tiên tôi phải làm là tìm ra kẻ đã hại mình, rồi báo thù.

  • Cái Kết Của Kẻ Hóng Hớt

    Tôi đã uống không biết bao nhiêu chầu rượu, nịnh cười với không biết bao nhiêu sếp lớn.

    Kết quả là sau khi hợp đồng được ký kết, công ty lại đem vị trí từng hứa với tôi giao cho một người có quan hệ.

    Vậy nên tôi quyết định mặc kệ hết.

    Gặp khách hàng lớn à? Không đi!

    Sếp gắp đồ ăn thì tôi xoay bàn. Sếp uống rượu thì tôi nuôi cá.

    “Cô sao không uống hết ly?” “Đau dạ dày.”

    Dự án lớn mà sếp chỉ định bị công ty đối thủ cướp mất.

    Liên quan gì đến tôi? Chẳng lẽ công ty này chỉ có mỗi mình tôi làm việc?

    Phủi mông, về nhà thừa kế sản nghiệp gia đình thôi.

  • Chị Gái Từ Cô Nhi Viện

    Khi cha mẹ ruột tìm thấy tôi, tôi đang đánh một tên lưu manh đến mức hắn lăn lộn dưới đất tìm răng.

    Hai người đàn ông đàn bà xa lạ trước mắt nhìn tay tôi vẫn còn đang rỉ máu, bước chân định tiến lên cũng khựng lại giữa chừng.

    Cô gái đi phía sau họ cất giọng vừa ngọt ngào vừa châm chọc:

    “Đây là chị gái sao? Thật khỏe mạnh quá, không giống em, sức khỏe kém, đến vận động mạnh cũng không được.”

  • Khởi Nghiệp Từ Livestream

    Khi phát hiện ra thỏi son lạ trong túi áo vest của Lục Thời Dự, tôi đang là lượt chiếc sơ mi mà anh ta sẽ mặc để gặp nhà đầu tư ngày mai.

    Đó là một cây YSL màu đỏ tươi quyến rũ – loại “cắt đứt trái tim đàn ông”, hoàn toàn khác với tông hồng khô dịu dàng tôi hay dùng.

    “Tôi muốn ly hôn.”

    Tôi đặt thẳng bản thỏa thuận lên bàn ăn, ngay trước mặt mẹ chồng:

    “Con trai mẹ xứng đáng có một người phụ nữ ‘biết điều’ hơn.”

    Ngày đầu livestream khởi nghiệp, chồng cũ dắt tiểu tam tới gây rối.

    “Hạng như cô, biết gì về kinh doanh?” – hắn lớn tiếng trước ống kính.

    Tôi cười rạng rỡ, nhìn thẳng vào camera:

    “Chào cả nhà, hôm nay dạy mọi người 100 cách khiến tra nam phá sản – đơn đầu chỉ 9 đồng 9, bao ship!”

  • 7 Năm Hưng Thịnh Cuối Cùng Đã Kết Thúc

    Chỉ vì chơi một trò chơi, tôi liền quyết định ly hôn với Phó Văn Cảnh.

    Trong trò chơi đó, anh ta buột miệng nói rằng mình thích nằm nghe âm thanh của em bé phát ra từ bụng bầu. Cả căn phòng lập tức im phăng phắc.

    Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.

    Trong những ánh mắt ấy, không hề có sự kinh ngạc, chỉ có thương hại và nỗi hoảng loạn khi bí mật bị phơi bày.

    Tôi chợt nhận ra — họ đều biết, Phó Văn Cảnh đã có con với người phụ nữ khác.

    Nhưng họ đều giúp anh ta giấu tôi.

    Chỉ vì họ biết tôi là mạng sống của Phó Văn Cảnh.

    Nếu tôi phát hiện ra chuyện này, chắc chắn tôi sẽ rời bỏ anh ta,

    Mà anh ta, chắc chắn sẽ phát điên.

    Vì vậy, để anh ta phát điên luôn cho rồi,

    Tôi đã làm ba việc.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *