Nhật Ký Của Mẹ Chồng

Nhật Ký Của Mẹ Chồng

1

Lúc mẹ chồng hấp hối, bà gọi tôi và em dâu Bạch Vi đến bên giường.

Cho tôi một cuốn sổ tiết kiệm 50 ngàn, còn em dâu thì được hẳn 2 căn biệt thự giữa trung tâm thành phố.

Nhưng đến khi rút tiền, tôi lại chết lặng.

1. Máy thở của mẹ chồng phát ra những tiếng “tít tít” đều đặn, chói tai như đang đếm ngược thời gian sống của bà.

Trong phòng bệnh, mọi ánh mắt đều dán vào bản di chúc mà luật sư đang mở ra.

Tôi – Lâm Thù, là con dâu cả, kết hôn được 5 năm, không công cũng chẳng tội, chỉ nhận được một cuốn sổ tiết kiệm 50 ngàn.

Em dâu Bạch Vi, kết hôn mới 2 năm, khéo miệng, biết nịnh, thì được hẳn 2 căn biệt thự giữa trung tâm thành phố, trị giá hàng chục triệu.

Luật sư đọc xong, cả phòng im phăng phắc như chết.

Ánh mắt mọi người vô thức rơi lên người tôi, xen lẫn thương hại, hóng chuyện, và chút khoái chí khó giấu.

Bạch Vi lập tức nhào đến bên giường, khóc như mưa:

“Mẹ! Sao mẹ lại cho con nhiều quá vậy! Con thật sự không dám nhận!”

Đôi mắt đục ngầu của mẹ chồng lóe lên một tia sáng, bà cố sức vỗ vỗ tay cô ấy, như đang dỗ dành bảo bối mình thương nhất.

Còn tôi, đứng như kẻ ngoài cuộc, nắm chặt cuốn sổ tiết kiệm mỏng dính, đầu ngón tay lạnh buốt.

Chu Khiêm – chồng tôi – đi tới, ôm vai kéo tôi ra khỏi phòng bệnh.

Ở hành lang, anh thở dài, giọng đầy áy náy:

“Vợ à, ủy khuất cho em rồi. Mẹ anh… từ nhỏ đã thiên vị em trai, nên mới thương Bạch Vi hơn.”

Anh ôm tôi vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi:

“Đừng buồn, sau này anh sẽ bàn với thằng út, hai căn biệt thự đó, thế nào cũng có phần của em. Còn 50 ngàn này, cứ coi như mẹ cho em tiêu vặt, thích gì thì mua.”

Tôi dựa vào ngực anh, cảm nhận được hơi ấm, nhưng trong lòng lại lạnh lẽo đến tê dại.

Tiền bồi thường tinh thần? Tiền tiêu vặt?

Năm năm tôi bỏ ra, trong mắt anh, chỉ đáng 50 ngàn sao?

Đêm đó, mẹ chồng không qua khỏi.

Trong tang lễ, Bạch Vi mặc đồ đen, khóc đến mức sắp ngất, được khen là dâu hiền, hiếu thảo.

Còn tôi mặc đồ đen, gương mặt lạnh tanh, tiếp khách như một cái máy không cảm xúc.

Trong tiệc, họ hàng bu quanh Bạch Vi và Chu Côn, ân cần hỏi han:

“Bạch Vi à, nén bi thương nhé, từ giờ con chính là chỗ dựa của nhà họ Chu rồi.”

“Đúng đó, mẹ chồng con thương con nhất, để lại cho con những thứ tốt nhất.”

“Hai căn biệt thự đó vị trí đẹp lắm, sau này chỉ việc hưởng phúc thôi.”

Bạch Vi vừa lau nước mắt vừa khiêm tốn nói:

“Đều là nhờ mẹ thương chúng con thôi, sau này vợ chồng con nhất định sống thật tốt, không phụ kỳ vọng của mẹ.”

Bên cạnh, Chu Côn, người chồng thật thà, nhìn vợ mình bằng ánh mắt đầy biết ơn và yêu thương.

Còn chồng tôi, Chu Khiêm, chỉ lo rót rượu mời từng người, như thể tất cả chẳng liên quan gì đến anh.

Tang lễ xong, tôi mệt rã rời.

Đêm đó, Chu Khiêm say khướt trở về, ngã xuống sofa, miệng lẩm bẩm:

“Vợ… đừng giận… sau này… anh bù cho em…”

Nhìn anh ta, tôi bỗng thấy ghê tởm vô cùng.

Ngày hôm sau, tôi cầm cuốn sổ tiết kiệm, tới ngân hàng.

Tôi chỉ muốn nhanh chóng rút số tiền này ra, rồi cắt đứt với cái nhà này.

“Chào chị, tôi muốn rút tiền.”

Tôi đưa sổ tiết kiệm và chứng minh nhân dân cho giao dịch viên.

Cô nhân viên trẻ thao tác một hồi, gương mặt càng lúc càng kỳ quái.

Cô ngẩng lên, ánh mắt vừa ái ngại vừa hóng chuyện:

“Chị là vợ anh Chu Khiêm đúng không ạ?”

Tôi gật đầu.

Similar Posts

  • Nụ Cười Sau Ly Hôn

    Tôi là “trà xanh” chính hiệu trong mắt giới giải trí, từng là vợ cũ của Ảnh đế, giờ lại cùng anh ta tham gia show truyền hình về ly hôn.

    Cả mạng đều hóng được xem tôi – kẻ luôn chạy theo tình yêu mù quáng– sẽ bị cười vào mặt thế nào.

    Chương trình bắt đầu, ba cặp còn lại đúng chuẩn chiến trường ly hôn, cãi nhau như chó với mèo.

    Tôi thì nằm dài mặc kệ đời, ngủ suốt ngày.

    Còn Hành Châu – người chồng cũ kia – lại giặt đồ, nấu cơm, chăm tôi từng ly từng tí, đến cả nước rửa chân cũng chuẩn bị sẵn.

    Cho đến một đêm nọ, ekip quên tắt thu âm của máy quay.

    Trong phòng tôi vang lên giọng nam trầm thấp:

    “Bé ngoan, anh vẫn chưa hôn đủ đâu.”

    Cư dân mạng: ??? Ủa gì vậy trời? Không lẽ show này là bẫy chó à?

  • Họ Nghĩ Tôi Hiểu Chuyện, Không Biết Tôi Đang Rút Lui

    Chồng tôi hào hứng khoe:

    “Em gái sắp sinh rồi, anh bảo cô ấy về nhà mình ở cữ, đến cả bảo mẫu chăm đẻ anh cũng tìm xong xuôi rồi.”

    Tôi nhìn anh ta: “Được thôi.”

    Anh ta ngẩn người, rõ ràng là không ngờ tôi lại đồng ý dứt khoát đến thế.

    Ngày hôm sau, gia đình bốn người của cô em chồng dọn vào, mẹ chồng cũng bám gót theo sau.

    “Bảo mẫu” thì mãi mới thấy xuất hiện, hóa ra là một tay mơ, đến cả nấu canh cũng không biết làm.

    Chồng tôi xắn tay áo đầy quyết tâm:

    “Vợ ơi, chúng mình cùng cố gắng nhé.”

    Tôi thong dong nhấc chiếc vali đã chuẩn bị từ lâu lên, đưa cho anh ta một tờ văn bản:

    “Thông báo điều động công tác của công ty, thời hạn một năm, máy bay cất cánh vào sáng mai.

    Em gái giao lại cho anh đấy, cố lên nhé.”

  • Nếu Có Ai Tặng Bạn Trang Sức Vàng, Nhất Định Đừng Đeo

    Nếu có ai tặng bạn trang sức bằng vàng, nhất định đừng đeo!

    Tuần trước, bạn cùng phòng của tôi – Phùng Giai – tặng tôi một chiếc vòng tay bằng vàng nguyên chất nhân ngày sinh nhật.

    Vì quá vui, tôi đã đăng bài khoe trên mạng.

    Nhân lúc giá vàng đang hot, bài viết lập tức bùng nổ.

    Phần bình luận toàn là lời khen Phùng Giai là “bạn cùng phòng quốc dân”.

    Ai cũng ghen tị, nói muốn đổi chỗ ở với tôi, còn đùa rằng phải lạy về hướng nào mới gặp được người bạn hào phóng như thế.

    Tôi đang hớn hở lướt từng dòng bình luận thì bỗng thấy một câu hoàn toàn không ăn nhập gì:

    “Muốn sống thì vứt nó đi!”

    Ban đầu tôi không để tâm, nhưng suýt nữa thì mất cả mạng.

  • Ly Hôn Xong Mới Biết Vợ Là Kim Chủ

    “Thật ra từ lâu tôi đã cảm thấy cô không xứng với con trai tôi.”

    Nghe vậy, tay tôi khựng lại giữa chừng khi đang xoa bóp vai cổ cho mẹ chồng.

    Bà ấy làm như không nhận ra, vẫn tiếp tục nói:

    “Con trai tôi cao mét bảy tám, tốt nghiệp đại học 211, công việc ổn định.”

    “Còn cô thì sao? Chỉ cao có mét sáu, học cao đẳng, lại không có nhà mẹ đẻ làm chỗ dựa.”

    Cô em chồng ngồi bên vừa lướt video vừa chen vào, đầu còn chẳng buồn ngẩng lên:

    “Chuẩn luôn, năm đó con đã nói nên để anh hai cưới chị Dao Dao, chỉ có chị ấy mới xứng với anh con.”

    Nói xong, cô ta sai tôi:

    “Chị dâu, chị ra lấy cho em hai quả măng cụt trong tủ lạnh với.”

    Tim tôi như chìm xuống một cách không kiểm soát được.

    Điện thoại hiện thông báo WeChat: “Chúc mừng sinh nhật nhé bạn yêu, mời bạn ăn một bữa hoành tráng, đi không?”

    Tôi im lặng một giây, rồi nhắn lại:

    “Đi.”

  • Bài Hát Ru Muộn Màng

    Vì một lần ngoài ý muốn, mẹ tôi bị mất trí nhớ, lang thang bên ngoài, bị một lão già độc thân lừa gạt về nhà rồi sinh ra tôi.

    Năm tôi năm tuổi, vào ngày sinh nhật, lão quang côn vì giở trò lưu manh mà bị bắt, vụ án của mẹ tôi cũng nhờ đó mà được đưa ra ánh sáng.

    Ông bà ngoại nhận được tin từ cảnh sát liền tìm đến, ôm chặt lấy mẹ tôi mà khóc không thành tiếng.

    Dưới sự kích thích liên tiếp, mẹ tôi khôi phục lại ký ức.

    Người mẹ từng chiến đấu đến chết để bảo vệ tôi, lúc này lại hung hăng đẩy tôi ra.

    “Ta… ta không có đứa con này.”

    Ông ngoại cũng lạnh nhạt liếc nhìn tôi, quay sang an ủi mẹ:

    “Không muốn nhận thì thôi, Thừa Trạch vẫn luôn chờ con về kết hôn.”

    “Đứa con mà các con sinh ra mới là tiểu công chúa của nhà chúng ta.”

    Tôi bất lực nhìn mẹ, người tôi yêu thương nhất, mà không biết phải làm sao.

  • Vỡ Lẽ Sau Hôn Nhân

    Cố Duẫn bị tinh trùng yếu, còn tôi thì sức khỏe không tốt. Kết hôn năm năm, cuối cùng chúng tôi cũng có được bé Đào Đào.

    Anh cưng chiều con đến tận mây xanh, nâng niu như trân bảo.

    Thế nhưng, vào ngày đầy tháng của Đào Đào, anh lại vắng mặt.

    Hôm đó, tôi nhìn thấy thư ký của anh đăng lên vòng bạn bè: “Còn ai không phải là đứa trẻ chứ, được cưng chiều thì mãi mãi là đứa trẻ thôi!”

    Kèm theo là bức ảnh căn phòng được trang trí như một tòa lâu đài mộng mơ.

    Trên ghế sofa là bộ vest tôi tự tay mặc cho anh lúc sáng khi anh ra khỏi nhà.

    Tôi không khóc, không làm ầm ĩ. Chỉ lịch sự buông tay, nhường chỗ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *