Những Lá Thư Không Có Tình Yêu

Những Lá Thư Không Có Tình Yêu

Chồng tôi đã yêu người khác

Chồng tôi là một sĩ quan quân đội có chiến công hiển hách, quanh năm đóng quân ở biên giới, lạnh lùng cứng rắn như sắt thép.

Chúng tôi kết hôn đã ba năm, số lần gặp mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay, hoàn toàn dựa vào thư từ để duy trì tình cảm.

Mỗi lá thư của anh ấy đều ngắn gọn súc tích, chưa bao giờ nhắc đến hai chữ “yêu”.

Anh nói, quân nhân không hiểu lãng mạn.

Tôi đã tin.

Cho đến ngày quân khu tổ chức mở cửa tham quan, tôi đến thăm anh.

Vô tình bắt gặp anh đang cầm tay chỉ chữ cho một nữ quân y, ánh mắt dịu dàng đó là điều tôi chưa từng thấy suốt ba năm qua.

Trên bàn của nữ quân y, là một chồng giấy viết thư dày cộp, nét chữ cứng cáp mạnh mẽ:

“Gửi người tôi yêu…”

Còn thư anh gửi cho tôi, câu mở đầu vĩnh viễn là:

“Đồng chí Hứa Nặc”.

Hôm nay là ngày quân khu mở cửa, cũng là sinh nhật của chồng tôi — Cố Thần.

Tôi ngồi chuyến tàu xanh suốt ba mươi sáu tiếng, ôm chặt hộp bánh kem trong lòng, lắc lư suốt quãng đường dài, rốt cuộc cũng đến được nơi anh đóng quân vào sáng sớm.

Trong ngực còn cất lá thư anh gửi tháng trước, mép thư bị tôi sờ đến mòn:

“Biên cương mọi việc đều ổn, đừng lo. — Cố Thần.”

Vỏn vẹn tám chữ, lạnh lùng như thường lệ, y như con người anh vậy.

Chúng tôi kết hôn ba năm, anh là đoàn trưởng trẻ tuổi có chiến công vang dội, đóng quân nơi biên giới quanh năm, số lần gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Đêm tân hôn, anh nhận được nhiệm vụ khẩn cấp, chưa sáng trời đã đi mất.

Trước khi đi, anh nhìn đôi mắt tôi đỏ hoe vì khóc, chỉ cứng nhắc để lại một câu:

“Nhiệm vụ của quân nhân là tuân lệnh, anh không hiểu những thứ gọi là lãng mạn hoa mộng.”

Tôi đã tin. Tôi tin rằng vì thân phận quân nhân nên anh không hiểu lãng mạn, nên mới lạnh lùng như vậy.

Vì thế suốt ba năm qua, tôi đem tất cả tình cảm giữa chúng tôi gửi gắm vào từng lá thư dày cộp.

Tôi viết những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống, anh kể lại những chuyện quân ngũ hằng ngày.

Thư tôi lúc nào cũng dài dằng dặc mấy chục trang, còn thư anh vĩnh viễn chỉ một tờ, mở đầu vẫn là câu:

“Đồng chí Hứa Nặc”.

Bạn thân tôi thấy bất bình thay:

“Đây đâu phải vợ chồng, rõ ràng là cấp trên nhận báo cáo từ cấp dưới.”

Nhưng tôi lại coi những bức thư đó như báu vật, bởi tôi biết anh là đoàn trưởng trẻ tuổi nhất toàn quân, gánh nặng trên vai còn nặng hơn trời. Vậy mà vẫn có thể dành chút thời gian bận rộn để viết thư cho tôi, đó đã là tất cả những gì anh có thể cho rồi.

Nhưng khi tôi mang theo niềm vui đầy ắp, xách bánh kem, băng qua sân huấn luyện bụi bay mù mịt, muốn cho anh một bất ngờ…

Tôi lại đứng chết lặng bên ngoài cửa sổ phòng y tế, nhìn thấy cảnh tượng như rơi vào hầm băng lạnh buốt.

Dáng người cao ráo vững chãi của Cố Thần đang bao phủ lấy một nữ quân y mặc áo blouse trắng.

Anh hơi cúi người, bàn tay to lớn bao lấy bàn tay thon nhỏ của cô ấy, cùng nắm lấy cây bút, kiên nhẫn chỉ từng nét chữ.

Tư thế của anh vô cùng nhẫn nại, đường nét gương mặt nghiêng dịu dàng đến khó tin — đó là sự dịu dàng mà suốt ba năm nay tôi thậm chí chỉ dám mơ.

“Chữ ‘yêu’ này, nét cuối phải có độ lướt, như thế này nè…”

Giọng anh trầm thấp, mang theo một tia cưng chiều mà tôi chưa từng được nghe.

Đầu óc tôi trống rỗng, tai ù đi, chiếc bánh trong tay tôi “rầm” một tiếng rơi xuống đất, nát bấy.

Chắc là tôi nhìn nhầm rồi. Một người như Cố Thần, sao có thể dịu dàng với người khác như thế?

Nhưng tôi vẫn nhìn chằm chằm vào bóng lưng cao lớn quen thuộc ấy — làm sao tôi có thể không nhận ra?

Nữ quân y cười tươi như hoa, ngẩng đầu lên e thẹn:

“Đoàn trưởng Cố, chữ em viết vẫn xấu quá phải không? Lúc nào cũng viết sai tên anh.”

“Không xấu.” Cố Thần buông tay ra, giọng vẫn dịu dàng như trước:

“Chữ viết bằng cả tấm lòng, đều là chữ đẹp nhất.”

Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ màng nhĩ.

Ánh mắt tôi không tự chủ rơi xuống mặt bàn của nữ quân y.

Ở đó là một xấp giấy viết thư dày, nét chữ cứng cáp mạnh mẽ, tôi quá quen thuộc.

Trang đầu tiên, viết bốn chữ lớn:

“Gửi người tôi yêu…”

Khoảnh khắc đó, tôi như bị rút cạn toàn bộ sức lực.

Tôi run rẩy móc từ ngực ra bức thư anh viết cho tôi.

Trên tờ giấy, bốn chữ “Đồng chí Hứa Nặc” như một cái tát thật mạnh, đánh thẳng vào mặt tôi.

Thì ra, anh đâu phải không hiểu lãng mạn.

Anh chỉ là — không dành sự lãng mạn đó cho tôi mà thôi.

“Bên ngoài là ai?”

Giọng nói sắc bén của Cố Thần vang lên, tôi giật mình lùi lại một bước, va vào bức tường phía sau, phát ra một tiếng “bộp” nặng nề.

Anh cau mày bước ra, khi nhìn thấy tôi, vẻ dịu dàng trên mặt lập tức tan biến, thay vào đó là sự lạnh lùng quen thuộc, thậm chí còn xen chút chán ghét.

“Em tới đây làm gì?”

Similar Posts

  • Mưa Lũ Giữa Sa Mạc

    Trong giờ làm việc, tôi vô tình phát hiện ra một bí mật nho nhỏ của tổng tài.

     Tôi lỡ tay làm rơi xấp tài liệu trúng bụng anh ta, vậy mà anh ta lại lộ ra vẻ mặt… hưởng thụ.

    Tôi ngơ ngác hết biết.

    Hôm sau, tôi liều mạng giả vờ vấp ngã, cố tình vung tay tát trúng mặt tổng tài.

    Mặt anh ta sa sầm, nhưng lại vội vàng đi đóng cửa.

    Ngay khoảnh khắc cửa vừa khép lại, anh ta nheo mắt vì sung sướng, tha thiết cầu xin tôi:

    “Đúng rồi, chính là lực đó… tát thêm cái nữa đi.”

  • Bảy Năm Gánh Vác, Đổi Lại Một Tiếng Tham Lam

    Sau khi con trai đi làm, tháng nào nó cũng đưa hết lương cho tôi.

    Nó nghiêm túc nói với tôi:

    “Mẹ à, con không biết quản lý tài chính, sợ tiêu lúc nào không hay. Thôi cứ để mẹ giữ giúp con.”

    “Sau này cần tiền con sẽ xin mẹ.”

    Năm thứ ba sau khi cưới, con dâu mang thai, muốn đăng ký vào trung tâm chăm sóc sau sinh nên đến xin lương.

    “Chu Đình nói là thuê người chăm bình thường không chuyên nghiệp, ở trung tâm thì khoa học và yên tâm hơn, hết tám chục triệu.”

    “Trả tiền trung tâm xong, tiền còn lại vẫn gửi mẹ giữ nhé.”

    Nó giải thích đi giải thích lại: “Mẹ hay dạy con phải thương vợ, còn bảo xem Chu Đình như con gái ruột. Giờ cô ấy sinh con cho nhà mình, mình đâu thể để cô ấy chịu thiệt được?”

    Tôi mặt lạnh tanh, giọng thờ ơ: “Hết tiền rồi, tiêu hết rồi.”

    Con trai đỏ bừng mặt, chỉ tay vào tôi hét lên: “Con làm việc bảy năm, mỗi tháng mười hai triệu đều đưa mẹ hết!”

    “Mẹ sống cùng tụi con, điện nước cũng không trả, sao có thể không còn một đồng?”

    Tôi vẫn chỉ lặp lại một câu: “Không còn tiền.”

    Con dâu tôi tức đến run người, rút điện thoại định kiểm tra lại lịch sử chuyển khoản, nhất quyết phải tính rõ từng đồng trong mấy năm nay.

    Nhưng đúng lúc đó, con trai tôi bất ngờ lao tới ngăn lại, sống chết không cho cô ấy kiểm tra.

  • Tấm Thiệp Viết Nhầm

    Năm thứ mười sau khi được nhận lại về nhà, tôi đã đưa doanh nghiệp gia đình lên một tầm cao mới. Gia đình đặc biệt chuẩn bị quà cho tôi, nói là để ăn mừng một chút.

    Rượu quá tam tuần, cơm no rượu say, bố mẹ đưa cho tôi một chiếc hộp.

    Tôi mở ra, một tấm thiệp viết tay rơi xuống:

    “Chúc con gái cưng Uyển Nhi của mẹ luôn bình an vui vẻ, mãi mãi là viên ngọc quý trên tay của gia đình ta.”

    Thế nhưng tôi không tên là Uyển Nhi.

    Tôi tên là Niệm Chân, chữ “Chân” trong nhớ nhung (niệm).

    Uyển Nhi là con gái nuôi của họ.

    Tôi nhìn chằm chằm vào tấm thiệp đó suốt mười giây đồng hồ.

    Cả nhà cộng thêm cô con gái nuôi, tổng cộng năm người.

    Tất cả đều im lặng.

    Tay tôi cầm món quà, cứng đờ giữa không trung.

    Khoảnh khắc ấy tôi mới thật sự cảm nhận rõ ràng,

    dù tôi có cố gắng đến đâu,

    vẫn không bằng được cô con gái nuôi kia.

  • Bạn Cùng Phòng Ký Túc Xá

    Bạn cùng phòng giả vờ mộng du rồi rạch một vết dài lên mặt tôi.

    Vết thương vừa dài vừa sâu, gương mặt tôi hoàn toàn bị hủy hoại.

    Cha mẹ cô ta miệng nói sẽ chịu trách nhiệm, nhưng chỉ để lại ba vạn tệ rồi biến mất.

    Lãnh đạo nhà trường đùn đẩy lẫn nhau, nói tuyển sinh không dễ, khuyên tôi đừng gây chuyện, nếu không sẽ không tốt nghiệp được, được chẳng bù mất.

    Bố mẹ tôi nuốt không trôi cục tức này, liền báo cảnh sát.

    Cảnh sát lại nói bạn cùng phòng có giấy chẩn đoán bệnh viện, lúc rạch tôi thì đang trong trạng thái tinh thần mất kiểm soát, tôi không thể truy cứu trách nhiệm của cô ta.

    Chuyện cứ thế bị bỏ qua.

    Tôi mang vết sẹo quay lại trường, chẳng nhận được sự thông cảm mà còn bị bạn học cười nhạo là có một “con rết lớn” bò trên mặt.

    Không thể nhẫn nhịn thêm, tôi đưa chuyện lên mạng, muốn cá chết lưới rách với bọn họ.

    Kết quả chỉ sau một đêm, thủy quân tràn ngập khắp nơi……

    Nói tôi bắt nạt bạn cùng phòng trong ký túc xá, mới khiến bệnh cô ta bùng phát……

    Cư dân mạng mắng chửi, nhà trường đuổi học, bố mẹ tôi cũng vì thế mà mất việc……

    Hoàn toàn tuyệt vọng, tôi lao vào giữa con đường đầy xe cộ……

    Lần nữa mở mắt, lại trở về ngày đầu tiên nhập học đại học.

  • Thánh Thể Vạn Độc

    VĂN ÁN

    Việc đầu tiên ta làm sau khi trọng sinh, chính là đập nát lò luyện đan của mình, rồi quay sang đem toàn bộ linh thảo quý hiếm trong viện cho heo ăn.

    Chỉ bởi kiếp trước, muội muội cùng cha khác mẹ xuyên không đến, lại còn ràng buộc với “Đan Thần Hệ Thống”, cướp đi thể chất “dược linh chi thể” bẩm sinh của ta, tráo đổi với chính nàng ta.

    Từ đó, dù ta có dùng bất cứ phương phương đan dược nào, luyện ra đều là phế đan, thậm chí độc đan.

    Còn nàng ta, dựa vào thể chất bị cướp đoạt từ ta, cộng thêm kiến thức hóa học vượt xa thời đại này, lại có thể luyện ra vô số thần phẩm linh đan, được tôn xưng là hy vọng của Dược Vương Cốc.

    Nàng nói ta chẳng hiểu gì về luyện đan, chỉ là một kẻ ngu dốt bất tài.

    đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    Ta đem ghi chép về dị tượng “trăm thảo đồng sinh” lúc ta chào đời ra làm chứng, chỉ muốn chứng minh bản thân.

    Nhưng khi mở sách sử ra, ta phát hiện, chỗ ghi chép ấy đã bị sửa thành:

    “Sinh ra với phế thể, thiên tính thân độc.”

    Lúc ấy, thứ muội Thẩm Nguyệt Hoa đang nâng trong tay một lò Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan vừa thành, nước mắt rưng rưng nói với Cốc chủ:

    “Chẳng lẽ thứ đan dược có thể cứu người khỏi cõi chet này, vẫn chưa đủ để chứng minh thiên phú của ta sao?”

    “Vì sao tỷ tỷ lại luôn vu cáo ta, nói thiên phú này là ta đánh cắp?”

    Cốc chủ tin lời nàng, phán ta tâm thuật bất chính, ném ta vào hố dược nhân, bắt làm vật thí nghiệm thử độc cho nàng.

    Trong tiếng rít của vạn trùng độc, thân thể ta hóa thành một vũng huyết thủy.

    Nhưng khi ta mở mắt ra lần nữa,

    ta đã sống lại.

    Kiếp này, ta muốn xem thử

    mất đi “dược linh chi thể” của ta, Thẩm Nguyệt Hoa còn có thể tay không luyện ra thần đan nữa hay không.

  • Ánh Mắt Thấu Hiểu

    Ngày gia đình tôi phá sản, tôi đã đá tên bạn trai nghèo đó.

    Năm năm sau, gặp lại ở hội sở khi tôi đang bưng khay, anh ta đã là ngôi sao mới của giới thương trường.

    “Lau sạch đi.”

    Anh ta cố tình hắt rượu vang lên cổ áo tôi:

    “Ngày xưa, cô chẳng phải rất giỏi làm bẩn đồ người khác à?”

    Sau đó, anh ta ép tôi vào góc chết của camera, đầu ngón tay lướt qua cổ áo bạc màu của tôi:

    “Sao không tiếp tục cứng đầu nữa đi?”

    Tôi cúi mắt cười: “Tổng giám đốc Phó, gọi rượu thì tôi có phần trăm hoa hồng.”

    Anh ta đập vỡ cả tủ rượu đắt tiền để mua tôi cả đêm.

    Nhưng đến rạng sáng lại lén lút bôi thuốc cho vết thương lở loét trên người tôi.

    Mọi người đều nói Tổng giám đốc Phó muốn huỷ diệt con nhỏ hám tiền là tôi — người yêu cũ của anh ta.

    Cho đến khi anh ấy quỳ gối trong mưa, mắt đỏ hoe: “Quay lại báo thù tôi đi, dùng cả đời này.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *