Những Ngày Cay Nghiệt

Những Ngày Cay Nghiệt

Đêm hôm tang lễ của ba, khi tôi đang canh giữ linh đường thì bị một đám người lạ bắt đi.

Chúng đập nát bàn thờ, mở tung hũ tro cốt của ba ra, ép tôi phải phối hợp cùng ba gã đàn ông quay một đoạn video đồi bại kéo dài suốt 8 tiếng.

Ngày hôm sau, đoạn video đó bị ghi thành đĩa, lan truyền khắp các ngõ xóm.

Vị hôn phu lập tức dứt khoát hủy hôn.

Ngôi trường nữ sinh mà tôi từng ngày chờ thư báo nhập học cũng không còn tin tức gì nữa.

Liên tiếp những cú sốc đè nặng, mẹ tôi – người vốn đã yếu ớt – ôm lấy phần tro cốt ít ỏi còn lại của ba rồi cũng ra đi.

Giữa lúc tuyệt vọng nhất, em trai của vị hôn phu – Chương Mặc Tồn – quỳ một gối cầu hôn tôi.

Giống như một con thuyền lênh đênh cuối cùng tìm được bến đỗ, tôi đồng ý.

Nửa năm sau, tôi lên thành phố để đưa Chương Mặc Tồn đang say rượu về nhà.

Ngay trước cửa phòng bao, tôi nghe được cuộc trò chuyện giữa anh ta và bạn:

“Mặc Tồn, nửa năm trước cậu làm hơi quá rồi đấy? Chỉ là một mối hôn nhân, một công việc thôi mà. Nhà Tiểu Điệp giàu có, thiếu gì chứ? Sao cái gì cũng phải tranh với Bích Vân? Công việc đó là ba cô ấy đổi bằng mạng sống đấy! Cậu nhìn Bích Vân bây giờ suốt ngày thất thần thế nào…”

“Không còn cách nào khác. Chính vì vậy nên tôi mới phải làm đến mức này. Chỉ khi hủy đi trinh tiết, trường nữ sinh mới cự tuyệt cô ấy. Chỉ khi hủy đi trinh tiết, Chương Dương mới không do dự mà hủy hôn. Tôi không thể bảo vệ Tiểu Điệp cả đời, chỉ có thể dọn sạch chướng ngại cho cô ấy…”

1

“Đĩa trong thị trấn tôi đã cho người thu hết rồi. Nhưng đến giờ, cậu không biết đàn ông trong thị trấn nhìn Bích Vân với ánh mắt thế nào đâu, bẩn thỉu đến mức chỉ muốn giữa đường mà…”

“Đừng thu.”

Bên trong im lặng một hồi.

Rồi một tiếng gào khản giọng của người đàn ông vang lên:

“Chương Mặc Tồn, cậu còn là người không?! Đĩa đó cậu đã tự xem chưa?! Vợ cậu bị ba gã đàn ông hành hạ suốt 8 tiếng, đến mức máu chảy ra từ khóe mắt! Vì một người đàn bà như Lăng Điệp mà làm thế này, đáng sao?!”

“Đủ rồi! Chẳng lẽ tôi không biết cô ấy đau khổ sao? Đợi thêm chút nữa, đợi Tiểu Điệp sinh con cho nhà Chương xong, mọi thứ ổn định rồi hãy nói. Dù sao cũng chỉ là lời đồn thôi, còn hơn là thân thể bị thương tổn. Đừng nói nữa, Bích Vân đến đón tôi rồi, bị nghe thấy thì rắc rối lắm…”

Giọng Chương Mặc Tồn âm u như ma quỷ, lạnh lẽo từ vành tai ngấm vào tận xương tủy.

Tôi bịt chặt miệng, loạng choạng bỏ chạy khỏi đó.

Vừa ra khỏi cửa khách sạn, eo tôi liền bị ai đó túm chặt.

Một nhóm đàn ông say xỉn, mắt đầy dâm ô:

“Ồ, có phải con bé trong đĩa không? Con gái thầy Cố đó hả? Bình thường ra vẻ ngoan hiền, không ngờ riêng tư lại chơi bạo thế nhỉ?!”

Vừa nói vừa kéo tôi lại gần, trước mặt bao người bắt đầu xé áo tôi:

“Đi nào, chơi vui với tụi anh một trận, muốn bao nhiêu tiền tụi anh đưa!”

Tôi liều mạng giãy giụa, nhưng sức một người sao chống lại cả đám đàn ông.

Rất nhanh, áo khoác ngoài đã bị xé rách.

Tiếng cười khả ố vang lên bốn phía.

Nỗi sợ hãi nửa năm trước lại một lần nữa ập tới.

Ngay lúc tôi tưởng rằng ác mộng sẽ tái diễn, sau lưng vang lên giọng nói quen thuộc của Chương Mặc Tồn:

“Mấy thằng súc sinh! Dám động vào đàn bà của tao?! Chán sống rồi à?!”

Vừa dứt lời, một nhóm đàn em từ phía sau anh ta lao tới, đánh cho đám say kia nằm la liệt.

Tôi run rẩy co vào góc, nhìn người đàn ông một lần nữa cứu tôi khỏi địa ngục.

Nhưng trong lòng tôi, ngoài sợ hãi, chẳng còn chút ấm áp nào nữa.

Chương Mặc Tồn thấy tôi, bước tới, cởi áo khoác trùm lên người tôi, trong mắt toàn là xót xa:

“Xin lỗi Bích Vân, anh không nên để em khuya thế này còn phải đến đón anh. Là lỗi của anh. Tin anh đi, thời gian sẽ xoa dịu tất cả. Những gì trong đĩa mọi người sẽ quên dần thôi. Trước lúc đó, anh sẽ luôn ở bên cạnh, không rời một bước…”

Trên đường về, Chương Mặc Tồn nắm chặt tay tôi không buông.

Lâu lắm, tưởng tôi ngủ rồi, tài xế A Văn thở dài:

“Anh à, sau này chuyện này anh để người khác làm đi, em thật sự không nỡ. Anh không thấy ánh mắt của đám khốn khi nhìn chị dâu sao? Nếu anh đến muộn hai phút, chị dâu đã bị lột trần giữa đường rồi!”

“Ba cô ấy vừa mới được minh oan, chưa kịp sống yên ổn vài ngày, chỉ vì một câu nói của Lăng Điệp mà nhà tan cửa nát. Người duy nhất còn bên cạnh lại ngày ngày nghĩ cách đạp cô ấy xuống, chẳng phải muốn giết chết người ta sao?!”

Lời A Văn như sét đánh thẳng vào tim tôi.

Thì ra ngay cả đám say ở cửa khách sạn cũng là Chương Mặc Tồn sắp xếp trước.

Tôi cắn chặt lưỡi đến rướm máu để không bật ra tiếng khóc.

Chương Mặc Tồn khẽ đẩy tôi sang một bên, rồi bất ngờ bóp cổ A Văn, khàn giọng gằn từng chữ:

“Cơm nhà Chương nuôi mày no quá rồi hả?! Những lời này mà để Bích Vân nghe thấy, vợ con mày có sống nổi không?! Làm hay không làm, làm thế nào đến lượt mày lên tiếng sao?!”

Tiếng nghẹt thở vang lên, xe lao loạn trên đường.

Cuối cùng, lúc sắp mất lái, Chương Mặc Tồn mới buông tay.

Trong xe vang lên tiếng A Văn ho sặc sụa, vừa ho vừa xin lỗi.

Chương Mặc Tồn lại nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, đặt lên trán tôi một nụ hôn khẽ, lẩm bẩm:

“Bích Vân, cố nhịn thêm một chút. Vì anh, cả đời này anh sẽ bù đắp cho em…”

Nhưng kiểu tra tấn không bằng loài người này, tôi thật sự không thể chịu nổi nữa…

Similar Posts

  • Phương Tiểu Tiểu

    Ăn buffet, tôi gọi món xong phải đợi một tiếng mới có được một đĩa đậu phộng.

    Bàn bên cạnh vừa ngồi xuống, lập tức được phục vụ một bàn đầy hải sản tươi ngon.

    Tôi tìm ông chủ để hỏi chuyện, nhưng ông ta bực bội, dí điện thoại vào mặt tôi.

    “Người ta là blogger ẩm thực Phương Tiểu Tiểu, có ba triệu fan toàn mạng!”

    “Còn mày là cái thá gì? Không ăn thì cút!”

    Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, đầu óc trống rỗng.

    Cô ấy là Phương Tiểu Tiểu, vậy tôi là ai?

  • Yêu Lại Sau Khi Kết Hôn

    Tôi ở nhờ nhà họ Tống suốt mười năm, từ trước đến nay giữa tôi và Tống Nghiễn luôn giữ ranh giới rõ ràng, nước sông không phạm nước giếng.

    Ở công ty, anh là cấp trên trực tiếp của tôi, còn tôi chỉ là một trong những trợ lý của anh.

    Tan làm, anh là con trai của bạn thân bố mẹ tôi — kiểu quan hệ xã giao, ít nói chuyện.

    Thế nhưng có một ngày, chúng tôi kết hôn.

    Anh nói:

    “Tuổi tôi cũng không còn trẻ, em lại là người tôi hiểu rõ gốc gác, là một lựa chọn rất phù hợp.”

    Tôi mỉm cười, che giấu tâm tư:

    “Vậy thì coi như chúng ta đều đạt được thứ mình cần.”

    Cho đến khi tin đồn tôi có quan hệ mờ ám với thư ký lan truyền khắp nơi.

    Vị đại lão giới tài phiệt Hong Kong vốn luôn cao quý, lạnh lùng kia đột ngột xông thẳng vào phòng thư ký.

    Giữa ánh mắt của bao người, anh đích thân đút một miếng bánh vào miệng tôi, giọng nói bình thản mà đầy uy quyền:

    “Vợ tôi dạo này đang mang thai, bình thường mong mọi người quan tâm giúp đỡ nhiều hơn. Trà chiều hôm nay, tôi mời.”

  • Sa Thải Thư Ký Của Vị Hôn Phu

    Tôi mang cơm trưa đến công ty vị hôn phu, nhưng bị thư ký của anh ta chặn lại.

    “Chị ơi, chị tìm ai vậy? Có hẹn trước không ?”

    Các nhân viên xung quanh che miệng cười trộm, không ai đứng ra bênh vực tôi.

    Tôi lấy điện thoại ra gọi cho giám đốc nhân sự, “Sa thải Thư ký phòng – Tạ Khả Tâm ngay cho tôi!”

    Cô ta mắt đỏ hoe chạy đi méc, An Minh Dương quay sang trách tôi:

    “Khả Tâm không biết em là ai, gọi nhầm một tiếng thôi, sao em lại chua ngoa đến thế!”

    Tôi cười nhạt một tiếng: “Tôi đang mặc thiết kế chủ đạo mùa này của công ty, chỉ có đúng một bộ, cô ta còn nhận không ra, không mù thì cũng ngu!”

  • Con Mắt Của Cha

    Trong giờ nghỉ giải lao của buổi huấn luyện quân sự, hoa khôi của lớp đề nghị chơi trò “truyền hoa khi trống dừng”.

    “Cố Thanh Hà, nghe nói mắt trái của cậu là giả đúng không? Bây giờ đồ của mọi người đều bị huấn luyện viên thu rồi, lấy con mắt giả của cậu ra làm đạo cụ đi.”

    “Tôi không đồng ý!” Tôi theo bản năng lùi lại, nhưng vai đã bị bạn trai – Từ Hàn – ấn chặt xuống.

    Ngay giây sau, một cơn đau nhói sắc lẹm truyền đến từ hốc mắt, Từ Hàn đã thô bạo móc con mắt giả ra.

    “Chỉ là một quả bóng nhựa rách nát, cho mọi người chơi một lát thì sao chứ?”

    Con mắt ấy bị anh tiện tay ném ra, rơi vào lòng bàn tay của Lâm Tuyết.

    Lâm Tuyết đang cười đắc ý thì điện thoại đột nhiên reo lên.

    Cô ta thản nhiên bật loa ngoài, giọng nũng nịu: “Ba~ có chuyện gì thế ạ?”

    Từ đầu dây bên kia, giọng hiệu trưởng nghiêm nghị vang lên:

    “Tiểu Tuyết, nghe cho kỹ! Buổi biểu diễn chiều nay sẽ có sự hiện diện của ông Trần – người có công lớn trong ngành vũ khí hạt nhân. Cháu gái duy nhất của ông ấy đang học ở khối của các con, là một người khuyết tật. Con phải đặc biệt quan tâm đến bạn ấy!”

    “Nếu để bạn ấy chịu chút ấm ức nào, thì cái chức hiệu trưởng này của ba cũng mất luôn đấy!”

  • Con Đường Mới Của Vân Thư

    Chấn động! Phu quân bắt ta nuôi cô nhi của bạch nguyệt quang, ta quay đầu bỏ chồng bỏ con

    Tướng quân đặt một đứa trẻ trước mặt ta, đó là cô nhi của bạch nguyệt quang đã chết trận của hắn.

    Hắn ném xuống một câu: “Nuôi dưỡng cô nhi của Liên muội, hay là hòa ly, nàng chọn một trong hai.”

    Ta nhìn hắn, bình tĩnh chọn hòa ly.

    Hắn cho rằng ta chỉ đang giận dỗi, đợi ta hối hận.

    Ngày thứ ba, ta bỏ lại huyết nhục của chúng ta mới ba tháng tuổi, lặng lẽ rời kinh thành.

    Sau này nghe nói, vị đô đốc quyền nghiêng triều dã ấy, cả đời không cưới thêm ai nữa, cũng chẳng còn con cái.

  • Cố Tình Trêu Ghẹo Chú Út

    Tôi thầm thương trộm nhớ người chú út bị câm của nhà họ Tiêu đã mười năm tròn.

    Khi cháu trai anh, vì bạch nguyệt quang trong lòng mà muốn từ hôn với tôi, tôi đã đồng ý không chút do dự.

    Quay người, tôi chọn anh làm vị hôn phu của mình.

    Tiêu Dữ tức tốc từ nước ngoài trở về, dùng thủ ngữ bảo tôi nên chọn người tốt hơn, khuyên tôi hủy hôn.

    Tôi chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp ép anh vào tường mà hôn.

    “Chẳng phải anh luôn trốn tránh tôi sao? Sao giờ không trốn nữa?”

    Người đàn ông muốn né đi, tôi thuận thế cắn nhẹ lên cằm anh một cái.

    Đồng tử Tiêu Dữ co rụt lại, mặt đỏ bừng đến tận mang tai.

    Anh ngại ngùng rồi, nhưng tôi thì thấy hả hê đến lạ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *