Nụ Cười Trọn Vẹn Full

Nụ Cười Trọn Vẹn Full

Để chữa chứng trầm cảm sau sinh của tôi, chồng tôi – Cố Hiển Dương – đã thuê một người từng bắt nạt tôi hồi còn đi học, Chu Phi Phi, đến làm bảo mẫu ở cữ.

Ngày đầu tiên, cô ta dùng nước nóng 90 độ để ngâm chân cho tôi, khiến chân tôi phồng rộp vì bỏng.

Ngày thứ hai, cô ta pha sữa cho con gái tôi bằng nước máy lạnh, khiến con bị tiêu chảy nặng.

Ngày thứ ba, cô ta nhổ móng tay tôi, ép tôi dùng máu tươi cho con bú.

Ngày thứ năm, cuối cùng tôi cũng có cơ hội gọi điện cầu cứu chồng.

Nhưng đầu dây bên kia vang lên giọng nói vô cùng khó chịu:“Tô Quân Nhã, cô làm quá rồi đấy!

Chu Phi Phi đã chịu cúi đầu đến tận nơi hầu hạ cô để bù đắp chuyện quá khứ rồi còn gì!

Nếu cô còn tiếp tục làm mình làm mẩy nữa, tiền thuê bảo mẫu tám vạn một tháng, cô tự mà trả đi!”

Vì tôi dám gọi điện cầu cứu, Chu Phi Phi đã nhốt tôi và con gái vào kho lạnh âm mười độ.

Bốn mươi tiếng sau, cảnh sát mới lần theo định vị, tìm được thi thể của tôi và con gái.

Tôi lấy điện thoại ra, vô tình nhìn thấy bài đăng mới của Chu Phi Phi trên vòng bạn bè.

Trong ảnh, cô ta đang dựa vào lòng của Cố Hiển Dương, trên tay giơ cao một chiếc thẻ ngân hàng màu đen ánh vàng.

Dòng trạng thái đi kèm:“Làm bảo bối toàn thời gian cho ai đó, lương tháng mười vạn trở lên nhé~”

01

Nằm trên xe cứu thương, tôi bình thản bấm “thích” cho bài đăng đó.

Sau đó, tôi nhìn vào địa chỉ khách sạn được cô ta khoe bên dưới, gọi thẳng đến đường dây nóng của đội chống tệ nạn xã hội.

Nửa tiếng sau, Cố Hiển Dương – người trước giờ chỉ ra lệnh cho trợ lý gửi email cho tôi – vậy mà lại chủ động gọi thẳng đến.

Tôi bắt máy, tiếng gào thét giận dữ lập tức vang lên bên tai:

“Tô Quân Nhã, cô điên rồi à?!

Chu Phi Phi chỉ thấy dạo này tôi vất vả nên mới đặt khách sạn massage cho tôi thư giãn thôi!

Cái thẻ đó là tiền công tôi trả cho cô ấy! Người ta khoe thành quả lao động của mình thì có gì sai?

Còn cô thì sao? Có bầu mà suốt ngày chỉ nằm nhà ăn không ngồi rồi, chẳng quan tâm tôi – người gánh vác cả gia đình – sống chết thế nào!

Chu Phi Phi là người thay cô quan tâm tôi, chăm sóc tôi, vậy mà cô không biết cảm ơn, lại còn dám báo cảnh sát vu khống quan hệ của chúng tôi?!

Tôi cho cô năm phút để nói rõ với cảnh sát là do cô ghen tuông mù quáng nên báo nhầm!

Nếu không, từ ngày mai tôi sẽ cắt toàn bộ sinh hoạt phí của cô và cái thứ con hoang kia!

Cô cứ chuẩn bị bồng nó ra đường xin ăn đi là vừa!”

Nếu là trước đây, tôi – người đã làm nội trợ suốt năm năm và hoàn toàn cách biệt với xã hội – chắc chắn sẽ vì đứa bé trong bụng mà nhún nhường.

Tôi sẽ ngoan ngoãn nhận lỗi với cảnh sát, chịu phạt vì báo án giả và bị tạm giam ba ngày.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ yên lặng lắng nghe tiếng quát tháo của người đàn ông và tiếng khóc của người phụ nữ bên đầu dây, rồi bình thản cất lời:

“Cố Hiển Dương, anh thật nực cười.

Dù sao thì sinh hoạt phí mỗi tháng cũng chỉ là cái thẻ tình thân chưa đến năm trăm, anh muốn cắt thì cứ cắt.

Nếu anh cảm thấy tôi không đủ quan tâm, không đủ dịu dàng với anh, vậy thì anh cũng chẳng cần phải miễn cưỡng ở lại với tôi làm gì nữa.”

“Chờ em ra khỏi đồn cảnh sát, chúng ta ly hôn đi.”

02

Cúp máy xong, tôi tự tay ký tên vào giấy chứng tử của con gái và giấy đồng ý phẫu thuật của chính mình.

Vì bị đông lạnh quá lâu, hai chân tôi đã hoại tử, buộc phải cắt bỏ.

Thuốc mê được tiêm vào từ vùng thắt lưng, ý thức tôi dần chìm vào khoảng trống mơ hồ.

Trong mông lung, tôi như quay trở lại cái ngày Cố Hiển Dương dẫn Chu Phi Phi đến nhà.

Đó là ngày thứ ba sau khi tôi sinh con gái.

Khối lượng việc nhà khủng khiếp và chứng trầm cảm sau sinh đã vắt kiệt cả con người tôi.

Cố Hiển Dương nói, anh ta đã bỏ ra tám vạn mỗi tháng để thuê cho tôi một “siêu bảo mẫu” về chăm sóc.

Tôi mừng rỡ nghĩ rằng, cuối cùng anh ấy cũng bắt đầu thương xót tôi rồi.

Vì suốt cả thai kỳ, anh ta gần như ngày nào cũng châm chọc, mỉa mai.

Nói cái bụng to của tôi trông như con cóc.

Nói những vết rạn da trên bụng trông còn ghê hơn cả thịt thối ba ngày.

Thậm chí còn dán hình mấy bà bầu người nổi tiếng rạng rỡ, xinh đẹp ở khắp nơi trong nhà.

Cứ hễ tôi tăng cân một chút, anh ta lại ép tôi nhịn ăn giảm cân.

Thế nên khi nghe anh ta nói đã thuê người đến chăm tôi, tôi thực sự rất mong chờ.

Nhưng rồi, người mà Cố Hiển Dương đưa đến trước mặt tôi lại là Chu Phi Phi.

Chu Phi Phi – cơn ác mộng bao trùm suốt những năm trung học của tôi.

Những gì cô ta từng làm với tôi, Cố Hiển Dương biết rõ như lòng bàn tay.

Anh ta cũng từng không chỉ một lần thề thốt trước mặt tôi rằng: cả đời này, nhất định sẽ nâng niu tôi trong lòng bàn tay, sẽ không bao giờ để tôi phải sợ hãi nữa, sẽ không để bất kỳ ai làm tôi tổn thương.

Ngày hôm đó, tôi đã hèn mọn đến mức quỳ xuống, gần như van xin anh ta đưa Chu Phi Phi đi.

Nhưng anh ta chỉ hất mạnh tay tôi ra và nói:“Bệnh tâm lý cái gì, trầm cảm sau sinh cái gì, tôi thấy là cô rảnh quá nên hóa dở hơi thì có!

Phi Phi là người phụ nữ có sự nghiệp đàng hoàng! Vì muốn kiếm thêm tiền đỡ đần gia đình nên mới chịu hạ mình làm bảo mẫu đến phục vụ cô!

Cô dựa vào đâu mà cứ lôi chuyện cũ ra gây khó dễ cho người ta?”

Tôi sẽ không bao giờ quên được ánh mắt ghê tởm và dáng vẻ khi anh ta bịt mũi, nói tôi và con gái ở cữ mà người bốc mùi hôi thối,rồi quay lưng bỏ đi, sập mạnh cánh cửa sau lưng.

Anh ta không hề biết rằng, chính cánh cửa khép lại hôm ấy đã vĩnh viễn chia cách tôi và con gái giữa sự sống và cái chết.

03

Khi tỉnh lại sau ca phẫu thuật, hai chân tôi đã không còn.

Cơn đau từ những chi đã mất và nỗi nhớ con quay quắt khiến tôi mất ngủ suốt nhiều đêm.

Nhưng cho dù như vậy, tôi vẫn phải cố gắng gượng dậy để lo hậu sự cho con gái.

Trong lễ tang của con…

Tôi đã gửi cho Cố Hiển Dương gần ba ngàn tin nhắn. Nhưng không có bất kỳ một hồi âm nào.

Về sau, tôi liên tục gửi đơn ly hôn cho anh ta, hết lần này đến lần khác. Cũng không nhận lại bất kỳ phản hồi gì.

Khi tôi chuẩn bị dùng biện pháp pháp lý để liên hệ với anh ta, Cố Hiển Dương đột nhiên nhắn tin cho tôi.

Anh ta nói đồng ý ly hôn.

Quyền nuôi con anh ta cũng không cần.

Chỉ cần tôi đến Cục Dân chính lúc 9 giờ sáng hôm sau để hoàn tất thủ tục.

Tôi đến trước cổng Cục Dân chính đúng giờ như đã hẹn.

Nhưng chờ đến khi trời tối đen, vẫn không thấy bóng dáng Cố Hiển Dương đâu.

Trong suốt thời gian đó, tôi – kẻ mất cả đôi chân – lại tiếp tục gọi cho anh ta vô số cuộc.

Nhưng cũng như mấy ngày đầu tiên sau vụ việc, tất cả đều rơi vào khoảng không im lặng.

Mãi đến khi trời tối đen hẳn, tôi mới nhận được một tin nhắn từ anh ta.

“Quân Nhã, có chuyện rồi. Em về nhà một chuyến đi.”

Trái tim tôi, vốn đã gồng lên suốt cả ngày, bỗng như rơi bịch xuống đất.

Dù tôi đã hoàn toàn mất niềm tin vào con người tên Cố Hiển Dương, nhưng để có thể thoải mái ra tay đòi lại công bằng cho con gái tôi, điều kiện đầu tiên là tôi phải thoát khỏi cuộc hôn nhân này.

Phải, nhất định phải ly hôn trước.

Vì cái xã hội này đã điên loạn mất rồi.

Tờ giấy đăng ký kết hôn tôi đang nắm trong tay, xưa nay chưa bao giờ là tấm khiên bảo vệ tôi.

04

Tôi cố lết từng vòng bánh xe trở về căn nhà mà mình từng gọi là “tổ ấm”.

Những gì tôi nhìn thấy, là Cố Hiển Dương đang ôm Chu Phi Phi, ngồi trên ghế sofa thân mật như đôi vợ chồng son.

Thấy tôi lăn xe lăn bước vào, Cố Hiển Dương không thèm hỏi han một câu, chỉ lạnh lùng liếc tôi một cái.

“Cô tưởng giả vờ ngồi xe lăn là có thể che giấu chuyện mấy ngày qua dẫn con đi lang thang, lêu lổng sao?”

“Nói cho cô biết, mấy ngày qua cô tiêu tiền mà chưa xin phép tôi, tôi đã ghi sổ hết rồi!

Sau này cô phải hoàn trả gấp đôi cho tôi!”

Tôi cúi đầu nhìn đôi chân mình.

Chiếc váy dài chạm đất phủ kín hết phần chân.

Nhưng chỉ cần để ý một chút, ai cũng có thể nhận ra bên dưới lớp váy ấy là một khoảng trống hoàn toàn.

Những giao dịch mà anh ta gọi là “tiêu tiền bừa bãi”, thực ra đều là tiền viện phí và chi phí lo hậu sự cho con gái.

Tôi nuốt ngược nỗi đau đang dâng đầy trong ngực, khẽ hỏi:“Không phải anh nói muốn đi ly hôn với tôi sao? Gọi tôi về là để làm gì?”

“Ly hôn? Một thứ đồ cũ nát như cô, tôi chơi chán rồi, còn muốn ly hôn để đi đâu?”

“Cho cô leo cây một ngày là để cô biết điều hơn, ai ngờ cô tưởng thật.”

Khi Cố Hiển Dương nói những lời này, anh ta vẫn ôm chặt lấy Chu Phi Phi, không buông một chút nào.

“Tôi gọi cô về là vì dạo này Phi Phi đang đến kỳ, không được đụng nước lạnh.”

“Cô mau đi nấu cho cô ấy một bát tổ yến nấu đường đỏ, rồi giặt luôn đồ lót vừa thay của cô ấy.”

Chu Phi Phi ngả đầu vào đầu gối Cố Hiển Dương, khuôn mặt cô ta gần như không giấu nổi vẻ đắc ý.

“Nhớ đấy nhé, đồ lót của tôi toàn là lụa cao cấp. Phiền cô giặt tay bằng nước lạnh giúp tôi, không thì biến dạng đấy nha.”

Nhìn hai con người bẩn thỉu đó diễn trò trước mắt mình, tất cả cảm xúc tiêu cực bị đè nén bấy lâu nay như trào ngược về cùng một lúc.

Tôi nghiến chặt răng, giận dữ hét lên: “Chu Phi Phi! Cố Hiển Dương! Hai người thật không biết xấu hổ!”

Cơn khó chịu về thể chất khiến tôi run rẩy toàn thân.

Ngay giây tiếp theo, người phụ nữ đã chờ suốt cả một ngày trước cổng Cục Dân chính như tôi, lại bất ngờ… tiểu tiện không kiểm soát.

Similar Posts

  • Hai Quả Cà Chua Đổi Maserati

    Bảo mẫu ăn Tết xong từ quê trở về, cứng rắn nhét cho tôi một đống rau tự trồng.

    Tôi khó lòng từ chối thịnh tình, chọn lấy hai quả cà chua.

    Thế nhưng bà ta lại nhìn tôi chằm chằm đầy mong đợi.

    “Cô Tiết à, cô giúp tôi một việc được không? Con trai tôi năm nay ba mươi tuổi rồi, có bạn gái, chỉ thiếu một chiếc xe nữa là có thể kết hôn.”

    Bà ta liếc nhìn bãi đỗ xe bên ngoài.

    “Chiếc màu trắng của cô trông cũng đẹp lắm.”

    Tôi chợt hiểu ra.

    Bà ta muốn dùng hai quả cà chua, đổi lấy chiếc Maserati của tôi.

  • Ta Và Phu Quân Hoàng Đế Đều Trọng Sinh

    Ta cùng phu quân hoàng đế, đều đã trọng sinh.

    Kiếp trước, ta là Dung quý phi, được sủng ái nhất hậu cung, Cũng là chính thất được táng chung lăng mộ với người.

    Thế nhưng, khi người tỉnh lại ở kiếp này, chuyện đầu tiên làm lại là đón muội muội ruột của ta nhập cung.

    Kiếp này, người lựa chọn né tránh ta.

    Ta nghe theo an bài của phụ thân, lần lượt gặp mặt ba vị công tử xuất chúng.

    Lúc ấy, người chỉ lạnh lùng đứng nhìn, buông một câu: “Kẻ nào cưới nàng, chính là tai họa từ trời rơi xuống, họa liên tam đại.”

    Thế mà khi ba vị công tử lần lượt đến cầu thân, người lại chẳng chịu buông tay: “Trẫm mệnh cứng, cứ để nàng gieo họa cho ta đi.”

  • Đi Khám Thai, Tình Cờ Gặp Nyc

    Khi đi khám thai, tôi tình cờ đụng mặt người yêu cũ.

    Tôi cuống cuồng muốn chạy trốn, nhưng lại bị anh ta nắm chặt tay kéo lại.

    “Em sắp sinh rồi nhỉ? Mà chúng ta chia tay chưa đến một năm, em cắm sừng tôi đấy à?”

    Sắc mặt anh ta tái xanh, giọng nói lạnh lẽo khiến bụng tôi căng cứng vì sợ.

    Trong khoảnh khắc đau đớn, tôi theo phản xạ bấu chặt lấy cánh tay anh ta.

    “Anh bắt nạt em, ngay cả con của anh cũng bắt nạt em.”

  • Dư Luận Và Những Kẻ Tham Lam

    Tôi bị các cụ trong khu dân cư tấn công mạng.

    Họ đăng video nói rằng bữa cơm từ thiện năm hào một suất do tôi tổ chức, vừa đạm bạc vừa bán đắt.

    Suốt một năm mở bếp ăn, tôi đã tự bỏ tiền túi hơn 420.000 tệ, dốc hết tâm huyết để duy trì. Đổi lại, tôi bị cả mạng xã hội chửi rủa là “làm từ thiện mà không có lương tâm”.

    Tôi dứt khoát thuận theo dư luận, trực tiếp đóng cửa bếp ăn, chuyển mặt bằng thành phòng chơi mạt chược tính giờ – 20 tệ một tiếng.

    Vừa dán thông báo lên, cả khu đã náo loạn. Con cháu các cụ kéo đến chặn trước cửa nhà tôi, quỳ xuống xin tôi mở lại bếp ăn.

  • Ngày Thay Đổi Số Phận

    Tôi và Thẩm Dã là cặp đôi trong mộng được bao người ngưỡng mộ, cũng là thanh mai trúc mã được hai bên gia đình đính ước từ nhỏ.

    Năm lớp 12, cả hai cùng lúc được tuyển thẳng vào Thanh Hoa và Bắc Đại – tiền đồ rực rỡ tưởng như đã nằm trong tầm tay.

    Thế rồi, một học sinh chuyển trường đến – cha cô ấy mắc bệnh nặng, cần gấp 500.000 tệ để phẫu thuật.

    Giáo viên đứng ra kêu gọi lớp quyên góp trong đêm.

    Tôi và Thẩm Dã mỗi người bỏ ra 200.000 để giúp đỡ.

    Nhưng ngay trước ngày phẫu thuật, toàn bộ số tiền quyên góp đột nhiên biến mất.

    Ca phẫu thuật bị trì hoãn, và cha của cô bạn chuyển trường đã không qua khỏi.

    Thẩm Dã dẫn theo một nhóm cảnh sát bắt tôi ngay trong đêm, cô bạn chuyển trường thì khăng khăng khẳng định tôi chính là kẻ đã trộm số tiền quyên góp.

    Tôi mất suất tuyển thẳng, thậm chí còn liên lụy đến gia đình, khiến công ty nhà tôi phá sản.

    Chủ nợ kéo đến tận cửa, ép bố mẹ tôi đến bước đường cùng mà tự sát.

    Còn tôi thì bị một đám người vây đánh, đâm loạn dao đến chết.

    Chỉ sau một đêm, gia đình tan nát, người thân đều mất.

    Khi mở mắt ra, tôi bất ngờ phát hiện mình đã quay về đúng ngày xảy ra vụ quyên góp kiếp trước.

    Lần này, tôi phải vạch mặt kẻ đứng sau tất cả và ngăn bi kịch lặp lại.

  • KIẾP NÀY TÔI SẼ KHÔNG YÊU ANH

    Tôi được tái sinh vào thời điểm chú tôi bị trúng thuốc kích dục. Và ở kiếp này,
    tôi cũng không trở thành thuốc giải của chú ấy nữa, tôi đã gọi điện cho bạch
    nguyệt quang của chú ấy.
    Kiếp trước, tôi đã yêu chú của mình, cũng là người không có quan hệ huyết
    thống với tôi.
    Sau khi biết chú ấy bị trúng thuốc kích dục, tôi đã phớt lờ yêu cầu gọi điện cho
    bạch nguyệt quang, muốn cô ấy trở thành thuốc giải cho chú.
    Một tháng sau, tôi bất ngờ có thai.
    Chú ấy buộc phải cưới tôi, nhưng vào ngày cưới, khi đi du lịch nước ngoài để
    xả stress, bạch nguyệt quang của chú ấy đã gặp phải bọn cướp và bị sát hại.
    Trước khi chết, bạch nguyệt quang của đã gọi cho chú ấy 199 cuộc gọi cầu cứu.
    Nhưng chú ấy vì bận hoàn thành đám cưới mà không nghe bất kỳ cuộc gọi nào.
    Sau này chú ấy đã nhìn lại vào 199 cuộc gọi cầu cứu đó nhưng cũng không nói
    gì.
    Tuy nhiên lúc tôi sắp sinh, chú ấy đã nhốt tôi vào tầng hầm. Tôi cầu xin chú ấy
    hãy đưa tôi đến bệnh viện, nhưng chú chỉ cười nham hiểm và nhìn tôi chết dần
    chết mòn vì không thể sinh con.
    Trước khi chết, tôi chỉ nghe được chú ấy nói: “Nếu không phải vì cô có thai thì
    tôi đâu phải cưới cô, và tôi cũng không bỏ lỡ cuộc gọi cầu cứu của Thanh
    Thanh, là cô đáng chết…”
    Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại vào ngày chú tôi bị trúng thuốc kích dục.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *