Nụ Hôn Năm Ấy

Nụ Hôn Năm Ấy

Chiếc ô tô mới mua vừa bị đâm.

Cô gái gây tai nạn nhìn thấy tôi, nhất quyết đòi… “bồi thường” tôi bằng anh trai cô ấy.

Cô ấy gọi điện ngay trước mặt tôi.

“Anh ơi, em vừa tông trúng vợ anh!”

Tôi: …???

Hai mươi phút sau, anh trai cô ấy vội vã chạy đến.

Tôi sững người — là anh chàng đầu gấu cấp ba năm ấy, người từng lén hôn tôi một lần…

1

Sau khi tốt nghiệp đi làm, tôi đi làm bằng tàu điện ngầm hoặc xe buýt.

Vẫn chưa từng nỡ mua xe riêng.

Cuối cùng, sang năm thứ tư đi làm, tôi đã thực hiện được ước mơ.

Dùng tiền dành dụm mua được một chiếc Chery.

Không gian không lớn, nhưng đủ dùng.

Kết quả, mới tối nay thôi, xe vừa “về tay” đã phải nhập viện — à nhầm, nhập xưởng sửa chữa.

Tăng ca xong đi xuống dưới lầu, hí hửng ngồi vào xe mình.

Vừa hạ phanh tay, còn chưa kịp đạp ga…

“RẦM” một tiếng, xe bị húc tới trước hai mét.

Tôi hoảng hốt đạp phanh gấp.

Xe dừng lại, trán tôi toát mồ hôi.

Tôi vừa bị đâm đuôi xe???

Chắc mình nên thấy may mắn vì phía trước không có xe?

Xuống xe, nhìn thấy cái hố to tướng ở phần đuôi, tim tôi nhỏ máu.

Tin tốt là, chiếc xe phía sau trông giống một chiếc xe sang, chắc là không thiếu tiền.

Tin xấu là, người ngồi trong ghế lái mãi không chịu bước xuống.

Tôi bất an trong lòng — chẳng lẽ muốn bỏ trốn?!

Tôi nhanh chóng bước đến, gõ gõ cửa kính.

Cửa kính từ từ hạ xuống — là một cô gái, nhìn khá xinh xắn.

Tôi hơi dịu giọng đi, “Chào bạn, xuống xe xử lý một chút nhé?”

Cô ấy nhìn tôi như có chút đơ người. Không biết là vì sợ sau tai nạn hay sao, mãi mới lí nhí đáp lại một tiếng “Ừ”.

Cô ấy ngoan ngoãn đi theo tôi. Tôi bắt đầu phân tích đủ điều.

“Cậu sai hoàn toàn, không vấn đề gì chứ?”

Cô ấy gật đầu.

Thái độ như vậy, tôi cũng không nỡ làm quá.

Nhưng xã hội giờ lắm kẻ xấu, tôi lại sợ cô ấy chạy mất.

Thế là tôi nói, “Vậy thế này đi, ba ngàn được không?”

“Giải quyết riêng luôn nhé.”

Cô ấy không trả lời, chỉ là ánh mắt lấp lánh nhìn tôi, như thể chẳng nghe lọt chữ nào.

Tôi hỏi lại, “Có vấn đề gì không?”

“Có!” Cô ấy hớn hở, “Chị ơi, chị có bạn trai chưa?”

Tôi vừa định trả lời, cô đã tiếp lời.

“Vậy em tặng anh trai em cho chị nha?”

“Biết nấu ăn, biết làm việc nhà, đẹp trai, có trách nhiệm, có bản lĩnh.”

“Chị suy nghĩ thử xem?”

Nghe thì thấy điều kiện cũng tốt đấy…

Nhưng tôi cần đàn ông làm gì?

Anh ta có sửa được xe tôi không?!

Tôi từ chối, “Thôi, tôi có bạn trai rồi.”

Tưởng cô ấy sẽ bỏ cuộc, ai ngờ lại thở dài.

“Không sao, anh em không ngại làm người thứ ba.”

Tôi sững người, cô ấy vẫn tiếp tục.

“Em biết anh em không đáng giá, chỉ là đồ tặng kèm thôi.”

“Xe chị dễ thương thế này, chắc chắn không rẻ!”

“Ba ngàn ít quá, em đưa chị ba mươi ngàn nhé!”

Nghe tới ba vạn, con ngươi tôi co rút lại.

Phải biết, chiếc xe tôi mua cũng chỉ hơn năm vạn một chút…

Đây chính là niềm vui của nhà giàu sao?

Thấy tôi nhìn mình, cô ấy ngại ngùng gãi đầu.

“Chỉ là em quên mang điện thoại, không chuyển khoản được.”

“Hay thế này đi, em cho chị số điện thoại, gọi anh trai em tới được không?”

Tôi im lặng. Có cảm giác… có gì đó sai sai.

Nhưng không nói rõ được.

Cuối cùng tôi vẫn đồng ý. Dù sao trên người cô ấy cũng thật sự không có tiền.

2

Tôi gọi vào số điện thoại cô ấy cho.

“A lô?”

Giọng anh ta nghe khá hay.

Tôi đi thẳng vào vấn đề, “Chào anh, tôi là em gái của anh…”

Nói tới đây, tôi bỗng khựng lại.

Vì không nghĩ ra phải giới thiệu bản thân thế nào.

Vừa định mở miệng lại…

Đầu dây bên kia bật cười nhẹ, “Em gái? Em là em gái nào thế?”

Tôi á khẩu luôn — sao nghe giọng này… quen thế nhỉ?

Vì tôi bật loa ngoài, cô gái cũng nghe thấy.

Cô ấy đập trán một cái, đau khổ ra hiệu bằng khẩu hình: “Bình thường anh em không như vậy đâu, không hiểu hôm nay bị gì…”

Rồi lễ phép hỏi tôi có thể để cô ấy nói chuyện không.

Tôi gật đầu, đưa điện thoại cho cô ấy.

Cô ấy hít một hơi thật sâu, hét vào điện thoại:

“Anh! Em vừa đâm xe trúng vợ anh rồi!!”

Vợ… vợ á?

Nói tôi á?

“Anh mau tới đây đi!”

“Nếu anh không tới, anh sẽ hối hận đó!”

Cô dứt khoát cúp máy, quay sang cười với tôi.

“Chị ơi, mình chờ một chút nha.”

Tôi hơi ngập ngừng, tạm thời không truy cứu cái cách gọi kia.

“Nhưng mà em gái, hình như em chưa nói địa chỉ cho anh em biết?”

Cô ấy ngẩn người, rồi chỉ vào sợi dây chuyền trước ngực.

“Không sao, trong này có hệ thống GPS.”

“Hồi nhỏ từng gặp chuyện không may, nên gia đình lo lắng, cho lắp cái này.”

“Bình thường em đều đeo theo.”

Nói tới người thân, ánh mắt cô ấy tràn đầy ấm áp.

Tôi cụp mắt xuống, chỉ “Ừ” một tiếng.

Được bố mẹ yêu thương, gia đình hạnh phúc.

Không giống như tôi…

Similar Posts

  • Lãnh Cung Sinh Tử Lệnh

    Năm thứ hai bị đày vào lãnh cung, ta lại một lần nữa mang thai.

    Khi thai đã tám tháng, đứa con trai sáu tuổi của ta, từ nhỏ đã bị ôm giao cho Hoàng hậu nuôi dưỡng, lén lút chuồn vào trong điện. Nó đưa bàn tay non nớt sờ lên cái bụng cao nhô của ta, gương mặt ngây thơ mà hỏi:

    “Người ta đều nói mẫu thân ruột của Yên Nhi là ngươi, có thật không?”

    Ta rưng rưng nước mắt gật đầu, vừa định đưa tay xoa đầu nó.

    Không ngờ ngay sau đó, nó đã bật khóc đẩy ta ra: “Phụ hoàng nói, chờ ngươi sinh xong đệ đệ sẽ đón ngươi ra ngoài.”

    “Nhưng ta chỉ muốn Lan nương nương làm mẫu thân ruột của chúng ta thôi, ngươi sinh xong đệ đệ rồi có thể đi chết không?”

    Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của nó.

    Thai khí trong người ta chợt bùng lên dữ dội.

    Sau hai ngày hai đêm sinh nở khó khăn, Cố Bội Tư thất thố mà xông vào trong điện.

    Hắn đỏ hoe mắt, nắm chặt tay ta không buông:

    “Sở Miên, trẫm đáp ứng nàng, chỉ cần nàng sinh hạ bình an cho Lan Nhi đứa con thứ tư này, chuyện trước kia trẫm đều không truy cứu nữa, từ nay về sau con của nàng nàng có thể tự mình nuôi dưỡng.”

    Giọng hắn hòa lẫn với tiếng khóc của đứa trẻ vừa chào đời.

    Ta không còn sức mà đáp lại, trong đầu chỉ không ngừng vang lên tiếng nhắc nhở đã lâu không nghe thấy của hệ thống:

    【Chúc mừng ký chủ, hoàn thành nhiệm vụ sinh đủ bốn đứa con, chỉ cần thân chết là có thể rời khỏi thế giới】

    Cố Bội Tư không biết, chúng ta không còn về sau nữa rồi.

    Lần này, ta thật sự sắp được về nhà.

  • Bình Yên Sau Tổn Thương

    Sau Ba năm xa cách, tôi không ngờ lại có ngày gặp lại chồng cũ và con trai.

    Hai cha con ăn mặc chỉnh tề, ngồi trong chiếc Maybach sang trọng. Còn tôi thì mặc bộ đồ bạc màu vì giặt quá nhiều, chở con gái bằng xe máy điện.

    Vì đang vội đến bệnh viện nên tôi không may va vào chiếc Maybach.

    Hai mẹ con ngã lăn ra đất, trông vô cùng thảm hại.

    Tài xế vội xuống xe kiểm tra tình hình, anh ta dường như nhận ra tôi, đang lưỡng lự chưa biết mở lời thế nào thì con trai tôi đã chạy vội xuống xe.

    Nó ôm chặt lấy chân tôi, vừa khóc vừa nói:

    “Mẹ ơi, mẹ ơi, mấy năm nay mẹ đi đâu vậy? Mẹ không cần con với ba nữa sao?”

    Tôi lập tức đẩy nó ra:

    “Con à, đừng nhận bừa người ta là mẹ. Không phải ai trong thiên hạ cũng là mẹ con đâu.”

  • Hộ Tâm Thảo Không Cứu Được Người

    VĂN ÁN

    Khi vị hôn phu đến nói lời hủy hôn, tôi đang sắp xếp lại hộp thuốc, tay vừa chạm đến gói thảo dược “hộ tâm thảo”.

    Kiếp trước, tôi đã dùng chính loại thuốc này để cứu mạng anh ta khi anh ngừng tim giữa xưởng làm việc.

    Thứ tôi nhận được sau đó là hai mươi năm hôn nhân lạnh nhạt và bạo lực tinh thần.

    “Nếu không sợ em bám lấy cái ơn cứu mạng ấy để đòi hỏi, anh đã sớm hủy hôn để cưới người mình thật sự yêu rồi!”

    đọc full tại page một ngày làm cổ thần để ủng hộ tác giả

    Sau này khi tôi bị tai nạn nguy kịch, anh ta vui vẻ ký vào giấy từ bỏ điều trị, còn ôm chặt “bạch nguyệt quang” trong lòng mà nói: “Cuối cùng em ấy cũng hết khổ rồi.”

    Sống lại một đời, tôi không ngờ người chủ động rẽ lối trước lại là anh ta.

    Tôi đồng ý hủy hôn, rồi nghe thấy anh dặn dò người tình đi vào núi tìm thuốc, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

    Họ đâu có biết, thứ thật sự cứu được mạng người, chưa bao giờ là thuốc.

    Mà là phương pháp cấp cứu gia truyền chỉ nhà tôi mới có.

  • Lời Vu Khống Và Huân Chương

    Sắp sửa đậu công chức thì tôi bị tố cáo.

    Lý do là ông nội tôi từng giết người, nói rằng hồ sơ chính trị của tôi có vết nhơ.

    Cấp trên điều tra xong, không những không hủy tư cách của tôi, mà còn trao bằng khen cho gia đình tôi.

    Tôi bật cười.

    Đúng là ông nội tôi từng giết người, nhưng toàn là kẻ đáng giết!

  • Khi Bị Cả Nhà Chồng Cướ P Nhà

    Tôi mang thai ba tháng thì mẹ chồng lên thành phố chăm tôi.

    Để cảm ơn bà, tôi mời bà ra ngoài ăn một bữa.

    Trong bữa ăn, mẹ chồng nắm tay tôi nói:

    “Tiểu Nguyệt à, đã có bầu thì đừng đi làm nữa, mau thu dọn đồ đạc theo mẹ về quê sống.”

    Tôi cau mày đáp:

    “Mẹ à, con mới có bầu ba tháng, vẫn làm việc bình thường được.”

    “Với lại con quen ở nhà mình rồi, không muốn đổi chỗ.”

    Không ngờ mẹ chồng nổi cáu:

    “Đó là nhà của em chồng con, nó sắp cưới vợ rồi, con đừng chiếm mãi thế.”

    Trong đầu tôi đầy dấu hỏi.

    Nhà đó rõ ràng tôi mua trước hôn nhân, khi nào thành của em chồng tôi vậy?

  • Con Nhỏ Bán Cá

    Người bạn trai quen qua mạng suốt nhiều năm của tôi phá sản rồi.

    “Tiểu Vũ, bọn họ cướp mất căn nhà mẹ anh để lại rồi.”

    Giọng của Lâm Dịch Không yếu ớt và hoang mang.

    Tôi không nói một lời, cúp máy ngay.

    Tối hôm đó, tôi xách theo đủ thứ hành lý, đáp xuống thành phố H, kéo anh ta ra chợ, thuê một sạp bán hải sản.

    “Đừng sợ, em sẽ mua lại cho anh.”Đ/ọ.c f,uI.L t.ại vi/vutruyen2.net để ủ,ng h.ộ t,ác giả !

    Ba năm ngâm mình trong mùi tanh của cá, đôi tay tôi đổi lại được hai triệu bạc vụn vặt.

    Hôm đi gửi tiền, người bên cạnh đang xem livestream, âm thanh bật lớn ầm ĩ.

    “Thiếu gia Lâm, còn không về à?”

    “Gấp gì chứ, thân thể của chị gái bán cá này, tôi còn chưa chơi chán đâu.”

    Ra khỏi cửa vội quá, quên tắt điện thoại đang livestream để trên thớt.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *