Nửa Hộp S Ọ

Nửa Hộp S Ọ

Năm mười tuổi, xảy ra động đất, tôi bị đập trúng đầu khi cố bảo vệ em trai năm tuổi, phải cắt bỏ nửa hộp sọ.

Tôi trở nên ngốc nghếch, một bên tay còn không phát triển, trông rất buồn cười.

Bác sĩ kết luận tôi không thể sống đến tuổi trưởng thành.

Cha mẹ dành cho tôi tình yêu nhiều nhất, nuông chiều tôi giành đồ chơi của em, bắt em chơi trốn tìm với tôi.

Cho đến khi em trai trưởng thành, tôi vẫn chưa chết nhờ sức sống mạnh mẽ, nhưng em vì tôi mà bị tụt xuống tầng lớp thấp nhất trong thị trường hôn nhân.

Cuối cùng, khi em trai ba mươi tuổi, mẹ tôi không chịu nổi nữa, vừa đánh vừa mắng tôi.

“Vì sao mày còn sống đến giờ, bác sĩ rõ ràng nói chỉ sống tối đa hai mươi tuổi mà!”

Bà nhét thuốc ngủ vào miệng tôi, sau đó lại sụp đổ bật khóc, cầu xin tổ tiên mang tôi đi.

Tôi không hiểu lắm, chỉ vụng về giúp bà lau nước mắt.

Tôi nhặt viên thuốc trắng dưới đất lên nuốt vào, rất đắng, không giống như hương vị trong ký ức, nhưng tôi vẫn cười rất vui.

Vì như thế mẹ mới vui.

“Mẹ ơi, bánh bao nhỏ vị sữa con thích ăn lắm, còn không?”

Trong mắt mẹ thoáng qua một tia kinh ngạc.

Bà nhanh chóng lấy hết số thuốc ngủ tích lũy đổ vào bát cơm của tôi, còn không quên rót một ly sữa, nhìn tôi ăn từng viên một.

Tôi cười toe toét.

“Mẹ ơi, lâu rồi con chưa được ăn bánh bao nhỏ, vị thay đổi rồi.”

Cha tan làm về, lao đến trước, hất văng bát cơm trong tay tôi.

Nhưng không phải vì sợ tôi ăn chết, mà là sợ mẹ gặp chuyện.

“Em không biết làm vậy là phạm pháp sao? Đây là tội giết người, em bị điên à?”

Mắt mẹ đỏ hoe, nhưng vẫn không quên cãi lại.

“Phạm pháp gì chứ, là nó tự ăn mà.”

Cha tôi bất lực vô cùng.

“Đoạn đối thoại đều được ghi lại trong camera, thuốc cũng là em đổ vào, đừng làm loạn nữa, nếu em bị vào tù, người ngoài sẽ nghĩ gì về gia đình ta, con trai càng không lấy được vợ.”

Nghe đến con trai, mẹ tôi mới tỉnh táo lại, kéo tôi vào nhà vệ sinh, tiện tay lấy một cây bàn chải đánh răng, đâm mạnh vào cổ họng tôi.

Ép tôi nôn hết bánh bao ra.

Trước kia mẹ luôn cẩn thận lau khóe miệng cho tôi, giờ chỉ dùng vòi nước xối qua loa.

Tôi nheo mắt chống cự.

“Nước mạnh quá, mẹ ơi, con không mở mắt được.”

Mẹ cuối cùng cũng trút hết giận, để tôi lại trong nhà vệ sinh, ra ngoài bàn bạc với cha.

Bà sụp đổ ngồi bệt dưới đất, lấy tay che mặt, khóc nức nở.

“Nếu cứ như vậy, Tiểu Nam đừng mong cưới vợ nữa, tại sao, tại sao nó vẫn chưa chết!”

Chết là gì, tôi không biết.

Chỉ biết trong nhà xuất hiện rất nhiều từ như vậy.

Em trai tôi, Lâm Tiểu Nam, mệt mỏi trở về, trong tay cầm một tấm ảnh.

“Con đã quen trợ lý công ty hai năm, cô ấy muốn kết hôn rồi.”

Cha tôi vui mừng khôn xiết.

“Chuyện tốt quá, cha còn tưởng sau lần trước con không quen ai nữa.”

Em trai tôi liếc tôi một cái đầy ghét bỏ.

“Chuyện tốt gì chứ, con nhỏ đó còn chưa chết, con lừa cô ấy rằng con là con một.”

Cậu bé từng ngày ngày gọi tôi là chị, giờ chỉ dùng ký hiệu để gọi tôi.

Tôi không hài lòng, nhưng khi thấy ánh mắt của em, tôi lùi lại.

Có chút sợ hãi.

Tại sao cậu bé mềm mại, đáng yêu ngày xưa lại thành ra như vậy, tôi không hiểu.

Cuộc hôn nhân trước tan vỡ, chúng tôi chuyển nhà, tôi cũng không ra khỏi cửa từ đó.

Ba mẹ nói tôi là gánh nặng, sẽ gây phiền phức cho em trai.

Gánh nặng, nghe như là điều rất xấu, nên tôi ngoan ngoãn nghe lời.

Búp bê Barbie hỏng mấy con, gãy tay cụt chân, tôi đã nói với ba mẹ nhiều lần, nhưng chẳng ai quan tâm.

Mẹ tìm một vị đại sư, rắc rất nhiều nước phù lên người tôi.

Nghe nói có thể thu hút linh hồn, giúp tôi khỏe lại.

Được thôi, tôi cũng giống như búp bê Barbie, là một đứa trẻ bị hỏng.

Lúc nào cũng khiến ba mẹ phải tốn thêm sức.

Ba mẹ lại đang bàn về ngày chết của tôi.

Similar Posts

  • NHẬT NGUYỆT CHIẾU RỌI

    Thái tử đi vi hành, mang về một nữ tử phong trần tên Sở Sở, muốn cưới nàng ta làm chính thất, muốn hủy hôn với ta. Hoàng hậu giận dữ, ban cho ta ba thước lụa trắng, lệnh cho ta xử tử Sở Sở.

    Ta giả vờ tuân lệnh, lặng lẽ đưa nàng ta rời đi.

    Sau này, hắn đăng cơ làm đế, hãm hại phụ thân của ta thông đồng với địch, phản quốc bán nước, tàn sát toàn bộ Định Quốc Công phủ.

    Lụa trắng siết chặt cổ, tứ chi bị kéo căng, từng chút một xé rách thân thể của ta. Thiên tử hận ta, không tin Sở Sở chưa chết, muốn giết chết ta!

    Mắt hắn đỏ như máu, tựa như ác quỷ, cắn răng gằn giọng: “Nếu không phải vì ngươi, Sở Sở của trẫm đã sớm trở thành mẫu nghi thiên hạ!”

    Mở mắt ra lần nữa. Ta quay về ngày Thái tử bỏ trốn cùng Sở Sở.

  • Hắn Biết Tôi Ở Một Mình

    Đêm khuya, tôi đang nằm trên giường xem phim thì bỗng dưng mất điện.

    Tôi bước xuống giường, khoác áo vào, định mở cửa ra ngoài xem thử.

    Bỗng có tiếng gõ cửa vang lên: “Cô Tống, tôi là bên quản lý tòa nhà, nhà cô có bị mất điện không?”

    “Tôi mất điện rồi, cả khu cũng bị luôn hả?” Tôi vừa mặc áo khoác vừa đứng sau cửa hỏi lại.

    “Đúng rồi, cả khu đều mất. Tôi đến kiểm tra xem có sự cố gì không, cô mau mở cửa đi.” Giọng người bên ngoài vang lên.

    Tôi ghé mắt vào mắt mèo nhìn ra ngoài, nhưng bên ngoài tối đen như mực, không thấy được gì cả.

    Sao đèn hành lang lại không sáng?

    Hỏng rồi à?

    Tôi không dám lên tiếng.

    Đang còn chần chừ thì bóng tối trong mắt mèo dần nhạt đi, một luồng sáng yếu ớt từ đèn pin rọi qua hành lang, chiếu ra một cái bóng mờ mờ.

    Tôi hít một hơi lạnh, theo phản xạ lùi lại mấy bước rồi ngã ngồi xuống đất.

    Lúc nãy!

    Lúc tôi đang nhìn qua mắt mèo, người đứng ngoài cửa cũng đang cúi sát vào, nhìn ngược vào trong!

    Thứ tôi thấy tối om ấy, hóa ra chính là con mắt của hắn!!!

  • Tôi Bị Coi Là Gánh Nặng Trước Cửa Cổng Dân Chính

    Trước cửa Cục Dân chính, bố mẹ tôi lại bắt đầu giành giật quyền nuôi dưỡng tôi.

    Mẹ tôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói:

    “Tinh Tinh, sống với mẹ đi con! Con chưa từng rời mẹ ngày nào mà.”

    Tôi nhìn gương mặt mẹ, đang định gật đầu thì từ con đường nhỏ phía bên phải, một người phụ nữ khắc khổ bất ngờ lao tới, túm chặt lấy tay áo mẹ tôi:

    “Thẩm Dung! Cô không thể mang nó theo!”

    “Cô mà mang nó đi, cuộc đời này của cô coi như xong rồi!”

    “Tin tôi đi, tôi là cô… trong mười năm tới!”

    Bà ta mặc đồ xám cũ kỹ, mặt đầy nếp nhăn, các đốt ngón tay sưng to và thô ráp.

    Bà quay đầu trừng mắt giận dữ nhìn tôi:

    “Đồ ăn bám! Tránh xa tôi ra!”

  • Mỗi Lần Ngoại Thất Bỏ Trốn, Ta Lại Càng Hạnh Phúc

    Ngoại thất của Tạ Thần Ninh lại bỏ trốn.

    Hắn lòng như lửa đốt, liền đêm triệu tập người ngựa, đích thân xuống Giang Nam bắt người.

    “Lần này trở về, ta sẽ cho nàng ấy một danh phận.”

    Trước khi đi, hắn đã báo cho ta biết như vậy.

    “Phu quân có thể… về sớm một chút không?” Ta dè dặt hỏi hắn.

    Hắn bực bội nhận lấy văn thư từ tay ta: “Về nhà, về nhà, nàng không thể thiếu ta dù chỉ một chốc lát sao?!”

    Ký xong tên, hắn ném văn thư xuống rồi bỏ đi. Vội vã đến mức chẳng hề nhìn rõ, thứ hắn vừa ký, chính là giấy hòa ly giữa ta và hắn.

  • Cô Vợ Của Đối Tác

    Tôi đến công ty đối tác để ký hợp đồng, ai ngờ lại đụng ngay bà vợ mới cưới của tổng tài đến thị sát.

    Cô ta vừa liếc mắt nhìn tôi liền sầm mặt chắn trước cửa:

    “Cô không thấy tôi đã ra quy định à?!”

    “Tôi nói rồi, toàn bộ nữ nhân viên trong công ty không được trang điểm, không được mặc váy ngắn!”

    Rồi cô ta chỉ thẳng vào tôi, giọng chua lè:

    “Cô ăn mặc kiểu này, chẳng phải đang định quyến rũ chồng tôi à?!”

    “Cô dám coi thường tôi như vậy, cho dù sau này cô có làm thiếp, tôi cũng không để cô sống yên!”

    Tôi bị dọa đến mức sững người, định lấy điện thoại ra để giải thích lý do mình tới đây.

    Ngay giây sau, giọng nói của tổng tài vang lên từ điện thoại:

    “Vân Tâm, tối nay mời em ăn cơm, vẫn là phòng 3023.”

  • Tơ Vương Không Dứt

    Chồng tôi – Thẩm Việt – bị tai nạn giao thông, mất trí nhớ, quên luôn cả việc tôi đang mang thai.

    Anh ta chỉ biết ôm Lê Tri Tri – cô “bạch nguyệt quang” trong lòng anh – rồi gọi là vợ.

    Ngay trước mặt tôi, anh ta và Lê Tri Tri không ngại ngần thể hiện tình cảm mặn nồng, thậm chí còn đòi ly hôn với tôi để cưới cô ta.

    Tôi làm đúng như anh ta mong muốn – ký vào đơn ly hôn, rồi đến bệnh viện b* đi đứa con trong bụng.

    Ba tháng sau, Thẩm Việt gõ cửa nhà tôi giữa đêm khuya.

    Anh nhìn chằm chằm vào chiếc bụng phẳng lì của tôi, mất kiểm soát mà hỏi:

    “Con của chúng ta đâu rồi?”

    Tôi cười nhạt:

    “Tôi đã ly hôn với anh rồi, sao còn phải giữ lại đứa bé để cản trở việc tái hôn của mình chứ?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *