Nuôi Lớn Thao Thiết Rồi Gả Cho Nó
Năm ta năm tuổi, ở bên dòng suối dưới chân Thanh Khâu Sơn, ta nhặt được một con Thao Thiết nhỏ.
Toàn thân nó chi chít vết thương, lông dính bết máu, nằm co ro trên tảng đá, hơi thở yếu ớt như sắp tắt.
Ta vừa lại gần nhìn, nó bỗng mở bừng mắt, nhe nanh gầm gừ với ta.
Ánh mắt hung hãn như muốn nuốt chửng ta ngay lập tức.
Ta hoảng quá lùi lại hai bước, chân trượt ngã, cả người rơi tõm xuống dòng suối.
Nó nhìn ta một hồi lâu, rồi lại cúi đầu, gối cằm lên hai chân trước, dường như chẳng buồn để ý nữa.
Mẫu thân từng dặn, hung thú trong núi tuyệt đối không được tùy tiện nhặt về, bởi chúng sẽ cắn người.
Nhưng nhìn bộ dạng thê thảm của nó, vết thương vẫn rỉ máu, nếu không cứu có lẽ đêm nay cũng không sống nổi.
Ta lấy từ trong túi ra quả linh quả đã lén giấu từ sáng, cẩn thận đưa về phía nó.
Ngửi thấy mùi thơm của linh quả, tai nó khẽ giật, nhưng vẫn không ngẩng đầu.
Ta đưa gần thêm chút nữa, gần như chạm tới mũi nó.
Lúc này nó mới ngẩng lên, đôi mắt vàng nhìn ta thật lâu, rồi chậm rãi hé miệng, ngậm lấy quả từ tay ta.
Cách ăn vô cùng thô kệch, như hổ đói vồ mồi, nước quả chảy dọc theo khóe miệng.
Sau khi nó ăn xong, ta thử đưa tay sờ lên đầu nó.
Lần này nó không hung dữ nữa, chỉ ép tai ra sau, trong cổ họng phát ra một tiếng gừ khe khẽ.
Ta bèn ôm nó vào lòng, mang về nhà.
Phụ thân và mẫu thân nhìn thấy cảnh ấy đều sững sờ.
“Đồ Sơn Dao, con ôm thứ gì về vậy?”
“Thao Thiết.” Ta trả lời rất đương nhiên.
Phụ thân suýt nữa đứng không vững.
“Thao Thiết?! Con có biết đó là gì không? Đó là hung thú! Thượng cổ hung thú đấy!”
Ta cúi đầu nhìn sinh vật nhỏ trong lòng. Nó cũng đang ngẩng đầu nhìn ta, chỏm lông ngốc trên đầu run run.
“Nó rất ngoan mà.” Ta nói.
Mẫu thân hít sâu một hơi, bảo ta đặt nó xuống, rồi lập tức sai người mời trưởng lão trong tộc tới.
Trưởng lão đi vòng quanh con Thao Thiết nhỏ ba vòng, vuốt râu suy nghĩ hồi lâu.
“Thao Thiết vốn hung tàn, nhưng con này còn nhỏ. Nếu nuôi lớn rồi thuần phục được, sau này có thể bảo vệ cả Thanh Khâu Sơn.”
Phụ thân nhíu mày:
“Ý ngài là giữ nó lại?”
Trưởng lão gật đầu.
“Thao Thiết chỉ nhận một chủ suốt đời. Nếu tiểu Dao có thể đến gần nó, chứng tỏ nó đã nhận con bé làm chủ. Ép mang đi nơi khác, e rằng còn rắc rối hơn.”
Thế là con Thao Thiết nhỏ được giữ lại ở Thanh Khâu Sơn.
Ta đặt cho nó một cái tên.
Tuế.
Bởi trưởng lão nói nó có thể sống rất lâu, năm tháng nối tiếp năm tháng.
2
Lúc nhỏ, Tuế thực sự rất khó nuôi.
Nó cực kỳ kén ăn.
Linh quả chỉ ăn loại ngọt nhất, sương mai chỉ uống giọt còn tươi trên cánh hoa, đến cả phơi nắng cũng phải chọn nơi ánh sáng vừa vặn lọt qua kẽ lá.
Vì chăm nó, ngày nào ta cũng chạy khắp nửa quả núi.
Nó còn kén cả chỗ ngủ.
Ta đan cho nó mấy cái ổ, trải cỏ mềm nhất — nó không ngủ.
Lót lông thỏ — nó cũng không ngủ.
Sau này ta mới phát hiện, nó chỉ chịu ngủ bên cạnh gối ta, còn phải gối đầu lên tay ta mới chịu.
Mỗi lần phụ thân nhìn thấy cảnh đó đều mặt mày tối sầm.
“Thật chẳng ra thể thống gì! Một con Thao Thiết lại ngủ trên giường con.”
Tuế lập tức ngẩng đầu, nhe nanh với ông.
Phụ thân tức đến râu cũng dựng lên, nhưng lại chẳng làm gì được.
Tính tình Tuế thật sự rất xấu.
Ngoại trừ ta, ai đến gần nó cũng cắn.
Lũ trẻ trong tộc tò mò kéo tới xem, bị nó đuổi chạy khắp núi.
Mẫu thân mang cơm cho ta, nó cũng đứng chặn trước cửa nhìn chằm chằm, đến khi bà đặt bát cơm xuống rồi lùi ra ngoài, nó mới chịu nhường đường.
Nhưng đối với ta, nó chưa từng hung dữ.
Ta chạy nhảy khắp núi, nó lẽo đẽo theo sau.
Có lúc ta chạy quá nhanh bị ngã, nó sẽ dùng đầu đẩy ta dậy, rồi liếm đầu gối bị trầy của ta.
Khi ấy ta còn nhỏ, chẳng hiểu hung thú là gì.
Ta chỉ biết, nó là sinh vật do chính tay ta nhặt về, ta phải nuôi nó.
Mùa đông lạnh, ta ôm nó để sưởi ấm.
Mùa hè nóng, ta dẫn nó xuống suối tắm, tiện tay chải lông cho nó.
Chỏm lông ngốc trên đầu nó dần trở nên mềm mượt, đôi mắt vàng nhìn ta cũng dịu dàng hơn.
Có lúc ta ngồi ngẩn người trên đất, nó nằm bên cạnh nhìn ta cả buổi chiều.
Ta hỏi:
“Ngươi nhìn gì vậy?”
Khi ấy nó vẫn chưa biết nói, chỉ dùng đầu cọ nhẹ vào tay ta.
3
Khi Tuế tám tuổi, Thanh Khâu Sơn xuất hiện một vị khách không mời.
Một con Ba Xà tu hành nhiều năm, muốn ăn linh thú trong núi để tăng tu vi.
Nó lảng vảng ở chân núi mấy ngày, cắn chết không ít tiểu thú.
Trong tộc phái người đuổi nhưng con Ba Xà quá lớn, căn bản không xua đi nổi.
Chiều hôm đó, ta dẫn Tuế lên sườn núi hái quả.
Con Ba Xà bất ngờ từ trong bụi cỏ lao ra, cái miệng to như chậu máu ngoạm thẳng về phía ta.
Ta sợ đến mức không thể cử động.
Ngay khoảnh khắc sau, Tuế đã lao ra chắn trước mặt ta.
Khi ấy nó còn chưa cao tới thắt lưng ta. So với con Ba Xà to như thân cây kia, nó nhỏ bé như con sâu.
Nhưng nó vẫn đứng chắn trước mặt ta, gầm lên một tiếng mà ta chưa từng nghe bao giờ.
Ba Xà sững lại, thậm chí lùi mấy bước.
Lông trên người Tuế dựng đứng, đôi mắt vàng sáng đến đáng sợ.
Nó lao tới, cắn chặt vào thất tấc của Ba Xà, sống chết cũng không buông.
Ba Xà đau đớn lăn lộn, cái đuôi quật gãy mấy thân cây.
Cuối cùng Ba Xà bỏ chạy.
Còn Tuế bị hất văng ra xa, đập vào tảng đá, rất lâu không đứng dậy nổi.
Ta chạy tới ôm nó.
Toàn thân nó toàn máu, vậy mà vẫn ngẩng đầu nhìn ta, thè lưỡi liếm lên tay ta.
Như muốn nói:
Đừng sợ.
Ta không sao.
Ta ôm nó khóc rất lâu.
Sau đó trưởng lão tới xem, nói Tuế không sao, dưỡng thương một thời gian là ổn.
Nhưng ánh mắt ông nhìn ta lại rất phức tạp.
“Thao Thiết bảo vệ chủ vốn là bản năng. Nhưng nó mới tám tuổi mà đã dám liều mạng với Ba Xà trăm năm…”
“Tiểu Dao, trong lòng nó, con còn quan trọng hơn cả mạng sống của nó.”
Khi ấy ta chưa hiểu hết ý nghĩa của câu nói ấy.
Ta chỉ biết mỗi ngày ở bên nó, bôi thuốc, đút linh quả, nửa bước cũng không rời.
Đợi đến khi nó khỏi hẳn, ta mới nhận ra nó đã thay đổi.
Nó bám ta hơn trước rất nhiều.
Chỉ cần ta còn trong tầm mắt, nó sẽ nhìn chằm chằm vào ta.
Nếu ta đi xa thêm một chút, nó lập tức theo sát phía sau.
Ban đêm đi ngủ, nó áp đầu bên cổ ta, hơi thở phả đều, rất lâu mới ngủ.
Mẫu thân nói, Thao Thiết sau khi trải qua kích động lớn, sẽ càng sợ mất chủ nhân.
Ta xoa đầu Tuế, nói:
“Ta không đi đâu cả, ta sẽ luôn ở đây.”
Nó nhìn ta.
Trong mắt nó phản chiếu gương mặt ta.
Năm đó ta chín tuổi.
Còn nó tám tuổi.
4
Khi Tuế mười hai tuổi, nó bắt đầu có chút thay đổi.
Thay đổi thế nào, ta cũng không nói rõ được.
Nó vẫn luôn theo sát ta, vẫn chỉ ăn đồ ta đút, vẫn mỗi tối gối đầu lên tay ta ngủ.
Nhưng ánh mắt nó nhìn ta dần dần khác đi.
Ta không hiểu được.
Năm ta mười lăm tuổi, trong tộc bắt đầu nhắc đến hôn ước.
Hồ tộc Thanh Khâu mỗi đời đều phải liên hôn với cường giả — đó là quy củ.
Đến đời ta, đối tượng là con Ứng Long ở ngọn núi bên cạnh, đã tu hành nghìn năm.
Tên hắn là Ngao Canh.
Ta từng gặp hắn một lần.
Hôm đó hắn đến Thanh Khâu làm khách, hóa thành hình người, mặc bạch y, dung mạo ôn hòa, nói chuyện rất khách khí.
Phụ thân hỏi về tu vi của hắn.
Hắn cười nói:
“Miễn cưỡng cũng có thể hô phong hoán vũ.”
Ta đứng bên cạnh nghe, chẳng có cảm giác gì.
Tuế cũng đứng bên cạnh ta, chăm chú nhìn Ngao Canh.
Ngao Canh chú ý đến nó, cười nói:
“Đây chính là con Thao Thiết ngươi nuôi sao? Lớn vậy rồi.”
Tuế không thèm để ý hắn.
Ngao Canh cũng không bận tâm, tiếp tục nói chuyện chính sự với phụ thân ta.
Sau khi hắn rời đi, cả ngày hôm đó Tuế không để ý đến ta.
Ta đưa linh quả — nó không ăn.
Ta chải lông — nó quay đầu đi.
Ta ngồi xuống nhìn nó — nó lại cúi mắt.
Ta tưởng nó bị bệnh, lo đến cuống lên.
Đến tối nó mới chịu để ta chạm vào.
Nhưng nó vẫn không nhìn ta, chỉ vùi đầu vào lòng bàn tay ta thật lâu.
Ngày hôm sau, nó lại trở về bình thường.
Ăn uống, ngủ nghỉ như cũ.
5
Năm Tuế tròn hai mươi tuổi, cuối cùng cũng hóa thành hình người.
Hôm đó ta vẫn như mọi ngày, dạo chơi trong núi cùng nó. Đột nhiên Tuế dừng lại, cả thân mình run lên từng đợt.
Ta hoảng hốt tưởng nó trúng độc hay gặp chuyện gì, đang định lao tới thì thấy quanh người nó bỗng bừng lên một luồng sáng.
Ánh sáng ấy bao trùm toàn thân nó.
Khi ánh sáng tan đi, trước mặt ta đã không còn con hung thú quen thuộc nữa.
Thay vào đó là một nam tử.
Tóc đen dài, đôi mắt vàng óng, dung mạo đẹp đến mức khiến người ta khó dời mắt.
Hắn cúi đầu nhìn ta.
Ánh mắt ấy ta nhận ra ngay lập tức — chính là ánh mắt Tuế vẫn dùng để nhìn ta bao năm nay.
Ta đứng đờ một lúc lâu mới hoàn hồn.
“Tuế…?”
Hắn khẽ gật đầu.