Quà Cưới Cuối Cùng

Quà Cưới Cuối Cùng

Ngày thứ ba kể từ khi Tiêu Tẫn sang nước M để công tác, Thẩm U Ly nhận được một kiện hàng chuyển phát nhanh.

Cô tưởng đó là món quà bất ngờ anh chuẩn bị cho mình—dù gì cũng đã kết hôn hơn hai năm, anh thường xuyên làm những chuyện lãng mạn như vậy.

Nhưng khi mở ra, thứ đập vào mắt cô lại là… một tờ giấy chứng nhận kết hôn của Tiêu Tẫn với một người phụ nữ khác.

Bất ngờ hóa kinh hoàng, Thẩm U Ly cầm hai tờ giấy kết hôn đến Cục Dân Chính để đối chất.

Nhân viên ngồi trước máy tính gõ vài dòng, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút thương hại:

“Cô ơi, tờ giấy kết hôn này của cô là giả.”

Cô sững người, tưởng mình nghe nhầm:

“Không thể nào, tôi và chồng mình đã đến đây đăng ký kết hôn cách đây hơn hai năm, có khi nào anh tra nhầm rồi không?”

“Không nhầm đâu, hệ thống cho thấy tờ giấy kết hôn của cô đúng là giả. Nhưng tờ kia thì là thật.”

Nhân viên dừng lại một lúc, rồi nói tiếp:

“Vợ hợp pháp của ngài Tiêu Tẫn đúng là Cố Duyệt Manh. Xin hỏi cô có quen người này không? Cô có cần giúp đỡ gì không?”

Phía sau anh ta còn nói gì nữa, Thẩm U Ly đã không nghe rõ.

Trong tai cô chỉ còn tiếng ù chói tai như sét đánh.

Tất cả mọi người đều biết, cô là nữ thần mà Tiêu Tẫn theo đuổi suốt mười năm mới có được, là mạng sống của anh.

Còn Cố Duyệt Manh…

Chỉ là em gái của người anh em đã chết mà anh nhận nuôi, là một gánh nặng của anh.

Thẩm U Ly cầm chặt hai tờ giấy kết hôn, ngơ ngẩn bước ra khỏi Cục Dân Chính.

Điện thoại bất chợt reo lên hai tiếng, tin nhắn từ Tiêu Tẫn hiện ra.

【A Ly, anh nhớ em nhiều lắm, em có nhớ anh không? Mấy hôm nữa là sinh nhật em rồi, anh chuẩn bị một bất ngờ cho em, đợi anh nhé.】

Nhìn dòng tin nhắn ấy, Thẩm U Ly bật cười.

Nhưng đang cười, tiếng cười ấy lại dần biến thành tiếng nức nở không cam lòng.

Hơn hai năm qua, bất kể đi đâu, anh cũng luôn nghĩ cách để thể hiện tình yêu với cô.

Nhưng thì ra… anh đã sớm trở thành chồng hợp pháp của một người phụ nữ khác.

Vậy cô thì sao?

Cô là cái gì chứ?!

Không chần chừ, cô lập tức mua vé chuyến bay sớm nhất sang nước M.

Ngồi trên máy bay, cầm hai tờ giấy kết hôn trong tay, cô nhìn ra cửa sổ, mọi thứ thân quen ngoài kia dần trở nên mơ hồ.

Chỉ có ký ức, lại ngày càng rõ ràng.

Cô nhớ lần đầu gặp nhau năm 16 tuổi, cô vô tình dùng dao rọc giấy cắt một vết sâu trên ngón áp út của Tiêu Tẫn.

Máu thấm qua ba bốn lớp gạc, cô khóc không ngừng được.

Thế mà anh lại bất lực cười nói: “Xong rồi, chắc ngón này không đeo nhẫn cưới được nữa, em phải chịu trách nhiệm đấy.”

Cô nhớ năm 18 tuổi, trong buổi lễ trưởng thành, anh quỳ một gối dưới dòng chữ do máy bay không người lái tạo nên: “Trần thế vô vị, may mà có em.”

Anh nói: “A Ly, anh yêu em. Đời người nhàm chán, may mà có em. Mỗi sinh nhật sau này, hãy để anh bên cạnh em, được không?”

Năm đó, vì xuất thân của anh dính đến thế giới ngầm, cô đã không dám chấp nhận.

Nhưng anh không bỏ cuộc.

Mười năm sau đó, sinh nhật nào của cô cũng có mặt anh.

Năm cô 26 tuổi, anh bao trọn tất cả các màn hình LED trong thành phố để phát trực tiếp, trên bãi biển phủ đầy những đóa hồng xanh băng mà cô yêu thích.

Dưới pháo hoa ngập trời, anh lại quỳ một gối, chân thành nói:

“A Ly, mười năm trước em để lại một vết sẹo không thể xóa trên ngón tay anh, cũng khắc em sâu trong tim anh. Anh từng nói sẽ chịu trách nhiệm, giờ anh đến rồi.

Anh hứa, những ngày tháng sau này, anh sẽ cố gắng trở thành người đàn ông tốt hơn, dành hết sự chân thành và tình yêu cho em.

Làm bạn gái anh, hoặc gả cho anh, được không?”

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của anh, cô đã đặt cược cả đời vào ván cược lớn nhất, cũng là duy nhất ấy.

Năm đầu mới cưới, anh rất dính cô, gần như không thể rời.

Dù có ra nước ngoài giao dịch, cũng phải mỗi giờ nhắn một tin, ít nhất năm cuộc gọi video mỗi ngày.

Cô chưa từng nghi ngờ tình yêu của anh — cho đến khi Cố Duyệt Manh xuất hiện.

Tiêu Tẫn nói, anh trai của Cố Duyệt Manh là Cố Thần đã chết để cứu anh, trước khi chết còn gửi gắm em gái lại cho anh.

Anh phải trả ơn, nên mới đưa cô ấy về nhà.

Thẩm U Ly không chỉ không phản đối, mà còn coi Cố Duyệt Manh như em gái mà chăm sóc.

Similar Posts

  • Cam Tâm Rơi Vào Bẫy

    Tôi và Tô Triệt, vào những ngày quan trọng nhất, thì cô em khóa dưới của anh ta luôn “bất ngờ” đổ bệnh.

    Hôm gặp phụ huynh, cô ta bị viêm dạ dày cấp.

    Hôm đi đăng ký kết hôn, cô ta ngất xỉu.

    Trước ngày cưới một hôm, cô ta phát tác chứng lo âu.

    Tô Triệt đơn phương hoãn đám cưới, bỏ mặc tôi chỉ để đưa cô ta ra nước ngoài giải sầu.

    Bốn tháng sau, tôi gửi một tin nhắn vào nhóm bạn thân.

    “Tháng sau tớ cưới, hoan nghênh đến chơi nhé.”

    Tô Triệt mắng tôi: “Em biết rõ tinh thần cô ấy bất ổn, sao còn cố ý kích thích cô ấy?”

    “Thu hồi tin nhắn đi, anh đã nói là đám cưới để sang đầu xuân năm sau.”

    Anh ta hiểu lầm gì rồi à?

    Tôi cưới thật mà.

    Nhưng chú rể đâu phải là anh ta.

  • Tiểu Công Chúa Cải Nam Trang Phá Hỏng Cuộc Đời Ta

    Tiểu công chúa cải nam trang xuất cung du ngoạn, vô tình bắt gặp ta đang tung cầu kén rể giữa chốn đông người.

    Nàng vì hứng thú đùa cợt mà cướp lấy cầu thêu, lại thuận tay ném xuống đất:

    “Bổn công tử chỉ muốn nhìn thử dung mạo của tiểu nương tử kia ra sao, nay được gặp rồi, cũng chẳng có gì đặc biệt.”

    Ta nắm lấy tay nàng, buộc nàng phải chịu trách nhiệm. Nào ngờ nàng lại rút ra lệnh bài của Hoàng huynh, nghiêm giọng quát lớn:

    “Cuồng vọng! Uy nghiêm thiên gia, há phải thứ ngươi có thể vọng tưởng?”

    Chư công tử trong kinh thành vì kiêng kỵ long uy, đều tránh ta như tránh tà.

    Lại có kẻ thêu dệt lời đồn nhảm, nói ta phẩm hạnh không đoan chính, khiến mẫu thân tức giận đến nằm liệt trên giường.

    Bất đắc dĩ, ta chỉ đành vào cung cầu xin tiểu công chúa đứng ra làm sáng tỏ mọi việc.

    Nào ngờ nàng chẳng những không thanh minh giúp ta, mà còn lớn mật xin Hoàng thượng ban hôn cho chúng ta…

    “Ngươi đã gấp gáp muốn xuất giá như thế, vậy thì ra tiền tuyến an ủi binh lính đi! Tướng sĩ mặc giáp nơi đó ai nấy đều dũng mãnh, đủ để ngươi vui lòng toại ý.”

    Ta bị hành hạ đến chết, cha mẹ cũng vì thương tâm mà bệnh tật qua đời.

    Lần nữa mở mắt, tiểu công chúa lại đang nắm chặt cầu thêu của ta, vẻ mặt đắc ý vô cùng.

    Ta bật cười khẽ:

    “Người đâu, bắt vị công tử này lại, khiêng về phủ Tống cho ta!”

  • Bảo Mẫu Của Ác Moa Nhỏ

    Ngày đầu tiên bước chân vào nghề bảo mẫu sống tại nhà, tôi may mắn bất ngờ vớ được một công việc với mức lương tháng lên đến 100.000 tệ.

    Nội dung công việc rất đơn giản: chăm sóc một đứa trẻ.

    Ai nấy đều nói đứa trẻ này là một con “ác ma nhỏ”, lương tháng có thể kiếm được nhưng không chắc còn mạng để tiêu.

    Tôi thì nghĩ khác. Một đứa trẻ khi tôi sắp chết đói lại mang tặng tôi một chiếc bánh nhỏ, sao có thể là ác ma được chứ?

    Huống hồ gì… một tháng một trăm nghìn tệ.

    Dù có là ác ma thật, tôi cũng có thể coi bé như thiên thần mà đối xử.

    Sau này, tôi thấy bé đẩy ngã quản gia.

    Quát mắng bà bếp.

    Đánh cả tài xế.

    Thế mà sau đó lại trốn một mình, lén khóc.

    Bị tôi bắt gặp, bé đỏ hoe mắt, hoảng loạn lên tiếng đe dọa, giọng non nớt nhưng cố tỏ ra hung dữ:

    “Không được nói ra ngoài! Nếu không… nếu không… tôi sẽ… cắn vào chân của cô đấy!”

    Lúc ấy tôi mới nhận ra, cái gọi là “ác ma nhỏ” chỉ là một đứa bé tội nghiệp, không có ai nương tựa, buộc phải khoác lên mình lớp áo giáp cứng cỏi để tự vệ.

  • Tận Thế Không Có Điện

    Hôm nay là ngày thứ ba của sự cố mất điện toàn cầu.

    Tôi nằm trên giường, chẳng muốn nhúc nhích. Cái nóng dai dẳng xuyên qua cả tường, biến căn phòng thành một lò nung khô khốc.

    Tôi gần như có thể nghe thấy tiếng da mình nứt nẻ.

    Đọc f.uI, tại v.ivutruyen2/.net để ủ.ng h.ộ t.ác g.iả !

    Thành phố không còn điện lặng ngắt đến rợn người — chỉ thỉnh thoảng vẳng lên vài tiếng khóc mơ hồ từ đâu đó.

    Nơi từng được gọi là “thành phố không ngủ” giờ chỉ còn là vùng đất hoang bị bỏ rơi.

    Chúng tôi là những kẻ bị thế giới vứt lại phía sau.

  • Cô Dâu Kỳ Lạ

    Đi làm phù dâu cho bạn cùng phòng đại học, cô ấy lại hỏi tôi có còn là trinh nữ không. Tôi thấy buồn cười, thời đại nào rồi mà còn tin mấy chuyện đó. Nhưng bà ngoại lại nghiêm mặt nhìn tôi nói:

    “Bạn cháu không phải đang tìm phù dâu, mà là đang tìm đồng nữ để tế lễ.”

  • Gương Mặt Sau Chiếc Mặt Nạ Tiết Kiệm

    Sau khi được thăng chức, tôi tặng sếp một hộp bánh trung thu để bày tỏ lòng biết ơn.

    Mẹ tôi biết chuyện, lập tức xông thẳng vào công ty, treo cổ giả vờ tự tử để ép sếp trả lại “món quà quý giá”, còn dọa sẽ kiện lên phòng lao động, khiến công ty phải đóng cửa.

    Cuối cùng bà ta hả hê mang hộp bánh về, còn tôi thì bị người ta quay lại, tung lên mạng, chẳng còn công ty nào dám nhận.

    Tôi vừa khóc vừa kể nỗi ấm ức, vậy mà anh trai và bố tôi lại vừa ăn hộp bánh bị đòi về kia, vừa khen mẹ tôi là người biết tiết kiệm, giỏi quán xuyến gia đình.

    Tôi bị dân mạng tấn công đến mức trầm cảm nặng, tinh thần hoảng loạn rồi chết vì tai nạn.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày mẹ xông vào công ty làm loạn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *