Quý phi chỉ biết nói thật
Ta là một quý phi. Một quý phi chỉ biết nói thật.
Tỷ như lúc này, Trương quý phi đang đứng trước mặt ta mà thề thốt với hoàng thượng: “Thần thiếp cả đời này chỉ yêu mình hoàng thượng.”
Sau đó lại quay đầu hỏi ta một câu: “Có phải vậy không, Tô quý phi?”
Ta thành thật trả lời: “Chắc là không đâu, ta với hoàng thượng cũng bình thường thôi. Với lại chẳng phải đêm qua Trương quý phi nói với Thái y Ôn rằng cả đời này chỉ yêu hắn sao?”
Hoàng thượng: ???
Qua lần này, ta và Trương quý phi cùng bị đánh vào lãnh cung.
Lúc sắp rời đi, Trương quý phi còn tốt bụng chúc ta một câu: “Tô Tần! Ngươi là vì hận phụ thân của bổn cung năm xưa đánh gãy uyên ương giữa ngươi và Nhiếp chính vương nên mới ghi hận lên đầu ta, cố tình hãm hại ta! Ngươi cứ đợi đấy! Bổn cung nhất định sẽ khiến ngươi cút khỏi hoàng cung này!”
Không ngờ Trương quý phi lại là nữ tử tuyệt thế lấy ân báo oán, lấy đức báo thù như thế, ta xúc động nắm tay Trương quý phi rưng rưng nói: “Đa tạ! Ta cũng chúc ngươi sớm rời bể khổ, một ngựa đi đầu, ba lòng hai dạ, ngũ phúc lâm môn.”
1
Trời đất chứng giám, tuy phụ thân Trương quý phi năm xưa quả thật đã chia rẽ nhân duyên tốt đẹp của ta, nhưng việc ta vạch trần gian tình của Trương quý phi, thật sự là bất đắc dĩ.
Từ nhỏ ta đã có một năng lực đặc biệt… chỉ cần ai đó nói dối trước mặt ta, ta liền không kìm được mà vạch trần ngay tại chỗ, cho dù bản thân còn chưa rõ sự thật là gì.
Bởi vậy, đêm trước khi ta nhập cung, phụ thân ta là một vị tướng quân chỉ biết thở dài sườn sượt, đoán rằng chắc ta sống không quá ba tháng.
“Tần nhi, vào cung rồi nhất định phải ghi nhớ hai chữ.”
Ta nghiêm túc gật đầu: “Phụ thân, con biết, là ‘ôn thuận’.”
Phụ thân ta nhìn ta bằng ánh mắt phức tạp: “Không đúng. Là ‘câm miệng’.”
Thế nên, cuộc sống hiện giờ của ta vô cùng thoải mái. Không có hoàng thượng, không có chư phi, đến cả thái hậu cũng chẳng cần gặp. Còn chuyện gì khiến người ta vui hơn thế chứ?
Chỉ có Tiểu Đào là người có chí hướng vẫn không ngừng lo lắng cho ta: “Nương nương, nô tỳ thấy chúng ta nên chủ động xuất kích. Nghe nói hôm nay hoàng thượng sẽ ngang qua cung. Nô tỳ sẽ đàn một khúc, người ra sân múa, hoàng thượng nghe thấy nhất định sẽ ghé vào xem!”
Ta cảm ơn lòng tốt của Tiểu Đào, tiện thể bảo ngự trù bỏ thuốc xổ vào phần cơm trưa của Tiểu Đào, hoàn hảo tránh được khung giờ hoàng thượng đi ngang.
Nực cười, cuộc sống của ta bây giờ còn chưa đủ tốt sao? Còn phải đi tìm đàn ông chắc?
Tiểu Đào vẫn không từ bỏ, lại làm cho ta một con diều, còn cẩn thận viết thơ tình lên đó. Ta lập tức sửa thơ của Tiểu Đào thành mười đại cáo trạng về cách quản lý trong cung.
Kết quả bị hoàng thượng nhặt được, long nhan đại nộ, thề phải tìm ra kẻ thả diều mà đánh ba mươi đại bản.
Tiểu Đào hoảng đến mức trong một giây đã cắt dây phi tang chứng cứ, sau đó nằm liệt giường ba ngày, sốt cao suốt ba hôm.
Thấy Tiểu Đào như vậy, ta đau lòng vô cùng. Để Tiểu Đào hoàn toàn chết tâm, đồng thời cũng là vì sự an toàn tính mạng của Tiểu Đào, ta quyết định phải có một buổi trò chuyện thâu đêm nghiêm túc, cho Tiểu Đào hiểu hết nỗi khổ tâm của ta.
Nửa đêm ta lặng lẽ bò ra, lẻn vào phòng Tiểu Đào.
Kết quả vừa mới chui vào, liền bị một thanh kiếm kề ngang cổ.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai ta: “Đừng động. Nếu không, ta giết ngươi.”
2
Được lắm, Tiểu Đào. Dù ta không muốn tranh sủng, cũng không đến mức ngươi thuê người tới giết ta chứ?
Ta rưng rưng nói: “Tráng sĩ bớt giận, Tiểu Đào cho ngươi bao nhiêu bạc? Ta trả gấp đôi.”
Dưới ánh trăng mờ, có thể thấy rõ người nam tử áo đen ấy mặt mũi bịt kín bằng mặt nạ. Thân hình cao lớn, một thân hắc y càng làm nổi bật vóc dáng thẳng tắp, ngón tay thon dài trắng trẻo, chỉ để lộ đôi mắt hồ ly hẹp dài sắc sảo.
Hắn cười lạnh, đưa kiếm kề sát cổ ta hơn vài phần: “Ngàn lượng hoàng kim.”
Ta theo phản xạ bật thốt: “Ngươi nói dối, ngươi đơn thuần là hứng lên nhất thời, uống rượu say rồi lại nhớ hôm nay là ngày giỗ mẫu thân, nên mới hứng chí ra ngoài giết người, chẳng lấy một đồng nào.”
Lời vừa dứt, lập tức cảm nhận được sát khí phía sau lạnh đi ba phần.
Hắn chậm rãi hỏi: “Ngươi biết ta là ai?”
Xong đời. Cảm giác lưỡi kiếm đã khẽ rạch qua da thịt ở cổ ta.
Ta linh quang chợt lóe, vội nắm lấy lưỡi kiếm: “Tráng sĩ, thật ra người ngươi muốn giết ta cũng muốn giết! Ngươi bình tĩnh đã, chi bằng chúng ta hợp tác, thành công sẽ đến nhanh hơn.”
Hắn có vẻ chưa kịp tiêu hóa sự chuyển biến của ta, lưỡi kiếm do dự hai giây.
Ngay lúc đó, bên ngoài truyền đến âm thanh ồn ào.
Một thái giám lớn tiếng hô: “Quý phi nương nương đắc tội! Nô tài phụng chỉ đến lục soát thích khách, đêm nay có kẻ ám sát hoàng thượng, toàn cung phải tra xét!”
Chà mẹ nó, đại ca, ngươi đúng là biết chơi. Ngươi lại muốn giết hoàng thượng. Ta đang định hét to cầu cứu, ai ngờ tên tráng sĩ này lập tức xoay mặt ta lại.
Cánh tay dài thon thả kéo mặt nạ lên hai phân, để lộ khóe môi cong khẽ nhếch.
Hắn cắn lấy khóe môi ta, ta còn chưa kịp phản ứng, hắn đã kéo phăng y phục, cúi đầu để lại một dấu đỏ rõ ràng trên xương quai xanh.
Rồi hắn buông ta ra, khoanh tay đứng nhìn bộ dạng chật vật của ta, khóe môi nhếch lên: “Nếu ngươi dám nói với người khác là ta ở đây… Ta sẽ nói ta đang thông dâm với ngươi.”
3
Hoàng thượng của chúng ta hiện tại, cũng chính là phu quân ta, là một kẻ mắc bệnh thần kinh.
Tương truyền từ nhỏ hắn đã khác người, mê đọc thoại bản, một lòng truy cầu tình yêu đích thực, đặc biệt thích những cô gái ngây thơ ngoài dân gian.
Đối với vô số mỹ nữ trong cung (chủ yếu là ta), hắn hoàn toàn chẳng buồn liếc mắt.
Còn từng tuyên bố: “Trẫm muốn giữ thân trong sạch vì tình yêu chân thành.”
….Người nào muốn giết bệnh thần kinh? Tất nhiên là bệnh trong bệnh, thần kinh trong thần kinh.
Ta rưng rưng mở cửa lớn, vì đầu người của hơn trăm bốn mươi mạng nhà họ Tô, đành phải tiễn từng người đi tra xét ra về. Có lẽ biểu cảm của ta quá bi thương, thái giám còn an ủi: “Nương nương, hoàng thượng chỉ là bị dọa sợ một chút, chưa có băng hà đâu.”
Hắn không biết, nếu thật sự hoàng thượng băng hà, có khi nét mặt ta còn dễ nhìn hơn bây giờ. Vừa khép cửa lại, tên bệnh thần kinh kia như cái bóng trượt xuống từ cửa.
Hắn kéo ta lại, siết vào lòng: “Quý phi nương nương? Sao nàng lại muốn giết phu quân mình?”
4
Thần kinh thì đã sao, đáng sợ là… hắn biết khinh công.
Cảm nhận lưỡi kiếm quen thuộc kề sát cổ, ta run rẩy dỗ dành tên bệnh thần kinh trong bệnh thần kinh này: “Là như vậy, tuy ta là phi tử của hoàng thượng, nhưng không có tình cảm gì cả. Ngài ấy suốt ngày mơ mộng yêu đương, nhốt ta vào lãnh cung khiến ta oán hận vô cùng. Nếu hoàng thượng băng hà, ta có thể làm Thái phi, ăn ngon mặc đẹp, còn hơn chịu cảnh lạnh nhạt này.”
“Ồ?” Hắn cười lạnh một tiếng, kéo ta siết chặt vào lòng, khẽ nói bên tai: “Ngươi nghĩ ta tin sao?”
Giọng hắn vang lên như ngọc lạnh va vào nhau, ta vội lấp liếm tán loạn: “Thật mà, thật ra… Trước khi vào cung ta từng có người trong lòng. Tâm nguyện lớn nhất đời ta là được sống bên người đó, trọn đời trọn kiếp. Nếu hoàng thượng chết rồi, ta có thể cùng chàng ấy đôi lứa bên nhau, ít nhất cũng vụng trộm được vài đêm, coi như không uổng kiếp này. Ta chưa từng nói dối, nếu ngươi không tin thì thử nói dối trước mặt ta đi, ta đảm bảo nhận ra ngay.”
Hà hà. Người khác không thể nói dối trước mặt ta. Nhưng ta lại có thể nói bừa trước mặt người khác.
Có lẽ vì nét mặt ta quá thành thật, hắn trầm mặc một lát rồi nói: “Ta quyết định ra tay từ giờ Ngọ hôm nay.”
Ta phản ứng theo bản năng: “Ngươi nói láo, là giờ Tý!” Lời vừa thốt ra, tay hắn đã đặt lên cổ ta, ta lập tức lấy lòng: “Ta bị nhốt trong cung rồi, sao biết được hành tung của ngươi.”
Hắn cười khẩy một tiếng: “Tối qua ta uống rượu Quế Hoa Ngọc Dịch.”
Ta liền bật ra: “Nói dối. Ngươi tối qua không uống gì cả, lén đổ rượu đi rồi uống Thanh Ngọc Ẩm!”
Hừ! Đồ chó thối! Xa hoa lãng phí! Vấn đề này xem chừng khá riêng tư, hắn im lặng một lúc, rồi thật sự buông ta ra.
“Ngươi quả thật khác với đám nữ nhân trong hậu cung.” Hắn lui kiếm về sau, lùi hai bước, cong mắt nhìn ta cười: “Đã thế, chi bằng chúng ta hợp tác. Chúng ta đều ghét tên cẩu hoàng đế kia, nàng giúp ta giết hắn, ta sẽ trả nàng một tâm nguyện.”
Ai mà thèm hợp tác với ngươi chứ!
Nhưng ta đâu dám cãi, đành gật đầu như giã tỏi: “Được được được.”
Hắn nói: “Vừa nãy nàng bảo tâm nguyện lớn nhất là được sống với người trong lòng, ta sẽ phá tan hôn sự của hắn, để nàng lấy được người đó. Nói đi, là ai?”
Ta buột miệng: “Là… là Nhiếp chính vương!”