Rời Xa Anh Theo Đuổi Đam Mê

Rời Xa Anh Theo Đuổi Đam Mê

Mối tình đầu của Lục Tùy là một nữ minh tinh xinh đẹp, rực rỡ.

Anh là một đạo diễn nổi tiếng, cũng là “thái tử gia” của giới giải trí Bắc Kinh.

Ba năm sau, mối tình đầu được đề cử giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất Oscar và trở về nước.

Có người hỏi Lục Tùy có hối hận không. Anh chỉ cười, lắc đầu:

“Không.

Cô ấy thích đứng dưới ánh đèn sân khấu, làm vợ tôi sẽ là một sự thiệt thòi cho cô ấy.”

Trong buổi phỏng vấn, Lục Tùy nói rằng yêu một người là mong họ kiên cường, mạnh mẽ, chứ không phải giam cầm họ bên mình, biến họ thành “bà Lục”.

Đêm đó, anh đứng trên ban công hút thuốc cả đêm, xem đi xem lại video mối tình đầu lên sân khấu nhận giải.

Trong ánh mắt anh, có nỗi cô đơn, nhưng cũng có tự hào và mãn nguyện.

Tôi lập tức mua một tấm vé bay đến Massachusetts.

Tôi cũng có đam mê của riêng mình.

Cũng có người không muốn tôi phải chịu thiệt thòi.

1

Khi nhìn thấy bài phỏng vấn của Lục Tùy, tim tôi khẽ rung lên.

Anh ấy nói đúng, yêu một người là mong họ mạnh mẽ và độc lập.

Tối nay, cái tên Lục Tùy phủ sóng toàn bộ hot search.

Đứng bên cạnh anh là nữ minh tinh xinh đẹp quyến rũ – Tiêu Nguyệt.

Lục Tùy lên sân khấu trao giải cho cô ấy.

Hai người nhìn nhau mỉm cười, khán giả bên dưới hét lên đầy phấn khích.

Gương mặt góc cạnh điển trai của anh, nét sắc sảo rực rỡ của cô.

Đúng là một đôi trời sinh.

Dù đã chia tay nhiều năm, giữa Lục Tùy và Tiêu Nguyệt không hề có sự căng thẳng.

Ngược lại, họ vẫn thoải mái, hòa hợp như chưa từng có khoảng cách.

Trợ lý của Lục Tùy nhắn tin báo với tôi:

“Bà Lục, tối nay tổng giám đốc Lục có tiệc mừng, sẽ không về nhà.”

Tối nay, Lục Tùy giành giải Đạo diễn xuất sắc nhất.

Nhìn thấy cách họ gọi tôi là “bà Lục”, tôi chỉ khẽ cười chua chát.

Tối qua, tôi vô tình nghe được cuộc điện thoại của bạn anh:

“Đạo diễn Lục, đại mỹ nhân Tiêu Nguyệt đã mang tượng vàng Oscar trở về rồi.

Lần này cậu có cơ hội đứng cạnh cô ấy không?

Sao vậy, không định nối lại tình xưa à?

Cả giới giải trí đều đang cá cược đấy.”

Lục Tùy nghiêm túc trả lời:

“Đừng nói bậy. Tôi đã kết hôn rồi. Những tin đồn này không tốt cho cô ấy.”

Bạn anh lại hỏi:

“Cậu có hối hận không? Cô ấy bây giờ còn xinh đẹp hơn trước.”

Lục Tùy đáp:

“Không.

Cô ấy rất thích diễn xuất. Cô ấy thích đứng dưới ánh đèn sân khấu.

Tôi không muốn vì sự ích kỷ của mình mà giữ cô ấy lại bên cạnh.

Tôi muốn cô ấy sống rực rỡ và dũng cảm, không phải vì tôi mà từ bỏ đam mê của mình.

Làm vợ tôi, quá vất vả.

Làm vợ tôi, cô ấy sẽ chịu thiệt thòi.”

Nghe những lời này, lòng tôi chua xót.

Là vợ của Lục Tùy, tôi không được xuất hiện trước công chúng.

Nhà họ Lục là một gia tộc lớn, họ không thích con dâu làm diễn viên.

Trong mắt họ, diễn viên chẳng qua chỉ là một “kẻ mua vui” mà thôi.

Vì thế, Lục Tùy đã chọn tôi.

Để tôi từ bỏ ước mơ của mình.

Tôi không thể vào làm ở văn phòng luật sư, chỉ có thể trở thành một giảng viên đại học bình thường.

Chỉ có thể sống theo những gì mà nhà họ Lục đã sắp đặt.

Nhận được tin nhắn từ trợ lý, tôi tắt livestream.

Sau đó, tôi đặt chuyến bay sớm nhất đến Massachusetts, Mỹ.

Lục Tùy về nhà khi đã rất khuya.

Anh đứng trên ban công cả đêm.

Màn hình điện thoại đặt ngang, phản chiếu trên lớp kính.

Trong ánh mắt anh, có sự cô đơn, nhưng cũng có niềm tự hào.

Anh đang xem video Tiêu Nguyệt nhận giải.

Nhìn kỹ, có thể thấy khóe mắt anh ánh lên giọt lệ.

Tôi học ngành luật ở đại học.

Khi tốt nghiệp, Lục Tùy tìm đến tôi.

Anh nói anh cần một “bà Lục”.

Mà nghề luật của tôi không cần phải xuất hiện trước công chúng, hoàn toàn phù hợp.

Tôi đồng ý, vì trước đó, tôi đã thầm thích anh từ rất lâu.

1

Là vợ của Lục Tùy, tôi cần tham gia tiệc mừng chiến thắng của anh.

Trong bữa tiệc, anh đứng giữa đám đông.

Tiêu Nguyệt cầm ly rượu vang, bước đến bên cạnh anh.

Bạn của Lục Tùy, Hách Nhất Hành, lắc đầu đầy tiếc nuối:

“Đại mỹ nhân Tiêu, nếu năm đó cô không ra nước ngoài, chắc giờ cô và đạo diễn Lục đã ở bên nhau rồi.

Ở lại trong nước, có tài nguyên nào mà Lục Tùy không thể cho cô chứ?”

Tiêu Nguyệt tự tin, điềm nhiên đáp:

“Hôn nhân chưa bao giờ là bến đỗ của tôi.

Sự nghiệp mới là.”

Hách Nhất Hành nhìn về phía tôi, người đang đứng ở vòng ngoài, khẽ lắc ly rượu rồi chậc lưỡi:

“Hồi đại học cô đã không chịu dựa vào Lục Tùy, giờ vẫn giữ phong thái năm đó.

Không giống một số người, trông có vẻ là luật sư chuyên nghiệp, danh giá, nhưng sau khi kết hôn vẫn phải dựa vào Lục Tùy để sống.”

Sau khi tốt nghiệp, Lục Tùy tìm đến tôi.

Anh nói anh cần một người vợ, mà tôi thì vừa khéo phù hợp.

Chỉ cần tôi đồng ý, điều kiện có thể thương lượng.

Sau bài học từ Tiêu Nguyệt, nhà họ Lục rất hài lòng với nghề nghiệp của tôi và đã đưa tôi một khoản tiền sau khi kết hôn.

Số tiền đó đủ để tôi chữa bệnh cho ông ngoại ở quê.

Nhưng dù tôi đã dốc hết tiền, ông ngoại vẫn không thể qua khỏi.

Nghe Hách Nhất Hành nói, tôi bật cười:

“Nếu cậu thấy tiếc nuối vậy, sao không thay Lục Tùy cưới cô ấy đi?”

Hách Nhất Hành lập tức câm nín, trừng mắt nhìn tôi.

Lục Tùy nhíu mày, giọng mang theo sự trách móc:

“Giang Thời Âm.”

Tối nay, tôi không còn như trước, không đứng cạnh Lục Tùy để làm một “bà Lục” hoàn hảo.

Sẽ có người muốn đứng bên cạnh anh.

Nhưng người đó không còn là tôi nữa.

Trước đây, tôi chấp nhận đứng bên anh vì tôi yêu anh.

Bây giờ, tôi không còn yêu nữa.

3

Hôm tôi lên lớp ở khoa Luật, tình cờ gặp Tiêu Nguyệt đang quay phim gần đó.

Cô ấy đeo kính râm, bên cạnh là trợ lý đi theo.

Cô chủ động gọi tôi:

“Giang Thời Âm.”

Cô đưa tôi một chiếc máy ảnh, mỉm cười:

“Giúp tôi trả lại cho đạo diễn Lục.

Tối qua anh ấy để quên ở bữa tiệc.”

Tôi cũng cười, nhận lấy:

“Được.”

Đang định rời đi, cô bỗng nhiên nhắc đến quãng thời gian yêu đương với Lục Tùy hồi đại học.

Anh học đạo diễn.

Còn Tiêu Nguyệt học tiếng Pháp, nhưng với cô, nó là một môn học cực kỳ khó khăn.

Cô không thích tiếng Pháp, và đã trượt ba môn vào cuối kỳ.

Lục Tùy khi ấy đã rất tức giận.

Trong thời gian đại học, anh ấy học thêm tiếng Pháp, chỉ để dạy kèm cho Tiêu Nguyệt.

Không ngờ, Lục Tùy lại là người chung tình hơn tôi tưởng.

Tiêu Nguyệt nhìn tôi, hỏi:

“Thời Âm, cậu có thể nói cho tôi biết cậu và Lục Tùy quen nhau từ khi nào không?”

Tôi suy nghĩ một chút, rồi đáp:

“Năm lớp 11.”

Tiêu Nguyệt gật đầu:

“Sớm hơn tôi. Tôi và anh ấy quen nhau từ đại học, là anh ấy theo đuổi tôi.”

Trong lời nói của cô ấy có chút gì đó như đang khoe khoang.

Hơi thở thanh xuân tràn ngập trong không gian khuôn viên trường.

Tiêu Nguyệt bỗng nhiên lấy lại chiếc máy ảnh từ tay tôi, ánh mắt dừng lại trên những sinh viên xung quanh.

Cô mở máy, lật xem những bức ảnh bên trong, mỉm cười hỏi:

“Không phiền nếu tôi chia sẻ với cậu chứ?”

Tôi im lặng, chỉ nhìn cô ấy mở máy ảnh.

Bên trong toàn là ảnh của cô ấy, tất cả đều do Lục Tùy chụp.

“Đây là tôi thời đại học. Nhìn những sinh viên này, tôi đột nhiên thấy rất nhớ quãng đời sinh viên.”

Trong đó có một bức ảnh do Tiêu Nguyệt chụp Lục Tùy.

Anh đang ngồi xổm xuống, giúp cô ấy buộc dây giày.

Nhìn thấy bức ảnh này, tôi sững lại một chút.

Hồi cấp ba, Lục Tùy có rất nhiều nữ sinh theo đuổi.

Anh kiêu ngạo như một con thiên nga trắng, chẳng để ai vào mắt.

Không ngờ một người tự cao, lạnh lùng như anh, lại có mặt dịu dàng như thế.

Sự chung tình của anh dành cho Tiêu Nguyệt khiến tôi thực sự ngạc nhiên.

Ở thời trung học, anh rất tàn nhẫn với những cô gái thầm mến anh.

Chính vì vậy, dù có thích anh, tôi cũng chưa từng nghĩ đến việc thổ lộ.

4

Sau khi dạy xong, tôi trở về nhà.

Lục Tùy đã có mặt ở đó, thay đồ ở nhà.

Tôi đưa máy ảnh cho anh:

“Tiêu Nguyệt nhờ tôi đưa cho anh.”

Anh nhận lấy, cất nó vào két sắt trong thư phòng.

Sau đó, anh nói:

“Tối nay tôi có buổi họp lớp cấp ba.”

Ý anh là tối nay không về nhà.

Tôi hơi ngẩn ra, rồi nói:

“Tôi cũng đi.

Anh tiện đường chở tôi một chuyến nhé.”

Lục Tùy nhíu mày, ánh mắt có chút khó chịu:

“Đây là buổi họp lớp của tôi, em đi làm gì?”

Tôi sững lại, từ từ quay đầu, không nói gì.

Sau khi anh rời đi, tôi gọi cho bạn mình – Thẩm Niệm – đến đón.

Lên xe, cô ấy hỏi tôi:

“Đạo diễn Lục đâu? Sao không chở cậu?”

Tôi lắc đầu, thản nhiên đáp:

“Sắp ly hôn rồi.”

“Két——!”

Thẩm Niệm đột ngột đạp phanh.

Cô ấy tròn mắt nhìn tôi:

“Thời Âm, cậu nghiêm túc chứ?”

Tôi gật đầu:

“Đương nhiên.”

Tối qua, tôi đã soạn xong đơn ly hôn.

Đến nơi tổ chức họp lớp, Lục Tùy đang bị vây quanh bởi một nhóm nam nữ.

Anh luôn là tâm điểm của mọi người.

Khi thấy tôi bước vào, Lục Tùy cau mày, ánh mắt hiện rõ sự không vui, như thể tôi đang vô cớ gây chuyện.

Chỉ đến lúc này tôi mới nhận ra—

Lục Tùy chưa bao giờ biết rằng, tôi cũng là bạn học cấp ba của anh.

Tôi đã thầm thích anh ấy lâu như vậy.

Khi anh ấy đề nghị kết hôn, tôi cứ nghĩ rằng anh đã chú ý đến tôi từ thời cấp ba.

Lớp trưởng thời trung học giới thiệu:

“Đạo diễn Lục, đây là Giang Thời Âm.

Cô ấy chuyển đến lớp mình hồi lớp 11, không biết anh còn nhớ không?”

Lục Tùy sững lại một chút, sau đó khẽ cười.

Câu chuyện vẫn xoay quanh anh ấy.

Lớp trưởng bông đùa:

“Đạo diễn Lục đúng là người chung tình.

Hồi cấp ba, bao nhiêu nữ sinh gửi thư tình cho cậu mà cậu chẳng thèm đoái hoài.

Nếu không phải vì mối tình đầu của cậu là minh tinh Tiêu Nguyệt, đến giờ chúng tôi vẫn không biết bông hoa cao ngạo như cậu sẽ thuộc về ai đâu.”

Có người hưởng ứng:

“Đúng đấy, đàn ông xuất sắc như Lục tổng, tư tưởng cũng thật hiện đại.”

Lục Tùy chỉ nhếch môi cười nhạt, lịch sự gật đầu.

Trên bàn vang lên những tràng cười rôm rả.

Thẩm Niệm cắn răng, vẻ mặt đầy tức giận.

Cô ấy định đứng dậy nói gì đó nhưng bị tôi giữ lại.

Cô quay sang nhìn tôi, bất bình:

“Lục Tùy đúng là sỉ nhục người khác.

Còn cô bạn gái cũ của anh ta thì thanh cao quá nhỉ? Vậy cậu là cái gì chứ?”

Ngược lại, tôi lại là người trấn an cô ấy:

“Niệm Niệm, tớ sắp ly hôn với anh ta rồi.

Những chuyện này không quan trọng nữa, làm ầm lên chỉ khiến mọi thứ khó coi mà thôi.”

Nghe vậy, Thẩm Niệm mới thôi.

Similar Posts

  • Ân Oán Nhà Họ Phó

    Em chồng bị mắc kẹt dưới giếng sâu, tôi liều mạng buộc dây thừng xuống cứu cô ấy.

    Vừa buộc dây vào eo cô ấy xong, đột nhiên lực kéo từ phía sau lỏng ra, tôi và cô ấy ngã mạnh xuống dưới.

    Ngẩng đầu lên thì thấy chồng tôi – Phó Cảnh Hành – đã cắt đứt dây thừng.

    Cô thanh mai trúc mã của anh ta cười rạng rỡ: “Động thủ đi!”

    Đám vệ sĩ áo đen liền đổ cát chảy xuống hố, định chôn sống chúng tôi!

    Tôi lập tức dùng bộ đàm liên lạc với chồng: “Phó Cảnh Hành, em và em gái anh còn ở dưới này!”

    Phó Cảnh Hành cười khẩy: “Ba năm trước, động đất xảy ra, em vì cứu người ngoài mà để em trai của Ỷ Ỷ bị kẹt trong đống đổ nát suốt năm ngày. Giờ là lúc em phải trả nợ rồi!”

    Giang Ỷ Ỷ lập tức rơi nước mắt: “Anh Cảnh Hành, may mà có anh, cuối cùng em trai em cũng được báo thù.”

    Thấy cát chảy đã lấp qua bàn chân, tôi gào lên: “Phó Cảnh Hành, người dưới này thật sự là em ruột của anh đấy!”

  • Thiên Kim Không Muốn Nhận Lại Bố Mẹ

    VĂN ÁN

    Tôi là thiên kim thật sự bị thất lạc từ nhỏ.

    Ba tháng trước kỳ thi đại học, bố mẹ ruột đã tìm được tôi.

    “Sắp thi đại học rồi, bố mẹ không muốn chuyện này ảnh hưởng đến việc ôn thi của Trân Trân.

    Đợi thi xong, bố mẹ sẽ đến đón con, được chứ?”

    Tôi vừa làm xong câu cuối cùng của đề thi thử môn Vật Lý, ngẩng đầu nói:

    “Nếu vậy thì sai lầm tới đâu hay tới đó luôn đi, đừng nhận lại tôi nữa.”

    ĐỌC FULL TẠI PAGE HOÀN CHÂU CÁCH CÁCH

  • Nếu Có Thể Quay Lại Ngày Hôm Ấy

    Mười tám tuổi, tôi và Lạc Dã ở trong căn phòng trọ, làm đủ mọi chuyện điên rồ.

    Anh ấy cầm một chiếc nhẫn rẻ tiền, quỳ xuống cầu hôn tôi.

    Năm hai mươi bốn tuổi, anh bị nhà họ Lạc tìm về, trở thành cậu ấm quyền quý của gia tộc danh giá.

    Nhưng lại giấu tôi, lén đính hôn với người khác.

    Hôm kỷ niệm ngày yêu nhau, tôi muốn tạo bất ngờ cho anh, nên về sớm.

    Vừa hay nghe thấy bạn anh cười nhạo:

    “Sao cậu còn ở cái nơi rách nát này? Thật sự định vì cô bạn gái thanh xuân đó mà hủy hôn với nhà họ Tống à?”

    Lạc Dã ngậm điếu thuốc, cười khẩy một tiếng.

    “Chơi đùa thôi.”

    “Với thân phận bây giờ của tôi, cô ta không xứng.”

  • Tình Yêu Không Cứu Được Mẹ Tôi

    VĂN ÁN

    Vừa tan ca đêm, cô gái nhỏ mới được Cố Tư Hoài nuôi đã quỳ trước mặt tôi khóc lóc van xin;

    “Chị ơi, xin chị, để em sinh đứa bé này đi, Tư Hoài nói anh ấy chỉ nghe lời chị thôi.”

    “Em rất ngoan, thật sự sẽ không tranh danh phận với chị.”

    “Em mới 19 tuổi, không dám phá thai, chị Nam Lê là người làm nghề y, lòng nhân từ, xin chị chấp nhận em.”

    Khi cô ta cầu xin tôi, Bùi Tư Hoài vội vàng chạy tới.

    Anh ta áy náy nói: “Ngoại tình là lỗi của anh, nên đứa bé này giữ hay không, quyền quyết định giao cho em.”

    Kiếp trước cũng chính là cảnh tượng như vậy, đập tan chủ nghĩa lý tưởng quá mức của tôi — người theo đuổi tình yêu một đời một kiếp một người.

    Tôi không thể chấp nhận người bạn trai đã kề cận thân mật, yêu nhau 5 năm lại phản bội ngoại tình.

    Tôi dứt khoát chọn chia tay, cả đời không qua lại.

    Cũng chính quyết định ấy khiến tôi nhìn rõ hiện thực.

    Cô ta — kẻ thứ ba lên ngôi — sống phong sinh thủy khởi, tiền bạc đầy mình.

    Còn tôi cặm cụi làm việc, mệt chết trong phòng mổ cũng không tích góp đủ tiền chữa bệnh cho mẹ.

    Tôi càng tin câu: tình yêu đến cuối cùng cũng chỉ thế thôi.

  • Tặng em một đời an yên

    Đi khám sức khỏe ở bệnh viện, vừa hay lại đụng phải kẻ thù không đội trời chung kiêm bạn trai cũ – Thời Dự.

    Tôi cắn môi dưới, chậm rãi mở miệng: “Có… có thể đổi bác sĩ khác không?”

    Anh liếc tôi một cái, lạnh lùng đáp: “Hôm nay mùng 8 tháng 3, các bác sĩ nữ trong khoa đều được nghỉ.”

    Nhìn động tác tôi nắm chặt vạt áo, dường như anh đã hiểu ra điều gì, khóe môi khẽ nhếch lên mang theo chút tà khí, giọng nói lẫn tiếng cười nhẹ: “Tang Du, giữa chúng ta… cô còn cần phải ngại ngùng sao?”

  • Vợ Cũ Của Anh Ở Trong Nhà

    Đêm khuya, vợ cũ của chồng lại một lần nữa tìm đến tận cửa.

    Người đàn bà bế đứa con, nửa thân mình ướt sũng vì nước mưa.

    “Hoài An, con gái đi tiêm chủng cứ nhất định phải có ba đi cùng mới chịu vào bệnh viện.”

    “Em thực sự hết cách rồi.”

    Đôi mắt cô ta đong đầy nước mắt, dáng vẻ bất lực đến cực điểm.

    Chồng tôi thở dài đầy vẻ khiên cưỡng:

    “Em đúng là cậy vào việc anh không nỡ bỏ mặc hai mẹ con em.”

    Anh ta đẩy đứa con trai đang nài nỉ mình cắt bánh sinh nhật ra, rồi quay sang dặn tôi đi lấy khăn khô và quần áo sạch cho vợ cũ thay.

    Cuối cùng, anh ta cầm chìa khóa xe đi ra cửa, chỉ để lại hai chữ:

    “Đợi anh.”

    Tôi gật đầu.

    Xoay người một cái, tôi chuyển sạch sành sanh tiền trong tài khoản chung của gia đình sang thẻ cá nhân của mình.

    Tiện tay tặng luôn chiếc nhẫn cưới cho người giúp việc.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *