Sẵn Sàng Đáp Trả

Sẵn Sàng Đáp Trả

Chỉ vì tôi xinh đẹp, gia thế lại tốt.

Thế nhưng sau này, khi biết tôi bị chẩn đoán mắc ung thư, cô ta lại nói con trai mình yếu ớt là do bị tôi bế ngay từ đầu, ngày nào cũng đến nhà tôi đòi bồi thường.

Cha mẹ tôi bị làm phiền đến mức không chịu nổi, lại không muốn vì chuyện này mà làm lỡ việc điều trị bệnh của tôi, đành phải bồi thường hết lần này tới lần khác.

Nhưng cô ta vẫn chưa thấy đủ.

Lợi dụng cái cớ làm lành, cô ta lừa tôi đến nhà cô ta, cả gia đình cô ta cùng nhau ép tôi để cho gã anh trai ngốc của cô ta làm nhục, rồi lại tung tin khắp nơi rằng tôi dụ dỗ anh ta, ép tôi phải kết hôn với anh ta.

Tôi không chịu nổi áp lực từ mạng xã hội và những tổn thương về thể xác lẫn tinh thần, cuối cùng đã nhảy từ sân thượng xuống.

Không ngờ lần nữa mở mắt ra, tôi đã quay về đúng ngày mà cô ta nhờ tôi đến bế đứa trẻ.

1

“Xoan Xoan, cậu tới chưa? Vợ tớ sắp sinh rồi!”

“Cô lái xe kiểu gì thế hả? Muốn chết thì đừng kéo theo tôi!”

Giọng thúc giục trong điện thoại và tiếng gõ cửa kính xe cùng tiếng mắng chửi bên ngoài khiến tôi hoảng hốt đạp mạnh phanh xe.

Cả người tôi như bị ngâm trong nước, lưng ướt sũng như thể vừa toát mồ hôi lạnh.

“Cô…”

“Xin lỗi! Thật sự xin lỗi!”

Tiếng chửi rủa của tài xế ngay lập tức dừng lại khi tôi hạ kính xe xuống.

Anh ta có phần lúng túng gãi đầu: “Lần sau lái xe cẩn thận vào, nếu mà va chạm thì khổ mình thôi.”

“Vâng, vâng, cảm ơn anh.”

Tôi vội vàng gật đầu, anh tài xế cũng không gây khó dễ, thậm chí còn nhường đường để tôi đi trước.

Xe còn chưa kịp khởi động lại, giọng nói trong điện thoại lần nữa vang lên.

“Xoan Xoan, cậu đến đâu rồi? Đứa bé sắp được đưa ra rồi đó!”

“Này, Chu Xoan Xoan, cậu nghe thấy tớ nói không? Hình như cậu gặp tai nạn à? Có sao không?”

“Có chút việc, chắc là tớ tới hơi…” Lời còn chưa dứt, cửa sổ ghế phụ lại vang lên tiếng gõ.

Tiếng của Tống Lập Dương cũng truyền ra từ điện thoại: “Cậu mau xuống xe vào trong đi, để tớ đỗ xe cho. Dư Thanh bảo rồi, nhất định phải để cậu là người đầu tiên bế em bé.”

Vừa nói, Tống Lập Dương đã vòng sang phía ghế lái, cố kéo cửa xe ra.

Cửa sổ vẫn chưa kéo lên, hắn ta đã nhìn thấy hai tay tôi đang run rẩy bám chặt vô lăng, ngạc nhiên hỏi: “Tay cậu… sao thế?”

Nhớ lại những ký ức khắc sâu trong đầu, tôi biết đó không phải là mơ.

Giờ đây, nếu muốn thoát khỏi cơn ác mộng của kiếp trước, tôi chỉ có thể thuận theo mà phản công.

2

Tôi nâng đôi tay run lẩy bẩy lên: “Tớ có một căn bệnh… mỗi khi trải qua chuyện gì đáng sợ là tay sẽ run không kiểm soát được. Cậu cũng thấy đấy, nãy suýt chút nữa là tớ đâm vào xe người ta, giờ tay tớ như thế này…”

“Chắc là không thể bế em bé rồi.” Trong đầu tôi rối như tơ vò, tạm thời chưa nghĩ ra cách nào tốt hơn, chỉ có thể ngăn chặn mọi thứ ngay từ gốc rễ.

Nhưng không ngờ, Tống Lập Dương lại không buông tha, thậm chí còn thò tay vào trong xe kéo tôi ra ngoài.

“Không sao đâu, chỉ cần làm màu là được. Cậu ôm bé, để mẹ tớ đỡ từ dưới lên là xong mà. Mau xuống xe đi, cậu cũng biết tính Dư Thanh rồi đó, cậu mà không tới thì ai dám bế đứa nhỏ đây?”

Lúc này, ngay trước cổng bệnh viện, vì chúng tôi giằng co mà xe phía sau bấm còi inh ỏi.

Tôi bỗng nghĩ ra một kế, miệng thì nói “được rồi”, nhưng lúc xuống xe lại giả vờ bất cẩn gài số lùi, đạp nhẹ ga khiến đuôi xe va vào đầu xe sau.

Ban đầu tôi còn sợ người ta nhìn thấy mặt tôi rồi lại bỏ qua cho.

Nhưng thật bất ngờ, từ xe sau bước xuống là một bà cô trung niên.

Tính tình bà ấy cực kỳ nóng nảy, nhưng rất có lý lẽ.

Có điều, không chịu nổi tôi cứng đầu, thế là dưới ánh mắt kinh ngạc của Tống Lập Dương, tôi và bà cô kia bắt đầu cãi tay đôi, miệng không ngừng nhắc đến chuyện phải đi bế con giúp bạn thân.

Cuối cùng, vì bà cô gọi cảnh sát, tôi đã thành công thoát khỏi việc bế đứa con của Dư Thanh và Tống Lập Dương.

Chỉ là, khi xe chở tôi về đồn cảnh sát, qua gương chiếu hậu, tôi nhìn thấy ánh mắt của Tống Lập Dương. Ánh mắt đó vừa oán độc vừa căm hận khiến tôi rợn người.

Chẳng lẽ, mọi chuyện ở kiếp trước không phải là ngẫu nhiên, mà ngay từ đầu… tất cả đã là một cái bẫy?

3

Kiếp trước, cô bạn thân “tốt” của tôi – Dư Thanh khẳng định rằng ai là người đầu tiên bế đứa trẻ thì sau này đứa bé lớn lên sẽ giống người đó.

Mà tôi thì thừa hưởng gen tốt từ cha mẹ, từ nhỏ đến lớn đều được khen là xinh đẹp.

Lúc còn đi học, thậm chí chỉ vì một tấm ảnh chụp chung bị bạn đăng lên nền tảng video ngắn, tôi đã lọt vào mắt xanh của một đạo diễn, nhiều lần liên lạc mời tôi vào showbiz. Nhưng tôi đều từ chối.

Nhà tôi không đến mức giàu có tột đỉnh, nhưng cũng đủ để tôi sống dư dả. Hơn nữa, tôi là con một, chẳng nỡ xa cha mẹ quá lâu.

Nghĩ tới đây, tim tôi nhói lên từng đợt.

Nếu không phải vì tôi đã tin vào những lời bịa đặt của Dư Thanh, hoàn toàn không đề phòng cô ta, thì cha mẹ tôi cũng đã không phải chịu cảnh tan cửa nát nhà khi về già.

Tuy lần này tránh được chuyện bế con, tôi cũng không cảm thấy mọi thứ đã được giải quyết triệt để.

Nhưng hiện giờ, điều quan trọng nhất vẫn là sức khỏe của tôi.

Sau khi tới đồn cảnh sát, tôi lập tức thay đổi thái độ, cúi đầu rối rít xin lỗi bà cô vừa rồi.

Tôi đã nói mà, bà ấy là người biết lý lẽ, thấy tôi không còn dữ dằn, ngông nghênh như lúc nãy nữa thì chẳng những không làm khó mà thậm chí còn chỉ nhận đúng chi phí sửa xe, không lấy thêm một xu nào.

Nghĩ đến kiếp trước, những ngày bị mạng xã hội nhấn chìm trong mưa lời chửi bới từ những người chẳng hề quen biết, giờ đây gặp được một người hiểu lí lẽ như bà ấy, sống mũi tôi bất giác cay cay. Thế giới này, cũng không phải toàn người xấu.

Rời đồn cảnh sát, tôi vội vàng lái xe tới một bệnh viện khác.

Kiếp trước, mãi đến khi đứa con của Dư Thanh lên 3 tuổi tôi mới phát hiện mình mắc ung thư vú, nhưng khi đó vẫn còn ở giai đoạn đầu, chưa đến mức phải chết.

Chỉ là bị cả nhà họ giăng bẫy, dồn ép từng bước, nên bệnh tình của tôi nhanh chóng chuyển nặng trong vòng chưa đầy một năm, cuối cùng vừa không tìm được nơi chữa trị, vừa bị làm nhục, lại bị mạng xã hội tấn công, chỉ có thể nhảy lầu để chứng minh sự trong sạch của mình.

Nhưng tôi không còn bận tâm việc kiếp trước mình có chứng minh được hay không nữa, bởi vì bây giờ tôi đã có cơ hội làm lại từ đầu. Lần này, tôi nhất định phải chặn đứng tất cả nguy cơ từ trong trứng nước.

Giải quyết bệnh tật là bước đầu tiên. Đề phòng báo thù là bước thứ hai.

Tất cả những gì họ đã gây ra cho tôi, tôi sẽ trả lại đủ.

Họ muốn hắt nước bẩn lên người tôi?

Vậy để xem, khi nước bẩn dội ngược lên chính họ, liệu họ có chịu nổi không?

Huống chi, mãi đến lúc trước khi chết, tôi mới phát hiện ra rằng cô bạn thân “tốt” Dư Thanh và chồng cô ta – Tống Lập Dương – thực chất cũng không phải yêu đương gì sâu đậm.

Thậm chí, vì tranh giành khối tài sản mà họ moi được từ nhà tôi, mà hai người đã xung đột kịch liệt, cuối cùng còn vạch trần một chuyện dơ bẩn kinh hoàng đến mức không ai ngờ tới.

4

Tôi lái xe tới một bệnh viện khác, làm kiểm tra toàn diện. Kết quả đúng như tôi đoán – tuyến vú có nốt bất thường, nhưng cần xét nghiệm sinh thiết mới biết có phải là u ác tính hay không.

Tuy tôi biết rõ đó là u ác tính và ba năm sau sẽ tiến triển rất nhanh, nhưng bệnh viện sẽ không tin một người không có chuyên môn như tôi.

May là xét nghiệm có thể làm tại chỗ, chỉ mất vài ngày là có kết quả.

Sau khi kiểm tra xong tuyến vú, tôi làm thêm xét nghiệm toàn thân, xác nhận không còn vấn đề gì khác mới yên tâm quay về nhà.

Tôi vốn định ôm cha mẹ khóc một trận cho đã, ai ngờ từ xa đã thấy họ đứng chờ tôi trước cửa.

Vừa thấy tôi, mắt họ lập tức đỏ hoe.

Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn, nghẹn ngào hỏi: “Ba mẹ… chẳng lẽ ba mẹ cũng…”

Chưa kịp nói xong, mẹ tôi đã rưng rưng gật đầu.

Một cơn đau âm ỉ thắt lại trong ngực tôi, đến mở miệng cũng khó, mãi một lúc sau mới lấy hết can đảm để hỏi: “Là… là Dư Thanh hại ba mẹ sao?”

Mẹ tôi lắc đầu rồi lại gật: “Cũng có thể nói là vậy.”

“Ba mẹ chỉ có một mình con, con không còn, thì ba mẹ còn sống để làm gì?”

“Ba… mẹ… là con có lỗi với ba mẹ.” Tôi bật khóc, nước mắt trào ra từng dòng.

Mẹ tôi kéo tôi vào lòng, ba tôi thì nhẹ nhàng vỗ lưng tôi từng cái một.

“Là ba không bảo vệ được hai mẹ con, là ba vô dụng.” Ba tôi xót xa quay mặt đi.

Tôi đưa tay ôm lấy ông: “Không phải đâu ba, là con sai… là con không biết nhìn người, rước sói vào nhà.”

“Được rồi được rồi, may mà ông trời có mắt, cho gia đình mình một cơ hội làm lại.”

Mẹ tôi là người đầu tiên lau khô nước mắt, rồi lo lắng nhìn tôi: “Xoan Xoan, nếu mẹ nhớ không nhầm thì hôm nay là ngày Dư Thanh sinh con đúng không?”

5

“Đúng vậy, nhưng lần này con không bế đứa nhỏ đó.”

“Vậy thì tốt, tốt lắm.” Mẹ tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tôi lại nói: “Nhưng con cũng không định tha cho họ đâu.”

“Con à, chỉ cần gia đình mình còn ở bên nhau, thì những ân oán của kiếp trước… thôi đừng trả nữa.” Ba tôi vừa nói vừa vỗ vai tôi.

Tôi hiểu ông không phải vì nhát gan, mà vì sợ gia đình sẽ lại bị cuốn vào tổn thương thêm lần nữa.

Chính tính cách đó của ông, từ từ đã ảnh hưởng đến cả nhà tôi – chuyện gì cũng nhận phần sai về mình, ép bản thân chịu đựng, rồi tự đẩy cả bản thân đến đường cùng, cuối cùng lại làm tổn thương chính mình.

Nhưng tôi biết, chỉ cần tôi và mẹ bị tổn thương, ba vẫn sẽ không do dự mà chắn ở phía trước.

Chỉ là, tính cách của ông không dễ thay đổi. Nhưng không sao, tôi thay đổi là được rồi.

“Hiện tại, điều quan trọng nhất là sức khỏe của con.”

Sau khi kéo tôi vào nhà, mẹ tôi nhìn tôi đầy lo lắng.

Tôi kể chuyện mình đã đến bệnh viện kiểm tra, hiện vẫn đang chờ kết quả, lúc này ba mẹ tôi mới tạm yên lòng.

Cả nhà ngồi lại trò chuyện rất lâu, thấy tôi ngáp một cái, ba mẹ mới để tôi về phòng nghỉ.

Tôi từ chối lời đề nghị ngủ chung của mẹ.

Không phải vì ngại gì, mà là tôi biết, không ngoài dự đoán, tối nay tôi sẽ nhận được cuộc gọi từ cô bạn thân “tốt” của tôi – Dư Thanh.

6

Quả nhiên, hơn 10 giờ tối, tôi vừa tắm xong, nằm xuống giường chưa được bao lâu thì điện thoại đã đổ chuông liên tục.

Người gọi đến không ai khác chính là Dư Thanh.

Vừa nhấc máy, còn chưa kịp lên tiếng, giọng cô ta đã ào ào đổ tới như súng liên thanh.

Similar Posts

  • Chồng Giả Chết, Tôi Thẳng Tay Tiễn Hẳn Hắn Vào Lò Thiêu

    Kiếp trước, chồng tôi đột ngột lên cơn nhồi máu cơ tim.

    Tôi dù bụng bầu vượt mặt vẫn cố chạy đến bệnh viện, nhưng hắn đã không qua khỏi.

    Vì không chịu nổi cú sốc ấy, tôi sinh non rồi băng huyết.

    Sau vài ngày hôn mê, bạn thân tôi đến báo tin:

    Đứa bé không giữ được nên đã được hỏa táng cùng chồng tôi.

    Chưa kịp đau buồn thì một nhóm chủ nợ mặt mũi dữ tợn đã kéo đến giường bệnh quậy phá.

    Lúc đó tôi mới biết, chồng mình đang nợ hơn 10 triệu tệ, mà người cùng gánh khoản nợ là tôi.

    Mười năm sau, tôi nén cơn đau bệnh tật, lang thang nhặt rác ngoài khu biệt thự cao cấp.

    Không ngờ lại nhìn thấy người chồng đáng lẽ đã chết từ lâu đang ôm bạn thân tôi và một bé trai bước xuống từ chiếc xe sang.

    Đứa bé ấy trông giống tôi đến lạ, nhưng lại gọi cô ta là mẹ.

    Tôi lao tới nhận người nhưng chồng cũ chỉ ném cho tôi tờ 100 tệ và cười nhạo:

    “Lâm Diệu, cảm ơn cô đã sinh con cho tôi, còn giúp tôi trả nợ nữa.”

    Tôi tức đến chết ngay tại chỗ.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng cái ngày hắn lên cơn nhồi máu cơ tim.

  • Lăng Nguyệt có lúc

    Mỗi lần Lục Cẩn Hoài đi công tác về, tinh lực luôn dồi dào đến lạ thường.

    Xong việc, anh ta tựa vào đầu giường, lười biếng châm một điếu thuốc. Đầu ngón tay lướt chậm rãi trên da thịt tôi, cuối cùng dừng lại nơi bên hông.

    “Chỗ này của em sao chẳng có chút nhạy cảm nào thế?”

    Tôi khàn giọng cười hỏi: “Sao vậy? Anh có người khác rồi à?”

    Khóe môi Lục Cẩn Hoài khẽ nhếch lên, trong lời nói mang theo mấy phần cợt nhả:

    “Mới quen một cô bé, rất ngoan, rất thuần khiết, lại cực kỳ nhạy cảm.”

    “Nói đi cũng phải nói lại, cô ấy có nét khá giống em ngày xưa.”

  • Ngưỡng Cửa Hoa Thanh

    Tôi nhìn vào danh sách nguyện vọng thi đại học đã bị ai đó sửa đổi từ lúc nào.

    Trong lòng trào dâng một nỗi tuyệt vọng vô bờ!

    Người duy nhất biết mật khẩu của tôi chính là thanh mai trúc mã.

    Hắn đã đổi tất cả nguyện vọng của tôi thành Đại học Hoa Thanh, lại còn dùng hết cả lượt sửa đổi cuối cùng của tôi.

    Thi đại học được 632 điểm! Số điểm này ngay cả cái ngưỡng cửa của Hoa Thanh tôi còn không chạm tới nổi. Tôi gọi điện cho hắn.

    “Cậu sửa nguyện vọng của tôi à?”

    “Ừm, tôi thi không tốt, cậu chịu khó cùng tôi ôn lại một năm đi, năm sau chúng ta cùng vào Hoa Thanh.”

    Ba năm trung học, kết quả tốt nhất tôi đã dành cho kỳ thi đại học rồi.

    Hắn thừa biết tôi đã phát huy vượt xa sức mong đợi, thừa biết điểm của tôi không đủ, vậy mà vẫn điền cho tôi vào Hoa Thanh.

    Tôi đang định cúp máy để báo cảnh sát thì trước mắt hiện ra những dòng chữ đỏ (đạn mạc).

    【Nữ phụ này có thể ‘hốt cú chót’ để vào được Hoa Thanh đấy, cô ta còn buồn cái gì chứ?】

    Thấy tôi im lặng hồi lâu, hắn có vẻ đắc ý:

    “Thịnh Điềm, tôi biết cậu vẫn luôn thầm yêu tôi.

    Chỉ cần cậu đồng ý ôn thi lại cùng tôi, tôi sẽ thừa nhận cậu là bạn gái của mình.”

  • Ngày Hủy Hôn, Thục Phi Lên Ngôi

    Thái hậu hạ chỉ, kỳ tuyển tú lần này, nữ nhi nhà quan viên phẩm cấp từ thất phẩm trở lên, đến tuổi cập kê, đều phải nhập cung tuyển chọn, bổ sung hậu cung.

    Song thân ta sợ ta bị đưa vào danh sách tuyển tú, bèn sớm định hôn sự cho ta.

    Ta cùng với Hoài Hải Hầu – Liệt tử Tiêu , ba ngày sau sẽ thành thân.

    Thế nhưng, đến ngày đại hôn, ngay khi chuẩn bị bái đường, hắn lại dắt ra một vị tân nương khác – biểu muội hắn, Bạch Chỉ Nhược.

    Hắn nói: “Tử Khê, nếu ta không cưới Chỉ Nhược, nàng ấy sẽ bị ép vào cung tuyển tú. Nàng cũng không nỡ để nàng ấy vào chốn ăn thịt người kia, phải chăng?”

    “Chi bằng ta cưới cả hai nàng, sau này hai người ngang hàng, không phân lớn nhỏ, được chăng?”

    Ta giận dữ kéo phăng khăn voan: “Ta là đích nữ nhà họ Mạnh, cùng ngươi kết hôn đường

    đường chính chính, của hồi môn vô số. Vậy mà ngươi lại muốn ta ngang hàng với một nữ nhi của kẻ phạm tội ư?”

    “Người đâu, đem của hồi môn trở về phủ Mạnh, hôn ước kể từ nay hủy bỏ.”

    Đã thế, nếu hắn tiếc biểu muội không muốn nàng vào cung, vậy chắc hẳn hắn cũng chẳng tiếc để ta nhập cung.

    Đành vậy, ta thuận theo số mệnh, vào cung làm Quý phi cũng được!

  • Chồng Muốn Tôi Nhường Suốt Lên Thành Phố Cho Một Nữ Sinh Nghèo

    Chồng tôi thương cảm cô nữ sinh đại học cùng làng mồ côi không nơi nương tựa, ép tôi nhường suất lên thành phố.

    “Em từ nhỏ đã khổ rồi, ở lại thêm hai năm thì sao chứ? Bố của Diêu Diêu là anh em chí cốt với anh, giờ ông ấy mất rồi, chúng ta nhất định phải chăm sóc Diêu Diêu.”

    Tôi không đồng ý, anh ta liền chiến tranh lạnh với tôi.

    Không làm việc nhà, lại chạy sang giúp Giang Diêu kiếm công điểm.

    Tôi bệnh, anh ta cũng không đoái hoài, chỉ lo chăm con chó của Giang Diêu.

    Tôi tự mình đi lấy thuốc, suýt nữa thì ngất xỉu ngã xuống núi.

    May mà hàng xóm là Hồ Dương kịp thời cứu tôi, cõng tôi về nhà.

    Nhìn bóng lưng anh ấy đang nấu thuốc cho tôi, bỗng dưng tôi nhận ra: Mình đâu cần phải cứ cố chấp vào một người chồng như thế nữa…

  • Ca Ca Ta Là Cửu Thiên Tuếchương 8 Ca Ca Ta Là Cửu Thiên Tuế

    VĂN ÁN

    Làng Đại Sơn trong năm ấy, liên tiếp có hai việc hỷ.

    Việc thứ nhất, huynh trưởng ta, kẻ đã bị bắt cóc nhiều năm, rốt cuộc cũng được tìm về. Nghe đồn, năm xưa huynh bị bán vào cung, trở thành hoạn quan.

    Việc thứ hai, phụ thân của nàng Liễu Hạnh Nhi đỗ Cử nhân.

    Tạ Minh Viễn liền lui hôn cùng ta, quay sang cầu thân nhà họ Liễu.

    Đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    Khi ta tự mình tới cửa hỏi tội, chàng chỉ lộ vẻ bi thương:

    “Đó là ý của song thân, ta chẳng dám trái lệnh bậc trưởng bối.

    Nhưng Thanh Lê, nàng phải tin, trong lòng ta xưa nay vẫn chỉ có nàng.”

    Về sau ta mới hay, huynh trưởng kia chính là kẻ quyền khuynh triều dã, người người đều gọi một tiếng Cửu Thiên Tuế.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *