SAU KHI MẤT TRÍ NHỚ LẠI TIẾP TỤC TRANH GIÀNH

SAU KHI MẤT TRÍ NHỚ LẠI TIẾP TỤC TRANH GIÀNH

Trúc mã Bùi Hằng ngã ngựa mất trí, quên mất chuyện chúng ta đã thành thân.

Khi tỉnh lại sau cơn hôn mê, chàng nhìn kiểu tóc phụ nhân của ta mà tưởng rằng ta đã gả cho người khác.

Ta thuận miệng lừa chàng, rằng phu quân đối xử với ta không tốt nên ta mới lén phu quân để qua lại cùng chàng.

Chàng tức giận hỏi: “A Lam, nàng đã không nỡ rời khỏi hắn lại còn quấn quýt với ta, vậy nàng coi ta là gì chứ?”

Ta trừng mắt nhìn chàng: “Chàng không vui thì bây giờ cứ đi đi.”

Khí thế của Bùi Hằng bỗng dưng xìu xuống một nửa, cúi đầu không nói gì.

Mãi sau chàng mới cất giọng trầm thấp: “Ta không đi!”

“Cứ để ta ở bên nàng, không cần danh phận cũng… cũng không sao.”

1

Vừa tròn một năm sau khi ta thành thân cùng kẻ thù của mình – Bùi Hằng, chàng lại ngã ngựa mất trí nhớ.

Khi tỉnh lại, ký ức của chàng chỉ mới dừng ở thời điểm chúng ta còn chưa thành thân.

Chàng quan sát kiểu tóc phụ nhân của ta, cười nhạt: “Ồ, cuối cùng cũng gả đi rồi à?”

“Công tử nhà nào mà mắt kém đến thế?”

Dù Bùi Hằng ngã ngựa là vì bảo vệ ta, nhưng giờ phút này, ta vẫn chỉ muốn nhét một mảnh vải vào cái miệng chó không phun nổi ngà voi của chàng!

Ta cười lạnh một tiếng, hất cằm đáp trả: “Cái phúc to bằng trời ấy cũng đâu đến lượt chàng.”

Bùi Hằng khựng lại nhưng giọng điệu vẫn bất cần: “Thành thân được bao lâu rồi?”

Ta lườm chàng: “Gần một năm.”

Bùi Hằng im lặng thật lâu: “… Thành thân với ai?”

Ta nghiến răng ken két: “Một kẻ khốn nạn chẳng đáng nhắc đến.”

Bùi Hằng dường như nghĩ ra điều gì đó mà sắc mặt chợt tái nhợt.

2

Ta đoán Bùi Hằng hẳn đã hiểu lầm.

Tuy không biết chàng nghĩ ta gả cho ai, nhưng vẻ mặt chàng lúc này trông cứ như phụ mẫu song vong.

Chàng ngoảnh mặt đi, nhắm mắt, hồi lâu mới ủ rũ lên tiếng: “Vậy thì phiền nàng giúp ta gửi tin về nhà.”

Ta gật đầu: “Không cần nhắn, người của Tướng Quân Phủ ngày nào cũng đến hỏi chàng đã tỉnh chưa.”

Vừa dứt lời thì nha hoàn đến báo: “Phu nhân, người của Tướng Quân Phủ vừa tới cổng.”

Bùi Hằng thoáng lộ vẻ cô quạnh: “Vì đã có người đến đón ta, nên ta cũng…”

Ta chờ chàng nói hết câu, nhưng giọng chàng lại càng lúc càng nhỏ.

Ta nghi hoặc hỏi: “Chàng nên thế nào?”

Chàng lặng đi một lúc lâu: “Chân ta hơi đau, nhất thời không đi lại được…”

Ta suýt nữa thì phun ra cả một ngụm trà.

Người này mà cũng biết kêu đau sao?

Năm xưa khi ta theo phụ thân đi trấn thủ biên quan, Bùi Hằng vì thua cược với ta mà một mình chạy từ kinh thành đến biên ải.

Sau đó phụ thân chàng – Bùi Đại Tướng Quân biết chuyện, chàng liền bị đánh năm mươi quân côn khiến lưng và mông đều rách toạc, máu chảy đầm đìa.

Ta đứng bên cạnh khóc đến sưng cả mắt, chàng vẫn cứng họng không kêu nửa lời.

Bây giờ gãy chân lại kêu đau ư?

Chuyện lạ xảy ra ắt có uẩn khúc.

Ta cứ án binh bất động không nói, chỉ len lén dò xét xem chàng đang định làm gì.

Bùi Hành đợi một lúc mà mãi không thấy ta nói gì liền nghiến răng, giả vờ muốn đứng dậy.

Ta vội đè lên vai chàng: “Chàng định làm bừa gì đấy! Đại phu nói chân chàng đã gãy, nếu không muốn thành kẻ tàn phế thì phải ngoan ngoãn nằm trên giường một tháng.”

Chàng khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì… làm phiền nàng.”

À, hóa ra nãy giờ bày đủ trò như thế chỉ để chờ ta mở miệng giữ chàng ở lại.

“Vậy chàng cứ ở đây an tâm tịnh dưỡng.” Ta đứng dậy định đi, bỗng nghe người phía sau cất lời: “Hắn… đối đãi với nàng có tốt không?”

Ta ngoái đầu lại, chớp chớp mắt: “Chàng nói ai?”

Bùi Hằng khó khăn mở miệng: “Phu quân… của nàng.”

Ta nghi hoặc hỏi: “Chàng nghĩ ta gả cho ai?”

Bùi Hằng trông càng thê lương hơn: “Ngoài Tống Lâm An ra thì còn có thể là ai nữa?”

Chậc, hèn gì sắc mặt chàng xám như tro, té ra chàng cứ tưởng ta đã gả cho Tống Lâm An.

Ta và Bùi Hằng đều xuất thân từ gia đình võ tướng, chúng ta đã không ưa nhau từ thuở nhỏ.

Hôm nay ta thắng chàng môn bắn cung, ngày mai chàng tất nhiên phải thắng lại ta môn cưỡi ngựa.

Hôm nay chàng học thuộc sách giỏi hơn ta, ngày mai ta phải luận binh pháp sâu sắc hơn chàng.

Nói chung là chúng ta nhất định phải so kè để phân thắng bại.

Tuy đã kèn cựa nhau biết bao năm, nhưng ta thừa hiểu rằng nếu có chuyện gì, Bùi Hằng chắc chắn sẽ đứng về phía ta.

Tựa như lần này, nếu không phải chàng liều chết bảo vệ ta thì sợ rằng người nằm trên giường bây giờ chính là ta rồi.

Có điều chàng với Tống Lâm An thật sự không đội trời chung.

Chàng ghét Tống Lâm An ra mặt, chẳng thèm che giấu.

Hôm diễn ra yến tiệc trong cung nhân ngày Trung thu, khi Tống Lâm An dâng rượu, chàng thậm chí còn chẳng buồn xã giao, cứ để mặc y lúng túng đứng sang một bên.

Ta từng hỏi Bùi Hằng vì sao lại ghét Tống Lâm An đến thế.

Bùi Hằng đáp: “Chẳng có lý do gì, chỉ là cứ thấy mặt hắn là ta chướng mắt.”

Ta ngầm suy đoán, chắc do Tống Lâm An cùng tuổi với chàng nên bọn họ thường bị mọi người đem ra so sánh.

Một người là trưởng nam của đại tướng, thiên tư trác tuyệt, mười lăm tuổi đã ra trận giết giặc lập thân, chiến công hiển hách.

Một người là tân Thám Hoa, phong độ ung dung, ngày đăng khoa cưỡi ngựa dạo phố đã làm rung động bao trái tim thiếu nữ chốn kinh thành.

Bùi Hằng có lẽ cảm thấy không phục, chàng xưa nay luôn khinh thường hạng nho sinh yếu đuối như Tống Lâm An.

Năm đó, khi Tống Lâm An đăng khoa cưỡi ngựa dạo phố, ta và Bùi Hằng đang cùng ngồi uống rượu trên lầu Vọng Tiên.

Ta trông xuống thì vô tình chạm ngay vào đôi mắt sáng như sao của Tống Lâm An.

Ta ngẩn ra chốc lát, rồi vô thức lẩm bẩm: “Bùi Hằng, xong rồi, tim ta đập nhanh quá.”

Bùi Hằng cũng ngó sang, cười lạnh: “Loại thư sinh ẻo lả ấy mà ngươi cũng vừa mắt?”

Ta ôm ngực, chẳng nể nang đáp: “Ngươi thì biết gì chứ?”

Bùi Hằng mặt lạnh rời khỏi bàn, sầm sầm bỏ đi.

Bây giờ nghĩ lại, chàng đã không ưa Tống Lâm An ngay từ lần đầu gặp mặt.

Vì thế, vào ngày Tống Lâm An thoái hôn, Bùi Hằng đã dứt khoát đề nghị đính hôn với ta, quyết không để ta trở thành trò cười khắp kinh thành, quả thực chàng đã hy sinh rất lớn.

3

Nghĩ tới đây, ta quyết định đối xử với Bùi Hằng tốt hơn một chút.

Ta vào bếp tự tay nấu cho chàng một bát mì gà.

Nước canh gà vẫn luôn được hầm trên bếp, mì thì ta vừa kéo thành những sợi mảnh như tơ, gà xé tơi, rắc chút hành hoa, thêm nhúm muối.

Hương vị thanh đạm tươi ngon rất dễ tiêu hóa, cực hợp với người mang thương tích.

Ta mang theo mì trở lại phòng.

Bùi Hằng thấy ta đi rồi quay lại, ánh mắt dường như toát ra sự vui mừng.

Nhưng khi ta lấy bát mì gà ra, chàng lại cau mày.

Hồi lâu chàng mới bảo: “Ta nhớ trước nay nàng luôn ưa đồ cay nồng, bây giờ vì hắn mà cả khẩu vị cũng đổi rồi ư.”
Hả?

Chàng rũ mắt nói tiếp: “Đôi tay này của nàng lẽ ra dùng để gảy đàn, múa kiếm, nay lại vướng bột mì, luẩn quẩn trong nhà bếp.”

Hả???

“Quầng mắt nàng thâm đen, sắc mặt tiều tụy…”

Bùi Hằng bỗng ngẩng đầu nhìn ta, rồi chậm rãi thốt ra từng chữ: “A Lam, hắn đối xử với nàng không tốt.”

Cái… cái gì vậy?

Chàng bị gãy chân hay gãy não vậy?

Chàng đang suy diễn linh tinh gì thế?

Similar Posts

  • Giữ Hộ Phu Quân Cho Ca Ca

    VĂN ÁN

    Ca ca ta có một bí mật: ngoài mặt cùng Thẩm Nghiễn đấu đá đến sống chet, sau lưng lại si mê người ta đến điên cuồng. Ca ca ra chiến trường chinh phạt, ta với thân phận muội muội “tri kỷ”, mặt dày đến phủ họ Thẩm ăn chực ở chùa.

    Năm năm liền ăn ở không, uống không, ta cứng rắn kéo Thẩm Nghiễn từ một kẻ hương bánh thơm lừng thành lão quang côn cô độc.

    Cuối cùng cũng chờ được ca ca khải hoàn hồi triều, ta đang định công thành thân thoái, nào ngờ huynh ấy lại dẫn về một nữ tử, còn bảo ta gọi nàng là tẩu tẩu.

    Xong rồi!

    Ngay trong đêm ta cuốn gói bỏ trốn, lại bị Thẩm Nghiễn chặn ngay cửa sau.

    Hắn chăm chăm nhìn bao hành lý trong tay ta, mắt đỏ ngầu:

    “Phá hỏng nhân duyên của ta, Đường Đường định lấy gì mà đền?”

    Ta siết chặt toàn bộ gia sản, đau lòng đến muốn khóc:

    “Ta… ta…”

    Hắn bỗng bật cười:

    “Được.”

  • Trò Đùa Ác Ý

    Đồng nghiệp tôi rất thích đùa cợt.

    Hôm đó tụi tôi đi ăn liên hoan phòng ban, cô ta đột nhiên trước mặt mọi người hỏi tôi:

    “Hôm qua thấy cậu với Tổng Giám đốc Trương cùng đi ra từ nhà vệ sinh nữ, có chuyện gì vậy?”

    Tôi chết sững, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.

    Cô ta vỗ vai tôi, cười cười đầy ẩn ý:

    “Đừng ngại, mấy chuyện kiểu này trong công ty là bình thường mà, bọn tôi sẽ giữ bí mật giúp cậu trước mặt vợ sếp!”

    Sau đó, vợ Tổng giám đốc tưởng tôi là hồ ly tinh, đến tận công ty, tát tôi một cái bay xuống cầu thang, khiến tôi ngã liệt nửa người.

  • Người Thứ Ba Giữa Linh Đường

    Trong ngày tang lễ của cha tôi, “bạn thân khác giới” của chồng tôi – Lâm Thư – mang đến một phong bì đỏ, bên trong là 666 đồng.

    “Xin lỗi chị dâu nha, đi gấp quá nên không chuẩn bị được phong bì trắng, lấy tạm cái này dùng đỡ vậy.”

    Tôi nhìn cô ta mặc một chiếc áo thun đỏ rực, hoàn toàn lạc lõng giữa khung cảnh trắng đen tang tóc, sắc mặt suýt chút nữa không giữ nổi.

    “Tủ bên kia có sẵn áo tang dự phòng, cô đi thay đi.”

    Lâm Thư hơi cau mày:

    “Hả? Tôi không thích mặc đồ người khác từng mặc, tôi có chứng sạch sẽ.”

    Sắc mặt tôi lập tức sa sầm lại, chồng tôi bước lên chắn trước mặt cô ta.

    “Ninh Ninh, Lâm Thư đã vượt đường xa đến đây vì nể mặt anh, em đừng làm khó cô ấy nữa.”

    Lâm Thư khúc khích, trước mặt tôi đấm nhẹ lên ngực Lục Dực:

    “Anh nói chuyện gì kỳ vậy! Phụ nữ tụi em coi trọng mấy thứ nghi thức này là bình thường mà.”

    “Thôi được rồi, không rườm rà nữa, cùng lắm thì em mặc đồ của anh vậy.”

    Cô ta lại đập tay lên mông anh ta một cái, cười hớn hở nói:

    “Dù sao thì… chẳng phải tụi mình cũng từng mặc chung một chiếc quần lót còn gì.”

  • Trùng Sinh – Nhưng Kịch Bản Đã Thay Đổi

    Khi con trai của tài xế đưa một cô gái không rõ lai lịch về nhà và bảo tôi chăm sóc, trước mắt tôi như hiện ra một loạt bình luận nổi bật:

    “Thật tuyệt vời! Nam nữ chính đều trọng sinh, gặp lại nhau sớm hơn, kiếp này cuối cùng họ cũng không còn bị thế tục ngăn cản nữa rồi.”

    “Nếu không có nữ phụ độc ác chen chân vào, bộ truyện ngọt ngào này còn hấp dẫn hơn nữa.”

    “Nữ phụ dựa vào việc cha mình là Tư lệnh quân khu nên lúc nào cũng tỏ thái độ khinh thường nam chính, đúng là cậy thế hiếp người.”

    “Cái kiểu nữ phụ tự cho mình là người đã nâng đỡ nam chính, bắt anh ấy cưng chiều cô ta không chút tự trọng, thật khiến người ta bực mình. Nhưng nói thật, không có cô ta, nam chính vẫn có thể dựa vào thực lực của mình mà trở thành người quyền cao chức trọng.”

    Con trai tài xế nhìn tôi, ánh mắt lễ phép, ngoan ngoãn thường ngày đã biến mất.

    Thay vào đó là vẻ kiêu căng khinh thường, ánh mắt tham lam như rắn độc.

    Tôi thật sự muốn xem thử, trong một thế cục mà cả hai đều đã trọng sinh, một cô gái mồ côi được nhận nuôi và một cô gái bị bỏ rơi không rõ thân phận, làm sao có thể bước lên hàng quyền quý, vươn lên giữa dòng đời cuồn cuộn này.

  • Từ Kẻ Bị Khinh Thường Thành Người Khiến Cô Ân Hận

    Vợ chưa bao giờ chịu cùng tôi về quê ăn Tết.

    Năm nay mẹ tôi đổ bệnh, tôi muốn đưa cô ấy về thăm một chuyến.

    Cô lạnh nhạt nói: “Cái xó nghèo nàn nhà anh toàn loại người tồi tệ, tôi không thèm về!”

    Tôi không ép. Nhưng căn nhà hai vợ chồng đang ở là do mẹ tôi mua, mời bà lên ăn Tết thì có gì sai?

    Cô lại nói: “Mẹ anh đến thì ba mẹ tôi ở đâu?”

    Tôi thu dọn hành lý, một mình quay về quê.

    Cô chặn tôi lại, ánh mắt lạnh lẽo: “Anh mà dám về, tôi sẽ phá cái thai này!”

    Tôi không tin. Tết đến nơi rồi mà tôi còn không được gặp mẹ ruột của mình sao?

    Tôi không những gặp được mẹ, mà còn lái xe sang, cưới luôn người con gái mà cô gọi là “dân quê tồi tệ” về làm vợ.

  • Giúp Mẹ Chồng Đánh Bại Trà Xanh Già

    Ta chỉ là một tiểu thư khuê các xuất thân từ gia đình quan lại, nhưng vận số lại tốt, được gả vào phủ Định Viễn Hầu.

    Phu quân ta tính tình thật thà, quanh năm chinh chiến bên ngoài. Trưởng công chúa – tức mẹ chồng ta – tuy không ưa xuất thân của ta, nhưng cũng chưa từng cố tình làm khó.

    Cho đến một ngày, quả phụ biểu muội của nhạc phụ đến phủ. Mẹ chồng bị kẻ “trà xanh” này làm cho tức đến phát bệnh.

    Rồi, ta ra tay.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *