Sau Khi Thi Điểm Tệ, Mẹ Ruột Đưa Tôi Trở Lại Trại Trẻ Mồ Côi

Sau Khi Thi Điểm Tệ, Mẹ Ruột Đưa Tôi Trở Lại Trại Trẻ Mồ Côi

Suốt cả năm học, tôi luôn đứng bét lớp. Đến lần thứ 3 bị giáo viên đề nghị thôi học, mẹ ruột chỉ lạnh lùng liếc mắt, không buồn đưa tôi về nhà mà thẳng tay đưa tôi quay lại trại trẻ mồ côi.

Trong văn phòng viện trưởng, bà đẩy tôi ra trước mặt, nói: “Viện trưởng, tôi nhận nhầm rồi, con ngốc này không phải con gái tôi.”

Bà lại chỉ vào cô bé đang đứng đầu bảng thành tích treo trên tường – Vương Tiểu Thảo – nói: “Đứa nhỏ học giỏi kia mới là con gái tôi.”

01
“Nhưng bà Giang, bà đã từng làm xét nghiệm ADN với Minh Châu mà, hai người là mẹ con ruột, không thể nhầm được đâu.” Viện trưởng kinh ngạc nói.

Mẹ ruột tôi nắm lấy tay viện trưởng, nhét vào tay bà ấy một chiếc vòng tay kim cương lấp lánh, lạnh lùng nói: “Nhầm rồi, Vương Tiểu Thảo kia mới là con gái tôi, còn con bé này thì không.”

Viện trưởng trầm ngâm một lúc rồi nói: “Nếu bà thích Tiểu Thảo, có thể nhận nuôi thêm bé ấy cũng được mà. Với điều kiện của bà, nuôi hai đứa trẻ đâu phải vấn đề.”

“Không cần.” Mẹ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn rác rưởi, đầy ghê tởm và oán hận. “Loại vô dụng như Giang Minh Châu, ngốc nghếch, chẳng có giá trị gì, tuyệt đối không thể là con gái của Giang Nhất Phi tôi.”

Viện trưởng thoáng sững người, rồi lập tức sai người đi gọi Vương Tiểu Thảo đến.

Bà ấy trực tiếp đẩy Vương Tiểu Thảo vào lòng mẹ tôi: “Tiểu Thảo à, con mới là con gái ruột của bà Giang, con hãy đi với mẹ đi.”

“Ngài là mẹ cháu sao?” Vương Tiểu Thảo nhìn gương mặt bà Giang, lại quay sang nhìn tôi – người có gương mặt giống bà ấy như đúc – đôi mắt mở to đầy nghi hoặc.

“Đúng rồi, con ngoan, là mẹ nhận nhầm con thôi, con mới là con gái của mẹ.” Mẹ ruột tôi ôm lấy Vương Tiểu Thảo, dịu dàng nói: “Mẹ sẽ mua cho con những chiếc váy xinh đẹp nhất, những con búp bê đắt tiền nhất, cho con học ở lớp đào tạo tốt nhất, để con trở thành công chúa giỏi giang nhất!”

Vương Tiểu Thảo khựng lại một chút, rồi nhanh chóng nhào vào lòng bà Giang, bật khóc: “Hu hu hu, mẹ cuối cùng cũng đến tìm con rồi.”

Đúng lúc đó, quai cặp sách sờn rách của tôi đứt phựt một tiếng. Chiếc vòng tay bằng giấy có vẽ hoa đỏ tôi làm tặng mẹ trong tiết thủ công, cùng với lớp bọc sách mà mẹ đã dán cho tôi khi đưa tôi nhập học một năm trước rơi tán loạn đầy đất.

“Đi thôi, mẹ đưa con gái mẹ về.” Mẹ dắt tay Vương Tiểu Thảo bỏ đi. Họ bước qua đống đồ rơi, vòng tay giấy bị giẫm nát, lớp bọc sách in đầy dấu chân.

Lúc tới cửa, Vương Tiểu Thảo quay đầu lại, nhìn tôi, mấp máy miệng thành hai chữ: “vô dụng”, ánh mắt tràn ngập sự khiêu khích.

Khoảng 2 tiếng sau, viện trưởng gọi tôi vào văn phòng lần nữa. Bà ấy đưa tôi một tờ giấy chấm dứt quan hệ và yêu cầu tôi ký tên.

【Sau khi thỏa thuận, tôi và bà Giang Nhất Phi chính thức cắt đứt quan hệ, không có bất kỳ quyền thừa kế hay liên hệ nào…】

Tôi biết đây là gì. Hai hôm trước, tôi đã thấy tờ giấy này trên bàn ăn trong phòng khách, có ghi rõ tên tôi và mẹ ruột.

Tôi dùng iPad trong nhà tra mạng, tôi biết… mẹ tôi không cần tôi nữa. Nước mắt tôi rơi lã chã không ngừng.

Cuối cùng, tôi cố gắng kiềm chế cơn run rẩy, vững vàng ký tên. Tôi ký Giang Minh Châu, cũng ký cả Vương Tiểu Thảo.

Bởi vì viện trưởng nói, con gái bà Giang giờ là Vương Tiểu Thảo, nên bà ấy đã đổi tên tôi thành Vương Tiểu Thảo.

Cái tên Giang Minh Châu, từ nay đã thuộc về Vương Tiểu Thảo thật sự.

02
Tôi ngồi bên hồ nước, nhìn vào bóng mình phản chiếu – đôi mắt hình hạnh nhân giống hệt bà Giang Nhất Phi – đôi mắt dần nhòe đi.

Tôi ôm lấy chính mình, bật khóc: “Đừng khóc nữa, vốn dĩ mày đã có thể có mẹ, là do mày không ra gì thôi.”

Nửa năm trước, khi mẹ vừa đưa tôi về nhà, bà cũng từng rất thích tôi.

Lúc lần đầu tiên nhìn thấy tôi, bà đã ôm tôi thật chặt, cứ như gương mặt có phần giống bà đến sáu phần chính là bằng chứng tôi là con gái bà.

Bà dẫn tôi đi trung tâm thương mại, mua rất nhiều váy công chúa xinh đẹp, còn có những chiếc túi xách giống hệt trong phòng thay đồ của bà.

Bà nói tôi là công chúa nhỏ của bà, bà sẽ đào tạo tôi trở thành tiểu thư xuất sắc nhất. Là do tôi không tốt. Tôi luôn không hiểu những gì giáo viên giảng.

Cứ như trong đầu tôi có một bức tường đồng cách âm với tri thức, dù cố thế nào cũng chẳng thể tiếp thu được.

Những gia sư mẹ thuê về cho tôi đều lần lượt lắc đầu. Họ nói đầu óc tôi có vấn đề, không thể dạy được, khuyên nên chuyển hướng học nghề hoặc đưa tôi vào trường đặc biệt.

Mẹ nghiến răng, sau đó đưa tôi đến Cung Thiếu Niên – nơi có nhiều lớp học thêm nhất thành phố – nhốt tôi ở đó một tháng.

Từ vẽ tranh, thư pháp đến hát, nhảy. Từ ngoại ngữ, thể thao đến diễn thuyết, nghi lễ. Mẹ bắt tôi học thử từng môn một.

Sau đó, bà hỏi từng giáo viên một xem tôi có thiên phú gì không. Nhưng tất cả đều lắc đầu, nói tôi tiếp thu chậm hơn cả những đứa trẻ bình thường.

Nhìn ánh mắt thương hại, cười cợt của những bậc phụ huynh khác khi đến đón con, cùng những cú ném điện thoại giận dữ mỗi lần mẹ nhận được điện thoại nói về tôi, tôi biết, tôi – đứa con gái này – đã trở thành vết nhơ bị chê cười trong mắt mẹ.

Thế là bà cắt nát tất cả váy công chúa đã mua cho tôi, vứt hết kẹp tóc, túi xách của tôi đi.

Bà hét vào mặt tôi: “Mày xứng đáng gì chứ?”

Bà đánh tôi bằng chổi lông gà, bằng roi mây, đánh đến khi mỏi tay, mắng tôi: “Tại sao tao lại sinh ra thứ ngu ngốc, vô dụng, thua cả con lợn như mày?”

Tôi khóc nấc lên, vừa hận chính mình không ra gì. Nhưng đúng lúc đó, một cú đẩy mạnh từ phía sau khiến tôi rơi xuống hồ nước.

Tôi vùng vẫy trong làn nước lạnh buốt thì nghe thấy giọng của Vương Tiểu Thảo: “Giang Minh Châu, à không, giờ mày là Vương Tiểu Thảo rồi nhỉ. Tao hỏi mày, một đứa bị mẹ ruột từ chối như mày, có tư cách gì để sống trên đời này?”

“Ồ, mẹ mày còn lập tức cắt đứt quan hệ, đổi tên mày ngay trong ngày. Tao cười chết mất. Vương Tiểu Thảo à, mày biết không? Mày chính là đám cỏ dại đáng ghét nhất bên đường, là một cục phân chó thối hoắc, không ai cần đến, hahahaha.”

Nghe những lời của Vương Tiểu Thảo – không, là Giang Minh Châu hiện tại – tôi bỗng không còn muốn giãy giụa nữa.

Tôi để mặc hồ nước nhấn chìm mình. Có lẽ, sự tồn tại của tôi chỉ khiến mẹ phiền lòng. Nếu tôi chết đi rồi… liệu mẹ có thấy nhẹ nhõm hơn không?

03
Nước hồ lạnh buốt. Nhưng một lúc sau, tôi cảm nhận được có người kéo mình lên. Toàn thân tôi nóng ran, đầu óc choáng váng, mơ hồ nghe thấy viện trưởng đang gọi điện.

“Bà Giang… à không, bây giờ là Vương Tiểu Thảo đang sốt cao, còn dẫn đến viêm màng não. Bác sĩ nói rất nguy hiểm, cần phải phẫu thuật ngay. Chi phí ca mổ khoảng 12.000 tệ. Viện của chúng tôi kinh phí cũng hạn hẹp… nên chi phí thuốc men này, không biết bà có thể giúp được không?” Viện trưởng bật loa ngoài, giọng của bà Giang vô cùng rõ ràng.

Tôi nghe thấy bà ta lạnh lùng nói: “Viện trưởng, con ngốc đó không phải con tôi, không liên quan gì đến tôi. Nó chết thì cứ để nó chết. Và sau này, đừng vì chuyện của nó mà làm phiền tôi nữa.”

“Với lại, viện không có tiền thì đừng cứu. Dù có tiền tôi cũng không thấy đáng bỏ ra vì nó.
Loại vô dụng như vậy, lớn lên cũng chẳng cống hiến được gì cho xã hội.”

Mi mắt tôi dù nhắm chặt cũng không thể ngăn được hai hàng nước mắt. Đúng vậy, một đứa chẳng học được gì, không có tương lai như tôi, thế gian này làm gì có ai quan tâm?

Không ai muốn tôi cả. Ngay cả mẹ ruột… cũng không cần tôi nữa.

Thế nhưng, ngay khi đầu tôi đau đến mức muốn mất ý thức, tôi lại nghe thấy tiếng một người phụ nữ quen thuộc vang lên, hốt hoảng: “Bác sĩ! Tôi nộp tiền ngay! Làm phẫu thuật cho con bé, nhanh lên!”

“Đúng đúng! Tôi là mẹ nó! Làm ơn cứu lấy nó đi!”

Tôi nằm mê man trên giường cũng muốn bật dậy, giữ lấy cô ấy – người bán bánh trứng ngoài cổng viện – hét lên rằng: Không được đâu! Cháu là một đứa rất dốt, không đáng để cứu đâu!

Cô đã quá vất vả rồi. Quần áo của cô đã cũ lắm rồi. Cô không có tiền, mà chi phí phẫu thuật lại quá đắt.

Similar Posts

  • Cay Đến Cuối Cùng

    Bạn cùng phòng của tôi khóc kể rằng ớt trong làng không ai mua, thế là tôi thu mua toàn bộ số ớt đó.

    Sau đó tôi mở một quán lẩu cay.

    Nhờ vào nước lẩu tự tay tôi pha chế cùng hương vị thơm ngon đặc biệt, quán nhanh chóng đông khách, làm ăn phát đạt.

    Không ngờ chưa mở được bao lâu, bạn cùng phòng đã dẫn theo mấy người trong làng đến gây chuyện.

    “Cô ơi, tôi tin tưởng cô như thế, để người trong làng bán hết ớt cho cô, kết quả là cô bán một bát lẩu cay hai, ba chục tệ, thế mà lại lừa hết bọn tôi, ép giá ớt xuống còn một tệ một cân!”

    “Đúng rồi đấy! Chỉ vài cọng rau, trụng qua nước sôi thì có gì ngon, chẳng phải dựa vào ớt bọn tôi trồng sao! Vậy mà chỉ trả cho chúng tôi chút tiền, cô không thấy lương tâm đen tối à!”

    “Dù gì cũng là bạn học với nhau, đợt ớt sau cô thu mười tệ một cân đi, coi như cô cũng lời lớn rồi còn gì!”

    Nhìn những khuôn mặt tham lam trước mắt, tôi vừa giận vừa cười lạnh.

    “Được thôi.”

  • Kim Bài Không Giữ Được Lòng

    VĂN ÁN

    Ngày toàn tộc họ Phó bị kết tội, ta cầm kim bài miễn tử, lấy danh nghĩa tuyển tế nhập phủ mà cứu hắn.

    Về sau, hắn rửa sạch oan khuất, khôi phục quan chức, việc đầu tiên làm chính là muốn cùng ta hòa ly:

    “Ngày ấy là nàng thừa dịp ta lâm nạn mà ép cưới, mối hôn nhân này vốn không tính.”

    Ta mỉm cười, trực tiếp ném tờ hưu thư vào mặt hắn:

    “Không phải hòa ly, là ta muốn hưu chàng.”

    “Ngày ấy cứu chàng, chẳng qua là ta giữ trọn lời hứa thời thơ ấu, còn chàng có nhớ hay không… đã không còn quan trọng.”

    Từ nay trời cao đất rộng, không còn gặp lại, chàng hướng về Tiêu Tương, ta đi về đất Tần.

  • Tôi Không Hiến Thận

    Tôi là con gái của một người giúp việc, từ nhỏ đã phải sống nhờ nhà chủ.

    Dù tôi chịu bao nhiêu ấm ức, mẹ tôi cũng giả vờ như không thấy.

    Sau này, con gái của chủ bị suy thận giai đoạn cuối.

    Dưới sự năn nỉ và ép buộc của mẹ, tôi đã hiến thận.

    Từ đó sức khỏe tôi sa sút, bất hạnh thay tôi cũng mắc bệnh thận, chưa sống thêm được bao lâu thì qua đời.

    Chết rồi tôi mới biết, mẹ tôi là nữ chính trong một bộ phim bi kịch.

    Sống lại một đời, vở kịch này… tôi không muốn cùng bà ấy diễn nữa.

    Sau khi trọng sinh, mẹ tôi chỉ vào tôi, vừa khóc vừa nói:”Con mà không giúp Minh Hi, sau này sẽ không còn người mẹ này nữa!”

    Tôi: “? Còn có chuyện tốt vậy sao?”

  • Chỉ Còn Lại Một Bức Ảnh

    VĂN ÁN

    Năm thứ sáu sau khi kết hôn, tôi nhìn thấy một người phụ nữ trong điện thoại của chồng.

    Không phải anh chủ động cho tôi xem. Là lúc anh đi tắm, một số lạ gửi đến một bức ảnh thân mật.

    Người phụ nữ mặc đồ ngủ, dựa vào ngực anh, hướng về ống kính giơ tay chữ V.

    Tôi cầm điện thoại lên, mở ra.

    Kéo lên phía trên, lịch sử trò chuyện đã bị xóa sạch sẽ.

    Cả khung chat chỉ còn duy nhất tấm ảnh này, tên ghi chú chỉ là một chữ cái: L.

    Anh không lưu tên đầy đủ, cũng không lưu bất kỳ thông tin thừa thãi nào.

    Nhưng rất rõ ràng, anh đã ngoại tình.

  • Cơ Trưởng Và Lời Nói Dối

    Tiếng còi của xe cứu hỏa vang lên không ngừng, hàng loạt ánh đèn flash chớp liên tục hướng về chiếc máy bay Airbus A456 ở phía xa. Ngay cả các phóng viên cũng đang nín thở lo lắng.

    “Chiếc A456 gặp sự cố đồng thời ở cả hai động cơ, buộc phải hạ cánh khẩn cấp xuống sân bay thành phố Cảng. Đây là đường băng dài nhất ở đây, nhưng nếu lao khỏi đường băng, khả năng sống sót gần như bằng không.”

    Trán của Tô Vận Dao đầm đìa mồ hôi, cô đạp phanh khẩn cấp đến tận đáy.

    Khoảng cách đến cuối đường băng chỉ còn 150 mét, máy bay rốt cuộc cũng dừng lại đúng lúc.

    Vài giây sau, cửa khoang mở ra, xe cứu hỏa và phóng viên lập tức tiến lại gần.

    “Là Tô Vận Dao! Cô ấy đã hạ cánh thành công rồi!”

    “Cô ấy đã cứu sống 288 hành khách trên chuyến bay! Là nữ anh hùng hàng không của thành phố Cảng chúng ta!”

    Giữa tiếng vỗ tay và ánh đèn flash khi bước xuống máy bay, Tô Vận Dao tháo mũ cơ trưởng, bình tĩnh nhận lấy micro.

    “Tôi sẽ luôn tận tâm với công việc, kính trọng sinh mạng, đảm bảo an toàn cho mỗi chuyến bay!”

    Cuộc hạ cánh nghẹt thở này chính là cú phản đòn mạnh mẽ dành cho những ai từng coi thường cô.

    Cô – Tô Vận Dao – nữ cơ trưởng trẻ tuổi nhất, là nữ anh hùng tạo nên kỳ tích hàng không!

  • Đừng Hỏi Vì Sao Tôi Không Yêu Bố

    Sau khi trùng sinh, tôi vừa định bảo bố đi mua Bitcoin.

    Bỗng trước mắt lướt qua mấy dòng “bình luận trên trời rơi xuống”:

    Mẹ có tiền hưởng giàu sang không hết, bố có tiền nuôi cả một đống anh chị em.

    Nữ phụ tưởng mình sắp mở ra cuộc sống giàu sang của con gái nhà tài phiệt, ai ngờ lại mở ra hậu cung của bố mình.

    Nữ phụ đúng là ngốc, phải bảo mẹ đi mua mới đúng chứ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *