Sau Trọng Sinh, Tôi Sẽ Không Cứu Chị Gái Làm Chim Hoàng Yến Nữa

Sau Trọng Sinh, Tôi Sẽ Không Cứu Chị Gái Làm Chim Hoàng Yến Nữa

Thái tử gia của giới kinh thành – Lục Vân Thâm để ý đến chị tôi, muốn bao dưỡng chị ấy.

Nghĩ đến việc chị sắp kết hôn, tôi đã âm thầm xóa tin nhắn mà anh ta gửi đến.

Sau khi tốt nghiệp, chị ấy sống một cuộc đời bình thường, đi làm, kết hôn và có một gia đình hạnh phúc.

Cho đến khi chị tình cờ gặp Lục Vân Thâm đang đưa bạn gái đi khám thai ở bệnh viện.

Khi biết sự thật, chị hận tôi thấu xương, nói rằng chính tôi đã phá hỏng giấc mộng gả vào hào môn của chị.

Sau đó, tin tức Lục Vân Thâm kết hôn với một cô gái lọ lem đã lên hot search.

Chị bị kích động khiến bệnh trầm cảm tái phát, đẩy tôi từ tầng cao xuống.

Sau khi sống lại, tôi đã không xóa tin nhắn đó nữa.

Tôi đứng nhìn chị từng bước rơi vào địa ngục.

“Tất cả là tại mày! Lâm Giác Hạ, mày ghen tị vì có đàn ông theo đuổi tao mà mày thì không có!”

Trên sân thượng, Lâm Tri Tình gào thét mắng tôi:

“Nếu không có mày, hôm nay người kết hôn với anh ấy chính là tao!”

Sở dĩ chị ấy nói vậy là vì dưới lầu, thái tử gia Lục Vân Thâm đang tổ chức một đám cưới long trọng với cô gái lọ lem của anh ta.

Chưa kịp phản ứng, chị đã bật khóc rồi đẩy tôi xuống từ tầng cao:

“Mày dựa vào cái gì mà quyết định cuộc đời của tao! Đây là báo ứng của mày!”

Trong khoảnh khắc rơi xuống, tôi cũng tự hỏi:

Chẳng lẽ tôi đã sai sao?

Kiếp trước tôi từng đọc được tin nhắn mà Lục Vân Thâm gửi cho chị.

Tin nhắn được viết đầy ngạo mạn, là một bản “hợp đồng”.

Nội dung là: mỗi tháng cho Lâm Tri Tình mười vạn, sắp xếp chỗ ở, yêu cầu phục vụ bất cứ lúc nào.

Không được xen vào đời tư của anh ta, không được nảy sinh tình cảm, và chỉ có anh ta mới có quyền kết thúc mối quan hệ này.

Lúc đó tôi đã nghĩ: Đây đâu phải theo đuổi gì, rõ ràng là coi chị tôi như chim hoàng yến để nuôi nhốt!

Hơn nữa, những công tử nhà giàu như họ chỉ chơi đùa cho vui.

Nhà chúng tôi chỉ là gia đình bình thường, sao có thể chơi lại với họ được?

Chúng tôi học hành vất vả mười mấy năm là để thực hiện giá trị bản thân, đâu phải để làm đồ chơi cho người khác.

Chưa kể, lúc ấy chị tôi đã có bạn trai yêu nhau bốn năm, anh ấy vừa thi đỗ công chức.

Chị cũng ký hợp đồng, chuẩn bị trở thành cô giáo như ý nguyện.

Hai người sắp sửa kết hôn, đó mới là hạnh phúc ổn định.

Vì thế khi nhìn thấy tin nhắn đó, tôi không muốn chị bị phân tâm nên đã âm thầm xóa đi.

Tưởng rằng họ sẽ không còn liên quan đến nhau nữa.

Nhưng sau khi kết hôn ba năm, chị vẫn không mang thai, ngày ngày chạy đôn chạy đáo đến bệnh viện khám, tiêm, chuẩn bị làm thụ tinh nhân tạo.

Chính ở đó, chị gặp lại Lục Vân Thâm đang đưa bạn gái đi khám thai.

Lúc ấy Lục Vân Thâm nhìn chị tiều tụy rồi mỉa mai:

“Đây là cuộc sống em muốn sau khi từ chối tôi à?”

Thế là chị biết chuyện tin nhắn năm xưa.

Hôm đó, chị lao vào phòng thí nghiệm của tôi, xé sách của tôi, giữa bao người mắng lớn vì sao tôi không nói cho chị biết, nói tôi lòng dạ rắn rết.

Tôi mới chợt nhớ ra chuyện này.

Tôi hỏi chị:

“Lúc đó chị sắp kết hôn rồi, thiệp mời cũng phát hết, chỉ vì một tin nhắn, chị thật sự định chia tay để đi làm người bị bao dưỡng sao?”

Chị chất vấn tôi:

“Tại sao người khác được mà tôi thì không? Em có biết tôi đã bỏ lỡ cuộc sống như thế nào không? Tôi đáng lẽ có thể làm vợ nhà giàu, đã không vì không sinh được con mà bị khinh rẻ, không phải chạy tới lui bệnh viện, không phải khóc nhiều đến vậy, không bị trầm cảm… Bao dưỡng thì sao chứ? Có tiền là được rồi!”

Lúc đó tôi nghĩ chị thật sự điên rồi.

Chị lại khóc lóc nói:

“Em biết bạn gái của anh ấy là ai không? Dáng không đẹp bằng tôi, mặt cũng không xinh bằng tôi, cái gì cũng không bằng tôi! Dựa vào đâu cô ta được mà tôi thì không?”

Tôi nói với chị, anh rể Trần Tự cũng rất tốt, bao năm qua vẫn luôn yêu thương chị.

Chuyện sinh con, trong nhà không ai trách chị, thậm chí nhà chồng cũng nói từ từ, nếu không sinh được thì cũng chẳng sao, không phải nhất định phải có con. Là chị quá cố chấp, tự ép mình phải hơn người khác, tự tạo áp lực cho bản thân thôi.

Tôi cũng phân tích cho chị nghe về sự khác biệt trong suy nghĩ và giá trị sống giữa hai tầng lớp, rằng người ta chỉ coi chị là món đồ chơi.

Lúc đó vì Lục Vân Thâm đã có bạn gái, sau trận cãi vã dữ dội ấy, chị cũng không nói gì thêm.

Nhưng về sau, mỗi khi cuộc sống chị có chút không như ý, chị lại trút giận lên tôi, mắng tôi, đánh tôi, nguyền rủa tôi.

Tôi thường xuyên đọc được những bài viết đầy ẩn ý chị gửi lúc nửa đêm, nước mắt thấm ướt cả gối.

Chị em ruột thịt với nhau, sao lại thành ra thế này chứ?

Tôi xin lỗi, nhưng với chị ấy chẳng có tác dụng gì, chị không thèm nghe.

Tôi cũng biết khi xưa là tôi sai, nên vẫn luôn nhẫn nhịn gánh chịu.

Cho đến khi tin tức Lục Vân Thâm kết hôn linh đình với “cô gái lọ lem” lên hot search.

Chị ấy tìm đến tôi, bất chấp tất cả lôi tôi đến tầng thượng nơi tổ chức hôn lễ, bóp chặt cổ tôi:

“Tất cả là tại mày! Nếu không có mày, tao đâu phải khổ sở thế này. Người làm bà Lục hôm nay phải là tao!”

“Ngay cả kiểu người đó còn cưới được, tại sao tao lại không thể? Nếu năm đó không phải mày phá hoại, thì hôm nay tao mới là người được truyền thông đưa tin rầm rộ!”

Nhưng chị không biết rằng, người vợ mới cưới của Lục Vân Thâm – cái người chị mắng là ‘lọ lem’ ấy, là bạn học cùng du học với anh ta.

Sau này, cô ấy nắm bắt cơ hội đúng thời điểm, dựa vào livestream bán hàng mà đưa công ty của mình lên sàn.

Khi ấy rất nhiều tờ báo đưa tin về hành trình “lọ lem hóa phượng hoàng” của cô.

Nhưng tất cả những điều đó, Lâm Tri Tình đều làm ngơ.

Chị chỉ nhìn thấy duy nhất một chi tiết – xuất thân của cô gái đó không bằng mình.

Rồi đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi.

Cảm giác khi rơi xuống đất thật đau đớn.

Trước khi mất đi ý thức, tôi đã thề với lòng mình: nếu có cơ hội sống lại lần nữa…

Tôi nhất định sẽ tôn trọng vận mệnh của người khác, và sẽ không bao giờ can thiệp vào cuộc đời của Lâm Tri Tình nữa.

Bỗng một giọng nói vang lên: “Chắc chắn chứ?”

Tôi kiên quyết trả lời: “Phải.”

Không ngờ tôi thật sự quay trở về ngày hôm đó – ngày mà Lục Vân Thâm gửi tin nhắn.

Nội dung tin nhắn hiện rõ trước mắt tôi.

Lần này, tôi vờ như không nhìn thấy, đặt điện thoại của chị xuống một bên.

Tôi cũng dừng luôn việc gói kẹo cưới.

Vì tôi biết, việc đó sắp chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Lâm Tri Tình bước ra từ nhà vệ sinh, mở điện thoại.

Rồi khựng lại.

Chị mở to mắt nhìn chằm chằm vào màn hình.

Tôi nhận ra rõ ràng sự phấn khích và vui sướng bị che giấu bên dưới nét mặt giả vờ bối rối ấy.

Tôi không muốn can dự vào sự lựa chọn cuộc đời của chị nữa, đang định rời đi thì chị lại lên tiếng:

“Giác Hạ, chị hỏi em một câu được không?”

Tôi còn chưa kịp trả lời, chị đã nói tiếp:

“Nếu trước khi kết hôn, em được một người cực kỳ ưu tú – kiểu người mà chỉ thấy trên báo chí – theo đuổi, em sẽ chọn thế nào? Người đó hơn vị hôn phu của em cả vạn lần, em sẽ có cơ hội vượt giai tầng, đổi đời.”

Tôi nhìn chị.

Khi chị đặt ra câu hỏi đó, thật ra trong lòng đã có đáp án.

Nếu không, chị đã chẳng thèm quan tâm tin nhắn kia, quay lại tiếp tục gói kẹo cưới, chuẩn bị cho lễ thành hôn của mình.

Kiếp trước, tôi đúng là vì nhiều chuyện mà trở thành kẻ tội đồ trong mắt chị.

Cuối cùng còn phải dùng mạng sống để trả giá.

Vì chúng tôi lớn lên cùng nhau, chị là chị gái ruột của tôi.

Tôi từng sợ chị bị mê hoặc bởi dục vọng và lợi ích, mà đưa ra một quyết định sai lầm.

Dù gì thì thiệp cưới cũng đã phát đi, hai bên gia đình, họ hàng đều gặp mặt, mọi người đều đang chờ ngày chị và bạn trai kết tóc se duyên.

Cho nên lúc đó, tôi thật sự không làm được chuyện ngó lơ trước tin nhắn đó.

Tôi sợ, lỡ đâu đó chỉ là một canh bạc, hoặc một trò đùa của đám nhà giàu.

Tệ hơn nữa, biết đâu là một trò chơi ác ý.

Chỉ vì vậy mà hai gia đình bình thường lại tan vỡ, khiến chị trở thành kẻ hám tiền, ích kỷ trong mắt người đời.

Vì thế, chị mới luôn hận tôi.

Tôi hiểu, tôi cũng có lỗi.

Tôi chấp nhận.

Giờ đây, sự hào hứng không giấu nổi trong ánh mắt chị đã nói lên tất cả.

Chị và tôi – từ suy nghĩ, quan niệm sống, đến cách nhìn nhận giá trị cuộc đời – đã khác xa nhau rồi.

Tôi nghĩ, từ nhỏ chị đã là hoa khôi, sống giữa bao người tán tụng, nâng niu.

Chính điều đó khiến chị luôn đặt kỳ vọng cao hơn vào chính mình.

Hoa khôi trường, lẽ ra phải xứng đôi với hoàng tử.

Hoặc nói đúng hơn, theo đúng mô típ trong tiểu thuyết, thì một nhân vật như hoa khôi nên ở bên thái tử gia của giới kinh thành mới đúng.

Chứ không phải cùng một người bình thường, rồi dẫn đến một kết cục bình lặng và tầm thường.

Similar Posts

  • Quy Tắc Gia Đình: Ai Mạnh Người Đó Đúng

    Bố mẹ tuân theo nguyên tắc giáo dục “chỉ giải quyết vụ việc, không phán đúng sai”.

    Bất kể tôi và em gái đánh nhau, cãi nhau thế nào, họ tuyệt đối không can thiệp.

    “Cha mẹ không thể làm thẩm phán để phân xử ai đúng ai sai cho các con, các con chắc chắn sẽ cảm thấy không công bằng.”

    “Cho nên giữa hai chị em, có bản lĩnh thì giành lấy của đối phương, không có bản lĩnh thì tự ngoan ngoãn một chút.”

    “Đừng có đến mách lẻo, ai mách lẻo tôi sẽ đánh người đó!”

    Thế nhưng, tôi mãi mãi không đánh lại được đứa em gái hung hãn.

    Đồ ăn vặt, đồ chơi, váy liền thân, chưa bao giờ đến được tay tôi, tôi còn bị nó đánh cho một trận!

    Vì không muốn bị đánh nữa, tôi không dám tranh giành hay cãi vã với nó nữa!

    Cho đến khi con mèo nhỏ của tôi bị ốm, tôi lấy ống heo tiết kiệm của mình ra muốn cứu nó.

    Nhưng lại phát hiện ống heo trống rỗng!

    Em gái cười nói:

    “Tiền trong đó sớm đã bị tôi tiêu hết rồi.”

    “Con súc sinh nhỏ đó cứ chờ chết đi!”

    Tôi tức giận xông lên đánh nó, nhưng lại bị nó đánh ngược lại một trận.

    Tôi mất lý trí, vừa khóc vừa đi tìm mẹ mách.

    Nhưng mẹ tôi vẫn câu nói đó:

    “Chuyện giữa hai chị em các con, mẹ không xen vào!”

  • Sau Khi Anh Biết Sự Thật

    VĂN ÁN

    Năm thứ ba bị bắt vào khu viên, tôi mang thai đứa con của tên cầm đầu bị yếu tinh.

    Sau khi hung hăng đập mạnh vào bụng mình 999 lần, cuối cùng tôi cũng đổi được một cơ hội đến bệnh viện kiểm tra.

    Tôi tìm mọi cách, báo tên của mình và của bạn thân cho người liên lạc.

    Ngày hôm sau, một đội lính đánh thuê cầm súng hung dữ xông vào lật tung nơi này, tên cầm đầu bị chặt thành tám khúc đem cho chó ăn.

    Vị hôn phu của tôi, Cố Đình Chu, bước đến trong ánh ngược sáng, tôi rưng rưng nước mắt chạy về phía anh.

    Nhưng anh lại đỏ mắt ôm chặt bạn thân tôi vào lòng:

    “Không sao là tốt rồi… em không sao là tốt rồi.”

    Hai người ôm nhau thật chặt, còn tôi đứng bên cạnh, không biết phải làm gì, giống như một trò hề.

    Tôi cẩn thận gọi anh: “Đình Chu…”

    Anh lại giẫm mạnh một cú lên trái tim tôi:

    “Ai cho phép cô gọi tên tôi! Cô cũng xứng sao? May mà Mộng Mộng không sao, nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, tôi sẽ bắt cô chôn cùng!”

    Tôi đứng sững tại chỗ.

  • Ba Của Con Tôi Là Học Bá

    Sau khi “chà đạp” học bá xong, tôi bỏ trốn.

    Bốn năm sau, vào một buổi tối, tôi không kìm được mà chủ động gõ cửa phòng anh.

    Đôi mắt anh hoe đỏ, nhìn tôi chăm chú: “Lê Dạng, cuối cùng em cũng chịu xuất hiện rồi à?”

    Tôi nuốt khan một cái, nhanh tay kéo đứa nhỏ đang hóng chuyện bên cạnh lại.

    “Giúp tôi một việc được không, bài tập mẫu giáo giờ thật sự quá khó.”

    Nói xong, tôi nhanh nhẹn đẩy thằng nhỏ vào lòng anh. Cái gen học bá của ba nó, nó chẳng thừa hưởng được tí nào.

  • Lặng Lẽ Thương Đau

    Vợ của đoàn trưởng Cố ăn trộm bánh ngọt ở cửa hàng thực phẩm phụ, bị quần chúng phẫn nộ bắt quả tang.

    Khi Cố Thời Cảnh nhận được điện thoại từ đồn công an, anh ta lạnh lùng công chính:

    “Đây không phải lần đầu cô ta trộm cắp.”

    “Các anh nên xử lý thế nào thì cứ xử lý thế đó, tiện thể sửa cái thói tay chân không sạch sẽ của cô ta luôn.”

    Nhân viên điều tra khinh bỉ liếc tôi một cái, miệng lẩm bẩm:

    “Làm ra chuyện mất mặt như vậy, đúng là làm xấu mặt đoàn trưởng Cố.”

    Trong lòng tôi chua xót.

    Bọn họ không biết, tôi đã đói ba ngày, thật sự không chịu nổi nữa, nên mới trốn khỏi nhà họ Cố, giờ ngay cả đi còn không vững.

    Đầu dây bên kia truyền đến giọng nũng nịu của Tô Vi:

    “Anh Cảnh, gan ngỗng anh mua cho Mi Mi nó ăn ngán rồi.”

    Cố Thời Cảnh khẽ thở dốc, dịu dàng nói:

    “Chỉ cần em không chán anh là được.”

    Khi trong điện thoại truyền đến tiếng tút tút ngắt máy, nhân viên điều tra nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp.

    Bảy ngày sau, tôi được ra khỏi trại tạm giam.

    Anh cả giọng điệu trách cứ, nhưng đáy mắt lại đầy đau lòng:

    “Thiên kim của quân trưởng đường đường chính chính bị chính chồng mình đẩy vào trại tạm giam, vẫn chưa chết tâm sao?”

    Tôi nhìn ra ngoài cửa trại tạm giam, không một bóng người.

    Tự giễu cười một tiếng:

    “Chết tâm rồi!”

  • LAN TỪ HỮU NGỌC

    Lúc đang bái đường thành thân, phu quân bỗng nhiên vén khăn voan đỏ của ta.

    Hắn ép ta ký giấy nhận thiếp trước mặt toàn bộ tân khách.

    Hắn muốn cho Bạch nguyệt quang của mình một danh phận.

    Nhưng khi đính hôn, hắn từng hứa tuyệt đối sẽ không nạp thiếp.

    Mọi người đều hứng thú chờ xem ta bẽ mặt.

    Nhưng ta lại cắn răng chỉ vào nam tử tuấn nhã đang đứng giữa đám đông.

    “Lục Vân làm trái hôn ước mà ép buộc ta nạp thiếp cho hắn, đúng là kẻ tiểu nhân.”

    “Ta không muốn gả cho kẻ như thế.”

    “Công tử có nguyện ý cùng ta bái đường không?”

    Sắc mặt Lục Vân lập tức tái nhợt.

    Nam tử kia khẽ nhếch khóe môi, bước lên phía trước rồi chậm rãi đáp: “Được. Ta thành thân với nàng.”

  • Chuyến Bay Cuối Cùng

    Máy bay bán vé vượt quá số ghế, tiếp viên hàng không hỏi tôi có thể đổi sang chuyến sau không?

    Cô ấy nói sẽ bồi thường cho tôi một nửa giá vé, tôi liền vui vẻ đồng ý.

    Nhưng khi chuyến tiếp theo đến, lại vẫn quá tải.

    Tôi lại được nhận thêm một khoản bồi thường nữa, trong lòng thầm nghĩ đây đúng là một cơ hội kiếm tiền tuyệt vời.

    Cho đến khi màn hình lớn bắt đầu hiện lên hàng loạt thay đổi chuyến bay.

    Tin tức ngập tràn trên mạng: một nhà máy hóa chất gần sân bay phát nổ, cả sân bay đang dần bị khí độc bao vây.

    Tôi bắt đầu nhận ra — mình đã bị đẩy vào một cái bẫy của giới tư bản.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *