Sên Ký Sinh

Sên Ký Sinh

Trước kỳ thi đại học, ba tôi đón bà nội từ quê lên nhà.

Bà nội sống ở nông thôn gần như cả đời, mặc quần áo cũ kỹ bẩn thỉu, lưng thì còng xuống, mặt mũi lem nhem, người lại bốc lên mùi cao dán hôi nồng khó ngửi.

Nhưng điều khiến tôi khó chịu nhất là — trên người bà lại dính đầy sên.

1

Từ nhỏ tôi đã sợ sên. Chúng trơn nhầy, lúc nhúc bò trên tóc và áo quần của bà nội, khiến tôi muốn nôn tại chỗ.

Bà nội đặt hành lý xuống, nhe răng cười với tôi rồi dang tay gọi lớn:

“Nguyễn Tĩnh Tĩnh, cháu gái ngoan của bà, bà nhớ cháu chết đi được, lại đây để bà ôm một cái nào!”

Tôi lập tức rùng mình, hét toáng lên:

“Đừng đụng vào con!”

Rồi vội vàng tránh sang một bên.

Bà nội sững người, sắc mặt lập tức sa sầm lại.

Mẹ tôi kéo tôi ra sau lưng, cố gượng cười với bà:

“Mẹ à, mẹ đừng giận. Con bé Tĩnh Tĩnh từ nhỏ đã không gặp mẹ, nó thấy lạ nên mới vậy thôi.”

Nói rồi, mẹ hích nhẹ ba tôi một cái.

Ba tôi – Trương Thuận – ngẩn ra một chút, rồi cũng vội vàng cười xòa:

“Đúng rồi, Tĩnh Tĩnh nhà mình từ nhỏ đã nhút nhát, mẹ đừng chấp nó làm gì.

Con đi đun nước nóng, mẹ tắm cho thoải mái nhé.”

Nói xong, ba định đi vào nhà tắm bật máy nước nóng.

Bà nội lại thở dài một tiếng:

“Tôi biết mà… mấy người chê tôi dơ.”

Ba tôi cuống quýt xua tay:

“Mẹ, mẹ nói gì kỳ vậy? Ai mà chê mẹ chứ?”

Bà không trả lời, gọi tên cúng cơm của ba tôi, rồi vừa tự lẩm bẩm vừa rưng rưng nước mắt:

“Thuận con à, hồi nhỏ con nghịch lắm, cứ ba bữa nửa tháng là gây chuyện cho mẹ.

Con còn nhớ không? Năm con năm tuổi, chẳng biết bắt được con sên to đùng ở đâu, mang về khoe mẹ, còn bắt mẹ khen nữa.

Ai ngờ con sên đó lại chui tọt vào mũi con, con đau quá khóc rống lên.

Mẹ xót con lắm, mà làm cách nào cũng không kéo ra được, đành phải lấy miệng hút.

Không ngờ đang hút thì con sên đó lại chui thẳng vào cổ họng mẹ.

Từ đó trở đi, người mẹ bắt đầu mọc sên, đi bao nhiêu thầy thuốc ở làng cũng không chữa được.

Chắc bao nhiêu năm rồi, con cũng quên hết rồi.”

Bà vừa nói vừa lau nước mắt.

Ba cúi đầu xuống, nói nhỏ:

“Mẹ, con vẫn nhớ mà.

Từ nay đây sẽ là nhà của mẹ, mình sẽ không về quê nữa.”

Bà không nói gì thêm, chỉ xách túi đi vào phòng rồi đóng cửa lại.

Mẹ thấy mắt ba đỏ hoe, liền nhíu mày trách:

“Trương Thuận, anh điên rồi sao?

Chẳng phải đã nói là chỉ ở một tháng thôi à? Giờ còn định để bà ở hẳn đây luôn à?”

Ba tôi quay sang trách mẹ:

“Lâm Linh Tử, em sao lại nói vậy?

Ba anh mất sớm, là mẹ một tay nuôi anh khôn lớn. Giờ sống khá hơn rồi, sao anh có thể bỏ rơi bà được?”

Mẹ tôi trợn mắt, tức đến không biết nói gì.

Ba lại quay sang mắng tôi:

“Còn con nữa, Nguyễn Tĩnh Tĩnh, chẳng biết lễ phép gì cả!

Đó là bà nội của con đấy. Hồi nhỏ bà thương con lắm, Tết nào cũng mua đồ mới cho.

Sao con lại có thể chê bà bẩn?”

Tôi không nói gì, rúc sau lưng mẹ, mắt dán chặt vào nền gạch nơi bà vừa đứng.

Trên đó còn in lại hai dấu chân ướt sũng nhớp nháp, và một con sên đang chầm chậm bò qua.

Toàn thân tôi nổi da gà.

2

Từ khi bà nội chuyển đến, trong nhà lúc nào cũng có một mùi lạ.

Cái mùi ấy không rõ ràng là gì, nhưng cứ lờ lợ như cá thu thối bị ủ lâu ngày.

Mẹ tôi đã thay mấy loại xịt khử mùi, mà vẫn chẳng ăn thua gì.

Cay nghiệt thay, bà nội lại rất thích vào bếp. Mỗi lần mẹ không để ý là bà lại lén lút chui vào nấu nướng.

Bà nói ba tôi thích nhất là đồ ăn bà nấu, chẳng ai làm ngon bằng bà.

Tôi nhìn đĩa đậu xào nhớp nháp trên bàn, bụng dạ bắt đầu cồn cào.

Ba tôi chắc là quen ăn từ nhỏ nên chẳng thấy có gì bất thường.

Ông ăn một miếng đậu, rồi múc thêm canh cà chua.

Nhưng tôi rõ ràng nhìn thấy — trong bát canh đó đang nổi lềnh bềnh hai con sên chết!

Bà nội nhìn tôi cười toe toét:

“Nguyễn Tĩnh Tĩnh, ngồi ngẩn ra đó làm gì, mau ăn đi chứ!”

Vừa dứt lời, một con sên từ trong tóc bà chui ra bò xuống.

Tôi không chịu nổi nữa, chạy ào vào nhà vệ sinh nôn khan dữ dội.

Khó khăn lắm mới chịu đựng xong bữa tối, bà nội xuống dưới đi dạo, còn ba mẹ thì bắt đầu cãi nhau trong phòng.

“Trương Thuận, anh có thể đừng để mẹ anh nấu cơm nữa được không? Anh không thấy ghê à?”

Ba tôi nhíu mày:

“Mẹ ở quê nửa đời người, sao mà cẩn thận như dân thành phố được?

Hơn nữa, mẹ cũng chỉ muốn giúp em bớt vất vả thôi.”

Mẹ tôi tức điên:

“Đây là thành phố, không phải nông thôn!

Không biết giữ gìn vệ sinh à?

Từ lúc bà ấy tới, con bé Tĩnh Tĩnh còn chẳng ăn nổi bữa cơm nào. Sắp thi đại học rồi, thế này thì thi cử kiểu gì?”

Similar Posts

  • Mỡ Lợn Và Sự Lo Lắng Kì Lạ

    Thời những năm tám mươi, vật tư khan hiếm, đột nhiên chú Vương hàng xóm cho tôi một bát mỡ lợn.

    Khi đó mỡ lợn là thứ báu vật, tôi vui đến mức không chịu nổi.

    Về đến nhà liền bảo ba nếm thử, ông vừa cắn một miếng, đôi đũa liền rơi đánh cạch xuống đất.

    Ông kéo tôi chạy ra ngoài, vừa chạy vừa gào: “Nhanh! Đi đồn công an!”

    Sau đó tôi mới biết, đó căn bản không phải mỡ lợn.

    Đó là……

    ……

  • Công Bằng Giả Tạ O

    Tết Trung Thu, tôi đưa cho ba mẹ mỗi người một phong bì 2000.

    Thế nhưng mẹ lại cầm phong bì, ngập ngừng mãi.

    Tôi hỏi:

    “Có chuyện gì thì mẹ nói thẳng đi.”

    Mẹ thấy tôi hỏi, cuối cùng cũng mở miệng:

    “Mẹ thấy con dạo này được thăng chức rồi, chắc lương cũng tăng nhiều. Em con từ lễ Đoan Ngọ tháng trước đã bắt đầu lì xì 8000 rồi, của con cũng nên tăng lên một chút, không thì người ta biết lại nói mẹ làm mẹ mà không công bằng.”

    Một người 8000, hai người là 16 ngàn, con số đâu có nhỏ, nên tôi liền gọi cho chồng để bàn bạc.

    Không ngờ câu trả lời của Thường Viễn lại khiến tôi sững sờ.

    Anh nói:

    “Mẹ thích công bằng phải không? Vậy em giúp anh hỏi thử xem, chẳng phải sắp tới nhà mình được chia tiền ruộng à? Ba mẹ định chia cho vợ chồng mình bao nhiêu?”

  • Giấc Mộng Phai Nhạt

    Thang máy đột nhiên gặp sự cố, rơi xuống với tốc độ cực nhanh.

    Tôi vừa cố giữ thăng bằng, vừa chú ý đến người phụ nữ đang mang bầu bên cạnh, liền đỡ cô ta một tay.

    Sau khi thang máy dừng lại, tôi bị ai đó đẩy mạnh một cái.

    Người đẩy tôi chính là cô gái trẻ xinh đẹp mà tôi vừa mới tốt bụng đỡ một tay khi nãy.

    Cô gái đó đang mang thai bảy tám tháng, vẻ mặt hống hách: “Tránh xa tôi ra, đừng giành oxy của con tôi, nếu con tôi có chuyện gì, tôi sẽ khiến cô không sống yên đâu đấy.”

    Quay đầu khóc lóc gọi điện mách: “Chồng ơi, thang máy công ty các anh bị hỏng rồi, mau đến cứu em và con đi.”

    Ai ngờ nửa tiếng sau, người xuất hiện lại chính là ông chồng yêu tôi tha thiết, nói trưa nay bận không thể ăn cơm cùng tôi – Kỷ Hàn Thanh.

  • Hành Trình Không Phanh

    Vào dịp Tết Thanh Minh, tôi lái chiếc xe mới mua về quê.

    Trên đường cao tốc, tôi bật chế độ ga tự động, nhưng nhanh chóng phát hiện ra… phanh không ăn!

    Dù tôi có đạp phanh thế nào, tốc độ vẫn giữ nguyên ở 100km/h.

    Phía trước, bên phải là một chiếc xe tải lớn.

    Còn bên trái, là một chiếc ô tô con màu trắng đang bò như rùa ở làn vượt, đi song song với xe tải.

    Vợ tôi ngồi phía sau đang đút đồ ăn vặt cho con, thấy sắp đâm vào rồi liền hỏi tôi sao còn chưa giảm tốc.

    Tôi quay đầu lại nhìn cô ấy.

    Nhìn vào mắt cô ấy qua gương chiếu hậu, tôi cay đắng nói:

    “Em thắt dây an toàn vào, bám chắc vào. Còn nữa… anh yêu em.”

    Tôi điên cuồng bóp còi, vợ tôi cũng đã hiểu chuyện gì sắp xảy ra.

  • 50 Tệ – 10 Món 1 Canh – Một Mối Tình Đổ Vỡ

    Bạn trai tôi sắp được thăng chức, đặc biệt mời lãnh đạo và đồng nghiệp đến nhà ăn cơm. Nhưng anh ta chỉ đưa tôi 50 tệ — tức khoảng 170 nghìn đồng, rồi tỉnh bơ dặn dò:

    “Em cũng biết mà, anh phải tiết kiệm tiền để mua nhà cưới em. Mình phải biết lo cho tương lai chứ! Anh tin em giỏi lắm, chỉ 50 tệ mà nấu ra một bữa 10 món 1 canh, chắc không thành vấn đề đâu nhỉ?”

    Vì muốn anh được thăng chức suôn sẻ, tôi không nói gì, âm thầm tự bỏ tiền túi ra, lên thực đơn đàng hoàng từng món một.

    Thế nhưng, khi tôi cầm bản kế hoạch món ăn đến để bàn bạc với anh, vừa đến cửa phòng thì nghe rõ giọng anh cười toe toét với cô bạn thanh mai:

    “Cô ta ngốc lắm, ngày mai kiểu gì cũng nấu cho anh bữa ra trò thôi. Số tiền cô ta tiết kiệm giùm anh, đủ để anh mua lọ nước hoa tặng em rồi đấy!”

    Tôi đứng yên ngoài cửa, không bước vào.

    Hôm sau, tôi vẫn chuẩn bị một bàn ăn đúng nghĩa “đầy đủ sắc – hương – vị” với mười món một canh, bày biện đẹp đẽ chẳng khác gì nhà hàng cao cấp.

    Khi anh ta về tới nhà, nhìn thấy bàn ăn thịnh soạn đó, anh đơ người rồi quỳ sụp xuống, nước mắt trực trào.

    Chắc là không ngờ, “con ngốc” anh lợi dụng suốt bấy lâu… lại đủ tỉnh táo để bày ra mâm cuối tiễn biệt anh hoành tráng đến vậy.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *