Sổ Chi Tiêu Ly Hôn

Sổ Chi Tiêu Ly Hôn

Chồng tôi kiên quyết giữ nguyên tắc AA, thậm chí còn quy định tôi không được dùng tiền của anh để mời bố mẹ mình ăn cơm.

Thế nhưng, khi bố mẹ chồng không báo trước mà đột ngột tới nhà, tôi đang đứng trong bếp thái rau.

Tôi không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt nói với chồng ở cửa:

“Bố mẹ anh đến rồi, anh tự đi tiếp đi.”

Anh lập tức sững người, nhìn bố mẹ đang xách theo đủ thứ đồ đứng ở cửa, sắc mặt trắng bệch.

Nụ cười của bố mẹ chồng đông cứng trên gương mặt, không khí chỉ còn lại sự lúng túng nghẹt thở.

Anh không ngờ tôi lại có thể thực hiện triệt để nguyên tắc AA đến mức ấy.

01

Trong đầu tôi thoáng hiện lên một cảnh tượng.

Chỉ mới tuần trước thôi, vì tôi lỡ mở trước một gói giấy ăn trong lốc mười hai gói mà chưa kịp chuyển tiền cho anh, Lý Minh đã đứng giữa phòng khách tranh cãi với tôi suốt nửa tiếng.

Anh không phải tranh cãi vì tiền, mà nói là vì “nguyên tắc”.

Anh nói:

“Thanh Nhã, chúng ta đã thỏa thuận rồi, đồ dùng lớn thì mua chung, chi phí chia đôi. Khi chưa quyết toán thì vật phẩm thuộc sở hữu chung, không bên nào được tự ý xử lý.”

Lúc ấy, nhìn gương mặt đầy vẻ chính nghĩa vì “bảo vệ nguyên tắc” của anh, tôi chỉ thấy một cơn lạnh buốt dâng lên từ lòng bàn chân, đông cứng cả trái tim.

Một gói giấy ăn, ba đồng rưỡi.

“Nguyên tắc.”

Đó chính là “kinh thánh” trong ba năm hôn nhân của tôi và anh.

Hiện tại, tôi đang cầm dao băm thịt trong bếp, động tác đều đều, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu đôi mắt cũng lạnh như băng của tôi.

Thịt băm lẫn hành gừng nát nhừ, nước bắn tung tóe, dính nhầy nhụa trên dao và tay tôi.

Cảm giác ấy chẳng khác nào nỗi uất ức bị kìm nén lâu ngày, dơ bẩn, đặc quánh, không nơi thoát ra.

“Thanh Nhã, bố mẹ anh đến rồi!”

Tiếng Lý Minh vang lên ở cửa, xen lẫn chút phấn khích cố che giấu.

Tiếng túi nilon sột soạt vang lên cùng với giọng nói quen thuộc, oang oang của bà Vương Huệ – mẹ chồng tôi:

“Ôi dào, Minh à, sao không báo trước một tiếng, bố mẹ tự qua luôn! Thanh Nhã đang nấu cơm à? Thơm quá trời!”

Thơm?

Tôi cười lạnh trong lòng.

Mỗi cọng hành, mỗi lát gừng trên bàn đều là tôi bỏ tiền ra mua.

Theo nguyên tắc AA của chúng tôi, bữa cơm này vốn dĩ không có phần của họ.

Tôi vẫn tiếp tục băm thịt, tiếng dao gõ “cộc cộc” xuống thớt, trầm đục và kiên quyết, như tiếng trống dồn báo hiệu cơn bão sắp ập đến.

“Bố mẹ anh đến rồi, anh tự đi tiếp đi.”

Tôi cuối cùng cũng lên tiếng, giọng phẳng lặng, như thể đang nói một điều hiển nhiên.

Tiếng dao ngừng lại.

Bên ngoài tức thì im lặng như tờ.

Tôi cảm nhận được hơi thở của Lý Minh cũng khựng lại.

Anh đứng đờ ở cửa, như pho tượng bị gió táp cho nứt nẻ.

Tôi thậm chí hình dung ra được vẻ mặt anh lúc này: kinh ngạc, hoang mang, xen lẫn chút bối rối khi lớp mặt nạ bị bóc trần.

Bố mẹ chồng thì lúng túng xách túi quà, trái cây, sữa… những thứ tượng trưng cho tình thân và sự ấm áp, giờ bỗng chốc thành gánh nặng khó xử.

Nụ cười chờ mong trên mặt họ, giờ chắc hẳn đã cứng đờ như mặt nạ thạch cao rẻ tiền.

“Thanh Nhã, em… em vừa nói gì?”

Giọng anh khàn khàn, đầy khó tin.

Cuối cùng, bà Vương Huệ phá tan sự im lặng ngột ngạt:

“Thanh Nhã, con làm sao thế? Bố mẹ đến tận đây, con chẳng thèm quay đầu chào lấy một tiếng?”

Tôi đặt dao xuống, lau tay vào tạp dề, từ từ quay lại.

Ánh mắt tôi không hề nhìn bà, mà dán thẳng vào gương mặt đang tái mét rồi đỏ gay của Lý Minh.

Giọng tôi bình thản, từng chữ như mũi kim bọc băng, đâm thẳng vào dây thần kinh yếu ớt nhất của anh:

“Lý Minh, sổ chi tiêu trong nhà, anh rõ nhất. Toàn bộ chi phí, kể cả điện nước, chúng ta đều chia đôi. Bố mẹ anh đến, thuộc về ‘khách riêng’ của anh. Theo đúng quy tắc, mọi chi phí tiếp đón, ăn ở, đều do anh tự chịu.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, dằn từng chữ:

“Em chỉ làm đúng theo thỏa thuận.”

Hai chữ “thỏa thuận” rơi xuống, như hai cái tát vang dội vào mặt chồng và mẹ chồng tôi.

Mặt anh lập tức từ tái xanh chuyển sang trắng bệch, rồi đỏ bầm, cuối cùng tím bầm nhục nhã.

Môi mấp máy, nhưng chẳng thốt nổi câu nào.

Còn mẹ chồng thì sắc mặt sa sầm, ánh mắt vốn dĩ hồ hởi giờ chỉ còn lại kinh ngạc và giận dữ bị xúc phạm.

Trong lòng tôi nhói lên, nhớ lại nửa năm trước, khi bố mẹ tôi lần đầu đến thăm nhà mới.

Họ mang theo đặc sản quê, đứng ở cửa đầy vui mừng và chúc phúc.

Thế nhưng, chính Lý Minh đã dùng “bộ luật AA” này chặn họ ngoài cửa.

Ngay trước mặt bố mẹ tôi, anh nửa đùa nửa thật nói:

“Thanh Nhã, bố mẹ em đến thì em phải tiếp đãi cho tử tế nhé. Bữa này anh không tính AA với em đâu, coi như em mời khách đấy.”

Similar Posts

  • Tái ngộ bạn trai cũ

    Năm năm sau, tôi bất ngờ gặp lại bạn trai cũ – kẻ từng là “đại ca học đường”.

    Anh bước xuống từ chiếc xe của một quý bà sang trọng, dáng vẻ vẫn ngông nghênh, tuấn tú như xưa.

    Còn tôi thì đang dắt tay con trai, bàn tay khẽ run lên.

    Tôi nghiêm giọng dặn dò con:

    “Không chịu học hành cho giỏi thì sau này chỉ có thể làm cái nghề đó thôi.”

    Bạn trai cũ lặng thinh: “…”

  • Màn Kịch Ngày Cưới

    Tết Trung Thu, trên đường đến nhà chồng sắp cưới để bàn chuyện hôn lễ, tôi vô tình lướt thấy một bài đăng trong hội nhóm cùng thành phố:

    “Con dâu tương lai chuẩn bị về ra mắt, làm sao để nắm thóp nó đây?”

    Bên dưới có câu trả lời được thả tim nhiều nhất:

    “Ra chợ mua một cái vòng ngọc phỉ thúy giá tầm một, hai trăm, rồi giả vờ gọi đó là truyền gia bảo. Lúc gặp thì đưa cho nó, chờ khi nó ‘không cẩn thận’ làm rơi vỡ, về sau chẳng phải mặc mình muốn chèn ép thế nào cũng được sao?”

    Vừa bước vào nhà chồng tương lai, bà ấy đã hồ hởi kéo tôi ngồi xuống nói chuyện rất lâu.

    Sau đó, bà tháo từ tay xuống một chiếc vòng cẩm thạch loại đậu xanh, đưa cho tôi:

    “Đây là truyền gia bảo của nhà họ Giang, chỉ truyền lại cho con dâu tương lai.”

    Tôi theo bản năng lùi lại, chiếc vòng rơi xuống đất, vỡ ngay tại chỗ.

  • Cô Vợ Trọng Sinh Ba Lần

    Trước ngày tận thế ba ngày.

    Người chồng trọng sinh vay mượn khắp các nền tảng cho vay, còn thuê người gia cố biệt thự thành cấp bậc pháo đài.

    Anh ta bắt tôi đi ra ngoài tích trữ vật tư, còn mình thì đi tìm tình nhân.

    Hai người họ mua về một đống vũ khí.

    Khi quay lại muốn đuổi tôi và con gái ra khỏi nhà, mới phát hiện tôi đã sớm cho người thay toàn bộ khóa cửa.

    Lúc ấy, anh ta mới bàng hoàng nhận ra — tôi cũng đã trọng sinh.

    Sau đó, lũ xác sống kéo tới.

    Chồng tôi cùng tình nhân dựa vào súng ống để đuổi mẹ con tôi ra ngoài.

    Nhìn tôi sắp bị cắn chết, anh ta cười lạnh:

    “Thẩm Hựu Vi, tao đã trọng sinh hai lần, một phế vật như mày thì đấu được với tao sao? Đi chết đi!”

    Tôi chậm rãi nhếch môi:

    “Vậy sao? Nếu tôi nói… tôi đã trọng sinh ba lần thì thế nào?”

  • Vợ Tiết Kiệm Để Chồng Nuôi Nhân Tình

    “Hai mươi vạn, chuyển cho mẹ anh.”

    Trần Mặc dựa lưng vào sofa, đầu cũng không ngẩng lên.

    Tôi vừa tan làm về, tay vẫn còn xách túi rau.

    “Hai mươi vạn gì cơ?”

    “Mẹ anh muốn sửa nhà.”

    Anh ta lướt điện thoại, “Em chuyển tiền đi.”

    Tôi sững người:

    “Trong thẻ nhà mình tổng cộng chỉ có ba vạn.”

    “Thế thì em tự nghĩ cách.”

    Tôi đứng ở huyền quan, nhìn bộ dạng đương nhiên đó của anh ta.

    Ba năm kết hôn, lương anh 8000, lương tôi 6000.

    Mỗi tháng anh ta đưa 8000 chi tiêu sinh hoạt, tôi lo việc nhà và tiết kiệm.

    Ba năm rồi, tôi thậm chí không nỡ mua cái áo quá 200 đồng.

    “Tôi lấy đâu ra hai mươi vạn?”

    “Đi mượn bố mẹ em đi.”

    Tôi không nói gì, đi vào phòng ngủ cất túi.

    Áo khoác của anh ta để trên lưng ghế, túi áo phồng lên.

    Tôi tiện tay sờ thử, lấy ra một tờ giấy.

    Phiếu lương.

    Lương tháng: 50000 tệ.

    Tôi nhìn chằm chằm con số đó, tay bắt đầu run.

    Ngoài phòng khách, Trần Mặc vẫn đang nói:

    “Chi tiêu trong nhà đủ dùng là được, phần còn lại anh để dành, sau này dưỡng già cho bố mẹ.”

    Tôi cầm phiếu lương, bỗng bật cười.

    Ba năm rồi.

    Tôi tằn tiện tiết kiệm, hóa ra là để anh ta nuôi đàn bà.

  • Thì Thầm Của Đuôi Xà

    VĂN ÁN

    Bạn cùng phòng là cô gái người Miêu, nuôi cổ trùng trong ký túc xá.

    Kiếp trước, bạn cùng phòng của tôi – Miêu Thanh Thanh, nói rằng cô ta là người Miêu ở vùng Miêu Cương.

    Cô ta khăng khăng rằng phải nuôi cổ trùng trong ký túc xá, nếu không thì là phân biệt chủng tộc với thân phận dân tộc thiểu số của cô ta.

    Hai người bạn cùng phòng khác nhìn đám bọ cạp độc trong túi của Miêu Thanh Thanh mà không dám lên tiếng, đùn đẩy trách nhiệm cho tôi vì tôi là lớp trưởng, bảo tôi phải đi khuyên cô ta.

    Tôi đành cứng đầu mà đi khuyên, ai ngờ cô ta lại nói tôi không có lòng yêu thương, đến cả một con vật nhỏ cũng không chịu được.

    Bất đắc dĩ, tôi phải tìm cố vấn, cố vấn ra lệnh cho cô ta phải thả bọ cạp đi.

    Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt độc địa, miệng lẩm bẩm gì đó:

    “Đợi khi cổ trùng của tao thành, tao sẽ lấy mày làm tế phẩm.”

    Đọc full tại page sâu nhỏ đáng yêu

    Tôi không coi là thật, nhưng kể từ hôm đó, tôi bắt đầu thường xuyên gặp ác mộng, da thịt toàn thân bắt đầu mục rữa một cách khó hiểu, buộc tôi phải nghỉ học.

    Đáng sợ hơn là một đêm nọ, một bầy bọ cạp bò vào nhà tôi, đốt chết cả ba người nhà.

    Khi mở mắt ra, tôi đã quay về ngày Miêu Thanh Thanh lần đầu mang cổ trùng đến ký túc xá.

    Tôi nhìn đám “bé cưng” trong túi của cô ta, bấm số gọi cho bà ngoại:

    “Bà ơi, con nghĩ thông rồi, con đồng ý kế thừa cổ xà của bà.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *