Sóng Gió Năm Nhất

Sóng Gió Năm Nhất

Năm nhất đại học, vừa nhập học đã phải quân sự, trời thì nóng gần 40 độ.

Tôi đề nghị bật điều hoà, ba bạn cùng phòng diện hộ nghèo lại nói không có tiền.

Bất đắc dĩ, tôi tự bỏ ra hai trăm tệ để nạp tiền điện.

Ai ngờ hôm sau vừa về phòng, chị phòng trưởng đã bảo: “Hết điện rồi.”

Tôi vừa nghi ngờ vừa hỏi lại.

Chị ấy khoanh tay, giọng mỉa mai:

“Tôi nói hết điện là hết điện. Muốn bật điều hoà thì 50 tệ một tiếng, một ngày bật 8 tiếng là 1 vạn 2 một tháng, chuyển khoản ngay đi.”

Hai người còn lại cũng phụ hoạ:

“Bọn tôi chẳng cần điều hoà. Nếu muốn bật thì phải bỏ thêm tiền, coi như tiền bồi thường vì bọn tôi cũng phải chịu lạnh chung!”

“Đã có điều kiện thì bỏ thêm chút cũng có sao đâu.”

Thấy không ép được tôi, cả ba hừ lạnh:

“Bọn tôi không thấy nóng. Không đóng tiền thì cứ chịu nóng vậy.”

Chắc các bạn ấy không biết, 40 độ nóng là có thể sốc nhiệt chết người đấy!

1

Lễ khai giảng vừa xong, tôi nóng đến mức chẳng buồn ăn, chỉ muốn về phòng ngay.

Vừa vào phòng tôi bật điều hoà luôn, rồi đi tắm.

Tưởng rằng tắm xong ra sẽ được mát một chút.

Nhưng khi bước ra, chẳng thấy khí lạnh đâu, ngược lại là một luồng hơi nóng hầm hập ập vào mặt.

Kèm theo đó là tiếng trách móc của Lý Thúy Hồng – chị phòng trưởng:

“Điều hoà là em tự mở đúng không? Ai cho em tự tiện mở mà không hỏi ý kiến? Có biết điều hoà tốn tiền lắm không? Còn mở 18 độ nữa chứ! Tiền đối với em chắc là giấy vụn hả?”

Tôi sững người. Ngoài trời 40 độ, không bật điều hoà thì khác gì muốn chết nóng?

Tôi nhịn không được cãi lại:

“Bên ngoài 40 độ, không bật điều hoà dễ bị ốm lắm. Nếu thật sự xảy ra chuyện gì thì chẳng phải còn rắc rối hơn sao?”

Lý Thúy Hồng nghe vậy trợn mắt:

“Nếu nói thế thì ngày xưa không có điều hoà chẳng phải ai cũng chết hết rồi? Nhà tôi còn chẳng có điều hoà, vẫn sống khoẻ đó thôi. Lý Đình với Trần Nam có thấy nóng đâu, chỉ có em kêu ca. Tôi thấy em đúng là làm màu.”

Tôi cạn lời. Quê chị ấy ở trên núi, lấy gì so với thành phố công nghiệp nóng hầm hập?

Nhưng nói gì thì nói, đây là ba chống một.

Tôi nhẹ giọng hỏi ý kiến hai người kia.

Lý Đình nói:

“Không có tiền, thôi khỏi bật.”

Nghe vậy tôi liền nói:

“Tớ hỏi rồi, tiền điện điều hoà tính ra mỗi người tám tiếng chỉ mất một tệ thôi mà.”

Lời này vừa dứt, Trần Nam lập tức gắt lên:

“Chưa nghe câu ‘tâm tĩnh tự nhiên mát’ à? Bớt nói đi cho khoẻ!”

Cô ấy còn lẩm bẩm thêm một câu:

“Có giỏi thì tự bỏ tiền ra mà xài, đừng lấy đạo đức ra ép người khác.”

Phòng ký túc nhỏ xíu, tôi nghe rõ từng chữ.

Rõ ràng quần áo cả ba đã ướt nhẹp, tóc dính bết mồ hôi, nhưng vẫn cứng miệng nói không nóng.

Lý Thúy Hồng đứng bên cười khẩy:

“Thôi, thiểu số phục tùng đa số. Lần này em hết cãi nhé?”

Xong chị ấy còn liếc tôi, nhỏ giọng:

“Không có số làm công chúa mà lại mắc bệnh công chúa.”

Trời quá nóng, tôi thật sự không còn sức đôi co.

Thật ra nói cho cùng cũng chỉ vì tiền.

Tôi biết ngay từ đầu ba người này là diện hộ nghèo, chi tiêu eo hẹp.

Nhưng không ngờ thời tiết 40 độ mà còn nhịn điều hoà.

Nghĩ đi nghĩ lại, tôi nói để tôi trả tiền điều hoà.

Lần này họ không ý kiến, chỉ nhấn mạnh:

“Đây là em tự nguyện nha, bọn chị không ép đâu.”

Mấy câu này hai ngày nay tôi nghe đến chai cả tai.

Đồ dùng trong phòng như mắc áo, chổi, cây lau, gương toàn bộ đều do tôi mua.

Lúc mua thì bảo không cần, nhưng mua xong thì dùng như ai.

Tôi chỉ biết thở dài, coi như mình làm việc thiện.

Ai ngờ sự nhường nhịn của tôi lại khiến họ được nước lấn tới.

Hôm sau huấn luyện xong, tôi mệt rã rời chỉ muốn bật điều hoà ngay.

Nhưng chưa kịp mở, Lý Thúy Hồng đã giật lấy điều khiển.

Tôi nhíu mày:

“Làm gì vậy? Tiền cũng là do tôi bỏ ra, bật điều hoà có quá đáng lắm đâu?”

Lý Thúy Hồng đảo mắt:

“Hết điện rồi.”

Sao có thể?

Hôm qua tôi mới chuyển cho chị ấy hai trăm tệ, hôm nay đã hết sạch?

Tôi hỏi thẳng, chị ấy cười khẩy:

“Tôi nói hết là hết. Muốn bật thì đưa tiền! 50 tệ một tiếng, 8 tiếng là 1 vạn 2 một tháng, chuyển khoản nhanh lên!”

Một vạn hai? Tưởng tôi là cây rút tiền chắc?

Tôi cười lạnh:

“Coi tôi là cái ví hả? Nói 1 vạn 2 mà không thấy quá đáng sao?”

Mặt chị ấy thoáng hiện chút chột dạ, nhưng ngay sau đó lại hừ một tiếng, nói:

“Không có tiền thì bày đặt. Hôm qua nạp có 200, tôi còn cho bật dư vài tiếng nữa. Theo tôi em nên đưa thêm 50 tệ đi.”

Bên cạnh Trần Nam cũng thêm dầu vào lửa:

“Không phải em có điều kiện lắm à? Mới nhập học hai ngày đã vung tiền lấy lòng cả lớp. 50 tệ với người như em có đáng là bao?”

Lúc này tôi mới hiểu ra: chuyện này là vì chuyện buổi trưa.

Lúc bầu ban cán sự, tôi và Trần Nam cùng tranh chức lớp trưởng.

Cô ấy diễn thuyết cả 15 phút, còn tôi nói chưa tới 2 phút.

Ai ngờ kết quả hầu hết mọi người đều chọn tôi, còn cô ấy chỉ được 2 phiếu.

Similar Posts

  • Tái Hôn Với Chồng Cũ Là Giáo Quan

    Sau ba năm ly hôn với Hạ Hào, tôi cứ ngỡ đời này chúng tôi sẽ chẳng còn mối liên hệ nào nữa.

    Anh là cha của con gái tôi, cũng là vị giáo quan mặt lạnh khét tiếng trên sân huấn luyện, người có thể quát đám tân binh đến mức bật khóc. Giữa chúng tôi, ngoại trừ mỗi tháng một lần thăm con, thì chỉ còn lại những con số trợ cấp lạnh lẽo trên thẻ ngân hàng.

    Cho đến khi một cuộc hội thảo học thuật đột xuất ở tỉnh ngoài làm đảo lộn mọi kế hoạch của tôi. Lâm vào đường cùng, tôi đành phải gửi Tuế Tuế – cô con gái mắc chứng sợ xã hội của mình – đến chỗ anh.

    Tôi liệt kê tất cả những điều cần lưu ý dài kín ba trang giấy, dặn đi dặn lại kỹ càng. Anh chỉ đáp lại vỏn vẹn hai chữ: “Đã rõ.”

    Tôi ra đi trong lòng đầy lo lắng suốt bảy ngày trời.

    Đến khi trở về, cô con gái vốn dĩ cứ thấy người lạ là trốn, nói năng nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu của tôi, lại đang ở trong phòng khách, hiên ngang ưỡn ngực hét lớn với anh: “Báo cáo! Hạ Tuế Tuế xin phép được xem hoạt hình!”

    Còn gã chồng cũ cứng như thép nguội của tôi thì đang quỳ một chân dưới đất, dùng đôi bàn tay vốn để cầm s ú n g ấy, vụng về thắt nơ bướm cho con bé.

    Nhìn thấy tôi, vành tai anh đỏ ửng lên. Anh lúng túng: “Báo cáo… không phải, anh…”

    Khoảnh khắc đó tôi biết, có thứ gì đó đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát rồi.

  • Từ Vợ Bị Phản Bội Đến Nữ Hoàng Thương Trường

    Tôi đang đi công tác bàn dự án thì bất ngờ nhận được một tin nhắn:

    “Phu nhân, dây chuyền của cô đã điều phối xong, cô có thể đến cửa hàng lấy bất cứ lúc nào.”

    Nhân viên còn gửi kèm một bức ảnh — đó là mẫu dây chuyền đá quý mới nhất của Van Cleef.

    Van Cleef là thương hiệu xa xỉ nổi tiếng nhất thế giới, mẫu dây chuyền này có giá trị lên tới năm mươi triệu.

    Tôi ngẩn người, lập tức nhắn lại giải thích:

    “Anh gửi nhầm rồi, tôi không hề mua dây chuyền.”

    Nhân viên liền gửi hóa đơn cho tôi, giọng chắc nịch:

    “Không nhầm đâu, là của cô. Một tháng trước, Hoắc Vân Đình đã đặt mua ở chỗ tôi để làm quà.”

    Trong hóa đơn, đúng là chữ ký thanh toán của chồng, nhưng phần tên người nhận lại bị mờ đi.

    Tôi còn đang định hỏi có phải anh ấy chuẩn bị quà sinh nhật cho tôi hay không, thì trong lúc lưu ảnh, tôi phát hiện nhân viên đã rút lại toàn bộ tin nhắn.

    “Xin lỗi Hoắc phu nhân , tôi gửi nhầm người.”

    Nhưng hôm sau, tôi lại nhìn thấy Giang Nguyệt – cô thư ký nhỏ của chồng – đeo chính sợi dây chuyền đó trên cổ.

    Tôi lập tức hỏi chồng, anh ta chẳng hề né tránh:

    “Đó là phần thưởng cho cô ấy vì làm việc chăm chỉ, có đáng bao nhiêu đâu.”

    Tôi bật cười, ra lệnh người kéo thẳng sợi dây chuyền trên cổ cô ta xuống, ném thẳng vào thùng rác:

    “Phần thưởng gì mà đáng giá năm mươi triệu? Chẳng lẽ là phần thưởng vì lên giường với anh à?”

  • Chân Thiên Kim Quy Vị

    Ta là chân thiên kim của Hầu phủ, lưu lạc bốn mươi năm nơi dân dã.

    Đến khi được Hầu phủ tìm về, ta đã là mẫu thân của ba đứa trẻ.

    Ngày hồi phủ, phụ thân dặn dò:

    “Ngươi xuất thân nơi thôn dã, chẳng biết lễ nghi khuôn phép, chi bằng đối ngoại, cứ nói ngươi là nghĩa nữ của Hầu phủ.”

    “Về phần phu quân thô phác cùng đám hài tử kia, chớ có để lộ diện, miễn làm tổn thanh danh Hầu phủ.”

    Huynh trưởng của ta, lại đứng chắn trước mặt kẻ giả mạo:

    “Ta chỉ nhận mỗi mình muội muội Doanh Doanh.”

    “Ngươi đừng hòng tranh sủng với nàng.”

    Ta ngạc nhiên nhìn họ.

    Phu quân thô tục mà họ nói — chẳng phải là vị Tể tướng quyền khuynh triều dã, nhất nhân chi hạ, vạn nhân chi thượng của ta sao?

    Còn đám hài tử “dã chủng” kia — là chỉ ái nữ đăng cơ làm Hoàng hậu?

    Hay chỉ trưởng tử được phong làm Trấn Quốc Đại Tướng Quân?

    Hoặc là tiểu tử vừa đoạt Trạng nguyên bảng nhãn?

  • Chinh Phục Tình Yêu

    Tôi và em gái cùng nhận nhiệm vụ chinh phục Thái tử gia.

    Nhưng hệ thống không nói cho chúng tôi biết Thái tử gia là ai.

    Sắp gặp được Thái tử gia thì em gái mạnh tay đẩy tôi ra, giả vờ trượt chân ngã vào lòng một người đàn ông mặc vest.

    Tôi loạng choạng đứng không vững, bị một đôi tay to vòng qua eo đỡ lấy.

    Người đàn ông mặc áo ba lỗ cũ bạc màu, ngũ quan tuấn tú, cổ tay đeo chuỗi hạt Phật, bên hông treo chùm chìa khóa to nổi bật.

    Tôi chạm phải ánh mắt trong trẻo của anh ta, anh ta mỉm cười, môi mỏng khẽ cong:

    “Em gái nhỏ, cẩn thận đó.”

    Giây tiếp theo, hệ thống gào thét trong đầu tôi:

    “Chính là anh ta! Thái tử gia trong giới Phật giáo Quảng Đông!”

    “Chị gái ơi, lên thôi!”

  • Những Vết Thương Không Thể Đổi Tên

    Tôi sinh đứa đầu, đau quằn quại suốt hai ngày, vậy mà lại không có quyền đặt tên con.

    Chồng tôi xót vợ, nên khi mang thai đứa thứ hai, anh đã cãi nhau với bố mẹ chồng – vốn nổi tiếng cổ hủ – suốt ba ngày liền.

    Đến ngày thứ tư, anh về nhà, đưa cho tôi một cuốn từ điển Tân Hoa, cười tươi như nắng:

    “Bố mẹ muốn đặt tên ở nhà thế nào cũng được, nhưng tên chính phải để vợ đặt.”

    Tôi vừa cảm động vừa vui mừng.

    Một tháng sau, tôi gần như lật nát cả cuốn từ điển mới nghĩ ra được cái tên ưng ý, mang cho Giang Khởi xem.

    Nhưng anh không vui, trái lại ánh mắt như vừa quyết định điều gì đó.

    “Thầy phong thủy nói đứa này mệnh hèn, phải đặt tên hèn mới dễ nuôi.”

    “Anh thấy gọi là Chiêu Đệ cũng được.”

    Tôi chết lặng, không thể tin nổi, rồi hai vợ chồng cãi nhau một trận dữ dội.

    Anh chỉ cười nhạt, giọng nhẹ hẫng:

    “Trước đây em cũng sống hai mươi năm với cái tên Trần Dẫn Nam đấy thôi?”

    “Chỉ là một cái tên mà, lớn lên nó cũng có thể đổi như em.”

    Tôi tức đến mức choáng váng, suýt sảy thai.

    Lúc đó, Giang Khởi hoảng hốt, liều mạng vượt bảy đèn đỏ, lao thẳng vào bệnh viện, gọi tất cả bác sĩ giỏi nhất để giữ con cho tôi.

    Tôi không hiểu vì sao dạo này anh lại thay đổi thất thường đến vậy… cho đến khi điện thoại của anh reo lên.

    Đầu dây bên kia là một giọng nữ rụt rè:

    “Giang tổng… chuyện tôi nói đùa, anh không để bụng đấy chứ? Dù có đặt tên con anh là Chiêu Đệ, tôi cũng sẽ không ký lại hợp đồng bao nuôi đâu.”

    Bụng tôi quặn thắt vì đau, nhưng lần này, tôi không gọi bác sĩ.

  • Chồng Và Con Đều Là Giả

    Chồng tôi yêu cầu tôi cắt bỏ tử cung để cùng anh ấy sống cuộc đời không con cái .

    Mười năm sau, anh lại nhận nuôi một cặp song sinh long phụng và bắt tôi tận tình nuôi dạy chúng nên người.

    Tôi gật đầu, từ đó nghiêm túc nuôi dưỡng cặp long phụng này.

    Đến năm mười tám tuổi, cả hai đều thi đỗ Thanh Hoa và Bắc Đại.

    Tại bữa tiệc mừng đỗ đại học, chồng tôi đưa cho tôi một bản chuyển nhượng tài sản.

    Anh yêu cầu tôi chuyển toàn bộ tài sản sang tên cặp long phụng.

    Tôi đồng ý, vừa định cầm bút ký tên thì mẹ kéo tôi ra một bên.

    Bà lo lắng nói: “Lan Lan, hai đứa trẻ này lai lịch không rõ, con tuyệt đối không được đem hết gia sản giao cho chúng!”

    Tôi bình thản đáp: “Mẹ, con tin vào phán đoán của mình.”

    Mẹ tôi vừa khóc vừa quỳ trước mặt tôi, cầu xin tôi đừng trở thành kẻ bị lợi dụng.

    Ba tôi thấy khuyên không được, tức giận tát tôi một cái.

    Ông mắng tôi là đồ phá của, rồi giận dữ bỏ đi.

    Tôi ký tên.

    Hạ Văn Siêu cười khoái chí, sau đó thân mật ôm eo một người phụ nữ.

    Người phụ nữ đó đưa cho tôi một bản đơn ly hôn.

    Cô ta nói: “Cố Lan Lan, cảm ơn cô đã chăm sóc Văn Siêu và bọn trẻ suốt thời gian qua.

    Đã đến lúc giao họ lại cho tôi để gia đình ba người chúng tôi được đoàn tụ.”

    Tôi cười nhạt: “Được!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *