SÓNG YÊN BIỂN LẶNG

SÓNG YÊN BIỂN LẶNG

Khi đệ đệ làm tướng quân đã dẫn về một nữ nhân nông gia mồ côi, hắn không màng hôn ước đã định từ lâu mà nhất quyết muốn cưới nàng ta.

Ta hỏi hắn vì cớ gì.

Hắn nói: “Nữ tử này có tài.”

Ta cười bảo: “Tài gì cơ?”

Nàng nông gia kia cất lời đầy khí phách: “Hội đương lăng tuyệt đỉnh!”

Ta liền đối: “Nhất lãm chúng sơn tiểu.”

Nàng lại tiếp: “Lộ tòng kim dạ bạch!”

Ta lại đối: “Nguyệt thị cố hương minh.”

Nàng còn muốn nói tiếp, ta liền giơ ngang roi dài trong tay rồi chỉ thẳng nói rằng: “Chà chà, chẳng hay Đỗ Phủ biết cô cứ rình rập để vặt lông cừu của người ta hay không?”

1.

Hôm nay đệ đệ thắng trận khải hoàn về triều, ta ở trong phủ chuẩn bị một bàn rượu thịt thật lớn, chờ sau khi đệ vào cung phục mệnh xong sẽ trở về cùng nhau ăn mừng.

Nhớ năm đó phụ thân ta tử trận, mẫu thân chẳng bao lâu cũng qua đời.

Là chính tay ta nuôi nấng đứa nhỏ này lớn khôn, dạy cho nó một thân văn võ song toàn để kế thừa di bào của phụ thân.

Đợi tháng sau đệ ấy thành thân, ta rốt cuộc có thể trút xuống chút gánh nặng và đi tìm thứ ta muốn tìm.

Đang nghĩ đến đó, ta chợt nghe thấy ngoài cửa vang lên một tiếng náo nhiệt, ra là đệ đệ đã về tự lúc nào.

Ta vội bước nhanh ra nghênh đón, vừa lúc đụng ngay hắn ở cửa liền thấy mặt mày hắn hớn hở.

Hắn so với một năm trước cao thêm không ít, chỉ có điều làn da rám nắng hơn trước nhiều.

Một thân khôi giáp uy vũ hiên ngang, đích thị là nam tử đội trời đạp đất.

Ta nhìn đệ mà lòng tràn mừng rỡ, đang muốn đưa tay vỗ vai hắn thì hắn bỗng “phịch” một tiếng quỳ ngay xuống trước mặt ta.

“Tỷ, đệ có chuyện muốn xin tỷ!”

Ta vội đến đỡ nhưng đệ ấy lại nhất quyết không chịu đứng dậy.

“Chuyện gì?”

Đệ ngoảnh đầu liếc nhìn, ta nhìn theo hắn thì thấy một nữ nhân thoạt trông yếu mềm khoác áo vải thô đang ngẩng cao đầu bước vào.

Ánh mắt nàng ta đảo quanh khắp sảnh, khóe môi nhếch lên lộ rõ vẻ khinh thường.

Ta khẽ nhíu mày, trong lòng dự cảm giác có chuyện chẳng lành.

Quả nhiên, đệ đệ liền nắm tay nàng ta rồi dùng vẻ mặt kích động nói với ta: “Tỷ ơi, nàng đây là ân nhân cứu mạng của đệ, tên nàng ấy là Lý Tri Âm. Cứu mạng chi ân, đương nhiên phải lấy thân báo đáp. Đệ muốn cưới nàng ấy!”

Ta đưa mắt nhìn nữ nhân nọ đang dùng đôi mắt soi mói nhìn tứ phía kia rồi nói: “Cô nương có biết đệ ấy và đại tiểu thư phủ Vĩnh An Bá vẫn còn hôn ước không?”

Đệ đệ cúi đầu cắn môi, rồi lại kiên quyết ngẩng đầu lên thưa: “Đệ và đại tiểu thư phủ Vĩnh An Bá vốn chưa từng gặp mặt, phải nói rằng một chút tình cảm cũng không có. Ấy là cuộc hôn nhân chính trị, đệ đâu cam lòng! Tỷ từ trước đến nay vốn khoáng đạt, ắt sẽ thấu cho lòng đệ.”

“Nhưng năm xưa, nếu không nhờ Vĩnh An Bá dốc sức tiến cử trước triều thì đệ nghĩ đệ có thể ngồi vững vị trí Chinh Bắc Đại Tướng Quân này hay không? Làm người chớ vong ân bội nghĩa!”

Nói rồi, ta khẽ thở dài: “Đệ muốn cưới nữ nhân kia chứ gì? Vậy ta hỏi đệ ngoài ơn cứu mạng ra còn có điểm gì ở nàng ta khiến đệ say mê đến mức muốn cưới?”

Đệ đệ tưởng ta xiêu lòng liền mừng rỡ hô lên: “Tri Âm có đại tài, ắt có thể giúp đệ sau này bước lên mây xanh!”

Ta bật cười nhìn nữ nhân im lặng nãy giờ nhưng trông vẻ vô cùng tự tin: “Xin hỏi cô nương đây có đại tài gì khiến đệ của ta ngưỡng mộ đến thế?”

Lý Tri Âm ưỡn ngực thẳng vai, liếc ta bằng nửa con mắt: “Tiểu nữ bất tài, song danh xứng với bốn chữ ‘thông kim bác cổ’!”

Ta phá lên cười: “Đến Thánh Nhân còn chẳng dám xưng mình là ‘thông kim bác cổ’, cô nương liệu có quá lời chăng?”

Nàng trề môi, tựa hồ khinh chẳng buồn tranh cãi với ta.

Trong lòng ta đã hiểu đại khái nhưng vẫn giả bộ hỏi thêm: “Chẳng hay cô nương có thể biểu lộ đôi chút chăng?

Nếu thật như lời vừa nói rằng cô nương ‘thông kim bác cổ’, ta sẽ tác thành hôn sự cho hai người, như thế có được không?”

Nàng tự tin nhoẻn cười: “Đó là lời tỷ nói đấy nhé.”

Quả nhiên nàng liền ngâm: “Hội đương lăng tuyệt đỉnh!”

Chớp thời cơ nàng ngừng, ta đáp ngay: “Nhất lãm chúng sơn tiểu.”

Mắt nàng trợn to kinh ngạc, trừng trừng nhìn ta như không tin nổi.

Ta vẫn ung dung nhìn lại, nàng không phục lại cất lời: “Lộ tòng kim dạ bạch!”

Ta liền đáp: “Nguyệt thị cố hương minh.”

Sắc mặt nàng thoắt cái tái nhợt, miệng lẩm bẩm: “Không thể nào, không thể nào! Rõ ràng người ấy chưa ra đời, sao nữ nhân cổ đại lại biết câu sau là gì?”

Nàng muốn nói thêm, ta đã nâng roi dài chỉ ngang: “Sao thế, Đỗ Phủ biết cô cứ rình bắt hắn để vặt lông cừu chắc?”

Giờ thì nàng ta đã bộc lộ vẻ hoang mang, chân liền vô thức lùi một bước, dựa cả vào bậu cửa.

Đệ đệ lập tức ái ngại bước lên đỡ nàng: “Tri Âm, muội không sao chứ?”

Lý Tri Âm không để ý đến hắn, vẻ mặt hoang mang hỏi dồn ta: “Chẳng lẽ tỷ cũng là người xuyên không?”

Ta bắt chước bộ dạng nàng ta, hất cằm khinh khỉnh: “Chỉ học thuộc vài câu thơ, không mực đen cũng chẳng mực xanh mà dám tự xưng là thông kim bác cổ, thật chẳng khác gì con cóc đội bảng cân không biết mình nặng mấy lạng!”

“Ngươi—” Nàng ta tức đến đỏ bừng mặt.

“Ngươi cái gì mà ngươi? Dơi buộc lông gà trên thân rồi quên mất mình là giống chim nào! Ngươi thích Đỗ Phủ lắm phải không? Đã thế bổn cô nương cho ngươi thêm cơ hội! Nếu đối được câu sau, ta cũng cho ngươi một đường sống. Bằng không thì vào đại lao dẫm bàn đạp may vá hoặc chung chạ trong ngục, sống chết mặc ngươi!”

Đệ đệ nhảy dựng lên che cho Lý Tri Âm: “Tỷ! Tỷ nói gì mà đệ chẳng hiểu gì hết?”

Ta vung tay tát nhẹ lên đầu hắn: “Có mặt mũi thì làm người, không mặt mũi thì để người làm. Mau tránh sang một bên, lát nữa ta tính sổ với đệ sau!”

Luồng chân khí trong huyết mạch khiến hắn lập tức bình tĩnh lại, đầu hằn rõ bàn tay năm ngón của ta song liền ngoan ngoãn đứng sang một bên nhưng ánh mắt vẫn đau đáu liếc nhìn Lý Tri Âm, trông vẻ xót xa không tả nổi.

“Được rồi, hạng người không liên quan đã lui. Dỏng tai lên nghe đề đây!”

Lý Tri Âm mặt mày biến sắc, ta cất giọng: “Nhĩ tào thân dữ danh câu diệt!”

Nàng bám cứng khung cửa, giọng run rẩy: “Rốt cuộc ngươi là ai?”

Ta cười nhạt: “Ta là kẻ xem mệnh, còn ngươi tính là vật gì?”

“Ngươi… lí do vì sao lại chửi ta?”

Ta lắc đầu: “Hả? Ta có mắng chửi gì ư?”

Nàng ta phẫn uất gật đầu.

Ta cũng gật đầu cười: “May là ngươi còn nghe hiểu lời chửi rủa, thế cũng coi như là kẻ còn dạy được.”

Một nữ nhân xuyên không tầm thường mà dám bày trò múa rìu qua mắt thợ trước một kẻ đến một trang văn sử cũng đọc không sót như ta, suýt làm ta cười rụng cả hàm.

Lúc ta đang định sai người bắt kẻ xuyên không này tống vào lao với tội danh lai lịch bất minh và mê hoặc Chinh Bắc Đại Tướng Quân triều đình, mà có khi còn là gian tế quân địch thì ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng huyên náo.

“Thánh chỉ tới!”

Vừa nghe vậy, Lý Tri Âm lập tức đứng thẳng người, còn đắc ý phủi lớp áo nhăn: “Biết vài câu thơ thôi mà đã đắc chí rồi? Ta nào chỉ biết dăm ba mấy thứ đó!”

Ta liếc qua Lưu công công vừa bước nửa chân vào cửa cũng vui vẻ vỗ tay phủi áo như nàng ta, cười khẽ: “Có kẻ thích cởi truồng mà kéo cối xay rồi lại quay quanh rước lấy xấu hổ, ta cũng nào có cản được!”

“Mời ngài vào trong!”

Ta cung kính mời Lưu công công và đoàn người vào chính sảnh.

Similar Posts

  • Cuộc Hôn Nhân Thứ Hai

    Chồng cũ chê tôi không sinh được con nên ly hôn với tôi.

    Sau đó, qua người quen giới thiệu, tôi quen biết người chồng hiện tại.

    Anh ấy là giảng viên đại học, lương ổn định, tính tình cũng hiền hòa.

    Vì đã có con trai với vợ trước nên anh ấy không để tâm chuyện tôi có sinh con được hay không.

    Sau nửa năm hẹn hò, chúng tôi kết hôn.

    Cuộc sống sau hôn nhân rất hòa thuận.

    Nhưng đúng lúc tôi đang đắm chìm trong hạnh phúc thì một bức ảnh đã phá vỡ sự yên bình ấy…

    Hôm đó tôi đang ăn cơm thì bạn thân nhắn tin hỏi:

    “Trương Hạo đang ở đâu?”

    Tôi trả lời:

    “Khoa có buổi tiệc, anh ấy đi rồi.”

    Một lúc sau, cô ấy gửi cho tôi một bức ảnh.

    Chỉ nhìn thoáng qua, tôi đã nhận ra ngay người trong ảnh là Trương Hạo.

    Cùng bàn còn có một người phụ nữ và một bé trai.

    Nhìn nét mặt thằng bé, có thể đoán là con trai của Trương Hạo.

    Vậy thì người phụ nữ kia là vợ cũ của anh ấy sao?

  • Câm Hậu Nhập Cung

    VĂN ÁN

    Ta trời sinh không thể mở miệng nói chuyện, lại bị ép gả cho hoàng đế nước địch, trở thành hoàng hậu của hắn.

    Đêm động phòng hoa chúc, hắn vén khăn hồng, mặt đầy châm chọc:

    “Nếu không phải hoàng gia gia bức ép, bản cung sao có thể cưới một kẻ câm xúi quẩy như ngươi.”

    Ta chẳng kịp buồn, chỉ thấy kỳ lạ.

    Hoàng đế nước địch không phải là một lão đầu hay sao?

    Sao lại biến thành một nam tử trẻ tuổi anh tuấn thế này?

    Không đúng, sao lại thấy ướt ướt?

    Quả nhiên, ta ngẩng đầu sờ thử.

    Sao lại… chảy nước miếng rồi…

  • Khi Diêm Vương Bảo Tôi Làm Người Tốt

    VĂN ÁN

    Tôi là ác chủng trời sinh, Diêm Vương thề sẽ tìm cho tôi một gia đình tốt để cảm hóa.

    Kết quả là, ngay ngày đầu tiên đầu thai, chị gái nuôi bốn tuổi đã tát tôi một cái rồi định ném tôi xuống lầu.

    Cô ta nhìn tôi đầy căm hận: “Đồ con hoang, mày dựa vào đâu mà cướp bố mẹ tao!”

    Tôi thở dài giữa không trung: “Diêm Vương à, chuyện này không phải lỗi của tôi.”

    Mười năm, cô ta trộm cúp thưởng của tôi, phá tranh tôi vẽ, tung tin đồn nhảm.

    Đọc full tại page bạch tư tư

    Tôi lần nào cũng hóa giải hoàn hảo, cả nhà chỉ nghĩ cô t có bệnh tâm lý.

    Cho đến khi cô ta đẩy tôi ngã gãy chân từ cầu thang, rồi bò đến bên giường bệnh giả vờ khóc lóc: “Em gái sao lại bất cẩn thế này?”

    Tôi mỉm cười, mở điện thoại bật đoạn ghi âm: “Chị gái à, trong điện Diêm Vương, nồi dầu của chị sôi rồi kìa.”

  • Cướp Dâu Chỉ Là Trò Cá Cược

    Vào đúng ngày cưới của tôi, thanh mai trúc mã bất ngờ xuất hiện, dẫn theo một đám bạn lao vào lễ đường, đạp tung cửa.

    Anh ta nói muốn cưới tôi, bảo tôi bỏ trốn cùng anh.

    Nhưng chưa đi được bao xa, anh đã buông tay tôi ra, cười cợt như thể chẳng có gì nghiêm túc:

    “Anh em, tao lại thắng rồi. Ván thứ một trăm, ai thua thì nộp tiền nhé.”

    Rồi quay đầu nhìn tôi, nhếch môi:

    “Chỉ là đùa thôi, em sẽ không tưởng thật đấy chứ? Vào trong cưới tiếp đi.”

    Mọi người đều cười nhạo tôi, bảo tôi vì yêu Tịch Hưởng mà mù quáng suốt mười năm, chuyện gì cũng cam lòng vì anh ta.

    Nhưng họ, kể cả Tịch Hưởng, đều không biết—

    Màn cướp dâu kia, chỉ là một tiết mục trong lễ cưới của tôi.

  • Ngày Tôi Gặp Lại Bố

    VĂN ÁN

    Năm tôi sáu tuổi, bố qua đời khi đang cứu người.

    Bà nội sức khỏe yếu, trong nhà lại thường xuyên có người đến đòi nợ.

    Dù cuộc sống vất vả đến đâu, mẹ tôi cũng chưa từng tái giá.

    Bà luôn nói: bố là một người anh hùng, tôi phải học theo ông, làm nhiều việc tốt.

    Năm tư đại học, một đàn em từng được tôi giúp đỡ mời tôi về nhà cô ấy ăn Tết Dương lịch.

    “Bố ơi ~ mau mở cửa đi, con dẫn bạn về nè~”

    Cô ấy gọi một cách thân thiết.

    Thế nhưng khi cánh cửa vừa mở ra, tôi chết lặng tại chỗ.

    Bố của cô ấy… có gương mặt giống hệt bố tôi.

  • Biển Số Tỷ Đô

    Khi chiếc xe mới của tôi làm thủ tục đăng ký biển số, tôi may mắn bốc trúng dãy số “88888” — một con số tuyệt đẹp.

    Em trai của chồng tôi thì không bốc được số, liền nằng nặc đòi tôi nhường lại biển số ấy cho anh ta.

    Nhân viên cảnh sát giao thông nói rõ với anh ta rằng biển số không thể chuyển nhượng — đó là quy định.

    Thế nhưng anh ta lại cùng chồng tôi gây ầm ĩ tại cơ quan đăng ký xe, mắng tôi là “không biết điều”.

    Tôi không nói nhiều, trực tiếp hoàn tất thủ tục, gắn tấm biển 88888 lên xe ngay trước mặt họ.

    Chỉ vì kiếp trước làm lỡ tấm biển số này, em chồng cảm thấy mất mặt, liền lái xe ph/ ó/ ng như điên để trút giận — kết quả là gặp t/ ai n/ ạ/ n và ch/ ế/ t tại chỗ.

    Chồng tôi bình thản lo liệu hậu sự, thậm chí còn chủ động gánh vác hết việc nhà, khiến tôi tưởng anh đã nguôi ngoai.

    Nhưng rồi, trong một chuyến tự lái xe đi chơi, anh ta đã p/ h/á h/ ỏ/ ng ph/ a/ n/ h xe của tôi.

    Nhìn tôi hoảng sợ, anh ta nở nụ cười méo mó ngay trước khi xe la/ o xu/ ố/ ng vực:

    “Thẩm Tri, đây là món nợ em nợ em trai anh! Nếu khi đó em chịu nhường biển số cho nó, nó đã không đi đua xe, càng sẽ không ch/ ế/ t! Đi c/ hế/ t đi! Mang cái xe rác của em đi ch/ ô/ n cùng nó luôn đi!”

    Tôi cùng chiếc xe rơi xuống vực sâu.

    Khi mở mắt ra lần nữa — tôi quay lại thời điểm chồng đang nắm chặt tay tôi, é/ p tôi từ bỏ quyền chọn biển số.

    Hắn không hề biết rằng biển số này sắp được một doanh nhân giàu có đổi bằng một căn biệt thự ở trung tâm thành phố.

    Kiếp này — tôi muốn để hắn tận mắt chứng kiến, vì một tấm biển số rách, hắn sẽ mất đi tất cả những gì mình thèm khát.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *