Sự Thật Sau Nấm Mộ Anh Hùng

Sự Thật Sau Nấm Mộ Anh Hùng

Bố tôi là một người hùng.

Ông đã hy sinh để cứu một cô bé bị ngã xuống nước.

Sau khi ông mất, tôi trở thành “đứa con bất hiếu” nổi tiếng khắp thành phố.

Vì mỗi tháng tôi đều đến đập mộ ông một lần. Đập đến lần thứ 99.

Khi tôi giơ búa lên lần thứ 100, tôi bị bắt.

Mẹ tôi khóc lóc cầu xin mọi người tha thứ, nói tôi vì quá đau lòng sau cái chết của bố nên mới phát điên.

Ở trong trại tạm giam, tôi chỉ nói với luật sư của mình đúng một câu:

“Muốn biết sự thật không?”

“Vậy thì đi khôi phục tất cả các tập tin bị xóa có mã hóa trong máy tính của bố tôi, đặc biệt là thư mục tên ‘Con bướm của tôi’.”

Chương 1

Ánh đèn trắng sáng rực trong phòng thăm gặp khiến tôi không mở nổi mắt.

Luật sư Tô Phi ngồi đối diện tôi, trên gương mặt chuyên nghiệp lộ rõ sự nghi hoặc.

“Bố em là người đã hy sinh để cứu người, một anh hùng. Chu Vân, tại sao em lại làm như vậy?”

Anh hùng à?

Tôi không trả lời, chỉ lạnh lùng nhìn cô ấy.

Thấy vậy, Tô Phi nhíu mày:

“Em nhìn xem, bây giờ cả mạng xã hội đang chửi em. Mẹ em vì em mà tóc bạc trắng, vẫn phải cúi đầu đi cầu xin người ta tha thứ.”

“Em ngồi ở đây im lặng như vậy, em thấy mình xứng đáng với bà ấy không?”

Cô ấy đẩy điện thoại về phía tôi.

Trên màn hình là mẹ tôi – Dương Lan Hoa, đang khóc đến nỗi nước mắt nước mũi tèm lem, gương mặt được chăm sóc kỹ lưỡng cũng trở nên tiều tụy.

“Xin mọi người… xin mọi người tha thứ cho con gái tôi! Con bé chỉ là… chỉ là quá yêu bố nó thôi!”

“Cơn đau mất bố khiến nó phát điên rồi, nó không biết mình đang làm gì cả…”

Trong livestream, dòng bình luận tràn đầy phẫn nộ:

• “Dì ơi đừng khóc, tụi con hiểu mà!”

• “Con bất hiếu này! Làm mất mặt người hùng!”

• “Phát điên á? Tôi thấy là bẩm sinh đã có vấn đề rồi thì có!”

• “Tự tay đập mộ cha ruột, chuyện như thế mà cũng làm được? Nên đưa đi sốc điện luôn đi!”

Tôi nhếch mép, trong ánh mắt lóe lên tia giễu cợt:

“Bà ta diễn giỏi đấy. Không đi thi Oscar thì phí quá rồi.”

Tô Phi nhíu mày sâu hơn:

“Chu Vân, đây không phải lúc nói mấy lời kiểu đó. Em đã đập mộ của anh hùng Chu Kiến Quốc chín mươi chín lần, dân chúng đang phẫn nộ đòi trừng phạt em nghiêm khắc!”

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy, giọng đều đều:

“Luật sư Tô, cô muốn thắng vụ này không?”

Cô ấy khựng lại:

“Đó là trách nhiệm của tôi.”

“Vậy thì tốt.”

Tôi nghiêng người về phía trước, hạ thấp giọng, nhấn từng chữ:

“Đừng quan tâm đến mấy màn diễn của mẹ tôi, cũng đừng để ý đến lời mắng mỏ của dân mạng.”

“Nếu cô thực sự muốn biết sự thật, thì hãy đi khôi phục lại tất cả các tập tin mã hóa đã bị xóa trong máy tính của bố tôi Chu Kiến Quốc.”

“Đặc biệt là thư mục tên ‘Con bướm của tôi’.”

Tô Phi trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào tôi, như thể muốn đọc được điều gì đó trên gương mặt tôi – nhưng không có gì.

“‘Con bướm của tôi’? Đó là gì?”

“Đừng hỏi tôi. Xem rồi tự hiểu.”

Tôi tựa lưng vào ghế, khôi phục dáng vẻ chán chường, uể oải:

“Vị ‘anh hùng vĩ đại’ mà mọi người tôn sùng ấy, sở thích lớn nhất lúc còn sống là… sưu tầm bướm đấy!”

Tiếng mẹ tôi vẫn văng vẳng trong điện thoại, tiếng khóc thảm thiết:

“Con gái tôi… nó bị bệnh rồi… nó cần điều trị…”

Cửa mở, quản giáo nhắc thời gian thăm gặp đã hết.

Tô Phi đứng dậy, ánh mắt phức tạp nhìn tôi:

“Nếu như mấy tập tin đó chẳng có gì quan trọng… thì tình hình của em sẽ rất tệ.”

Tôi khẽ cười. Tôi biết rõ hậu quả.

Bố tôi là một anh hùng được cả thành phố công nhận. Khi ông chết vì cứu người, hàng ngàn người tự nguyện đến viếng.

Còn tôi, là con gái ông ấy, lại như người điên, đập mộ ông đến 99 lần.

Trong mắt tất cả mọi người, tôi không xứng là con gái của người hùng Chu Kiến Quốc.

“Thực ra cô sai rồi, nếu trong đó không có gì…”

“…thì tôi mới là người an toàn nhất.”

Tô Phi khựng lại giữa bước chân, ngỡ ngàng nhìn tôi, ánh mắt đầy hoài nghi.

Similar Posts

  • Một Câu Hỏi 800 Nghìn Tệ

    Tôi và chồng tài chính độc lập, chính anh ấy là người chủ động đề xuất vào tháng thứ ba sau khi cưới.

    Anh bảo tiền ai nấy tiêu cho rõ ràng, đỡ phiền hà tranh cãi về sau.

    Tôi đồng ý, không làm loạn, cũng chẳng khóc lóc, chỉ lặng lẽ ghi nhớ món nợ lòng này.

    Suốt chín năm, một mình tôi trả góp tiền nhà, một mình đóng bảo hiểm xe, một mình giấu khoản tiết kiệm 4,1 triệu tệ (khoảng 14 tỷ VNĐ) vào một nơi không ai hay biết.

    Cho đến đêm đó, anh ta khoe khoang: “Anh vừa mua cho em gái một căn nhà.”

    Ngay đêm ấy, tôi chuyển sạch số tiền đi.

    Bốn tháng sau, bố anh nằm trên giường bệnh, bác sĩ điều trị đứng ở hành lang đưa ra một con số.

    Anh quay đầu nhìn tôi, ánh mắt đó tôi đã quá quen thuộc — chín năm trước khi khuyên tôi chia tách tài chính là đôi mắt ấy; bây giờ khi cần đến tôi, vẫn là đôi mắt ấy.

    Tôi chỉ hỏi anh đúng một câu:

    “Nhà của em gái anh, có bán được không?”

  • NHẦM GIƯỜNG CÔNG CÔNG

    Trong yến tiệc xuân, ta vừa gặp Tiểu Hầu gia đã một lòng tình si, nguyện theo chàng.

    Nhưng chàng sống chết không đáp lại tình cảm của ta.

    Vì thế ta đành hạ thuốc thật nặng để ngủ với chàng.

    Sau ba ngày ba đêm “kịch chiến”, ta vừa vịn eo nhức mỏi vừa hí hửng nhận mười dặm sính lễ mà Hầu phủ đưa tới.

    Ngày hôm sau khi gả qua.

    Nhìn nam nhân trước mặt, ta chỉ biết khóc không ra nước mắt.

    Trời xanh ơi! Ta ngủ nhầm người rồi! Ta ngủ với phụ thân của Tiểu Hầu gia!

  • Tấm Thiệp Viết Nhầm

    Năm thứ mười sau khi được nhận lại về nhà, tôi đã đưa doanh nghiệp gia đình lên một tầm cao mới. Gia đình đặc biệt chuẩn bị quà cho tôi, nói là để ăn mừng một chút.

    Rượu quá tam tuần, cơm no rượu say, bố mẹ đưa cho tôi một chiếc hộp.

    Tôi mở ra, một tấm thiệp viết tay rơi xuống:

    “Chúc con gái cưng Uyển Nhi của mẹ luôn bình an vui vẻ, mãi mãi là viên ngọc quý trên tay của gia đình ta.”

    Thế nhưng tôi không tên là Uyển Nhi.

    Tôi tên là Niệm Chân, chữ “Chân” trong nhớ nhung (niệm).

    Uyển Nhi là con gái nuôi của họ.

    Tôi nhìn chằm chằm vào tấm thiệp đó suốt mười giây đồng hồ.

    Cả nhà cộng thêm cô con gái nuôi, tổng cộng năm người.

    Tất cả đều im lặng.

    Tay tôi cầm món quà, cứng đờ giữa không trung.

    Khoảnh khắc ấy tôi mới thật sự cảm nhận rõ ràng,

    dù tôi có cố gắng đến đâu,

    vẫn không bằng được cô con gái nuôi kia.

  • Thế thân

    Sau khi Đức phi – người mà Hoàng đế sủng ái nhất – qua đời, tính tình của người trở nên bất ổn, sáng nắng chiều mưa.

    Ta vào cung thỉnh an, liền bị ánh mắt của người ghim chặt, dứt khoát ép ta vào tẩm điện.

    Ta không muốn phụ bạc phu quân, liền dùng kim trâm rạch nát khuôn mặt mới miễn cưỡng giữ được sự trong sạch.

    Phu quân Lưu Tiến ôm lấy gương mặt máu thịt chằng chịt của ta mà rơi lệ than rằng: “Phu nhân đoan chính như thế, ta quyết không phụ nàng.”

    Hắn lấy cớ không muốn quấy rầy ta tịnh dưỡng, chuyển sang chính viện ở, từ đó không còn cùng ta chung phòng.

    Ta chủ động đi tìm hắn, lại vô tình nghe thấy hắn cùng mẹ trách than: “Đã từng bước vào tẩm điện của Hoàng đế, làm gì còn trong sạch nữa.”

    “Chỉ nghĩ đến việc nàng ta từng ở dưới thân kẻ khác mà hưởng lạc, ta đã buồn nôn muốn ói.”

    “Ta đã hạ chậm độc trong cơm canh của nàng, lặng lẽ xử trí là xong.”

    Thì ra hắn chưa bao giờ tin ta.

    Sự thanh bạch mà ta liều mạng giữ lấy chẳng qua chỉ là một trò cười.

    Một lần nữa tỉnh lại, trước mắt ta chính là ánh nhìn nóng rực của Hoàng đế.

    Ta vươn tay vòng qua cổ người, chủ động dâng lên nụ hôn.

  • Cả Công Ty Cố Ý Không Đến Bữa Liên Hoan Tôi Tổ Chức

    Bữa liên hoan của công ty, tôi đã thông báo trong nhóm trước ba ngày, còn @ tất cả mọi người, thậm chí dán cả thực đơn lên cho mọi người chọn món.

    Đến tối hôm liên hoan, ba con cừu nướng nguyên con được bày lên bàn, khói bốc nghi ngút.

    Tôi ngồi một mình trong phòng riêng, đợi suốt bốn mươi phút, không có một ai đến.

    Ông chủ đẩy cửa bước vào, mặt lập tức tối sầm.

    Ông ta chỉ thẳng vào mũi tôi quát:

    “Cô làm ăn kiểu gì vậy? Đến cả thông báo cũng không biết gửi à? Ba con cừu này hơn một vạn tệ, cô đền nổi không!”

    Tôi không nói gì, lấy điện thoại ra, đưa lịch sử trò chuyện trong nhóm cho ông ta xem.

    Thông báo nằm ngay trên cùng, phía dưới là ba mươi bảy dòng “Đã nhận”.

    Ông chủ cầm điện thoại, rất lâu không nói gì.

    Sắc mặt ông ta trong chớp mắt chuyển sang xanh mét.

  • Vợ Nuôi Và Bạn Trai

    Tôi là vợ nuôi từ nhỏ của Trình Ngôn, từ bé đã biết sẽ phải gả cho anh ấy.

    Nhưng anh ấy lại hận tôi đến tận xương tủy, cho rằng tôi là tàn dư phong kiến, sẽ khiến anh bị anh em chê cười.

    Ngày nào anh cũng gào lên rằng, đợi bà nội mất rồi, sẽ lập tức đem tôi tặng cho lão gia nhà họ Lưu chơi đùa.

    Chúng tôi cãi nhau mười năm, ầm ĩ mười năm, nên ngay khi lão phu nhân qua đời, tôi lập tức cuốn chăn gối, tự mình chạy thẳng tới nhà họ Lưu trước.

    Lần gặp lại sau đó là vào ngày tôi cùng người nắm quyền nhà họ Lưu đi làm giấy kết hôn.

    Trình Ngôn đờ đẫn nhìn tờ giấy kết hôn đỏ rực trong tay tôi, tức đến mức ngã sấp xuống đất.

    1. Khi lão phu nhân còn sống, Trình Ngôn thích nhất là lấy hôn ước ra dọa tôi.

    Anh luôn nhân lúc bà nội không để ý, ghé sát tai tôi hù dọa:

    “Nếu em không làm bài tập giúp anh, sau này anh sẽ bán em cho ông già nhà họ Lưu làm vợ!”

    Sau khi lão phu nhân qua đời, Trình Ngôn càng trở nên không kiêng nể gì.

    “Nếu em không chịu đưa thư tình cho Thạch Ái, anh sẽ bán em cho lão gia nhà họ Lưu.”

    “Nếu em không đồng ý làm người mẫu khỏa thân cho Thạch Ái, anh sẽ bán em cho lão gia nhà họ Lưu.”

    “Nếu em không chịu thay Thạch Ái tham gia giải leo núi việt dã, anh sẽ bán em cho lão gia nhà họ Lưu!”

    “Nếu em không chịu đưa con chó cho Thạch Ái, anh sẽ tống em sang cho lão gia nhà họ Lưu!!”

    Tôi bị anh nói đến phát chán.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *