Tái Ngộ Chồng Cũ, Trái Tim Vẫn Rung Động

Tái Ngộ Chồng Cũ, Trái Tim Vẫn Rung Động

Khi bắt tội phạm, tôi vô ý bị đâm một nhát dao.

Bác sĩ điều trị chính lại là chồng cũ của tôi.

Anh ấy ấn chặt vết thương trên người tôi, sắc mặt tái nhợt, giọng nói run rẩy:

“Rời xa anh rồi sống thế này, em hối hận chưa?”

Một lúc sau, anh nói tiếp:

“Anh mới là người hối hận. Ngay từ đầu đã không nên để em rời đi.”

1

“Hành động!”

Đội trưởng Lục vừa ra lệnh, tôi lập tức lao ra từ con hẻm, đuổi thẳng theo tên tội phạm.

Hắn rất ranh mãnh, lại cực kỳ quen thuộc với địa hình xung quanh, chẳng mấy chốc đã cắt đuôi được hầu hết đồng đội của tôi.

Chỉ còn lại tôi, người bản xứ, vẫn bám sát không rời.

Thấy hắn sắp thoát khỏi tầm mắt, tôi khẽ rủa một tiếng rồi men theo lối tắt bên cạnh, chặn đầu hắn.

Chẳng mấy chốc, tôi đã chặn được đường chạy của hắn.

Tôi chống tay lên gối, thở hổn hển vì mệt.

Tên này chạy cũng khá dai sức.

Tôi điều hòa hơi thở, từng bước áp sát hắn.

“Giơ tay chịu trói đi, Quách Hạo. Mày không thoát được đâu.”

Không biết từ đâu hắn rút ra một con dao gọt hoa quả, đầu dao chĩa thẳng vào tôi.

Hắn hoảng loạn hét lên:

“Con mẹ nó, đừng có tới gần!”

“Mày mà còn bước tới, ông đâm chết mày luôn!”

Vừa nói, hắn vừa lùi về phía sau, mặt mày hoảng hốt.

Tôi liếc nhìn đồng hồ.

Vừa rồi tôi đã gửi định vị, chỉ cần năm phút nữa, đồng đội sẽ đến nơi.

Quách Hạo bị tôi ép đến đường cùng.

Không còn cách nào khác, hắn đành giơ dao lao về phía tôi, cố tìm đường sống.

Tôi né được cú đâm, nhanh chóng khống chế tay hắn, đá mạnh vào bụng hắn một cái.

Con dao rơi xuống đất, hắn đau đến mức hét lên một tiếng thảm thiết.

“Cho mày chạy! Chạy nữa đi! Mệt chết bà rồi!”

Tôi đập mạnh lên đầu hắn, xoay người khóa chặt tay hắn lại, tay còn lại lấy còng ra từ sau lưng.

“Mày có quyền giữ im lặng, nhưng tất cả những gì mày nói đều có thể trở thành bằng chứng trước tòa.”

Ngay khi tôi đang còng tay hắn, Quách Hạo bất ngờ vùng ra, nhặt dao dưới đất lên và đâm thẳng vào bụng tôi.

Không kịp phòng bị, tôi chỉ kịp cảm thấy một bàn tay dính đầy máu.

Đây không phải lần đầu tiên tôi bị dao đâm.

Nhưng lại là lần khiến tôi sợ hãi nhất.

Khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi hiện lên một hình ảnh rất lâu về trước.

Người đàn ông cao lớn ấy đã hút thuốc cả đêm trong phòng khách, đến sáng sàn nhà đầy mẩu thuốc.

Giọng anh khàn khàn:

“Sau khi ly hôn anh sẽ sang Mỹ, nhưng em phải hứa với anh, sau này phải tự biết chăm sóc bản thân, đừng bao giờ lấy mạng mình ra mạo hiểm.”

Haiz, lần này là do tôi sơ ý.

Nhưng nghĩ lại, may mà anh không còn ở trong nước, nếu không lại thấy tôi bị thương rồi khóc cho mà xem.

Tôi ôm lấy vết thương, định đuổi theo thì thấy đồng đội đã đá ngã hắn và khống chế tại chỗ.

“Phó đội trưởng ! Chị bị thương rồi hả?!”

Lục Bạch biến sắc, vội chạy lại phía tôi.

“Mạnh Yến, chị thấy sao rồi?!”

Tôi vịn lấy tay anh ta, đau đến mồ hôi vã đầy trán.

“Còn đứng đực ra đó làm gì, gọi xe cấp cứu mau!”

Lục Bạch giận dữ hét về phía bên cạnh.

Đại Béo lập tức gọi 120, xe cấp cứu nhanh chóng đưa tôi vào phòng cấp cứu của bệnh viện.

Tôi không ngờ lại gặp người quen.

Mà người đó chẳng phải ai xa lạ, chính là chồng cũ của tôi – Thẩm Ly – người tôi đã lâu không gặp.

2

Anh ấy mặc áo blouse trắng, vẫn đẹp trai ngời ngời như trong ký ức của tôi.

Ngày trước tôi rất thích đến bệnh viện thăm anh lúc trực.

Mọi người đều nói anh lạnh lùng, khó gần.

Nhưng trước mặt tôi, anh chỉ là một chàng trai hay khóc.

Tôi không nhận lời tỏ tình của anh, anh buồn đến phát khóc.

Tôi thân thiết với người khác, anh ghen cũng khóc.

Tôi bị thương khi bắt tội phạm, anh lại càng khóc.

Anh thật sự là một người rất tốt, rất đáng để yêu thương.

Vậy mà tôi lại để mất anh.

Nghĩ đến đây, mắt tôi cay xè, cố chớp mắt để không khóc.

Nhưng cảm xúc bồi hồi khi gặp lại vẫn chưa kéo dài được bao lâu thì đã bị phá vỡ.

“Bác sĩ! Anh nhất định phải cứu phó đội trưởng của chúng tôi!”

Đại Béo nắm tay Thẩm Ly, nước mắt nước mũi giàn giụa, vô cùng chân thành tha thiết:

“Chị ấy bị thương vì bắt tội phạm, là anh hùng đấy! Anh nhất định phải cứu lấy chị ấy! Hu hu hu…”

Tsk, không biết còn tưởng tôi sắp chết.

Nếu không phải đang bất lực, tôi thật sự muốn đứng dậy đạp cho cậu ta mấy cái.

Nhát dao của Quách Hạo nhìn có vẻ ghê gớm nhưng thực ra không sâu.

Tôi vừa định mở miệng thì Thẩm Ly đã lên tiếng:

“Đau không?”

Nghe tiếng anh, tôi vô thức nghiêng đầu nhìn sang.

Đèn phòng cấp cứu sáng chói khiến mắt tôi hoa lên.

Tôi không nhìn rõ được cảm xúc sau lớp kính kia, chỉ cảm nhận được khí lạnh từ người anh ấy.

Không đau.

Câu này đột nhiên nghẹn lại nơi cổ họng, không thể thốt ra thành lời.

Y tá đuổi Đại Béo ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại tôi và anh.

Anh mím môi, cắt vạt áo của tôi, ngón tay thon dài cầm bông cẩn thận lau vết thương, chuẩn bị khâu lại.

Động tác rất nhẹ, như thể sợ làm tôi đau.

“…Thẩm Ly.”

Tôi không kìm được gọi tên anh.

Tay anh vẫn đều đặn xử lý vết thương, dường như không hề bị ảnh hưởng.

Xử lý xong, anh không rời đi mà nhìn tôi rất lâu:

“Mạnh Yến, em rời xa anh rồi sống thành ra thế này, có hối hận không?”

Nghe vậy, tim tôi như bị dao khoét một nhát, đau nhói.

Im lặng thật lâu, đuôi mắt anh đỏ ửng:

“Mạnh Yến, anh ghét em lắm…”

Tôi lại bật cười.

Câu này trước đây tôi nghe không biết bao nhiêu lần.

Sau mỗi lần nói ra câu đó, luôn là ánh mắt sợ hãi và yêu thương chân thành của anh.

3

Vết thương không sâu, sau khi Thẩm Ly khâu lại đơn giản, tôi vẫn cần nằm viện theo dõi vài ngày.

Sáng hôm sau, Lục Bạch mang hoa đến thăm tôi.

“Mạnh Yến, sau này làm việc nhớ suy nghĩ kỹ một chút, một mình lao lên liều mạng, em sợ sống thọ quá hả?”

Lục Bạch là đàn anh của tôi hồi học viện cảnh sát, cũng là đệ tử của ba tôi, sau khi tốt nghiệp thì cùng công tác chung.

Tính khí anh không tốt, người trong đội kín đáo gọi anh là “chó điên”.

Nhưng tôi biết, anh chỉ là ngoài cứng trong mềm.

“Anh đừng mắng em nữa, lần sau em sẽ chú ý hơn.”

Lục Bạch bất lực thở dài, đưa tay xoa đầu tôi một cái.

“Tiểu Yến, phải biết tự bảo vệ bản thân. Nếu em còn xảy ra chuyện gì nữa, sư mẫu sẽ sống không nổi mất.”

Tôi gật đầu.

Đúng lúc ấy, tôi nhìn thấy Thẩm Ly đứng ở cửa phòng bệnh.

Tôi vội nghiêng đầu tránh bàn tay đang đặt trên đầu của Lục Bạch, chẳng hiểu sao lại thấy hơi chột dạ.

Thẩm Ly phụ trách ca trực trong thời gian tôi nằm viện, mỗi ngày đều đến kiểm tra phòng bệnh.

Lục Bạch nhìn theo ánh mắt tôi, ánh mắt anh trầm xuống.

Không khí đột nhiên trở nên gượng gạo.

Thẩm Ly không nói gì, xoay người rời đi.

Lục Bạch quay lại nhìn tôi: “Thẩm Ly về nước rồi.”

Tôi đáp vài câu qua loa rồi viện cớ đuổi anh về đội.

Tôi ở một mình là lại hay suy nghĩ linh tinh.

Trước đây tôi cứ tưởng thời gian có thể xóa nhòa tất cả, giờ mới nhận ra đó chỉ là lời dối lòng mình.

Giờ nhìn thấy Thẩm Ly, tim tôi vẫn rung động như lần đầu gặp gỡ.

Tôi và Thẩm Ly quen nhau qua một buổi xem mắt.

Ngay từ lần đầu gặp, tôi đã bị vẻ ngoài điển trai của anh hút hồn.

Ấn tượng ban đầu là tôi theo đuổi anh trước.

Nhưng trong thời gian yêu nhau, lại là Thẩm Ly luôn nhường nhịn tôi nhiều hơn.

Có không ít lần tôi cho anh leo cây vì bận truy bắt tội phạm, vậy mà anh chưa từng trách móc.

Rõ ràng công việc của anh còn bận hơn tôi, nhưng hễ tôi muốn gặp là anh lại lập tức có mặt.

Similar Posts

  • Anh Là Liều Thuốc Ngủ Đời Em

    Tên côn đồ trường học – Giang Dự giúp tôi giành lại cặp sách. Tôi dè dặt hỏi anh ta có thể cho tôi thêm WeChat không.

    Anh ta cười cợt nhả: “Thích tôi à? Tôi không quen mấy cô gái ngoan ngoãn đâu.”

    Tôi thản nhiên gật đầu, ngước mắt lên hỏi ngược lại: “Không thích, sao lại biết tên tôi?”

  • Ba điều kiện để bước vào nhà bạn trai

    Bố bạn trai đưa ra ba điều kiện để tôi bước vào nhà họ.

     1、Phải có thai trước khi kết hôn, để chứng minh bản thân có khả năng sinh con.

     2、Khi mang thai sáu tháng, phải chứng minh đứa trẻ là con của con trai họ.

     3、Mang thai trước hôn nhân quá mất mặt, mẹ bạn trai giữ sĩ diện, vậy nên sẽ không tổ chức đám cưới.

     Tôi bảo anh đi khám xem có bị mất trí không.

     Bạn trai lại nói: “Đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất từ bố mẹ tôi rồi, ai bảo em là người nhà quê cơ chứ?”

  • Bậc Thầy Chỉnh Sửa Tiếng Lòng

    Tiểu thư giả muốn nhường cho tôi chiếc thẻ đen có thể quẹt khắp thế giới không giới hạn.

    Cô ta dùng “tiếng lòng” nói với cả nhà:

    “Con chỉ cần tình yêu của ba mẹ thôi!”

    Kiếp này, tôi — bậc thầy chỉnh sửa tiếng lòng — liền thêm một câu vào cuối dòng ấy:

    “Nếu chị không nhận, tức là chị không chấp nhận em! Em sẽ lên sân thượng, lấy m/á/u tỏ lòng trung!”

    Ba mẹ nghe xong lập tức biến sắc, không hề do dự mà giật lấy thẻ đen nhét vào tay tôi:

    “Nhanh nhận đi! Đây là tấm lòng của em con, không được từ chối!”

    Tôi nhìn khuôn mặt Tiểu thư giả dần tái mét, mỉm cười tao nhã nhận lấy.

    Đã thích “khiêm nhường” đến thế, vậy thì tôi sẽ để cho mỗi lần cô ta nhường… đều trở thành thật!

  • Tỏ Tình Bị Từ Chối, Chúng Tôi Chuyển Qua Làm Bạn

    Tỏ tình với Kỷ Văn Trạch rồi bị từ chối, chúng tôi chuyển sang làm bạn.

    Tôi muốn nhắn anh ấy ngủ sớm.

    Tin nhắn lại thành: “Ngủ sớm anh nhé.”

    Câu sau vốn dĩ là “ngủ sớm đi”, nhưng bị gửi nhầm lúc đêm khuya.

    Vậy mà ngay giây tiếp theo, anh ấy trả lời: “Em tới hay anh qua?”

    Tôi bảo: “Vậy em tới.”

    Anh lại nhắn: “Đừng mặc gì, phiền phức.”

  • Dấu Ấn Thiên Kimchương 6 Dấu Ấn Thiên Kim

    VĂN ÁN

    Khai giảng năm nhất, tôi đang chuyển hành lý thì vô tình để điện thoại trong túi quần, lỡ gửi bức ảnh biệt thự nhà mình lên nhóm tân sinh viên.

    Một nữ sinh lập tức nổi giận đùng đùng, tag thẳng tôi:

    “Cô bị bệnh à, đem nhà tôi đăng lên nhóm làm gì, thứ mặt dày không biết xấu hổ?”

    Tôi sững sờ, thầm nghĩ: đó chẳng phải là nhà tôi sao.

    đọc full tại page góc nhỏ của tuệ lâm

    Nhưng cô ta liền đăng tiếp cả chục bức ảnh chụp biệt thự, khí thế hùng hổ quát:

    “Đã có gan ăn trộm ảnh thì đừng có không dám nhận, đồ vô dụng, thật tưởng mình là tiểu thư nhà giàu chắc?”

    “Có giỏi thì ra ngoài đối chất đi?!”

    Tôi vẫn ngơ ngác, bèn gọi ngay cho ba:

    “Ba, trong nhà mình… có nuôi con riêng hả?”

  • Tiếng Nói Trong Nôi

    Tôi từng là một quý phu nhân mẫu mực trong giới hào môn của thành phố này.

    Mỗi ngày dậy từ năm giờ sáng, nửa đêm còn đang kiểm tra sổ sách, dạy con, tiếp khách.

    Ngay cả khi vừa sinh con xong, tôi cũng chưa từng lơ là công việc một ngày nào.

    Trong mắt người ngoài, chồng tôi – Giang Hạo Thần – là người đàn ông mẫu mực hiếm có.

    Từ sau khi tôi sinh con gái, anh ta không chỉ đảm nhận việc cho con bú đêm.

    Mỗi ngày trước khi ra khỏi nhà còn cố ý xịt loại nước hoa anh ta gọi là “nước hoa tự giác dành cho đàn ông đã có vợ” ngay trước mặt tôi.

    Tôi còn nhớ trong buổi dạ tiệc từ thiện tháng trước, có một hotgirl nhỏ cố tình làm đổ rượu vang lên áo sơ mi của anh ta, vừa dính vừa dẻo miệng nói muốn lau giúp.

    Trước bao ánh mắt dòm ngó, anh ta lùi ngay ba bước, trực tiếp cởi bỏ chiếc áo vest trị giá sáu con số rồi ném vào thùng rác.

    Quay lại nắm tay tôi, anh ta nói: “Vợ à, may mà không bắn vào váy của em.”

    Khi ấy, ánh mắt ngưỡng mộ từ các quý bà trong buổi tiệc như muốn nhấn chìm tôi.

    Tôi suýt chút nữa đã tin vào diễn xuất hoàn hảo không chút sơ hở đó của anh ta.

    Cho đến đêm đó, khi tôi đang mệt lả sắp ngủ thiếp đi thì bỗng nghe thấy tiếng lòng của cô con gái trong vòng tay mình—

    【Ba giả tạo quá đi! Rõ ràng hôm nay còn lén hôn thư ký Bạch cơ mà!】

    【Còn nói nước hoa là để chống phụ nữ, thật ra là để che mùi nước hoa của người khác!】

    【Mẹ mau tỉnh lại đi! Bọn họ định nhốt mẹ lại đó! Anh hai cũng hùa theo hại chúng ta!】

    【Con sẽ bị ném chết mất… hu hu hu…】

    Tôi như bị một gáo nước lạnh dội từ đầu tới chân, lạnh buốt thấu xương.

    Sau đó, khi giám đốc tài chính của Giang Hạo Thần gọi điện hỏi tôi về kế hoạch ngân sách quý sau, tôi đang nằm trên ghế sofa đắp mặt nạ.

    “Không làm nữa,” tôi uể oải nói vào điện thoại, “sau này chuyện công ty đừng tìm tôi, ai muốn lo thì cứ để người đó lo.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *