Tái Ngộ

Tái Ngộ

Trong bữa cơm tất niên, một đám họ hàng thi nhau khoe con cái.

Tôi 25 tuổi vẫn còn đang đi học, trong khi chị họ thì đã là nhân viên nòng cốt của một công ty niêm yết.

Cả nhà đồng loạt chê bai tôi là một đứa mọt sách vô dụng, chẳng làm nên trò trống gì.

Chị họ tôi tự hào nói:

“Giám đốc Chu của bọn em đang ăn bên cạnh, bảo là lát nữa sẽ ghé qua chào một tiếng.”

Một người đàn ông vẻ ngoài nho nhã, ngũ quan sắc sảo lạnh lùng bước vào — chính là bạn trai cũ của tôi.

Tôi vừa ngẩng đầu nhìn thấy anh ta liền quay ngoắt định bỏ chạy.

Anh vươn tay chặn tôi lại, giọng nói lạnh nhạt:

“Chạy gì? Em từng làm chuyện gì có lỗi với tôi à?”

1

Tôi ôm chặt túi vải, lắp ba lắp bắp:

“Không… không có, chào giám đốc Chu, em là em họ của chị Trình Dao.”

“Hừ.”

Anh chẳng thèm để ý đến ánh mắt ra hiệu cầu cứu của tôi, ánh mắt quét qua, dần dần lạnh đi.

Mẹ tôi lườm tôi một cái, giọng nghiêm khắc cảnh cáo:

“Trình Ninh Ninh, qua đây, ngồi xuống!”

Tôi ỉu xìu lết về chỗ ngồi, vừa ngồi xuống đã nghe thấy thím hồ hởi lên tiếng:

“Giám đốc Chu, toàn người nhà cả, cùng ngồi ăn bữa cơm đi!”

Hừ, làm gì có chuyện đó. Tên này mắc bệnh sạch sẽ nghiêm trọng mà.

“Được thôi.”

Tôi lập tức ngẩng phắt đầu lên, đúng lúc bắt gặp nụ cười nhếch môi của Chu Vân dành cho tôi.

Nét cười trong mắt anh ta hoàn toàn không có chút ấm áp, ngược lại còn như một lời đe dọa.

Anh ngồi xuống vị trí chủ toạ mà người khác nhường lại, vừa hay đối diện tôi, chỉ cách một chiếc bàn.

Thím tôi gọi phục vụ vào thêm vài món, rồi lại mở một bộ bát đũa mới cho Chu Vân.

Anh ta chẳng động vào, chỉ thờ ơ hỏi tôi:

“Em là em họ của Trình Dao? Tên gì?”

Tôi còn chưa kịp trả lời, Trình Dao đã lên tiếng trước:

“Giám đốc Chu, đây là em gái tôi, tên là Trình Ninh Ninh, tính tình từ nhỏ đã không khéo léo, mong anh đừng để bụng.”

“Trong mấy đứa trẻ nhà chúng tôi, con bé Ninh Ninh là đứa không có tương lai nhất. Hơn hai mươi tuổi đầu mà còn đi học, đến phép tắc cơ bản cũng chẳng biết.”

Thím liếc tôi một cái, như thể sợ tôi làm mất hình tượng của chị họ trong mắt Chu Vân:

“Nhưng anh yên tâm, Trình Dao nhà tôi hoàn toàn khác con bé.”

Chu Vân hơi nhướng mày:

“Thật sao?”

“Thật ạ, Trình Dao nhà tôi vừa xinh đẹp vừa lễ phép, giờ lại đang làm việc cho anh, từ trước đến nay luôn là niềm tự hào của cả gia đình.”

Chu Vân không bày tỏ ý kiến gì, ánh mắt lại quay trở về phía tôi.

“Còn đang đi học? Học cao học à?”

Tôi yếu ớt đáp:

“Vâng, năm ba cao học.”

“Trường nào, ngành gì?”

Tôi nghiêng đầu đi chỗ khác, không muốn trả lời, giả vờ như không nghe thấy.

Mẹ tôi khẽ thúc cùi chỏ vào hông tôi, vừa làm vừa thay tôi trả lời:

“Đại học Lâm Thành, ngành Thiết kế công nghiệp.”

Những lời dối trá trước kia bị bóc trần không sót một chữ.

Tôi hoảng hốt nhìn Chu Vân, khóe môi anh ta khẽ nhếch lên, nở một nụ cười như có như không.

Cảm giác như anh ta sắp rút ra một khẩu súng máy, xả thẳng vào tôi, rồi chất vấn:

“Trước mặt tôi, ngoài giới tính ra thì còn có thông tin nào là thật không?!”

Tôi còn đang ngẩn người, Chu Vân bỗng đứng dậy bước tới, hơi cúi xuống, đẩy qua một tấm danh thiếp.

“Ra trường thì đến công ty tôi làm nhé, có một dự án mới đang cần người có học vấn cao làm chủ nhiệm, em rất phù hợp.”

Trình Dao lập tức đứng bật dậy:

“Giám đốc Chu nói là dự án hợp tác với Xuân Cảnh ấy ạ? Nhưng rõ ràng trước đó nói người phụ trách là em mà.”

Chu Vân đã đi tới cửa, nghe vậy liền quay đầu lại, giọng điệu vẫn bình thản:

“Em chẳng phải vừa xinh đẹp vừa lễ phép sao? Công ty đang thiếu một lễ tân, sau Tết sẽ điều em sang đó.”

2

Chu Vân rời khỏi phòng riêng.

Chỉ vài câu nói, khiến cả gia đình tôi im bặt không ai dám lên tiếng.

Đúng lúc đó, nhân viên phục vụ đẩy cửa bước vào:

“Chào quý khách, mấy món vừa gọi thêm…”

“Ra ngoài!”

Thím tôi đột nhiên quát lớn một tiếng, rồi trầm mặt nhìn tôi chằm chằm:

“Cháu quen giám đốc Chu à?”

Tôi lắc đầu:

“Chưa từng gặp.”

Trình Dao vẫn ngồi ngây ra tại chỗ, như thể còn chưa kịp hoàn hồn.

Cô ta là cục cưng của cả nhà, từ nhỏ đã xinh đẹp, lại rất biết lấy lòng người lớn, mỗi lần họp mặt đều lôi ra làm gương để khen ngợi.

Năm nay cô ta vừa đổi việc, sự nghiệp đang thuận buồm xuôi gió, thím còn đặc biệt đặt bàn ở một khách sạn hạng sang để tổ chức bữa tất niên này.

Vốn định đến để khoe khoang một phen.

Giây trước lên thiên đường, giây sau rơi xuống địa ngục — tâm trạng tối nay của họ chắc chính là như thế.

Mẹ tôi cầm tách trà lên, nhấp một ngụm, thong thả nói:

“Ây da, Dao Dao cũng đừng buồn quá, dù sao cũng là công ty niêm yết, làm lễ tân nói ra vẫn còn có chút thể diện.”

Ba tôi lập tức trừng mắt nhìn bà:

“Bà bớt nói vài câu đi, không thấy Dao Dao đang buồn à? Vô duyên hết sức.”

Bữa cơm tất niên kết thúc trong không khí nặng nề.

Chú thím mặt mày u ám đi ra quầy thanh toán, ba tôi đuổi theo giành trả tiền, mẹ tôi lại chạy theo can ngăn.

Tôi tụt lại phía sau, lặng lẽ gói phần sườn om chưa ăn hết, định mang về cho mấy chú chó hoang.

Không ngờ vừa đi đến cửa phòng, ánh sáng trước mắt bỗng chốc tối sầm lại.

Tôi theo phản xạ lùi một bước, liền thấy Chu Vân sải bước tiến vào, rồi tiện tay đóng cửa lại.

Anh nhìn chằm chằm tôi, giọng đầy cảnh cáo:

“Lại muốn chạy à?”

Tôi cố gắng giả ngu:

“Giám đốc Chu, anh đang nói gì vậy ạ?”

“Giờ tôi nên gọi em là Trình Ninh Ninh, hay là Tiết Dĩ Ninh?”

Anh nhếch môi cười lạnh một tiếng:

“Ăn sạch sẽ xong rồi bỏ đi, đến chút thông tin cũng không để lại — giờ tôi đứng ngay đây, em lặp lại lý do chia tay ngày trước cho tôi nghe xem nào.”

Tôi lí nhí xin lỗi:

“Xin lỗi, giám đốc Chu.”

“Nói.”

“…Anh nhóm máu B, em cũng nhóm máu B, em sợ sau này hai ta sinh ra một đứa con… 2B.”

Ba năm trước, tôi đã nói đúng y nguyên câu này với Chu Vân.

Lúc đó, anh còn thật thà nói với tôi rằng tôi nhầm rồi, anh không phải nhóm máu B.

Tôi bảo:

“Vậy anh đọc số chứng minh thư ra đi.”

Anh thực sự đọc vanh vách từng con số không sót chữ nào.

Tôi lại nói:

“Chứng minh thư của anh khác em, hai ta không hợp nhau.”

Sau đó tôi dứt khoát chặn luôn anh ta.

Tỉnh lại từ ký ức, tôi đối diện ánh mắt lạnh lẽo của Chu Vân, nghiến răng:

“Giám đốc Chu, ngày đó em lừa anh là em sai, nhưng đúng là chúng ta không hợp nhau thật.”

“Ồ? Sao mà không hợp?”

“Thầy bói nói, nếu em ở bên người họ Chu, sẽ gặp tai họa đổ máu.”

Chu Vân bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi, lòng bàn tay anh nóng rực khiến tôi không kìm được khẽ run lên, tim cũng đập nhanh theo.

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, từng chữ một, giọng trầm lạnh:

“Em mà nói thêm một câu vớ vẩn nữa, bây giờ sẽ thật sự có đổ máu.”

3

Ánh đèn trong phòng bật sáng rực, chiếu lên mái tóc đen mềm như nhung của anh.

Gương mặt đẹp đẽ và quen thuộc ấy giờ đây mang theo vẻ lạnh lùng, vậy mà không hiểu sao lại khiến tôi bất giác nhớ đến ba năm trước.

Ánh đèn trong phòng được vặn xuống dịu nhẹ, hơi nước từ phòng tắm lờ mờ lan tỏa ra ngoài.

Chu Vân giúp tôi sấy tóc, không biết từ lúc nào, đầu ngón tay ấm nóng của anh đã men theo cổ tôi lần xuống dưới.

Mỗi lần động tình, đuôi mắt anh sẽ hơi ửng đỏ, đến khi đắm chìm trong khoái cảm, đôi mắt đào hoa ấy lại phủ đầy hơi nước, tựa như một cơn mưa xuân kéo dài giữa khe núi.

Khiến người ta không cách nào thoát khỏi dòng chảy cuốn trôi ấy.

Nghĩ đến đây, tôi nuốt nước bọt, khẽ nói:

“Chúng ta chia tay trong hòa bình, không được sao?”

Đúng lúc ấy, điện thoại tôi reo lên.

Là mẹ gọi đến:

“Trình Ninh Ninh, con lại đang cho chó hoang ăn dưới nhà à? Mau về nhà, khuya rồi đấy.”

“Dạ dạ, con biết rồi.”

Tôi cuống quýt đáp, cúp máy, ngẩng đầu nhìn Chu Vân:

“Mẹ em đang giục rồi.”

Anh vẫn không chịu buông tay:

“Địa chỉ.”

“Hả?”

“Địa chỉ nhà em, nói cho tôi. Rồi gỡ tôi ra khỏi danh sách chặn.”

Giọng Chu Vân lạnh tanh:

“Nếu còn chặn tôi nữa, tôi sẽ đến tận nhà em, đứng đó cho đến khi em gỡ.”

Tôi rưng rưng nước mắt gỡ chặn anh, rồi gửi địa chỉ nhà qua.

Không ngờ Chu Vân vẫn bán tín bán nghi:

“Địa chỉ này lại là em bịa ra đúng không?”

Tôi giận điên:

“Anh không có chút lòng tin nào với em sao?!”

Anh khẽ bật cười khinh miệt:

“Người có tiền án, không đủ tư cách nói mấy lời như thế.”

“…”

Biết mình đuối lý, tôi lặng lẽ thu hồi tên khu và số nhà vừa bịa, nhập lại địa chỉ thật.

Chu Vân cất điện thoại, hài lòng rời đi.

Trước khi đi còn không quên trả đũa bằng cách vò một cái lên đỉnh đầu tôi.

Trên đường về, tôi giẫm lên lớp tuyết mỏng, vô thức chìm vào ký ức ba năm trước.

Lúc đó, tôi vừa thi lại cao học lần hai xong.

Mối quan hệ với gia đình vô cùng căng thẳng, đến Tết cũng không về nhà.

Tôi ra ngoài du lịch giải sầu, ai ngờ gặp đúng mùa dịch.

Đành co ro trong khách sạn chơi game giết thời gian.

Similar Posts

  • Trọng Sinh, Ta Gả Cho Tam Thúc

    Trước khi tiểu thúc qua đời, hắn để lại toàn bộ di sản cho ta.

    Hắn cũng cầu Hoàng thượng hạ chỉ, giải tán hậu viện của phu quân ta.

    Ngày hạ táng, thị vệ của hắn đỏ hoe mắt nói với ta:

    “Phu nhân, công tử nhà ta mến mộ người đã lâu. Nay ngài ấy ra đi, điều duy nhất ngài ấy cầu mong cũng chỉ là nửa đời sau của người được hạnh phúc mỹ mãn.”

    Đến lúc này ta mới biết, lý do hắn không bao giờ chịu cưới thê tử là vì ta.

    Sống lại một đời.

    Khi mẫu thân hỏi ta muốn gả cho ai, ta nhìn phu quân kiếp trước.

    Rồi không chút do dự, ta chọn đệ đệ của hắn.

  • Chồng Nhường Người Khác, Tôi Cầm Tiền.

    Tôi dẫn con trai và con dâu tương lai đi mua ba món vàng, không ngờ lại tình cờ bắt gặp chồng tôi đang ngoại tình.

    Lão già năm mươi tuổi, mặt mũi nhăn nheo, vậy mà dám không biết xấu hổ, công khai hôn môi kiểu Pháp với một cô gái trẻ mơn mởn ngay trên phố.

    Đã thế, hai người đó còn mặt dày tới mức chuẩn bị có con với nhau rồi.

    Con trai tôi giận tím mặt, định lao lên dạy cho cặp đôi chó má đó một trận nên thân, nhưng bị tôi kéo lại.

    “Làm người thì phải biết nhẫn nhịn. Ba con ngoại tình thì cứ để ông ta làm trò đó. Mình cứ việc xài tiền của ông ấy!”

    “Con không xài, sớm muộn gì người khác cũng xài!”

    Thế là tôi tươi cười bước vào tiệm vàng bạc đá quý, tiêu gần 10 vạn.

    Con trai và con dâu tương lai tưởng tôi bị tức đến lú lẫn rồi.

    Nhưng bọn trẻ đâu biết, lão già ấy cũng chẳng còn sung sức được bao lâu nữa.

     

  • Tôi Chọn Cuộc Sống Độc Thân

    Vào sinh nhật của Lê Mộ, tôi đã hứa sẽ thực hiện một điều ước sinh nhật cho anh, chỉ cần tôi có thể làm được.

    Anh ta cau có đầy khó chịu rồi mỉa mai:

    “Vậy tôi ước cô cút càng xa càng tốt, được chứ?”

    Mọi người xung quanh phá lên cười, nói anh đúng là làm khó người ta rồi.

    Ai mà chẳng biết Lý Sơ Vũ như miếng cao dán chó, dính vào ai là không gỡ ra được.

    Cho dù là ai cút, cô cũng không cút đâu.

    Ngay cả Lê Mộ cũng tưởng, việc tôi gật đầu đồng ý hôm đó chỉ là đùa cợt cho vui.

    Cho đến khi anh phát hiện, từ hôm đó trở đi, tôi thật sự chưa từng xuất hiện trước mặt anh nữa.

  • Vương Nữ Tây Lương Gả Nhầm Bạo Quân

    Ta là một công chúa nói chuyện cực kỳ chậm.

    Tam tỷ đăng cơ, muốn phái mỹ nhân đi mê hoặc bạo chúa nước láng giềng.

    Người chỉ vào kiệu hoa hỏi chúng ta, các tỷ muội, ai sẽ đi.

    Ta co cổ, rụt rè nói: “Muội… muội… muội…”

    Tam tỷ mắt cười long lanh, vỗ vỗ đầu ta, không nói hai lời nhét ta vào kiệu để hòa thân.

    Ta ôm quả mừng, cho đến khi vào lãnh thổ nước láng giềng mới cố sức thốt ra ba chữ cuối: “…Không dám đi.”

  • Bạn Gái Cũ Mang Thai? Ảnh Đế Nhận Nhầm Rồi!

    Lúc đi mua sắm, tôi lỡ tay quét phải thanh toán thân mật với bạn trai cũ – ảnh đế.

    Không ngờ anh ta lại tưởng tôi ôm con bỏ trốn, rồi bắt đầu nhắn tin tới tấp.

    “Sữa bột trẻ em? Ai uống?”

    “Em dám giữ lại con, bỏ bố nó?”

    “Anh đã mua đồ cho cả em và con rồi, gửi địa chỉ đi.”

    Hôm sau, ảnh đế đột ngột tuyên bố chính thức sẽ tham gia show truyền hình thực tế với vai trò “bố trẻ chăm con”.

  • Cú Đá Dành Cho Anh

    Kỷ niệm ngày cưới, chồng tôi – Thẩm Như Chước – không về nhà.

    Tôi lại nhìn thấy anh ấy dùng tài khoản phụ “làm vườn” để trồng cả một vườn hoa hồng vì một người phụ nữ khác.

    Cô ta tên là Nguyễn Tình Mai, mặc chiếc váy cưới do chính tay anh thiết kế, đứng giữa biển hoa hồng, caption là: “Cảm ơn người làm vườn của riêng em.”

    Mà chiếc váy cưới đó, chính là món quà độc nhất vô nhị anh từng hứa sẽ thiết kế riêng cho tôi.

    Tôi ấn một like.

    Sau đó, tôi đem bằng chứng anh ấy biển thủ hai trăm triệu tệ tiền công quỹ để đầu tư vào dự án rủi ro, gói lại rồi gửi thẳng cho bố chồng.

    Tối tiệc họp mặt gia tộc, anh định công khai tuyên bố ly hôn với tôi để rước “chân ái” về nhà.

    Tôi nhanh tay hơn, chiếu lên màn hình lớn bằng chứng tài sản của anh bị phong tỏa, cùng với việc “tiểu tam” là gián điệp thương mại.

    Anh ngây ra.

    Tôi nâng ly rượu, từ xa chạm cốc với anh:

    “Chồng à, vườn hoa của anh, tôi đốt rồi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *