Tái Thế Lan Nhân

Tái Thế Lan Nhân

Từ khi sinh ra, tỷ tỷ đã định sẵn phải gả sang Đại Tề làm công chúa hòa thân.

Nhưng nàng lại đem lòng yêu mến một gia nô trong phủ.

Bởi vậy, nàng quỳ xuống cầu xin ta.

Xin ta thay nàng ngồi vào vị trí đích nữ, thay nàng gả đi hòa thân.

Thế nhưng, ngày ta lên kiệu gả sang, người nghênh đón ta lại chính là gia nô mà tỷ tỷ luôn khắc cốt ghi tâm.

01

Từ năm ta tám tuổi trở đi, tỷ tỷ đối xử với ta vô cùng tốt.

Trước kia, nàng vốn cũng chẳng bạc đãi gì ta.

Chỉ là ta vốn là thứ nữ, thân mẫu mất sớm, còn nàng từ nhỏ đã được vạn phần sủng ái.

Hai thân phận khác biệt, vốn ít khi có giao tình.

Đa phần thời gian, ta chỉ như kẻ trong phủ không ai để mắt tới, trong suốt vô hình.

Ta kém tỷ tỷ một tuổi.

Năm nàng vừa sáu tuổi, phụ thân đã mời tiên sinh khai tâm dạy học cho nàng.

Mà ta đến tận năm tám tuổi, vẫn bị phụ thân bỏ quên nơi tiểu viện hẻo lánh, chỉ cùng A Mão cầm cành liễu vạch vẽ bừa bãi trên nền cát.

A Mão là dưỡng tử của đại công trong phủ, tuổi ngang với tỷ tỷ, cũng là người duy nhất thân cận với ta khi ấy.

Hôm đó, khi tỷ tỷ đến tìm ta, A Mão đang dạy ta bày bẫy trên tuyết để bắt chim.

Lúc ấy ta mải mê hứng thú, chỉ có A Mão vội vàng đứng lên cung kính gọi: “Đại tiểu thư.”

Ta giật mình, cây trúc trong tay không chống vững, “phịch” một tiếng ngã xuống, nhanh chóng chìm vào tuyết.

“Tỷ tỷ?”

Ta vốn chẳng sợ nàng, chỉ lấy làm kinh ngạc vì sao nàng lại đến tìm ta.

“Thư nhi có muốn đọc sách không? Nếu muội muốn, lát nữa ta sẽ xin phụ thân, để muội dọn sang viện của ta.”

“Muội… đọc sách ư?”

Ta nhất thời sững lại, không hiểu nàng có ý gì.

Tỷ tỷ liền nhét lò sưởi tay vào tay ta, lại dịu dàng vuốt mái tóc mai của ta mà nói: “Dĩ nhiên là muội. Dù sao muội cũng là nhị tiểu thư của phủ Quốc Công, nếu ngày nào cũng thế này, há chẳng ra thể thống gì?”

Thực ra, ta vẫn rất vui khi được ở cùng A Mão như vậy.

Nhưng ta cũng hiểu rõ, mình không thể mãi sống “thế này” được.

Ta đã sớm muốn đọc sách từ lâu.

A Mão nói rằng có đọc sách mới khai mở trí tuệ, mới thoát ra khỏi cái phủ Quốc Công nhỏ bé này, mới thấy được bầu trời ngoài kia rộng lớn biết bao.

A Mão nói, sông núi Giang Nam mỹ lệ, Thái Sơn hùng vĩ, đại mạc mênh mang, Tây Vực bao la… hắn muốn đưa ta đi khắp nơi ngắm nhìn.

Vì vậy, ta nhận lấy cành ô-liu mà tỷ tỷ đưa tới.

Ngay lúc ta còn đang nghĩ nên mở lời thế nào để xin cho A Mão chút ân huệ, thì tỷ tỷ đã nhìn sang hắn: “Nếu ngươi cũng muốn đọc sách, thì cùng đến đi, ta sẽ thưa với phụ thân.”

Không đợi A Mão đáp lại, ta đã mừng rỡ reo lên: “Đa tạ tỷ tỷ!”

02

Ta chưa từng quên lời hẹn năm xưa, rằng sẽ cùng A Mão đi xem khói lửa cô độc nơi đại mạc, thưởng hoa xuân Giang Nam.

Nhưng dần dần ta phát hiện, A Mão đã bước ra khỏi thế giới nhỏ bé chỉ thuộc về riêng ta.

Trong lòng hắn chứa cả núi sông, chí tại triều đình.

Còn ta, chỉ thích những vần thơ ngắm hoa, ngắm trăng, ngắm sắc thu.

Mỗi lần hắn cùng tỷ tỷ bàn luận chuyện trị quốc, ta chỉ biết ngồi bên cạnh ngáp dài.

Ta muốn chen vào thế giới của họ, nhưng sau vài lần gượng gạo thử sức, tỷ tỷ đã dịu dàng khuyên ta: “Con gái thế gia vốn dĩ chẳng cần lo chuyện quốc sự. Thư nhi cần gì vì thế mà buồn? Nếu luận cầm kỳ thi họa, muội tài tình vốn đã hơn ta rất nhiều, hà tất ép mình học những thứ chẳng hứng thú?”

A Mão cũng bảo ta: “Hãy làm điều muội thích, đó mới là muội.”

Khoảnh khắc ấy, ta chợt nhận ra linh hồn họ vô cùng tương hợp.

Ta tỉnh táo, lại buồn thương, rồi lặng lẽ lui về góc nhỏ chỉ có mình ta.

Dẫu vậy, suốt sáu năm trời, chúng ta ba người chưa từng xa cách.

Khi A Mão và tỷ tỷ múa kiếm, ta ngồi bên khảy đàn.

Khi A Mão và tỷ tỷ luận cổ, ta bên cạnh ngâm nguyệt.

Khi A Mão và tỷ tỷ bàn đạo, ta chỉ lẳng lặng chống cằm, vẽ lại dung nhan họ trong trang giấy.

Họ cũng từng để tâm đến ta.

Tỷ tỷ khen ta đàn hay, A Mão cũng không tiếc lời tán thưởng tranh ta như sinh động có hồn.

Thế nhưng, linh hồn ta đã cô độc quá lâu.

Lúc nhỏ, ta cứ tưởng “tri kỷ bằng hữu” vốn là một.

Là ta đối với A Mão.

Nhưng về sau, có lẽ ta chỉ là bằng hữu, còn tỷ tỷ mới là tri kỷ trong lòng hắn.

Trong ba người, ta chỉ là kẻ đứng ngoài, rõ ràng ghi lại từng mảnh đẹp đẽ giữa A Mão và tỷ tỷ.

Ta thầm mến A Mão, nhưng chưa từng sinh lòng ghen ghét tỷ tỷ.

Bởi nàng đối đãi với ta quá tốt.

Bởi nàng xứng đáng với mọi điều tốt đẹp nhất trên thế gian này.

Thế nhưng, thánh chỉ ban phong lại hạ xuống phủ Quốc Công ngay ngày tỷ tỷ làm lễ cập kê.

03

Thánh thượng sắc phong tỷ tỷ làm Chiêu Hòa công chúa.

Mà công chúa Chiêu Hòa, chính là người phải gả sang Đại Tề hòa thân.

Ngày xuất giá tuy định sau hai năm, nhưng cả đời tỷ tỷ coi như đã bị an bài.

Hôm đó, tổng quản truyền chỉ, ta quỳ tận cuối cùng, vẫn cảm thấy áp lực nặng nề đè xuống đỉnh đầu.

Ta còn thế, huống hồ là tỷ tỷ?

Bất chợt, một nỗi xót xa len lỏi dâng trào trong lòng ta.

Từ trước đến nay, ta luôn ngưỡng mộ tỷ tỷ.

Ngưỡng mộ nàng được phụ thân yêu thương, ngưỡng mộ thân phận cao quý đích nữ, càng ngưỡng mộ linh hồn nàng có thể tương hợp cùng A Mão.

Thế nhưng giờ đây, thân phận đích nữ lại như xiềng xích trói chặt nàng, khiến nàng khó lòng thở nổi.

A Mão tuy thân phận thấp hèn là gia nô, ta chưa bao giờ nghĩ hắn không xứng với tỷ tỷ.

Chí hướng và tài năng của hắn, tuyệt chẳng thua kém ai.

Một ngày kia, hắn ắt sẽ bay cao thực hiện chí lớn!

Đến khi ấy, hắn và tỷ tỷ mới là đôi lứa xứng đôi nhất.

Nhưng bây giờ…

Dù hắn có đạt đến ngôi cao quyền thế, thánh chỉ cũng chẳng thể dễ dàng thay đổi.

Là kẻ đứng ngoài câu chuyện của họ, ta không muốn thấy kết cục ấy.

Nhưng ta vô năng, chỉ có thể dâng đến cho tỷ tỷ vài lời an ủi nhạt nhòa.

Ngày đó tiền thính náo nhiệt phi thường, duy chỉ có tỷ tỷ lặng lẽ rời đi từ sớm.

Ta tìm được tỷ tỷ ở bên hồ sen.

Hè rực rỡ, hoa sen nở khắp hồ, xanh mướt tràn đầy sức sống.

Nhưng từ xa nhìn lại, bóng dáng tỷ tỷ lại quạnh quẽ cô đơn, như chiếc lá vàng cuối thu run rẩy chực rụng.

Ta không dám tiến lại gần, bởi khi ấy, cạnh nàng vững chãi như tùng bách, chính là A Mão.

Ta không nghe rõ họ nói gì, chỉ lờ mờ thấy A Mão dịu dàng an ủi, rồi ôm nàng vào lòng đầy thương xót.

Một lần nữa, ta chỉ là kẻ đứng ngoài.

Nhưng lần này, lòng ta cũng nhập cuộc, cùng họ mà đau đớn.

04

Sau lễ cập kê, A Mão liền theo phụ thân ta nhập ngũ.

Nghe nói, việc này là do tỷ tỷ cầu xin mà thành.

Lập công danh, vốn là chí hướng của hắn.

Tỷ tỷ xưa nay luôn hiểu rõ hắn muốn gì.

Thế nhưng, trước lúc hắn khởi hành, tỷ tỷ lại không ra tiễn.

Ngày ấy, ở nơi đình dài biệt ly, chỉ có mình ta đến.

Dù đã sớm biết tâm ý của hắn, ta vẫn đỏ mặt, rụt rè nói: “A Mão, chúng ta từng hẹn, sẽ cùng nhau dạo khắp non sông Đại Chu. Ngươi… còn nhớ chăng? Ta… sẽ đợi ngươi trở về.”

Ta chưa từng nghĩ phải tranh giành với tỷ tỷ.

Nhưng nếu giữa tỷ tỷ và hắn, đã chẳng còn khả năng nữa thì sao?

Ta giống như kẻ trộm, lại càng giống một kẻ đáng thương đang xếp hàng chờ đợi tình yêu.

Thích một người, vốn chẳng có gì sai.

Ta nói những lời ấy, cúi đầu chẳng dám nhìn hắn.

Hắn im lặng thật lâu.

Đến khi bờ vai ta rũ xuống, nước mắt lưng tròng, hắn mới khẽ nói: “Vậy thì… muội chớ thất hứa.”

Ta ngẩng đầu theo bản năng, trong khoảnh khắc ấy, liền bắt gặp ánh mắt dịu dàng của hắn phủ lấy ta.

Đã không còn nhớ rõ, đã bao lâu rồi, trong mắt hắn chỉ có một mình ta.

Nhưng ta tin rằng, chúng ta… sẽ còn rất nhiều, rất nhiều ngày sau nữa.

Similar Posts

  • Đóa Hồng Có Gai

    Kết hôn được bảy năm, Hạ Hi bỗng thừa kế khối tài sản nghìn tỷ.

    Nhưng ngay trong lúc làm thủ tục bàn giao với luật sư, cô lại được thông báo — giấy đăng ký kết hôn của cô là giả.

    Khối tài sản khổng lồ ấy, chỉ mình cô mới có quyền thừa kế.

    Sau khi điều tra, luật sư nói ra một cái tên:

    “Người kết hôn hợp pháp với Lệ tiên sinh là Lâm Vãn Tâm, hiện tại… cô vẫn đang độc thân!”

    Cả thành Giang đều biết, Hạ Hi và Lệ Dục Hành là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã được hứa hôn.

    Cô là máu thịt trong tim anh, là bảo vật nâng niu trong lòng bàn tay.

    Ngày cưới, anh tặng cô một lễ cưới thế kỷ, trước mặt mọi người tuyên bố:

    “Cả đời này, anh Lệ Dục Hành sẽ không bao giờ phụ Hi Hi!”

    Thế nhưng, giấy chứng nhận kết hôn giữa anh và Lâm Vãn Tâm lại được đăng ký… ngay ngày hôm sau hôn lễ của họ.

    Hạ Hi bật cười tự giễu, mất rất lâu mới chấp nhận được sự thật.

  • Hồ Hậu Thiên Mệnhchương 10 Hồ Hậu Thiên Mệnh

    VĂN ÁN

    Hoàng đế tuần du Giang Nam, mang về một nữ tử.

    Khẽ khàng nói, chính là ta.

    Hoàng hậu vừa thấy mặt ta liền biến sắc, vội kéo Hoàng đế sang một bên:

    “Không được, nàng… nàng là yêu tinh!”

    đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    Hoàng đế gạt tay nàng ra, nét mặt thoáng hiện vẻ bất mãn:

    “Yêu ư? Khanh càng ngày càng hồ đồ. Nếu chẳng biết thế nào là đức hạnh của bậc mẫu nghi thiên hạ, thì lui về Phật đường, chép thêm nghìn lượt Nữ giới cho trẫm.”

    Đêm sâu, ta lẻn vào Phật đường, buông tiếng cười khẽ chế giễu:

    “Sư muội, ngươi nhận thánh chỉ vốn để khuynh đảo triều cương, cớ sao nay lại an phận làm một bậc hiền hậu?”

  • Chuyến Xe Tiện Đường Đón Trúng Bạn Trai Và… Vợ Anh Ta

    Để dành tiền cưới, sau giờ làm tôi lén bạn trai chạy xe tiện đường.

    Khi đón khách, tôi sững người vài giây.

    Trong gương chiếu hậu, người bạn trai đã yêu tôi năm năm đang ôm một cô gái bước lên xe.

    Anh ngẩng đầu nhìn thấy tôi, cả người lập tức cứng đờ, rất lâu không nói được lời nào.

    Điểm đến của cuốc xe này là một khách sạn ở trung tâm thành phố.

    Nhưng chỉ một giờ trước, anh còn nhắn WeChat nói rằng tối nay tăng ca, sẽ ngủ lại ký túc xá công ty.

    Khi xe vừa khởi động, cô gái bỗng hơi cúi người về phía trước, giọng nói tràn ngập niềm hạnh phúc không giấu nổi:

    “Bác tài ơi, làm ơn lái êm một chút nhé, tôi đang mang thai, cảm ơn.”

    Tôi gật đầu một cách máy móc, đầu óc trống rỗng.

    Tôi nhìn anh qua gương chiếu hậu rất lâu, anh vẫn cúi đầu, không nói một lời.

    Cô gái khẽ đẩy anh:

    “Ông xã, hai người quen nhau à?”

  • Nhầm Gả Chân Long

    Phu quân ta thu nhận thê tử của cố nhân, người được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân Đại Lương.

    Không bao lâu sau, hai người ấy lại nảy sinh tình ý.

    Ngày loạn quân công thành, chàng đem ta giao nộp, lại còn lạnh lùng nói:

    “Nàng chính là Tần Phương Hảo. Dung mạo này, không thể giả được.”

    Ta rơi vào tay phản quân, vốn định lấy cái ch .t giữ lấy thanh danh.

    Ngay lúc đó, trước mắt ta chợt hiện ra mấy dòng chữ lơ lửng:

    【Nữ chính, ngàn vạn lần đừng nghĩ quẩn! Tên cặn bã kia có gì tốt? Đại ca phản quân kia mới thật sự là cực phẩm!】

    【Hắn biết ngươi không phải Tần Phương Hảo, vẫn lén sai người vẽ chân dung ngươi mỗi đêm, rồi nhìn ngươi mà…】

    【Aaaa, tại sao lại chặn màn đạn của ta?!】

    【Nữ chính, nàng không nhớ tiểu mã nô bên hồ Đại Minh năm xưa nữa sao?】

    【Chỉ cần nàng mềm lòng một câu, mã nô sẽ lập tức quỳ dưới váy nàng! Mạng là của nàng, cơ bụng là của nàng, thận… cũng là của nàng!】

  • Mật Vụ Gian Nan

    Tôi đã thâm nhập vào tổ chức gián điệp suốt năm năm, đến khi thân phận bại lộ, để giữ mạng, tôi buộc phải phản bội người bạn thanh mai trúc mã — Lục Nam Chinh.

    Anh ấy lê một bên chân bị thương, liều mạng trốn thoát.

    Khi được trao Huân chương Hạng Nhất, Lục Nam Chinh chống gậy bước lên sân khấu.

    Lãnh đạo hỏi anh còn nguyện vọng gì cần tổ chức giúp thực hiện.

    Ánh mắt anh lạnh như băng, đôi môi mím chặt, chỉ khẽ nhếch lên một chút:

    “Bắt Giang Tranh về.”

    “Xử bắn.”

    Tổ chức ngay lập tức triệt phá toàn bộ hang ổ của địch, nhưng không tìm thấy tung tích tôi đâu cả.

    Chỉ thu được một cuộn băng ghi hình để lại cho Lục Nam Chinh.

  • Tình Nhân Của Chồng Nhốt Con Gái Tôi Vào Chuồng Heo

    Con gái tôi tham gia trại hè do trường tổ chức, vì đang vướng một dự án trị giá 800 triệu nên tôi không thể đi cùng.

    Khi dự án kết thúc sớm, tôi lập tức chạy đến địa điểm trại hè nhưng tìm khắp nơi vẫn không thấy con đâu.

    Sau khi tôi dọa báo công an, cuối cùng mới có một phụ huynh chỉ ra vị trí của con bé.

    Tôi tìm được con trong… một cái chuồng heo.

    Toàn thân nó dính đầy máu, lấm lem bẩn thỉu, đang cố giành thức ăn với mấy con heo.

    Phải biết rằng toàn bộ chi phí cho trại hè lần này đều do tôi tài trợ hoàn toàn.

    Vậy mà bọn họ lại nhốt con gái tôi vào chuồng heo, bắt sống chung với heo.

    Một lũ ăn cháo đá bát, vong ân bội nghĩa, đúng là sống sướng quá hóa rồ rồi!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *