Tháng Năm Này Em Chọn Mình Em Rực Rỡ

Tháng Năm Này Em Chọn Mình Em Rực Rỡ

Tôi và chồng đã đồng cam cộng khổ cả một đời, vậy mà lại được sống lại vào thời đại học.

Tôi vui mừng chạy đi tìm anh nhưng lại thấy anh đứng dưới khu ký túc xá tỏ tình với hoa khôi của lớp: “Nếu bỏ lỡ em, đó sẽ là điều hối tiếc lớn nhất trong đời anh.”

(…)

“Cố Kiều, cậu đứng trước gương ít nhất nửa tiếng rồi đấy, đang làm gì thế?”

“Tất nhiên là đang thưởng thức vẻ đẹp của mình rồi!”

Tôi mê mẩn nhìn cô gái trong gương – dáng người mảnh mai thon gọn, eo nhỏ, chân dài, làn da trắng mịn, khuôn mặt không hề có lấy một nếp nhăn.

Đây là dáng vẻ của tôi năm 18 tuổi sao?

Trẻ thật là tuyệt quá đi!

“Đừng có tự luyến nữa, dưới lầu đang náo nhiệt lắm, Giang Thần đang cầm hoa đứng trước cửa ký túc, không biết định tỏ tình với ai đó!”

Bạn cùng phòng Đái Na bước vào với cốc trà sữa trong tay, hớn hở chia sẻ tin hot.

Giang Thần?

Giang Thần!

Tôi vỗ đầu một cái, mãi lo nhìn thân thể trẻ trung xinh đẹp của mình mà quên mất cả ông chồng mình rồi.

Tôi khoác đại một chiếc áo khoác rồi vội vã chạy thẳng xuống dưới ký túc xá.

Giang Thần chắc chắn cũng trọng sinh cùng tôi rồi, cơ thể trẻ lại, tâm lý cũng trẻ theo luôn, giờ còn biết tặng hoa nữa cơ.

Lần cuối anh tặng hoa cho tôi hình như là năm tôi sinh Tiểu Bảo thì phải, suốt cả đời chỉ tặng hoa đúng một lần, còn nói là cảm ơn tôi đã nối dõi tông đường cho nhà họ Giang.

Nghĩ đến Tiểu Bảo, tôi đưa tay xoa bụng phẳng lì của mình – ôi, còn có cả cơ bụng nữa này!

Tiểu Bảo à, để mẹ vui chơi thêm vài năm nữa nhé, chờ mẹ tận hưởng tuổi thanh xuân rồi sẽ sinh con ra sau!

Tôi và Giang Thần là cặp đôi thời đại học, cùng nhau đi hết quãng đường từ ghế giảng đường đến lễ đường hôn nhân.

Từng cãi nhau, từng chia tay, từng làm mình làm mẩy.

Từng nghèo đói, từng phấn đấu, từng giàu có, cũng từng phá sản.

Lúc nghèo nhất, hai đứa sống trong tầng hầm, bữa nào cũng chỉ có nước sôi với bánh bao trắng, đói quá thì thêm gói dưa muối.

Lúc có tiền, chúng tôi mua biệt thự, Giang Thần còn mua cho ba mẹ và các em của anh mỗi người một căn nhà.

Cứ thế, hai người dựa vào nhau, vấp ngã rồi lại đứng lên, nắm tay nhau đi hết một đời.

Kiếp trước, chúng tôi bận rộn khởi nghiệp, bận rộn kiếm tiền.

Đến khi già rồi mới giật mình nhận ra, cả đời chỉ lo làm việc mà quên mất tận hưởng cuộc sống, cũng chưa từng nghiêm túc ngắm nhìn thế giới này.

Nếu được làm lại từ đầu, nhất định phải đi du lịch thật nhiều, làm hết những việc mà trước đây muốn làm nhưng không có thời gian hay sức lực để làm!

Giang Thần đang đứng trước cửa ký túc, ôm một bó hoa.

Có lẽ vì căng thẳng, tay anh cứ miết vào ống quần, ngón giữa không ngừng gãi vào đường may.

Tôi bật cười.

Năm tốt nghiệp, hai đứa tôi cùng khởi nghiệp mở công ty thương mại điện tử.

Giang Thần là người hướng nội, trầm tĩnh, không giỏi giao tiếp còn hơi sợ xã hội.

Vì công việc, anh phải cố gắng học cách xã giao, bắt chuyện với người khác, thói quen gãi ống quần này cũng là từ lúc đó mà ra.

Tốt quá rồi, Giang Thần đúng là cũng trọng sinh cùng tôi!

“Cố Kiều, nhìn gì thế?”

Bạn cùng phòng kiêm bạn thân của tôi – Chu Tiểu Hy – huých nhẹ vào tay tôi, tò mò nhìn ra ngoài cổng.

Đúng lúc đó, Giang Thần quay đầu lại.

Ánh nắng rọi xuống khuôn mặt trẻ trung tuấn tú của anh, đôi mắt như phủ đầy những tia sáng vàng rực rỡ.

Thấy tôi, anh ngại ngùng mím môi cười, lúm đồng tiền hiện lên thật sâu.

Giang Thần năm 18 tuổi mãi mãi khiến tim tôi rung động.

Anh cầm bó hoa bước về phía tôi.

Cũng giống như kiếp trước, từng bước đi của anh là cả một đời của tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, dang rộng vòng tay, chuẩn bị ôm trọn hạnh phúc thuộc về mình một lần nữa.

“Chu Tiểu Hy, tớ đã thích cậu từ lâu rồi.”

“Nếu bỏ lỡ cậu, đó sẽ là điều hối tiếc lớn nhất trong đời tớ.”

“Cậu có thể cho tớ một cơ hội làm bạn trai của cậu không?”

Chu Tiểu Hy rõ ràng là hoảng hốt.

Cô ấy đỏ bừng mặt, liếc nhìn xung quanh.

Mấy bạn học hóng chuyện đứng bên cạnh bắt đầu reo hò: “Đồng ý đi! Đồng ý đi! Đồng ý đi!”

Tôi lặng lẽ thu tay lại.

Lúc này mới nhận ra ánh mắt Giang Thần đang nồng nhiệt nhìn về phía Chu Tiểu Hy.

Ánh mắt anh chân thành, cháy bỏng.

Thế giới ồn ào nhốn nháo nhưng trong mắt anh chỉ có một mình Chu Tiểu Hy.

Tôi đứng ngay cạnh cô ấy, chẳng khác gì một tấm phông nền trắng.

Giang Thần đến một cái liếc mắt cũng chẳng dành cho tôi.

Vậy là, người đã sống cùng tôi cả đời – Giang Thần – thật ra từ đầu đến cuối, vẫn luôn thích Chu Tiểu Hy sao?

Tôi loạng choạng lùi lại hai bước, ký ức kiếp trước tràn về như thủy triều.

Hôm ấy có một cơn mưa nhỏ.

Tôi vội vàng ra ngoài lấy hàng chuyển phát nhanh.

Chu Tiểu Hy bảo chiếc ô của tôi cô ấy để quên ở thư viện, nhất quyết dúi áo khoác và mũ của mình cho tôi.

Cô ấy nói áo khoác đó chống thấm, trời lạnh mà bị ướt sẽ dễ cảm.

Tôi khoác đồ của cô ấy, hấp tấp chạy ra ngoài.

Vừa ra khỏi ký túc xá thì đâm sầm vào Giang Thần.

Anh cúi đầu, kéo lấy tay tôi: “Anh thích em, làm bạn gái anh nhé!”

Tôi đã thích Giang Thần từ lâu, ngay từ lúc mới nhập học.

Chàng trai mà mình thầm yêu từ lâu tỏ tình dưới mưa, kể từ đó tôi liền yêu luôn cả những ngày mưa.

Thảo nào…

Thảo nào sau khi bên nhau, Giang Thần rất ít khi chủ động nhắn tin cho tôi, cũng hiếm khi rủ tôi đi chơi.

Tôi cứ nghĩ anh là người kiệm lời, không thích lãng mạn.

Quan trọng hơn là, tôi đã bị cái “bánh từ trên trời rơi xuống” ấy đập cho choáng váng.

Tôi đâm đầu vào mối tình này, bị tình yêu cuồng nhiệt làm mờ mắt.

Thật nực cười.

Chắc lúc ấy Giang Thần đã nhận nhầm tôi thành Chu Tiểu Hy rồi?

Nên bây giờ trọng sinh lại, việc đầu tiên anh muốn làm là bắt đầu lại với Chu Tiểu Hy.

Một đời bên nhau, vẫn không thắng nổi bóng hình Bạch Nguyệt Quang khắc sâu trong lòng anh.

Tôi lùi lại thêm một bước.

Lại thêm một bước nữa.

Giang Thần vẫn căng thẳng chờ đợi phản ứng của Chu Tiểu Hy.

Vì quá hồi hộp, trán anh rịn đầy mồ hôi.

Một giọt chảy qua lông mày trượt vào mắt, nhưng anh vẫn cố trợn to mắt, sợ rằng chỉ cần chớp mắt thôi là sẽ bỏ lỡ câu trả lời của cô ấy.

Tim tôi như bị treo tạ, lại như nuốt nguyên cục đá giữa ngày đông âm 4 độ.

Thật hiếm thấy…

Kiếp trước, ngay cả khi chúng tôi đi gặp khách hàng quan trọng nhất, Giang Thần cũng chưa từng căng thẳng đến thế.

Lúc tôi sinh con, bố mẹ chồng nhất quyết bắt tôi sinh thường, nói rằng sinh mổ không tốt cho đứa trẻ.

Nhưng Tiểu Bảo khi đó hấp thu rất tốt, bác sĩ ước tính con nặng hơn 3.5kg.

Với đứa trẻ lớn như vậy, bác sĩ khuyên tôi nên sinh mổ.

Tôi mặt mũi tái mét nằm trên giường, nắm tay Giang Thần hỏi anh có lo không.

Anh chỉ lạnh nhạt đáp: “Y học hiện đại phát triển rồi, em đừng lo chuyện vớ vẩn.”

Nói rồi, anh quay sang ngồi chơi game.

Lúc đó tôi tức phát điên.

Nhưng sau khi mổ xong được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, anh lại tặng tôi một bó hoa.

Giang Thần là thế đấy.

Đánh cho một bạt tai rồi lại đưa một viên kẹo.

Không lo lắng khi tôi sinh con.

Không hồi hộp khi gặp đối tác.

Không căng thẳng khi con thi đại học hay khi đi hỏi vợ.

Nhưng hôm nay lại vì một lời tỏ tình mà căng thẳng đến thế.

Hai kiếp làm người, lần đầu tiên thấy anh như vậy.

Tôi nhìn Giang Thần thật lâu.

Người đàn ông mà tôi đã yêu cả một đời.

Gương mặt anh dần trùng khớp với hình ảnh trong ký ức tôi, cũng đồng thời đánh vỡ giấc mộng suốt cả cuộc đời tôi.

“Ở bên nhau đi! Ở bên nhau đi! Ở bên nhau đi!”

Xung quanh náo nhiệt ồn ào.

Tiếng hò reo khi gần khi xa.

Bóng người trước mắt như chồng lên nhau thành từng lớp.

Tôi bấm mạnh vào lòng bàn tay mình.

Hình như tôi bị say nắng rồi.

“Tớ… tớ cần suy nghĩ thêm…”

Trước đám đông cổ vũ vây quanh, Chu Tiểu Hy lúng túng nhìn quanh, cuối cùng quay sang tôi, ánh mắt như cầu cứu.

Lúc này, Giang Thần cuối cùng cũng nhìn thấy tôi.

Anh cầm hoa bước nhanh đến rồi nắm chặt lấy cánh tay tôi.

“Cố Kiều, may quá, cậu cũng ở đây!”

“Cậu là người thân nhất với Chu Tiểu Hy, mau giúp tớ khuyên cô ấy đi.”

“Tớ thực sự thích cô ấy đã nhiều năm rồi. Tớ hứa sau này sẽ đối xử thật tốt với cô ấy!”

“Cầu xin cậu, giúp tớ với…”

Ánh hoàng hôn rực rỡ phủ lên người Giang Thần một lớp vàng dịu nhẹ.

Tôi ngược sáng nhìn gương mặt anh lúc sáng lúc tối, lòng lại bị kéo về năm đầu khởi nghiệp.

Hôm đó chúng tôi tăng ca đến tận nửa đêm, xe bus và tàu điện ngầm đều không còn.

Gọi xe thì tiếc, vì chỗ ở cách công ty khá xa, tiền xe hơn 30 tệ – đủ cho hai người ăn cả ngày.

Trời đông lạnh cắt da, hai đứa co ro thở ra khói mà đi bộ về nhà.

Lúc đó lòng tôi tràn đầy niềm vui.

Dù cuộc sống khó khăn chật vật nhưng tôi không cô đơn.

Bên cạnh tôi có người mình yêu, tương lai dù gian khó nhưng vẫn đáng mong chờ.

Giang Thần hiếm khi chủ động nắm lấy tay tôi.

Anh nói cảm ơn tôi đã cùng anh chịu khổ.

Anh nói sau này nhất định sẽ cho tôi một cuộc sống tốt hơn.

Anh nói anh yêu tôi.

Đồ lừa đảo!

Kẻ dối trá!

“Chuyện của hai người sao lại làm khó Cố Kiều?”

Một giọng nói trong trẻo vang lên.

Chu Tiểu Hy bước tới khoác tay tôi, kiêu ngạo hất cằm nhìn Giang Thần.

“Chuyện này tớ còn phải suy nghĩ thêm. Cậu về trước đi.”

“Nào, Cố Kiều, mình đi ăn cơm.”

Nói xong, Chu Tiểu Hy kéo tôi – người như kẻ mất hồn – rời đi.

Để lại phía sau một Giang Thần cũng thất thần chẳng kém.

“Này này, tỉnh hồn lại đi!”

Chu Tiểu Hy vẫy tay trước mặt tôi.

“Cậu không ăn thì mì trương nát hết bây giờ. Trông cậu cứ như người có tâm sự ấy.”

Tôi cắn đũa, lòng ngổn ngang trăm mối.

“Cậu… không chấp nhận Giang Thần sao?”

Tôi dè dặt hỏi, xong lại thấy mình thật nực cười.

Trọng sinh về lại thời đại học, tôi và Giang Thần đều là người tự do.

Về mặt pháp lý, anh không nợ tôi điều gì.

Similar Posts

  • Sau Khi Trọng Sinh, Ta Chọn Oan Gia Làm Phò Mã

    Lương Minh Chiêu là tiểu công chúa được sủng ái nhất hoàng thất.

    Phụ hoàng từ thuở nàng còn thơ ấu đã tỉ mỉ chọn cho nàng bốn vị công tử thế gia làm đồng dưỡng phu.

    Kiếp trước, khi được hỏi muốn gả cho ai, nàng đỏ mặt chọn Thẩm Nghiên Khanh thanh lãnh như trăng.

    Nhưng thành thân chưa đầy một năm, hắn đã ch/ ếc, nàng vì hắn mà thủ tiết cả đời.

    Cho tới lúc tuổi xế chiều, nàng tình cờ gặp hắn ở Giang Nam—người vốn nên đã ch/ ếc từ nhiều năm trước—đang ôm lấy thiên kim Thượng thư phủ Lâm Trăn Trăn, hôn dưới gốc đào.

    Khoảnh khắc đó nàng mới hiểu, hắn đã có người trong lòng, giả ch/ ếc chỉ để buông bỏ hết thảy, ve sầu thoát xác, rồi cùng người thương kề cận trọn đời.

    Về sau thích khách đến tập kích, hắn vì cứu nàng mà ch/ ếc.

    Trước lúc lâm chung hắn nói: “Công chúa, ta biết không nên giả ch/ ếc lừa quân, nhưng lòng ta thuộc về Trăn Trăn… nay dùng mạng này đổi nàng ấy được sống, nếu có kiếp sau… nàng đừng chọn ta.”

    Nàng ngậm lệ nhắm mắt, mở mắt ra lần nữa thì

  • Tôi Đâu Phải Kiểu Con Gái Mê Đắm Tình Yêu

    Sau khi phát hiện bạn trai ngoại tình qua mạng, tôi lập chín tài khoản phụ, giả làm chín cô gái với phong cách khác nhau để cùng “yêu đương” với anh ta.

    Cô bạn thân mắng tôi té tát: “Đồ não toàn chuyện yêu đương! Đi đào rau dại mà sống cho tỉnh táo đi!”

    Nhưng đến ngày Thất Tịch, tôi lại nhận được mười phần quà khác nhau từ mười người “bạn trai”.

    Cô ấy giơ ngón cái lên với tôi: “Cậu không phải não tình yêu, cậu là não sự nghiệp thì có!”

  • Cuộc Nổi Loạn Trong Sở Thú Mộng Mộng

    Sau khi nhận việc ở sở thú, tôi bị kéo vào một nhóm chat tên là “Một trăm cách cắn chết loài người”.

    Thành viên trong nhóm đều dùng ảnh đại diện là các loài động vật khác nhau.

    Tôi tưởng đây là nhóm làm việc của khu vực tôi quản lý, còn nghĩ: “Mọi người dễ thương thật.”

    Cho đến khi tôi thấy họ đang bàn cách ăn thịt tôi.

    Chim vẹt đánh trời rộng: “Con người mới đến có đôi mắt đẹp quá, tôi không đợi nổi đến Tết nữa, chỉ muốn mổ ngay ra ăn cho đã miệng!”

    Khỉ đột: “Đừng vội, Tết đông người, tha hồ mà ăn mắt!Còn nữa, đùi của cô ta là phần của tôi đấy nhé!”

    Một đấm giết Võ Tòng: “Không ai tranh cái đầu của cô ta với tôi chứ?”

    Voi già: “Tôi ăn chay, nhưng có thể giúp các cậu giẫm nát xương cô ta.”

  • Tiểu Tinh Không Cần Bố

    Tôi bị khó si/ nh, bác sĩ đã sáu lần gửi thông báo tình trạng nguy kịch.

    Chồng tôi từ đơn vị hối hả chạy về ngay trong đêm.

    Toàn thân anh ấy dính đầy má0, đáy mắt ngập tràn hận ý thấu tận trời xanh.

    “Chỉ vì đưa anh đến gặp em, bạn thân nhất của anh đã la/ o x/ e vào vách đá mà ch e c, để lại vợ yếu con thơ.”

    “Món nợ má0 này em bảo anh phải trả thế nào đây?!”

    Lý Tuyết Nga – người góa phụ của bạn thân anh – mất chồng chỉ sau một đêm.

    Còn chồng tôi, từ đó cũng không bao giờ quay về nhà nữa.

    Chỉ để lại một mình tôi đi làm thuê kiếm tiền, nuôi con khôn lớn, chịu đựng đủ mọi lời đàm tiếu, dị nghị của hàng xóm láng giềng.

    Con trai tôi ở trường bị mắng là đứa con hoang không có cha.

    Tôi tức không chịu nổi, tìm đến tận nhà đối phương để nói lý lẽ.

    Kết quả lại bị cả nhà họ đánh đến đầu rách máu chảy, một mình nằm trên bàn phẫu thuật lạnh lẽo.

    Tôi run rẩy gọi vào số điện thoại chuyên tuyến của chồng, nhưng người nghe máy lại là cảnh vệ của anh ta.

    “Thủ trưởng sư đoàn đang xem buổi biểu diễn văn nghệ của đồng chí Lý Tuyết Nga.”

    “Không cho phép người ngoài làm phiền.”

    Tim tôi nguội lạnh như tro tàn, tôi đề nghị ly hôn.

    Chồng tôi hết lần này đến lần khác cam đoan rằng một tháng sau sẽ hoàn toàn quay về với gia đình.

    “Đến lúc đó sẽ đưa con trai chúng ta ngồi xe jeep chạy một vòng, để tất cả mọi người đều biết nó có một người bố oai phong.”

    Hai mẹ con tôi mong ngóng từng ngày, hết lần này đến lần khác vẽ dấu chéo lên cuốn lịch.

    Cuối cùng cũng chờ được đến ngày ấy.

    Thế nhưng, trên chiếc xe jeep được đám đông vây quanh kia, tôi lại nhìn thấy Trần Tuyết Nga ôm đứa trẻ, cười tươi như hoa.

    Tôi siết chặt lấy đứa con trai đang khóc nấc không ngừng.

    “Ngoan, chúng ta không cần bố nữa.”

    “Chiếc trực thăng màu xanh quân đội của ông ngoại con còn oai phong hơn xe jeep nhiều.”

  • Dư trong dư thừa

    Ca ghép tủy thành công, tôi tưởng mình đã góp một phần cứu sống được anh trai. Nhưng đêm hôm đó, mẹ bưng vào cho tôi một bát canh gà đã nguội lạnh. Tôi ngỡ ngàng đón lấy, uống sạch từng giọt như một đứa trẻ khát khao tình yêu thương.

    Đến lúc choáng váng ngã xuống, tôi nghe thấy giọng mẹ lạnh như băng:

    “Ghép tủy thành công rồi. Mẹ không uổng công sinh con ra.”
    “Nhưng anh con cần dưỡng bệnh, tốn nhiều tiền lắm. Gia đình mình không nuôi nổi hai đứa.”
    “Con cứ ở lại bệnh viện đi, con nhỏ vậy, người ta sẽ không đuổi đâu.”
    “Chờ ba mẹ kiếm được tiền rồi quay lại đón con.”

    Khi tôi tỉnh lại, bệnh viện trống trơn, ba mẹ và anh trai đã biến mất như chưa từng tồn tại.

  • Đứa Con Của Hận Thùchương 7 Đứa Con Của Hận Thù

    VĂN ÁN

    Năm đó, cha tôi bị thuộc hạ phản bội, đâm một nhát chí mạng.

    Để cứu tôi, Kỷ Triết, khi ấy mới mười chín tuổi, đã phóng hỏa.

    Anh bị khói lửa thiêu mù đôi mắt, từ đó tôi trở thành “đôi mắt” của anh.

    Tôi cắt ngắn mái tóc dài, bàn tay vấy máu, từng bước từng bước thay anh mở đường bằng máu lửa.

    Khi anh nhìn thấy ánh sáng trở lại,

    chính tay tôi đỡ anh rửa sạch tội lỗi, đưa anh lên bờ,

    để rồi anh trở thành người mà ai cũng kính cẩn gọi một tiếng “Kỷ Tổng”.

    Ngày thử váy cưới, tôi đến trễ mười phút.

    Đọc full tại page góc nhỏ của tuệ lâm

    Lại thấy một cô gái khác khoác chiếc váy cưới của tôi, đứng trước gương.

    Đám đàn em của Kỷ Triết vây quanh cô ta, miệng gọi rối rít:

    “Chị dâu, chị dâu.”

    “Mấy lời này là Kỷ ca dặn, chỉ cần chị thích, muốn chọn gì cứ tự nhiên.”

    Tôi giật phăng chiếc váy cưới trắng tinh ấy, nắm tóc cô ta, ném thẳng ra con phố đông người.

    Rồi tôi quay lại, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám đàn em đang im bặt.

    Giọng tôi vang lên, sắc bén như dao:

    “Anh ấy, tôi có thể nhường.

    Nhưng những thứ khác

    không ai được phép chạm vào.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *