Thiên Hạ Trọng Nam, Riêng Ta Trọng Lý

Thiên Hạ Trọng Nam, Riêng Ta Trọng Lý

Thay mặt gia tộc vào cung tạ ơn, ta trông thấy phụ thân mất tích mười năm đứng giữa hàng văn võ bá quan.

Ánh mắt ông nhìn ta, xa lạ vô cùng.

Nghĩ lại cũng phải, dẫu sao đã mười năm không gặp, khi ông rời khỏi nhà, ta mới chỉ là một đ// ứ/ a tr// ẻ lên n/ 5/m.

Về sau, ta cầu xin bệ hạ cho phép mẫu thân tái giá.

Chính ông là người đầu tiên nhảy ra phản đối.

Ta chẳng màng thể diện, giữa công chúng vạch trần thân phận ông.

Ông nhất thời ngẩn người, tâm thần hoảng loạn, lắp bắp: “Ngươi là… Liên Tâm…”

1

Ta tên Văn Liên Tâm. Vì phụ thân ta họ Văn, mẫu thân họ Liên,

thuở trước phụ mẫu hòa thuận ân ái, đồng tâm hiệp đức, nên đặt tên ta là Liên Tâm.

Thuở ta mới sinh, vài năm đầu cả nhà sống cảnh phú túc, hòa vui.

Văn gia ta có hai hiệu vải tại trấn lớn, lại sở hữu trăm mẫu ruộng tốt trong làng, cũng được xem là hào hộ nổi tiếng một vùng.

Cho đến năm ta tròn năm tuổi, phụ thân ta cãi nhau lớn với tổ phụ, dứt khoát muốn tòng quân.

Ông nói: “Nước suy dân có trách, thân nam nhi chí tại bốn phương, ta không muốn suốt đời ru rú bên thôn điền, sống kiếp mơ hồ.”

Mẫu thân ta yêu ông, thấy ông tâm can đau đáu, tuy trong lòng không đành, song vẫn cố gắng khuyên tổ phụ cho ông toại ý.

Tổ mẫu ta rơi lệ mà bảo tổ phụ: “Con lớn không giữ được, cứ để nó đi.” Một lời ấy khiến tổ phụ cũng nghẹn ngào mà rơi nước mắt.

Ông là trưởng tử, vốn được kỳ vọng kế nghiệp môn hộ, nào ngờ lại là kẻ lòng không yên phận.

Ngày ông rời nhà, mãi mãi khắc sâu trong tâm khảm ta.

Ta níu tay ông, khóc lóc van nài đừng đi, song ông chẳng hề liếc mắt nhìn ta lấy một lần.

Ông chỉ khẽ đặt một nụ hôn lên trán mẫu thân, rồi nói: “Chờ ta trở về, khi tương phùng, ta nhất định khiến nàng vì ta mà được phong tước, mang hào quang phú quý.”

Hôm ấy, mẫu thân ôm lấy ta, lặng lẽ đứng nhìn ông mang bọc rời đi, không ngoái đầu lại lấy một lần.

Về sau, ta hỏi mẫu thân: “Phú quý là gì?” Người đáp: “Là thứ ta hận nhất đời này, chính nó đã cướp mất cha con.”

Khi ấy ta chẳng hiểu rõ nghĩa lời, cho đến khi hung tin truyền đến.

Năm ta lên tám, nhận được tin phụ thân tử trận, thân xác chẳng còn, vĩnh viễn không thể trở về.

Ông chẳng thể mang cho mẫu thân danh vị cao sang, chỉ để lại năm mươi lượng tuất kim và mấy chục năm quạnh hiu lạnh lẽo về sau.

Văn gia lập cho ông một mộ phần áo quan, treo bạch y khắp nhà, mẫu thân hồn bay phách tán, ngày đêm thủ linh như mất hết hồn cốt.

Người chẳng thể chấp nhận sự thật rằng phụ thân đã khuất, cũng không chịu tin rằng vĩnh viễn không còn cơ hội tái ngộ.

Ngoại tổ mẫu khuyên người nên tái giá, tổ mẫu cũng khuyên, khi ta lớn lên cũng nhiều lần khuyên nhủ,

song người luôn nói: “Ta đã hứa với phụ thân con là sẽ chờ, thì quyết không nuốt lời.”

Ta hỏi: “Nhưng ông đã về chốn hoàng tuyền, mẹ còn trông mong chi nữa?”

Người đáp: “Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Chừng nào chưa tìm thấy thi hài phụ thân con, ta vẫn tin ông còn sống.”

Trước kia, ta cũng như người đời, đều nghĩ phụ thân đã chết thật rồi, mẫu thân ta chắc chắn sẽ chẳng thể chờ được ông trở lại.

Cho đến năm ta vừa tròn mười lăm tuổi,ta tự mình chế ra được thứ thuốc nhuộm màu hoàng kim và xích hồng độc nhất thiên hạ, lại kết giao với hoàng thương Phó gia.

Vải ta nhuộm bằng loại thuốc mới, qua tay Phó gia tiến nhập hoàng cung.

Bệ hạ phong ta làm Hương Quân, lại ban cho Văn gia tấm biển “Quang Tông Diệu Tổ”, rạng danh tổ phụ.

Văn gia lĩnh chỉ, tự nhiên phải vào kinh tạ ân.

Tổ phụ cử ta cùng đại đường ca Văn Bác Duệ – trưởng tôn nhánh Nhị thúc công – đồng hành.

Thứ nhất, chuyện thuốc nhuộm trong thiên hạ chẳng ai hiểu thấu bằng ta.

Lại nữa, đại đường ca vốn là người đọc sách, trên thân có công danh tú tài, khi ra ngoài giao tiếp lại càng dễ bề lui tới.

Lần đầu chúng ta đặt chân đến kinh kỳ, liền được bệ hạ truyền chỉ triệu kiến.

Suốt đời ta chưa từng nghĩ tới, thân là nữ nhi nhà thương hộ, lại có thể bước chân lên Kim Loan điện.

Lại càng chẳng ngờ, nơi ấy còn có điều khiến ta chấn động hơn nữa đang chờ phía trước.

Ta cùng đường ca bị nội nhân trong cung giày vò đủ điều: đốt hương tắm gội, học lễ nghi khuôn phép.

Mãi đến nửa tháng sau, hai ta mới lo lắng bất an, ngồi lên kiệu đến cung nghênh chỉ.

Kiệu lay động chòng chành suốt một canh giờ mới đến cửa cung, tại đây, chúng ta phải xuống kiệu, tự mình đi bộ lên Kim Loan điện.

Similar Posts

  • Người Vợ Bị Thay Thế Và Màn Trả Thù Kinh Điển

    Ngày đầy năm của cháu trai, tôi ăn mặc chỉnh tề, đến đúng giờ.

    Vậy mà lại thấy chồng tôi khoác tay một người phụ nữ khác đi mời rượu.

    Tình cũ trong lòng anh ta mặc chiếc sườn xám giống hệt tôi, đứng bên cạnh, nâng ly đầy vẻ khiêu khích:

    “Chị à, là chị đến trễ.

    Hạo Sùng sợ mất mặt nên mới nhờ em ra mặt.”

    Tôi hắt ly rượu về phía cô ta.

    Chồng tôi lại bước tới chắn trước mặt cô ta, cau mày trách móc:

    “Bao nhiêu tuổi đầu rồi, không thể học Phương Ải mà cư xử chừng mực hơn sao?”

    Con trai và con dâu cũng phụ họa theo:

    “Đúng đó mẹ.

    Dì Phương Ải là bạn thân của ba, mẹ không cần làm quá như vậy đâu.”

    “Dì ấy còn nhận Tiểu Hiên làm cháu đỡ đầu rồi.

    Sau này hai người xưng hô là chị em, chẳng phải càng tốt sao?”

    Tốt à?

    Tốt lắm ấy chứ.

    Con trai con dâu thích mẹ đỡ đầu.

    Chồng thích vợ hờ.

    Vậy thì… để cô ta làm chính thất luôn đi.

    Tôi thoái vị.

  • Nếp Nhăn Của Vị Đại Sư Giấy

    Tôi vốn sinh ra mang mệnh sát, một mình trông coi cửa tiệm giấy mà ông nội để lại.

    Người sống hay người chết đều là khách, tiền nào cũng kiếm, ngày tháng cũng coi như yên ổn.

    Nhưng hôm nay, lại có vài kẻ không mời mà đến.

    Một gã đàn ông xông thẳng vào, đá bay đôi giấy đồng nam đồng nữ ở cửa, ném một xấp ảnh khó coi lên bàn tôi.

    “Có việc rồi, đừng giả chết.”

    “Cứ theo ảnh mà làm giấy, tối nay tao phải lấy.”

    Tôi nhíu mày, chẳng vui chút nào.

    “Xin lỗi, hôm nay nghỉ rồi.”

    Gã đàn ông hừ cười, vứt một tấm thẻ đen lên bàn.

    “Không phải vì thiếu tiền sao? Mở to mắt chó của mày ra xem tao là ai.”

    Cạnh sắc của thẻ đen cắt rách trán tôi, máu tươi tràn ra khiến đám giấy nhân trong tiệm bắt đầu ngọ nguậy.

  • Ly Hôn Ngày Thất Tịch

    Sau khi trọng sinh, tôi bắt đầu không nghe điện thoại của chồng mình – một tay buôn vũ khí khét tiếng, cũng chẳng trả lời bất kỳ tin nhắn nào.

    Cả ngày tôi chỉ ở bar với bạn thân.

    Đến lần thứ mười tôi qua đêm ngoài không về, vừa lái xe thẳng về nhà thì Lục Đình Châu đã chặn ngay trước cửa:

    “Người đàn ông vùi đầu trong lòng em là ai?”

    Tôi thản nhiên đáp: “Bạn thân.”

    Sắc mặt anh ta u ám đến mức như sắp giết người.

    “Bạn thân thì có thể ngủ chung giường sao?”

    Nhưng tôi không chút dao động, lạnh nhạt buông lời: “Liên quan gì đến anh?”

    Kiếp trước, tôi gả cho hắn suốt bảy năm.

    Đôi tay vốn nên cầm bút vẽ lại phải lắp ráp súng ống, tháo gỡ bom mìn, cùng hắn lăn lộn trong máu lửa.

    Thế nhưng đến năm thứ bảy sau hôn nhân, hắn lại điên cuồng si mê một ni cô trẻ bị người ta đưa lên giường hắn.

  • Một Con Số, Nhiều Lòng Tham

    Tôi lướt mạng và thấy một bài viết đang hot:

    “Bạn gái trúng số ba triệu, tôi nên làm thế nào để biến số tiền này thành tài sản chung của chúng tôi?”

    Bình luận được nhiều like nhất trả lời:

    “Anh em, chuyện này nhất định phải ra tay trước mới được.”

    “Nhanh chóng dẫn cô ấy đi xem nhà, rồi cùng nhau tưởng tượng về cuộc sống tương lai ở đó. Khi tình cảm dâng trào thì cầu hôn ngay, rồi khuyên cô ấy mua nhà trả hết một lần, coi như nhà tân hôn của hai người.”

    “Đợi mọi chuyện gạo nấu thành cơm rồi thì bán nhà đổi sang căn khác, thế là tài sản chung thôi.”

    Chủ thớt vội đáp:

    “Nhưng nhà bạn gái tôi còn có một cậu em trai, tôi sợ cô ấy sẽ đưa tiền về cho gia đình.”

    Người kia tiếp tục bày mưu:

    “Anh phải âm thầm chia rẽ tình cảm của họ, nói với cô ấy rằng nếu không dùng số tiền này bây giờ, sau này chắc chắn sẽ bị mang đi cưới vợ cho cậu em.”

    Tôi vừa đọc vừa lắc đầu, định thoát ra thì đột nhiên nhận được tin nhắn từ bạn trai.

    “Tân Tân, mình cùng nhau đi xem nhà nhé.”

  • ĐI RỒI LẠI VỀ

    Phu quân muốn đưa biểu muội từng hòa ly về làm thiếp.

    Nhi tử lại đòi cưới cô nương nghèo khổ, bán thân chôn cha làm chính thê.

    Ta phản đối, phụ tử bọn họ liền bàn cách tính kế trừ khử ta.

    “Muốn nạp thì nạp, muốn cưới thì cưới, ta không quản nữa.”

    Về sau lại quỳ gối cầu xin ta. Đã muộn rồi!

  • A Tuế Xuống Núi – Ph Ần 5

    Lúc tôi về phòng, em gái đang đứng lên ghế, với tay định lấy chiếc hộp an toàn đặt trên đỉnh tủ quần áo của tôi.

    Thấy tôi bước vào, tay cô ta run lên, sợi dây chuyền kim cương trị giá ba mươi vạn trong hộp rơi xuống giường.

    Ánh mắt cô ta né tránh, cố gắng giải thích:

    “Chị… em, em chỉ xem thôi…”

    “Bạn cùng phòng của em nói đúng, chị đang đề phòng em, đến một sợi dây chuyền cũng không chịu cho em mượn đeo…”

    Tôi không nghe cô ta lải nhải, bước tới túm lấy tóc cô ta, trở tay tát một cái thật vang.

    Ba mẹ nghe thấy động tĩnh liền từ phòng khách xông vào.

    Em gái ôm mặt khóc to: “Ba! Mẹ! Chị đánh con!”

    Mẹ tôi liếc nhìn sợi dây chuyền trên giường, sắc mặt lập tức trầm xuống.

    Bà quay người đi lấy một chiếc dép đế cứng trên giá giày, đưa vào tay tôi.

    “Đánh đau tay rồi à? Dùng cái này mà quất, hôm nay ai cầu xin cũng vô ích!”

    “Nhà mình không thiếu cơm thiếu áo cho nó, vậy mà nó lại làm kẻ trộm trong nhà, đánh chết nó cho mẹ!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *