Tiệm Sườn Xám Âm Dương

Tiệm Sườn Xám Âm Dương

Tôi là người thừa kế duy nhất của một dòng họ tu tiên trăm năm, trời sinh đã có đôi mắt âm dương.

Bề ngoài tôi là bà chủ một tiệm sườn xám, thực chất lại nhận làm phong thủy trừ tà trong âm thầm.

Một hot girl mạng nổi tiếng tên là Đường Đường, có hàng triệu người theo dõi và chuyên quay clip khám phá cửa hàng, đã cầm điện thoại livestream đến tiệm tôi.

Tôi lập tức ngăn cô ta quay phim.

Cô ta tức giận, liền xúi giục fan tấn công tôi bằng lời lẽ độc hại, tung tin rằng sườn xám trong tiệm tôi là đồ lấy từ xác bệnh nhân ung thư, đem về tái chế rồi bán lại.

Tôi cố nhịn cơn giận, lịch sự mời cô ta ra ngoài.

Nhưng ánh mắt Đường Đường đột nhiên trừng trừng nhìn chằm chằm vào bộ sườn xám trắng trong tủ kính, vô thức đưa tay ra định chạm vào.

Sắc mặt tôi lập tức thay đổi, vội vàng đẩy mạnh cô ta ra!

Trong lúc xô đẩy, ống kính điện thoại vô tình hướng thẳng vào mặt tôi, và livestream bỗng dưng nổ tung!

“Trời ơi! Gương mặt thần thánh!”

“Tiên nữ giáng trần là đây chứ đâu!”

“Đắt có lý của đắt! Chị mặc sườn xám như bước ra từ tranh vẽ vậy!”

Đường Đường tính toán không thành, còn bị mất mặt ê chề, giận dữ bỏ đi.

Nhưng đến nửa đêm, cô ta lại lén theo dõi tôi đến một ngôi nhà ma ám.

1

Nửa đêm, tôi cùng khách hàng bố trí trận pháp trong ngôi nhà tổ, đang chuẩn bị khai trận thì bất ngờ nghe thấy tiếng cách của máy ảnh vang lên!

Rồi ánh đèn flash lóe lên một cái!

Chị Tôn hoảng hốt rồi giận dữ nhìn cánh cổng bị ai đó đẩy ra từ lúc nào, quát lên:

“Ai đó?!”

Một giọng cười quen thuộc, đầy kênh kiệu vang lên.

“Ái chà~ bị phát hiện rồi à~”

Đường Đường mặc váy đỏ rực rỡ, uốn éo bước vào.

Theo sau là một cậu con trai mặt mũi nhăn nhó làm trò.

Đường Đường vênh mặt giơ điện thoại, chỉ vào đồng xu trận pháp trong sân rồi chế nhạo:

“Để tôi cho fan thấy cái ‘tiên nữ mặt đẹp’ mà họ khen đang giở trò gì sau lưng!”

Tôi giật mình, cau mày quát lạnh:

“Âm nhân qua cõi, dương sinh lùi bước!”

“Cô Đường, mời rời đi ngay!”

Cậu con trai làm bộ ôm ngực la oai oái:

“Chị Đường ơi em sợ quá đi~”

Đường Đường khinh khỉnh cười nhạt:

“Gọi một tiếng tiên nữ là tưởng mình là thần tiên thật rồi hả?”

“Dựa vào đâu mà đuổi tôi? Tôi tra rồi, cái nhà rách nát này thậm chí còn không có sổ đỏ!”

“Nửa đêm làm mấy trò tà môn ở nhà người khác, không sợ tuyệt tử tuyệt tôn sao?”

Bộ dạng ngang ngược của cô ta khiến ai nhìn cũng tức điên.

Hương trong lư hương sắp cháy hết, chị Tôn giận đến run người.

“Đây là nhà tổ của nhà họ Tôn tôi! Cút ra ngoài ngay!”

Đường Đường cười hả hê:

“Ô hô~ chị nói là nhà chị thì là nhà chị à? Tôi cũng nói đây là nhà tôi đấy!”

Cô ta vờ như không nghe thấy, thong thả vung điện thoại giới thiệu bản thân với chị Tôn:

“Tôi là blogger vạch trần lừa đảo trên nền tảng Mỗ Âm, dì à, dì đừng bị lừa nha~”

“Thời đại nào rồi mà còn mê tín dị đoan…”

Đường Đường vừa nói vừa nghênh ngang cầm lá bùa trên bàn nhìn qua loa rồi vò nát, dẫm ngay dưới chân!

Bộ dạng ngạo mạn đó, tôi còn nhịn được, chứ chị Tôn thì không!

Chị lập tức gọi điện cho vệ sĩ, lệnh kéo cô ta ra ngoài.

2

Đường Đường tức muốn nổ tung:

“Ban ngày ban mặt mấy người định làm gì?!”

Cậu con trai lập tức lao lên chắn trước mặt cô ta, hét lớn:

“Thả chị Đường của tôi ra!”

Cả hai gào thét vùng vẫy, giằng co với vệ sĩ như điên.

Đường Đường bị kéo đi, ánh mắt đột nhiên thay đổi, liền cắn mạnh vào tay vệ sĩ!

Rồi tức giận giẫm nát đồng xu tại tâm trận:

“Giở mấy trò mê tín hù người là muốn lừa đảo phải không?!”

Tôi bỗng cảm thấy bất ổn, còn chưa kịp phản ứng thì cậu con trai phía sau đã nhanh tay lấy máy quay trong túi ra, cười gian:

“Em quay lại hết rồi, chị Đường!”

Tôi chợt nhận ra — đây lại là một màn bày mưu tính kế nhằm tung clip bôi nhọ tôi!

Đường Đường cười lạnh, lao tới chộp lấy bộ sườn xám trắng tôi đặt trên bàn, ánh mắt sáng rực lên!

“Không ngờ cái tiệm sườn xám tồi tàn của cô lại có thứ tốt như thế này!”

Sắc mặt chị Tôn đang giận dữ bỗng chuyển sang hoảng hốt, bà vội kéo tay vệ sĩ, giọng run run hét lớn:

“Đừng chạm vào cô ta!”

Similar Posts

  • Dịu Dàng Sẽ Gặt Hái Hạnh Phúc

    Cô nhi viện sắp phải đóng cửa, chỉ còn mình tôi vẫn chưa ai chịu nhận nuôi.

    Bất đắc dĩ, viện trưởng giả vờ gây tai nạn với một cặp vợ chồng thật thà đang lái xe ba bánh, ép họ phải nhận nuôi tôi.

    Đúng lúc đó, trên không trung lại xuất hiện dòng bình luận bay.

    【Nữ phụ đừng đi hại người tốt nữa mà!!! Vẫn chưa hiểu tại sao không ai muốn nhận nuôi cô ta sao?】

    【Loại hạt giống xấu xa, ích kỷ như này chắc chắn sẽ đồng ý thôi.】

    【Yên tâm đi, nó chỉ là con sói mắt trắng nuôi không quen đâu, chưa đầy một tháng sẽ bị bỏ rơi lần nữa thôi.】

    Cặp vợ chồng ngẩng đầu nhìn trời sững sờ, một lúc sau cùng nhau ngồi xổm xuống, dịu giọng hỏi:

    “Bé con, có muốn theo bác về nhà không?”

    “Chú sẽ chở con đi dạo bằng xe ba bánh.”

  • Bạch Nguyệt Quang Sụp Đổ Rồi

    Giới thiệu:

    Học sinh nghèo được mẹ tôi tài trợ lại giả mạo thân phận của tôi ở trường.

    Giữa cổng trường người đến người đi, cô ta nhanh chân hơn tôi một bước, thành thạo chui vào trong xe, còn cố ý nói lớn để ai nấy đều nghe thấy:

    “Giao Giao, tôi biết quan hệ chúng ta tốt, nhưng so đo mấy chuyện này chỉ tổ làm tổn thương tình cảm thôi.”

    “Nhưng mà, chúng ta không cùng đường, cậu cũng không thể cứ mãi lợi dụng quan hệ tốt để bắt tài xế nhà tôi đưa cậu về chứ.”

    Lời vừa dứt, ánh mắt khinh bỉ từ bốn phía đồng loạt đổ về phía tôi.

    Nếu là trước đây, nhất định tôi sẽ đỏ bừng cả mặt, không biết phải làm sao.

    Nhưng trùng hợp thay, tôi vừa mới trọng sinh.

    Thế là, ngay trước mặt bao người, tôi thẳng tay kéo cô ta ra khỏi xe, ngồi vào trong, phun một ngụm nước bọt lên mặt cô ta:

    “Cho cô mấy ngày sống sung sướng, cô thật sự quên mất họ của mình là gì rồi hả?”

    “Còn ‘tài xế nhà cô’ nữa à, cô gọi ông ta một tiếng xem, ông ta dám trả lời không?”

  • Kiếp Này Tôi Không Gả Cho Phí Nguyên Nữa

    “Mẹ, mẹ đừng nhìn nữa, hôm nay là sinh nhật bảy mươi tuổi của dì Quế, bố không về đâu, mẹ ngủ sớm đi, con với Yến Linh cũng phải qua đó, anh cả, chị ba đều có mặt rồi, con đi đây!”

    Giọng thằng út đầy khó chịu, dắt vợ đi ra cửa, tôi khó nhọc chống người ngồi dậy, đưa tay ra: “Đừng… khụ khụ khụ…”

    Cánh cửa khép lại, để lại cho tôi ánh mắt thiếu kiên nhẫn của con trai và tiếng nói dần xa:

    “Thật phiền phức, mỗi lần dì Quế muốn tụ họp, mẹ lại bày đủ trò, hôm nay còn giả vờ bệnh nặng, cũng chỉ có tôi ngu tin bà.

    Anh chị tôi chẳng ai về, chắc là sớm nhìn thấu mánh khóe của bà rồi.”

    Con dâu an ủi: “Thôi đừng nói nữa, đi mau thôi, nghe nói con trai dì Quế mua được biệt thự đấy, còn muốnđón bố về ở cùng, em cũng muốn xem biệt thự trông ra sao!”

    Tôi yếu ớt nhắm mắt lại, nước mắt từng giọt lớn trượt xuống theo khóe mắt.

    Cảm giác toàn thân như bị lửa thiêu đốt, có lẽ lần này thật sự sắp chết rồi, trong đầu cứ hiện lên cả một đời bất lực của mình.

    Tôi và Phí Nguyên là do mai mối, anh ấy là trung đội trưởng, tôi là văn công, anh trầm lặng, nghiêm túc, trông rất chính trực.

    Vì vậy tôi gả cho anh, cũng từ đó bắt đầu một đời bi thương.

    Anh quá chính trực, mỗi tháng trợ cấp một trăm mốt tệ, phần lớn anh đem chia cho những binh lính nghèo của mình.

    Tôi khuyên anh giữ lại một ít, anh nói tôi không biết yêu thương cấp dưới.

    Nghĩ lại, một người quan tâm cấp dưới như vậy, hẳn là người tốt, nên tôi mặc kệ hành động của anh.

    Cho đến khi tôi mang thai, không thể biểu diễn nữa, mỗi tháng chỉ còn lương cơ bản, cuộc sống bắt đầu khó khăn.

  • Người Lớn Từ Năm Sá0 Tuổi

    Từ nhỏ đến lớn, câu mẹ tôi thích nói với tôi nhất là: “Con phải dựa vào chính mình.”

    Sau này tôi cái gì cũng tự dựa vào mình, bà lại thở dài, nói tôi chuyện gì cũng không chia sẻ với gia đình.

    “Không giống em con, uống mấy ngụm nước ở nhà thôi cũng phải báo với mẹ và bố.”

    “Bảo Châu à, con thật sự không có gì muốn nói với bố mẹ sao?”

    Tôi nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng nghĩ ra điều cần nói: “Mẹ, ngày kia con phải làm một ca phẫu thuật, cũng không biết vào rồi còn có thể ra được không. Cả đời này tuy chuyện gì con cũng tự dựa vào mình, nhưng vẫn muốn nói với bố mẹ một tiếng cảm ơn, cảm ơn vì đã cho con sự sống, để con được nhìn thấy thế giới này.”

    “Bố mẹ cũng đừng buồn, không còn con thì vẫn còn em gái.”

    “Con biết từ trước đến giờ bố mẹ yêu em nhiều hơn con. Con từng buồn, từng ghen tị, nhưng bây giờ con chỉ thấy may mắn, may mà còn có em, sau này chuyện phụng dưỡng bố mẹ cũng không phải lo.”

    Bình thường tôi không nói chuyện nhiều với bố mẹ, nhưng một khi đã mở lời, liền đem hết tấm lòng chân thật nói ra.

    Dù sao cũng sắp chết rồi, những điều nên nói thì nói hết đi vậy.

    Dù sao người họ yêu nhất là em gái, tôi có chết đi, chắc họ cũng chẳng bận tâm đâu.

  • Tôi Là Người Phụ Nữ Đầu Tiên Ly Hôn Ở Làng

    Kết hôn với Hạo Kiến bảy năm, ban ngày tôi ra đồng làm việc, ban đêm giặt giũ nấu ăn.

    Sự khó chịu của mẹ chồng, sự chua ngoa của em chồng, tôi đều bỏ ngoài tai. Dù sao thì làm dâu nhà nào mà chẳng thế?

    Kết quả, thứ tôi nhận được lại là sự phản bội của Hạo Kiến.

    Tôi trở thành người phụ nữ đầu tiên trong làng chủ động ly hôn. Tôi không muốn sống như vậy nữa.

    Dẫn theo con gái sáu tuổi lên thành phố làm thuê hai năm, lần này tôi trở về làng dự tiệc cưới của em họ.

    Tặng cho em một sợi dây chuyền vàng, vậy mà bị mẹ chồng em ấy châm chọc là mang hàng giả đến làm màu.

    Mọi người cười nhạo tôi là “đồ cũ”, chẳng ai thèm lấy, còn họ hàng thì định gả tôi cho một ông góa gần năm mươi tuổi, làm nghề mổ heo.

    Tôi giật đứt sợi dây chuyền, để lộ chiếc vòng vàng to bằng ngón tay út trên cổ tay:

    “Xin lỗi, tôi kết hôn rồi. Chồng tôi là giám đốc nhà máy.”

  • Trọng Sinh Trở Lại Tôi Không Đi Kiếm Phiếu Lương Thực Nữa

    Sau khi sinh con, trong nhà thiếu gạo, tôi nghe theo lời khuyên của chồng – Trần Lâm – đi kiếm phiếu lương thực.

    Không ngờ lại bị lừa vào chợ đen, bị xem là phần tử đầu cơ tích trữ, cuối cùng phải vào tù.

    Cha mẹ cắt đứt quan hệ với tôi, con gái mới một tháng tuổi vì không có sữa mẹ mà chết đói. Chỉ có Trần Lâm, người luôn lạnh nhạt với tôi, là vẫn không rời không bỏ.

    Anh viết thư động viên tôi cải tạo.

    Anh gửi tiền giúp tôi cải thiện bữa ăn.

    Thậm chí sau khi tôi ra tù, mặc kệ mọi lời bàn tán, anh vẫn kiên quyết đưa tôi về nhà tiếp tục sống với nhau như vợ chồng.

    Tôi vô cùng biết ơn, từ đó cam tâm làm trâu làm ngựa báo đáp nhà họ Trần, không tiếc cả việc xuống hầm mỏ đen làm việc, để rồi cuối cùng mắc bệnh bụi phổi, không còn sống được bao lâu.

    Lúc hấp hối, tôi nghe thấy mẹ chồng đang cười đùa với chị dâu góa:

    “Lúc đó may mà Lâm nhanh trí, lừa con nhỏ đó đi chợ đen, vừa hay giúp mày gánh tội, nếu không vào tù chính là mày rồi.”

    “Giờ thì nó chết thật rồi, ba người nhà mày cũng có thể đường đường chính chính đoàn tụ.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *