Tiền Hoa Hồng Của Lớp Đi Đâu

Tiền Hoa Hồng Của Lớp Đi Đâu

Ba giờ sáng, nhóm lớp nổ tung:

“Lớp trưởng làm ơn nói rõ! Tại sao phí gửi bằng tốt nghiệp mỗi người 120, trong khi gửi tiết kiệm của SF Express chỉ có 18 tệ?”

“Vậy là bạn ăn hoa hồng đúng không?”

Cả nhóm nháo nhào đòi hoàn tiền.

Tôi đăng lên toàn bộ bảng chi tiết, kèm theo lịch sử mặc cả với bên chuyển phát.

Ủy viên học tập thì mỉa mai châm chọc:

“Ai mà tin mấy cái này? Dám làm chuyện như thế, chắc chắn là đã chuẩn bị từ trước rồi.”

“Cả lớp có 40 người, mau hoàn 4080 tệ đi!”

Tôi tức cười, việc cực nhọc mà chẳng ai biết ơn, tôi không làm nữa!

Ngay lập tức tôi hủy đơn gửi hàng, giao lại việc này cho ủy viên học tập lo.

Chẳng bao lâu sau, hàng loạt bằng tốt nghiệp bị thất lạc trong quá trình vận chuyển!

Cả lớp hoảng loạn thật sự!

1

Cuối cùng cũng viết xong 40 tờ giấy ủy quyền.

Vừa định đi ngủ.

Điện thoại reo liên tục.

Tôi cầm lên xem.

Hơn 99+ tin nhắn trong nhóm lớp.

Tưởng mọi người chưa ngủ, định vào trò chuyện chút cho vui.

Nhưng vừa mở ra xem.

Tôi chết sững.

Người gửi tin mới nhất là ủy viên học tập – Lâm Túy.

Giữa tôi và cô ta chẳng có quan hệ tốt đẹp gì.

Khoa chỉ có 30 suất học tiếp cao học.

Cô ta xếp thứ 31.

Tôi thì vừa tròn thứ 30.

Vì chuyện đó mà cô ta cứ châm chọc tôi suốt, còn bóng gió nói tôi dùng quan hệ để chen vào.

Cuối cùng chính thầy phụ trách phải ra mặt, xác nhận mọi chuyện đều công bằng minh bạch.

Cô ta mới đành ngậm ngùi im lặng.

Trong nhóm, Lâm Túy gửi một ảnh chụp màn hình.

Là đơn hàng chuyển phát tiết kiệm của SF Express.

“@Vương Tinh Dao, lớp trưởng làm ơn ra giải thích giúp! Gửi từ trường về Tân Cương chỉ tốn có 18 tệ, sao lớp trưởng lại thu mỗi người 120 tệ?”

“Nhà cậu thiếu tiền mua quan tài à? Sao phải ăn chặn nhiều vậy?”

“Làm ăn kiểu gì mà lộ liễu thế? Lớp mình có 40 người, tính ra riêng tiền hoa hồng cậu đút túi đã hơn 4 ngàn rồi đấy!”

Tôi biết Lâm Túy không ưa gì tôi.

Ước gì có thể bám lấy tôi suốt ngày đêm, chỉ cần tôi sơ suất một chút là cô ta sẽ thổi phồng chuyện lên ngay.

Nhưng chuyện ăn chặn tiền – cái tội danh này thì tôi tuyệt đối không thể gánh.

Nếu không xử lý tốt, suất học cao học của tôi coi như đi tong.

Tôi lập tức đăng toàn bộ bảng chi tiết chi phí, cùng đoạn chat thương lượng với bên giao hàng lên nhóm.

“Đây là toàn bộ chi phí gửi bằng tốt nghiệp, mọi người có thể tự xem.”

2

Cả nhóm im phăng phắc.

Dần dần, các bạn bắt đầu lên tiếng xin lỗi:

“Tớ đã nói rồi mà, lớp trưởng sao có thể ăn chặn được, đúng là hiểu lầm thật rồi!”

“Lớp trưởng chu đáo quá, tớ còn lo bị thất lạc bằng tốt nghiệp, giờ yên tâm hẳn.”

“Lâm Túy, cậu nói hơi quá rồi đấy. Cậu hiểu lầm thì mau xin lỗi lớp trưởng đi!”

Tôi chẳng buồn để ý mấy màn kịch sau đó nữa.

Buồn ngủ quá rồi.

Tiện tay ném điện thoại sang một bên.

Sáng hôm sau tỉnh dậy.

Thì phát hiện trời sắp sập.

3

Lâm Túy tiếp tục tung lên nhóm đoạn tin nhắn tự nhận là của nhân viên bên chuyển phát.

“Thấy chưa? Cả bảo hiểm hàng hóa và đóng gói đều có, người ta chỉ lấy 18 tệ!”

“Ai mà tin lời Vương Tinh Dao chứ? Cô ta dám làm mấy chuyện này, chắc chắn đã chuẩn bị từ trước rồi.”

“@Vương Tinh Dao, lớp có 40 người, mau hoàn lại 4080 tệ đi!”

Sau đó cô ta như phát điên, gửi loạt tin nhắn thoại dồn dập.

Tin nào cũng dài tận 60 giây.

“Các cậu đừng để bị mấy cái chứng cứ giả đánh lừa! Tớ nói thế là vì nghĩ cho mọi người. Nếu không phải tớ tiện miệng hỏi bên chuyển phát thì đâu biết SF Express tiết kiệm chỉ có 18 tệ, lại còn bao gồm chống nước với bảo hiểm nữa! Thế mà Vương Tinh Dao lại dám thu tận 120 tệ? Tiền của các cậu không phải từ gió mà ra đâu nhé.”

“Số tiền dư đó, mọi người mua trà sữa chẳng phải ngon hơn sao? Ai đó chỉ là đang lợi dụng sự tin tưởng của lớp mình thôi. 40 người, riêng tiền hoa hồng đã kiếm hơn 4 ngàn rồi đấy!”

“Nếu không phải tớ nhìn không nổi, tớ cũng chẳng muốn nhảy ra làm người xấu thế này đâu. Thật sự là vừa mệt vừa chẳng ai cảm ơn!”

Giọng nói sắc bén của Lâm Túy vang lên bên tai khiến tôi choàng tỉnh.

Cô ta có hiểu chuyện gửi bằng tốt nghiệp quan trọng đến mức nào không?

Theo quy định, sinh viên phải đến trường nhận bằng trực tiếp.

Nhưng hầu hết các bạn đều ở xa, tiền xe khứ hồi cũng gần cả ngàn tệ, nên họ tự khởi xướng trong nhóm, mong ai đó nhận hộ.

Tôi là lớp trưởng, lại là một trong số ít còn ở lại trường.

Vậy nên trách nhiệm đó đương nhiên rơi vào tôi.

120 tệ là mức giá thấp nhất mà bên chuyển phát đã thương lượng cho tôi.

Riêng chuyện gửi bằng tốt nghiệp thôi đã phiền toái lắm rồi.

Bảo hiểm hàng 10.000 tệ, túi chống nước, túi khí, hộp cứng – mùa này vừa bão vừa mưa, đóng gói bắt buộc phải kỹ càng.

Chưa kể quà tốt nghiệp và sổ lưu niệm – đều chuyển đường hàng không – chi phí mỗi người đã gần 80 tệ.

Similar Posts

  • Người Đến Sau Là Cả Bầu Trời

    “Ông ơi, lần liên hôn này, để cháu đi.”

    Giọng Lâm Tiểu Mãn rất bình tĩnh, nhưng cả phòng họp lập tức rơi vào im lặng như tờ.

    Mọi người đều sững sờ nhìn cô, ngay cả Lâm lão gia – người đứng đầu tập đoàn – cũng siết chặt tay vịn ghế.

    Bởi vì đối tượng của cuộc liên hôn lần này, dù thế nào cũng không nên là cô.

    Cô là cháu gái út được cưng chiều nhất nhà họ Lâm, là báu vật trong lòng ông, quý như viên ngọc đặt trong miệng cũng sợ tan chảy.

    “Vớ vẩn!” Lâm lão gia đập mạnh bàn, đứng bật dậy, “Ta đã nói rồi, người liên hôn còn phải xem xét lại! Cháu và thằng nhóc nhà họ Giang tình cảm sâu đậm như vậy, sao ta có thể chia rẽ đôi trẻ? Hơn nữa tập đoàn nhà họ Chu thủ đoạn tàn nhẫn, còn Chu Kỷ Trạch thì nổi tiếng nóng nảy…”

    “Ông à.” Lâm Tiểu Mãn ngẩng đầu, ánh mắt kiên định, “Ông từng nói, người liên hôn phải chọn trong dòng chính. Cháu là con cháu nhà họ Lâm, đã là người thừa kế, thì phải gánh vác trách nhiệm.”

    “Còn Giang Tự Bạch…” Cô nghẹn lời, móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay, “Hôm nay là ngày chốt liên hôn, anh ấy đã không đến ngăn cản, vậy thì… mãi mãi cũng không còn cơ hội nữa.”

    Lâm lão gia sắc mặt nặng nề, định lên tiếng thêm lần nữa, nhưng các chị họ ngồi bên cạnh đã rưng rưng nước mắt.

    “Tiểu Mãn! Em đừng làm chuyện dại dột!”

    Chị cả lao tới nắm lấy tay cô, “Tập đoàn Chu là chỗ nào? Có đi thì là bọn chị đi, sao có thể để em chịu thiệt!”

    “Đúng đó!”

    Chị hai cũng sốt ruột đến mức giọng run run, “Em từ nhỏ đã sống trong vòng tay bảo vệ, nếu vào nhà họ Chu rồi, làm sao em đối phó nổi với bọn họ?”

    Các chị thay nhau khuyên ngăn, nhưng Lâm Tiểu Mãn chỉ lặng lẽ đứng thẳng người, trong mắt ánh lên một tầng lệ mỏng.

  • Cô Gái Không Được Chọn

    Trong cô nhi viện, chỉ có hai đứa trẻ mãi không được nhận nuôi, một là Chu Hàn, một là tôi.

    Tính cô ấy thì nóng như lửa.

    Còn tôi thì nhát như thỏ.

    Giờ ăn trưa bị cướp mất phần, là cô ấy vừa mắng tôi vô dụng, vừa giúp tôi giành lại miếng thịt.

    Tôi bị chặn trong nhà vệ sinh bắt nạt, cô ấy đấm một phát làm gãy sống mũi người ta, bị kết luận có xu hướng bạo lực, từ đó chẳng gia đình nào dám nhận nuôi.

    Cô ấy vung phong thái đại tỷ tuyên bố:

    “Giang Lê, người tôi che chở, hiểu chưa?”

    Dưới sự bảo vệ bá đạo của cô ấy, tôi được đi học.

    Và gặp Thẩm Tây Từ.

    Anh không chê tôi nói tiếng phổ thông dở tệ, thay tôi chắn đi ánh mắt cười nhạo, mỗi ngày tan học đều kèm tôi học thêm.

    Anh viết cho tôi hơn hai trăm bức thư tình, dưới pháo hoa tỏ tình với tôi – khi ấy tôi cảm động đến rơi nước mắt.

    Tôi luôn nghĩ chắc kiếp trước mình cứu rỗi trái đất nên kiếp này mới có thể gặp được họ.

    Cho đến sinh nhật tuổi 25, tôi phát hiện mình bị ung thư.

    Lại tình cờ bắt gặp Thẩm Tây Từ ép Chu Hàn lên sau xe, hôn đến mức khoé môi cô ấy bật máu.

    Chu Hàn run rẩy, nước mắt lưng tròng chất vấn:

    “Chúng ta như vậy, còn Giang Lê thì sao!”

    “Anh đương nhiên không muốn có lỗi với Lê Lê, nhưng anh không kiềm chế được thích em, em chẳng phải cũng vậy sao? Em bảo anh phải làm sao?”

    Tôi khẽ cười chua xót, giấu tờ chẩn đoán vào túi áo.

    Chuyện này dễ thôi mà.

    Đêm đó, tôi đặt lịch phẫu thuật trợ tử.

  • Tôi Giả C H E C Để Chồng Và Tiểu Tam Ôm Hận

    Ma/ ng th/ a/i được tám tháng, tôi bị người ta b/ ỏ thu0/ ốc ph/ á th/a/ i, m/ á0 ch/ ảy đầy đất.

    Tần Sở vừa khóc vừa lái xe vượt không biết bao nhiêu đèn đỏ đưa tôi vào bệnh viện,

    mời bằng được vị thánh thủ khoa ph/ ụ s/ản hàng đầu chỉ để giữ mạng cho tôi.

    Trên bàn ph/ ẫ/u thu/ ật, tôi tỉnh lại sớm hơn dự kiến, nghe thấy cuộc đối thoại giữa anh ta và anh trai tôi:

    “Không phải đã nói chỉ phá thai thôi sao? Tại sao lại còn c/ ắt cả t/ ử c/ u/ng?”

    “Tần Sở, anh lấy tư cách gì mà tư/ ớc đo/ạt quyền làm mẹ của em ấy?”

    Giọng Tần Sở vốn luôn dịu dàng nay lạnh lẽo như băng:

    “Để đứa tr/ ẻ này sống được tám tháng đã là sự nhân từ lớn nhất của tôi rồi.”

    “Vị trí người thừa kế nhà họ Tần chỉ có con của tôi và A Nguyệt mới xứng đáng ngồi vào, đây cũng là món nợ cô ta nợ A Nguyệt, nhất định phải trả!”

    Hóa ra, cuộc hôn nhân hoàn mỹ chỉ là ảo tưởng một phía của tôi.

    Tần Sở từ đầu đến cuối yêu đều là cô em gái giả thiên kim của tôi.

    Đã vậy, tôi sẽ thành toàn cho hai người.

  • Đứa Con Hư Trở Về

    Tôi sinh ra đã là đứa con hư, trong máu đã chảy dòng tàn ác.

    Mẹ nuôi thiên vị, đưa cái đùi gà duy nhất trong nhà cho em trai, nói rằng nó học hành vất vả cần bồi bổ sức khỏe.

    Tôi gật đầu, quay người bóp chết con gà mái già duy nhất còn lại trong nhà, rồi ném thẳng xuống giếng.

    Cha mẹ nuôi tức đến phát điên, phạt tôi không được ăn cơm, còn định bán tôi cho tên đồ tể trong thị trấn làm vợ.

    Tôi thẳng tay phóng hỏa đốt sạch chuồng heo của hắn, khiến hắn phá sản ngay trong đêm.

    Từ đó không ai dám nhận tôi nữa, cha mẹ nuôi nhốt tôi vào nhà chứa củi, muốn bỏ đói cho tôi chết.

    Được thôi, vậy thì tất cả cùng chết!

    Tôi rắc một nắm thuốc độc vào nguồn nước của cả làng, khiến cả làng nôn tháo tiêu chảy, gà chó không yên.

    Cho nên khi cha mẹ ruột – nhà giàu nhất nước – tìm đến, trưởng thôn là người đầu tiên quỳ xuống dập đầu ba cái với tôi.

    Mẹ nuôi ôm chặt lấy chân mẹ ruột tôi, nước mắt nước mũi dàn dụa:

    “Con bé này lòng dạ đen tối lắm, nhà các người giàu sang quyền thế, nhất định phải trông chừng cho kỹ!”

    Mẹ tôi chỉ nghĩ bà ta nói vì giận quá.

    Cho đến khi về nhà, cô con gái nuôi mà mẹ nâng như trứng, mặc váy công chúa, đáng thương chỉ tay vào mặt tôi.

    “Chị à, em biết chị mới về, nhưng cái du thuyền mà ba đặt riêng cho em sẽ đến vào tuần sau, chị sẽ không giành với em chứ?”

  • Mở Đầu Cho Hành Trình Mới

    Say rượu mềm nhũn, Lưu Thanh Thanh lại một lần nữa được Cố Diễn đưa về nhà qua đêm.

    Vừa bước vào cửa, thấy cảnh tượng trước mắt, Tô Vãn đêm nay lại chẳng có chút phản ứng nào.

    Cô vẫn ngồi đoan trang, chậm rãi nhấm nháp một ly Long Tỉnh Minh Tiền.

    “Tô Vãn, đã bị em nhìn thấy rồi, vậy thì chúng ta nói chuyện đi.” Cố Diễn mặt đầy khinh thường, thái độ như đang “công tư phân minh”.

    Tô Vãn ngẩng đầu, liếc nhìn Cố Diễn, ánh mắt dừng lại trên cô gái rụt rè phía sau anh ta.

    Lưu Thanh Thanh – thư ký mới của Cố Diễn, cô đã từng thấy ảnh.

    Cô gái theo phản xạ bảo vệ bụng mình — một động tác đầy tính tuyên bố.

    “Ngồi đi.” Tô Vãn đặt chén trà xuống, chén sứ chạm khay vang lên tiếng “cạch” trong trẻo.

    Lưu Thanh Thanh bị khí thế này dọa cho co rúm, theo bản năng nép vào sau lưng Cố Diễn.

    Cố Diễn cảm thấy bất an, anh ta không ngờ Tô Vãn lại bình tĩnh đến mức khó đoán như vậy.

    Anh dẫn Lưu Thanh Thanh ngồi xuống ghế sofa đối diện.

    “Tô Vãn, chuyện đã đến nước này, anh cũng không muốn vòng vo.” Cố Diễn mở lời, “Thanh Thanh có thai rồi, anh phải cho cô ấy và đứa bé một danh phận. Chúng ta ly hôn đi.”

    Anh ta đẩy tới một tập hồ sơ.

  • Dạy Con Gái Lòng Biết Ơn

    Để dạy con gái biết ơn và sống có tình người, tôi và chồng thường tranh thủ thời gian rảnh đưa con đến trại trẻ mồ côi làm từ thiện.

    Có một đứa trẻ bẩm sinh bị tật nguyền, đôi chân không thể đi lại.

    Con gái tôi thương cảm cho số phận bất hạnh ấy, năn nỉ tôi và chồng mua thật nhiều quần áo mới đem tặng.

    Không ngờ sau khi mặc đồ xong, con bé ấy liền nắm chặt lấy tay tôi, không chịu buông.

    “Dì ơi, Nhi Nhi cũng muốn làm con gái của dì… Dì có thể nhận nuôi con không ạ? Con sẽ ngoan lắm!”

    Không cưỡng lại được sự thuyết phục của chồng và con gái, tôi đã làm thủ tục nhận nuôi con bé ấy.

    Nào ngờ chỉ một tuần sau, con gái tôi trượt chân ngã từ ban công, tử vong tại chỗ.

    Tôi và chồng cũng gặp tai nạn xe và chết oan.

    Sau khi chết, con gái nuôi ấy thừa kế toàn bộ gia sản của chúng tôi.

    Linh hồn tôi lơ lửng trên không, tận mắt nhìn thấy nó đứng dậy khỏi xe lăn.

    Nó nhe răng cười ghê rợn, xé nát ảnh thờ của vợ chồng tôi.

    “Mọi thứ đều là của tao rồi.”

    Tôi mở mắt ra, phát hiện mình đã quay về đúng ngày nhận nuôi nó.

    Lần này, tôi lập tức giật tay ra khỏi sự bám víu của nó.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *