Tiếng Lòng Loài Vật

Tiếng Lòng Loài Vật

Tôi bắt đầu bị ảo thính, cứ có cảm giác như mấy con thú cưng đang đứng trước mặt rì rầm nói chuyện.

Đi bệnh viện khám, bác sĩ bảo tôi căng thẳng quá mức, cần phải thư giãn tinh thần.

Thế là tôi dắt theo 17 con mèo, 2 con chó, 6 con cá chép Nhật, 1 con rùa, quay về căn nhà cũ.

Tôi trở về với thiên nhiên, hoàn toàn buông lỏng, quần áo cũng đổi sang cỡ XXL.

Số thú nuôi của tôi ngày càng nhiều, thậm chí còn nhặt được một con gà rừng màu đỏ.

Gà đẻ trứng, trứng lại nở ra gà, gà rừng ngày một đông, đến mức bị người ta tố cáo.

Tức quá, tôi chạy đi tìm con gà đó, chỉ thẳng vào mặt nó:

“Anh bạn, sao không nói cho tôi biết là anh thuộc diện động vật bảo vệ cấp hai, hóa ra là gà lôi đuôi đỏ à!”

1

“Dạo này mẹ sao thế nhỉ, về nhà cũng không chơi với bọn mình nữa.”

“Đúng rồi, đã ba ngày nay chưa hề gãi đầu, cào cằm hay vỗ mông cho tôi lần nào.”

“Có lẽ làm người cũng không dễ dàng gì, thấy bà ấy sáng đi tối về, tay không chẳng mang theo thứ gì.”

Tôi cảm thấy mình đúng là có vấn đề, bệnh đến mức nghe cả tiếng ảo giác.

Liên tiếp hai ngày liền nghe lũ nhỏ trong nhà rì rầm, tôi bỏ ra ba trăm tệ đi tư vấn tâm lý một tiếng.

“Có lẽ do áp lực và tâm lý đè nén, dẫn đến ảo thính mang tính sinh lý.”

Bác sĩ nói với tôi.

“Khuyên cô nên thư giãn, tốt nhất tạm gác công việc, tìm một nơi đi du lịch nghỉ ngơi một thời gian.”

Mặc dù lời khuyên này khác xa với những gì tôi tìm được trên mạng, nhưng vì ba trăm tệ này, tôi quyết định tin.

Dù sao tôi làm cả ngày cũng chỉ được một trăm tám, còn bác sĩ thì một giờ đã ba trăm.

Về đến công ty, tôi lập tức nộp đơn xin nghỉ việc, mà vì sự tồn tại của tôi vốn mờ nhạt như không khí, nên sếp duyệt ngay trong ngày.

Đi du lịch thì khỏi mơ, trong túi tôi chỉ còn 10.800 tệ lương của hai tháng.

May mà nhà thuê vừa hết hạn, chủ nhà không trừ cọc, trả lại tôi 7.400 tệ.

Tôi ôm đống tiền ấy cùng 17 con mèo, 2 con chó, 6 con cá chép, 1 con rùa, lên đường về quê.

“Không lẽ mẹ định bỏ rơi chúng ta thật sao? Dù bọn mình không phải con ruột, nhưng tình cảm chẳng khác gì.”

“Chắc là không đâu, mà bỏ cũng đâu phải bỏ hết, bỏ luôn cả bản thân sao.”

“Chắc là đổi chỗ đi làm thôi. Tiếc là rời khỏi đây, bà sẽ chẳng còn ai gọi ’em gái xinh đẹp’ nữa.”

Tôi chịu hết nổi, quay đầu lại quát:

“Tất cả im lặng cho tôi! Ai mà say xe ói bậy, tôi phạt mười ngày không được ăn thanh pate mèo!”

Tôi vừa la xong, tài xế ngồi cạnh trợn mắt nhìn tôi kinh hãi.

Tôi chỉ biết cười gượng.

Haiz, không biết cái vụ ảo thính này bao giờ mới hết nữa.

Ông ngoại mất ba năm rồi, khi còn sống ông luôn ở trong núi trồng cây, sau khi ông mất thì hai căn nhà này chẳng ai ngó ngàng.

Vì ở quá hẻo lánh, người trong làng đều dọn vào thành phố, khu này giờ hoang vu lắm.

Xe vừa thả tôi xuống, tài xế cũng vội vàng đi ngay.

Tôi mở cửa, mọi thứ vẫn y như hồi ông còn sống, chỉ là phủ đầy bụi.

Tôi bật cầu dao, đèn trong nhà sáng lên, may quá, điện vẫn chưa bị cắt.

“Wow! Ở đây rộng ghê! Nhiều côn trùng, nhiều chim quá, còn rộng hơn cả cái lồng ngày xưa.”

Con mèo vàng bám vào nan lồng, mắt sáng rỡ.

Thằng mập trắng xanh cũng reo lên:

“Mọi người nhìn kìa, nhiều núi quá trời! Từ nay khỏi phải đi vệ sinh trong cái chậu bé xíu nữa rồi!”

Ngay cả đám cá chép trong thùng nước cũng nhảy loạn lên:

“Em là cá nhỏ bơi trong ao sen, chỉ để bên chị ngắm trăng sáng. Mẹ ơi, mẹ mau thả con xuống cái mương kia đi!”

Nhìn tụi nó vui đến vậy, tôi thấy mọi mệt mỏi đều tan biến.

“Nghe này, từ giờ đây là nhà của chúng ta. Muốn chơi thì chơi, muốn bơi thì bơi, nhưng đừng đi xa quá, bị người ta bắt thì mẹ không cứu được đâu.”

Tôi nghĩ chắc mình bệnh thật rồi, đến mức còn chơi trò giao tiếp với chúng nó.

“Yeah! Mẹ cho tụi mình ra ngoài chơi rồi!”

“Tuyệt quá, nhà mới vừa rộng vừa xịn.”

“Hóa ra mẹ không bỏ rơi chúng ta, mà là nuôi chúng ta sang chảnh hơn. Mẹ đúng là rộng rãi!”

“Ngốc quá, phải nói là hào phóng!”

“Thôi kệ, nói gì cũng được!”

Tôi mở từng cái lồng ra, 17 con mèo như tên bắn lao ra ngoài.

Đứa thì leo lên cây, đứa thì chui vào đống lá.

6 con cá chép vừa nhảy xuống ao là biến mất, chẳng bao lâu lại từ đầu bên kia bơi ra.

Con rùa nhỏ cũng chậm rãi trườn xuống ao, vui vẻ bơi vòng vòng.

Hai con chó thì chẳng đi xa, cứ quấn quanh chân tôi mãi.

Tôi bận rộn đến tối mịt mới dọn dẹp xong căn nhà, tạm coi là có thể ở được.

Giấc ngủ này, cả tôi cùng 17 con mèo, 2 con chó, 6 con cá chép Nhật và 1 con rùa cứ thế ngủ một mạch đến tận khi mặt trời lặn.

Cũng phải thôi, mệt mỏi cả chặng đường dài, cộng thêm việc chúng đã chơi cả đêm, làm sao mà tỉnh sớm nổi.

Không khí trong núi thật sự dễ chịu, ăn uống xong, tôi bắt đầu tranh thủ nhặt nhạnh cành cây để dựng chỗ ở cho bọn chúng.

Đang nhặt nhạnh thì tôi nhìn thấy một con gà rừng đẹp đến mức sững người.

Từ bé nơi này đã có rất nhiều gà rừng, nhưng chưa từng thấy con nào đẹp như vậy.

“Ủa! Sao lại có người ở đây vậy nè~”

Gà rừng cũng tỏ ra ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi.

Có vẻ bệnh ảo thính của tôi chưa khá hơn, đến cả tiếng gà rừng lần đầu gặp mặt cũng nghe rõ mồn một.

Similar Posts

  • Họ Đuổi Tôi Khỏi Dự Án 10 Tỷ

    Tòa nhà thương mại sắp khánh thành, tôi bàng hoàng phát hiện kích thước trên bản vẽ thiết kế đã bị sai lệch.

    Việc tháo dỡ và xây lại sẽ ngốn sạch gần mười tỷ tệ. (~40.000tỷ)

    Tôi bám chặt vào lan can sân thượng, đang cân nhắc xem nên nh/ z/ ả /y x /uống vị trí nào để bớt đau đớn nhất.

    Thế nhưng, quản lý Vương lại dẫn theo người của bộ phận công trình đạp cửa xông vào:

    “Đang giai đoạn nước rút của dự án, đường đường là thiết kế trưởng mà anh lại suốt ngày lẻn ra ngoài hú hí với mấy cô gái mát-xa!”

    “Đến cả bản thiết kế cũng là đạo nhái của tôi!”

    “Anh đã bị đuổi việc, từ giờ tôi là người phụ trách tổng, toàn bộ bằng sáng chế thiết kế của dự án này đều thuộc về tôi!”

    Tôi trợn tròn mắt, sự tuyệt vọng trong lòng lập tức biến thành niềm vui sướng đi/ ê /n cuồng.

    Phải rồi, tôi đang bận đi hẹn hò mỗi ngày mà, kích thước sai thì liên quan quái gì đến tôi đâu!

  • Kết Đan Trong Kiếp Nạn

    VĂN ÁN

    Ngay khi ta đang vào thời khắc then chốt để kết đan, đạo lữ từng hứa sẽ hộ pháp cho ta lại

    đột nhiên quay lưng rời đi, chỉ bởi Khắc Diệu Nghi bất ngờ xông vào tĩnh thất, ngã quỵ trước mặt hắn mà cầu cứu.

    Lâu Thần Vũ hoảng hốt toan đứng dậy, ta khẩn cầu hắn: “Thần Vũ, chàng từng hứa sẽ ở

    bên ta cho đến khi kết đan hoàn tất,” thế nhưng đáp lại ta chỉ là một câu lạnh nhạt: “Ta đã

    bày trận kỳ quanh đây, sẽ không có gì tổn hại được nàng, hiện giờ Diệu Nghi cần ta hơn.”

    Nói đoạn, Lâu Thần Vũ mở đại môn, ôm lấy Khắc Diệu Nghi, không buồn ngoảnh đầu lại,

    cũng chẳng hề nhận ra rằng trận cấm hộ thể vốn bảo vệ ta đã bị hắn gỡ bỏ.

    Chớp mắt, thiên kiếp giáng xuống, lôi điện vây lấy toàn thân ta.

  • Tinh Tú Trên Bầu Trời

    Vào dịp Tết Thanh Minh, tôi thành tâm khấn vái trước mộ cụ cố, mong ước được đổi đời chỉ sau một đêm.

    Kết quả là hôm sau, tôi cào vé số trúng hẳn… hai trăm ngàn tệ!

    Tôi phấn khích đến phát điên, liên tục mấy ngày liền chạy ra mộ khấn vái.

    Hiệu nghiệm đến đáng sợ.

    Cho đến một ngày, tôi đem cả bài tập Toán cao cấp đi đốt, nhờ cụ cố làm hộ bài.

    Tối đó, một anh đẹp trai hiện ra bên giường tôi, gương mặt tràn đầy bất lực:

    “Anh chỉ giải được bài thôi, chứ viết lời giải thì bó tay.”

    “Với cả, em khấn nhầm mộ rồi đấy, biết không?”

  • Bạn Trai Trà Xanh – Vừa Mù Vừa Ghen

    Dựa vào việc Tư Thư Khí bị mù mắt, tôi cứ thế mà trơ trẽn ngắm nghía, lén lút quan sát anh ấy.

    Anh chỉ quàng một chiếc khăn, thân hình hoàn hảo phô bày không sót chút nào.

    Ánh mắt tôi không che giấu nổi sự tham lam, nhìn chằm chằm đầy táo bạo về phía anh.

    Đột nhiên, trước mắt xuất hiện dòng bình luận:

    【Nữ chính dễ thương quá đi mất, cô ấy tưởng mình lén nhìn kín đáo lắm à, nam chính thực ra mắt đã khỏi từ lâu rồi, đang cố tình quyến rũ cho xem.】

    【Cố gắng để được nhìn thấy, cuối cùng thành công bị theo dõi, người đàn ông này trong lòng chắc đang vui lắm.】

    【Hí hí, phê quá đi! Muốn xem tiếp cảnh nam chính phát điên vì yêu luôn rồi.】

  • Tương Lai Em Thấy Anh Khóc

    Khi Ảnh đế đang livestream, tôi quấn khăn tắm bước ra từ phòng tắm.

    Lúc đó, người quản lý của anh ta đang ra sức thanh minh cho scandal: “Sập nhà thế nào cũng không đến lượt nhà tôi sập.”

    “Nhà mình mà thật sự nuôi chim hoàng yến bé bỏng, tôi còn dám ở nhà A Chu à…”

    Lời còn chưa dứt, màn hình livestream bỗng ngập tràn dấu chấm hỏi:

    “?”

    “WTF, cô gái kia là ai thế?!”

    Quản lý và Ảnh đế quay đầu lại đầy bối rối, tôi dụi mắt, giọng ngái ngủ hỏi:

    “Anh ơi, dầu gội đầu của em đâu rồi?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *