Tình Bạn Hay Tình Yêu

Tình Bạn Hay Tình Yêu

1

Bác sĩ nói: “Chúc mừng cô đã mang thai được bảy tuần.”

Tôi cầm tờ siêu âm, lặng lẽ bước đi một mình trong hành lang bệnh viện, trong đầu vẫn văng vẳng câu nói của bác sĩ.

Ba của đứa bé là Diệp Thâm, người quen từ trong bụng mẹ.

Hai đứa tôi xưa nay nhìn nhau không vừa mắt, từ tám trăm năm trước đã thề độc: cho dù cả thế giới chỉ còn lại người kia, cũng nhất định không ở bên nhau.

Nghe thì có vẻ đẹp đẽ, nhưng thực chất chỉ là giữ mãi cái gọi là “tình bạn thuần khiết”.

Tôi vò đầu bứt tai, vừa phiền vừa không biết phải làm sao.

Hai tháng trước, tôi tham gia buổi họp lớp cấp ba.

Diệp Thâm là bạn học cùng lớp từ tiểu học đến cấp ba, chỉ có đại học là khác trường.

Tôi chỉ nhớ mơ hồ hôm đó ăn uống xong mọi người vẫn chưa muốn tan, tôi vốn định về trước nhưng bị lôi kéo mãi, cuối cùng cũng không nỡ từ chối, cùng nhau đi KTV uống rượu, hát hò.

Ai ngờ một lần buông thả hiếm hoi lại đổi lấy một hạt giống đang lớn trong bụng.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, thấy bên cạnh có người, tôi như trời sập.

Đến khi phát hiện là Diệp Thâm, tôi thở phào một cái, nhưng từ đó mọi thứ giữa chúng tôi trở nên cực kỳ gượng gạo.

Chưa kịp để anh ta mở miệng, tôi đã vội vàng mặc quần áo chuồn mất, lúc chạy ra còn không quên nói một câu: “Tối qua tôi say quá nên mất trí nhớ rồi, chắc là chẳng có chuyện gì xảy ra đâu.”

Sau nghĩ lại thấy mình đúng là ngu.

Đã thế rồi còn nói không có chuyện gì, anh ta sao mà tin được.

Đã vậy còn quên uống thuốc tránh thai nữa.

Hai tháng nay, ngoài mấy lần tình cờ gặp lúc ăn cơm ở nhà, tụi tôi không hề liên lạc.

Chuyện này chưa bao giờ xảy ra trước đây.

Đi đến khúc cua…

“Hứa Tiểu Tiểu.”

Một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên.

Cái giọng này tôi nghe từ nhỏ tới lớn, không thể nào nhầm được.

Đúng là càng sợ càng gặp.

Tôi lập tức quay mặt đi, giả vờ không nghe thấy, còn nhanh tay nhét tờ siêu âm vào ngăn túi.

Tôi chăm chăm nhìn cánh cửa bệnh viện phía trước, chỉ cần bước thêm vài bước nữa là có thể chuồn thoát.

Nhưng đột nhiên, một cánh tay kéo mạnh lại, cả người tôi bị ép quay về phía sau.

“Em chạy cái gì?”

Nhìn thấy anh, đầu óc tôi đơ luôn.

“Anh làm gì ở đây?”

Diệp Thâm búng trán tôi một cái: “Ngốc à? Anh đi làm mà.”

Tôi lúc đó mới nhớ ra, anh là bác sĩ ngoại khoa, tất nhiên sẽ có mặt ở bệnh viện.

Anh thấy tôi cứ nhìn anh ngơ ngẩn.

“Em không khỏe à? Đến bệnh viện làm gì?”

Tôi theo phản xạ có chút căng thẳng, cố tỏ ra bình tĩnh.

Tôi vẫn chưa nghĩ xong phải nói chuyện này sao cho ổn.

“Tôi… đến gặp khách hàng, tiện mang ít đồ thôi.”

Ngay cả tôi còn suýt tin vào lời nói dối này.

Similar Posts

  • Mười Tám Năm Yêu, Một Cái Bcs Là Đủ

    Đêm Trung thu, Cố Dĩ Yến chuẩn bị cho bố của bạn gái cũ mười thùng rượu Romanée-Conti và mười thùng rượu Hán Đế Mao Đài.

    Còn quà của tôi chỉ là hai hộp bánh trung thu khách hàng tặng và một giỏ hoa quả.

    Giống hệt như ngày kết hôn, Cố Dĩ Yến chỉ chấp nhận cưới tôi với số sính lễ bằng không, ngay cả một món trang sức cũng không chịu mua.

    Trong khi đó, sính lễ cho bạn gái cũ lại là cả một căn biệt thự cùng với chiếc dây chuyền kim cương từ buổi đấu giá Nữ Hoàng.

    Cho đến nay, nó vẫn còn được cất trong két sắt, nhưng tôi thì không được chạm đến dù chỉ một lần.

    Nhìn hộp quà thô sơ, tôi bật cười lạnh:

    “Cố Dĩ Yến, chúng ta ly hôn đi.”

    Anh ta mặt không cảm xúc, khẽ cười nhạt:

    “Chỉ là mấy thứ đồ thôi, có đáng để cô làm quá lên như thế không?

    Cẩm Sắc không ở nhà, tôi thay cô ấy thể hiện chút lòng hiếu thảo thì có sao?”

    Nói rồi anh ta xách hai thùng Romanée-Conti, đưa vào tay tôi.

    “Cho cô, hài lòng chưa?

    Bây giờ còn muốn ly hôn không?”

    Tôi bình thản đáp:

    “Ly.”

  • Tuyệt Đối Độc Lập Trong Hôn Nhân

    Sau ba năm kết hôn, chồng tôi bỗng tin vào “tuyệt đối độc lập”, yêu cầu tôi mọi việc phải tự giải quyết.

    Tôi bị thương vì tai nạn xe, anh bảo tôi tự đến bệnh viện băng bó.

    Mẹ mắc ung thư giai đoạn cuối, anh chỉ mua vé máy bay rồi nói: “Đây là thứ duy nhất anh có thể giúp em.”

    Tôi bị sự lạnh lùng và cô lập tinh thần kéo dài của anh dằn vặt đến trầm cảm, anh ném

    thẳng tờ chẩn đoán vào thùng rác, giọng thản nhiên: “Giả vờ yếu đuối thì có gì đáng

    thương? Trầm cảm đều là trò của kẻ yếu thôi.”

    “Làm màu cũng là làm màu thôi. Sao mà nhiều bệnh thế? Nói thật, trầm cảm toàn là mấy kẻ yếu đuối giả vờ đáng thương.”

    Đêm mẹ tôi mất, cha tôi không chịu nổi cú sốc mà nhảy lầu tự tử. Tôi gọi cho anh, van xin anh về giúp lo hậu sự, nhưng anh chỉ lạnh lùng hỏi lại:

    “Anh về thì ba mẹ em sống lại được chắc? Còn em, họ đều đi rồi mà vẫn chưa học được cách tự lập sao? Sau này định chuyện gì cũng trông chờ anh bế à?”

    Tôi một mình xử lý xong mọi chuyện, rồi ngất xỉu ngay tại nghĩa trang.

    Khi tỉnh lại, tôi phát hiện mình đã sẩy thai. Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, tôi cắt cổ tay tự sát.

    Trên đường được đưa vào phòng cấp cứu, tôi nhìn thấy anh đang ôm cô thư ký, lo lắng cầu xin bác sĩ nhanh chóng xử lý vết xước ở gót chân cô ta do giày cao gót cọ vào.

    Thư ký ngượng ngùng nói anh đừng làm quá, nhưng anh lại đỏ mắt, dịu dàng nói:

    “Ở bên anh, em mãi mãi không cần độc lập. Đau thì cứ nói, có anh ở đây rồi.”

    Khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra.

    Anh chưa từng “tin vào độc lập”, anh chỉ là… không còn yêu tôi nữa.

    Nhưng tại sao, sau khi mất hết tất cả, anh lại khóc, van xin tôi tiếp tục làm “công chúa ngây thơ hồn nhiên” của anh?

  • Trắc Phi Chi Tâm

    VĂN ÁN

    Ta là vị trắc phi hiền lành nhất chốn Đông cung.

    Khi hay tin sủng thiếp mất mạng dưới tay Thái tử phi, ta hoảng hốt mà nhận nuôi hài tử của nàng.

    Thường ngày ta rụt rè dặn dò đứa bé:

    “Chốn nhân gian lắm kẻ chẳng thể trêu vào, chớ dại mà vươn mình lộ sắc.”

    Rồi ta kín đáo trao cho nó một thanh chủy thủ phòng thân.

    Đứa nhỏ ngơ ngác: “?”

    Ta lại bổ sung: “Nếu thật sự rơi vào cảnh vạn bất đắc dĩ, nhớ lấy… một đao đoạn mệnh.”

    Đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    Đứa nhỏ câm lặng: “……”

    Về sau, Thái tử rốt cuộc cũng nhớ tới, hỏi han:

    “Đứa trẻ ấy hiện giờ thế nào?”

    Ta nhớ đến cảnh nó vung đao rượt chém thích khách, bèn ngoan ngoãn đáp:

    “Rất ngoan.”

  • Nhìn Thấu Trong Bóng Tối

    VĂN ÁN

    Khi cô bé nghèo đói cầm lấy di vật của mẹ tôi ra mà chơi đùa, tôi lập tức giật lại.

    Cô ta òa khóc, chạy đi méc với anh thanh mai.

    Anh ta liền thả con chó ngao Tây Tạng trong nhà ra, nó lao tới cắn rách mắt trái tôi.

    Khi tôi ngã xuống đất, máu chảy đầm đìa, phản ứng đầu tiên của anh không phải cứu tôi, mà là ôm lấy cô bé đang khóc kia.

    “Tiểu Vũ, đừng sợ. Không phải cố ý đâu. Là Tư Nhiễm tự lao đến dọa Ba Tư, nên mới bị như vậy. Cô ấy biết rõ Ba Tư rất bảo vệ chủ, còn cố tình dọa em, đáng đời.”

    Tầm nhìn tôi mờ dần, trước mắt chỉ còn cảnh anh dịu dàng an ủi Lâm Tiểu Vũ.

    Thì ra, thứ di vật tôi giữ gìn suốt mười năm lại có thể bị người khác tùy tiện chạm vào.

    Đọc full tại page sâu nhỏ đáng yêu

    Thì ra, con mắt của tôi còn chẳng bằng một giọt nước mắt của cô ấy.

    Sau ca phẫu thuật, bác sĩ bảo thị lực mắt trái tôi chỉ có thể hồi phục được đến 0.1.

    Ấy vậy mà anh vẫn đứng ngoài phòng bệnh nói:

    “Có phải mù hẳn đâu, chỉ là hơi mờ một chút thôi, làm gì mà giả vờ thảm thế.”

    “Không phải tôi đã bảo ba tôi bồi thường tiền thuốc men cho cô ta rồi sao?”

  • Tôi Gả Cho Anh, Anh Gả Cả Gia Sản Cho Tôi

    Bị thanh mai trúc mã đưa đến giường người chú tàn tật của anh ta, tôi đang định nhảy khỏi cửa sổ để chạy trốn.

    Thì trước mắt đột nhiên xuất hiện một loạt dòng bình luận bay lơ lửng trong không trung.

    【Phía trước là cao trào! Nữ phản diện xấu xa gãy chân, nữ chính thay thế cưới nam chính, mở ra cốt truyện sủng ngọt!】

    【Dù ông chú là người cổ hủ, nhưng rất hào phóng! Mỗi tháng cho vợ 5 triệu tệ tiền tiêu vặt đó!】

    【Mở đầu còn có màn ‘play xe lăn’, nữ chính tự mình ngồi lên rồi…tự động, xem mà đỏ cả mặt! Sau này đại boss khỏi chân lại càng sung gấp bội. Cưới trước yêu sau, cực đã!】

    5 triệu tệ!

    Tôi lặng lẽ rút chân về, ra khỏi cửa sổ.

    Tiền không quan trọng, chủ yếu là tôi thích “tự thân vận động”…

  • Lật Mặt Nữ Hoàng Xe Lăn

    Cô tôi- Lâm Niệm- nằm liệt trên xe lăn suốt hai mươi năm.

    Cả nhà tôi, cũng hầu hạ cô suốt hai mươi năm.

    Ba tôi, Lâm Cường, là người anh tốt nhất trên đời này.

    Ông ấy đưa căn nhà lớn mua từ tiền đền bù giải tỏa cho cô, còn ba người chúng tôi thì chen chúc sống trong căn nhà cũ nát.

    Ông ấy đưa luôn cả thẻ lương cho cô, mẹ tôi muốn mua một bộ đồ mới cũng phải nhìn sắc mặt của cô ấy.

    Hôm nay là ngày tôi thi đại học xong, mẹ tôi hầm một con gà.

    Canh gà vừa bưng lên bàn, cô đã cau mày nói:

    “Chị dâu à, nhiều dầu quá, tôi không uống nổi.”

    Ba tôi lập tức đổ canh gà đi, quát mẹ tôi:

    “Bà muốn làm em tôi ngán đến chết à?!”

    Mắt mẹ tôi đỏ hoe, cúi đầu không nói gì.

    Cô tôi nhẹ nhàng vuốt tay lên tay vịn xe lăn, móng tay sơn đỏ nổi bật, mỉm cười dịu dàng với tôi:

    “Miểu Miểu, đừng trách ba con, là do sức khỏe cô không tốt, liên lụy đến mọi người.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *