Tỉnh Giấc Sau Ba Năm Mộng

Tỉnh Giấc Sau Ba Năm Mộng

Ngày cha của Nhậm Thanh Niệm được đưa đi an táng, mẹ chồng nhà hào môn lại chặn ngay trước cổng.

Ép cô phải ký đơn ly hôn.

“ Hôm nay cô không ký, thì đừng mơ cái xác nghèo hèn kia được chôn xuống đất!”

Rượu cay nồng theo từng sợi tóc nhỏ giọt xuống.

Cô không cãi vã, chỉ đỏ mắt, khẩn cầu mẹ chồng.

“ Mẹ, hôm nay là tang lễ của ba con, có chuyện gì xin để vài ngày nữa được không?”

Đáp lại cô, là một cái tát nặng nề.

“ Cô có tư cách gì mà mặc cả với tôi?”

“ Đừng quên con trai tôi vì ai mà phải nằm viện? Đúng là đồ sao chổi, khắc chết thằng cha nghèo hèn của cô còn chưa đủ, lại muốn hại chết cả con trai tôi?”

Khuôn mặt Nhậm Thanh Niệm bị lệch sang một bên, khóe môi tái nhợt rịn ra máu.

Cô nhớ lại ba năm trước, đúng vào đêm sinh nhật của Thẩm Huyền Khước.

Cô hẹn anh ra ngoài, vốn định cho anh một niềm vui bất ngờ.

Nào ngờ đêm ấy anh lại gặp tai nạn nghiêm trọng trên đường đi, trở thành người thực vật.

Từ đó về sau, mẹ Thẩm coi cô như sao chổi mang tai ương, luôn nhắm vào cô để gây khó dễ.

Năm nay, đã là lần thứ chín bà ép cô ly hôn.

Cô mệt mỏi thở dài.

“ Con có thể ký… nhưng xin hãy để ba con yên nghỉ trước được không?”

“ Không được!”

Mẹ Thẩm bất ngờ giật lấy hộp tro cốt, giơ cao lên.

“ Cô ký ngay đi, bằng không tôi đập nát cái hộp tro của thằng cha nghèo hèn đó!”

Nhậm Thanh Niệm bàng hoàng nhìn mẹ chồng.

Khách khứa có mặt đều bắt đầu xì xào.

“ Thiếu gia nhà họ Thẩm bị cô ta khắc hại, giờ còn nằm liệt trong bệnh viện đấy.”

“ Nghe nói suýt chút nữa thì không cứu nổi, thành người thực vật rồi. Chậc chậc, tôi thấy đấy, ba cô ta chết trẻ như vậy, chắc cũng là bị chính đứa con gái này khắc chết thôi.”

Ngón tay Nhậm Thanh Niệm siết chặt đến trắng bệch.

Vì muốn cha mình được an táng yên lành, cô chỉ còn cách ký tên.

Mẹ Thẩm cầm được đơn ly hôn, lập tức ngừng làm loạn.

Bà ta vui vẻ rời đi.

Đêm xuống, sau khi lo xong tang sự cho cha, Nhậm Thanh Niệm như thường lệ tới bệnh viện chăm sóc Thẩm Huyền Khước.

Nhưng vừa đến cửa phòng bệnh, bước chân cô bỗng khựng lại.

Bên trong vang lên tiếng cười nói.

Cô khẽ đẩy hé một khe cửa.

Cảnh tượng đập vào mắt khiến cô sững sờ.

Người đã nằm trên giường hơn ba năm trời – Thẩm Huyền Khước – vậy mà lại tỉnh dậy.

Đôi chân vững vàng đứng trên mặt đất.

Bên cạnh anh, là một người phụ nữ xinh đẹp tóc dài buông xõa.

Cô chưa từng gặp qua.

Còn mẹ Thẩm, người vừa náo loạn ở mộ phần cha cô ban ngày, giờ lại rạng rỡ nắm tay người phụ nữ ấy.

Đắc ý nói:

“ Con bé ngu ngốc kia chắc chắn không ngờ được, Huyền Khước đã sớm tỉnh lại rồi! Dự Đoá, con cứ yên tâm sinh con, có được đứa cháu đích tôn này, Huyền Khước tuyệt đối sẽ không bạc đãi con đâu.”

Hơi thở Nhậm Thanh Niệm chợt nghẹn lại.

Chương 2

Cô không dám tin, ngước nhìn về phía Thẩm Huyền Khước.

Anh không hề phản bác lời mẹ Thẩm, mà ngược lại còn nắm lấy tay Tống Dự Đoá:

“Dự Đoá, khoảng thời gian anh bệnh tật đều nhờ em chăm sóc. Ban ngày em ở bên anh, ban đêm còn phải canh chừng, suốt ba năm nay em tận tâm từng li từng tí. Về tình về lý, anh đều phải bù đắp cho em.”

Tống Dự Đoá mỉm cười ngượng ngùng, khẽ nói:

“Đừng nói vậy, đây vốn là trách nhiệm của một bác sĩ như em. Hơn nữa, em làm như vậy… cũng là để vơi bớt áy náy trong lòng. Ba năm trước, nếu không phải vì cứu em, anh cũng sẽ không gặp tai nạn…”

Thẩm Huyền Khước khẽ thở dài:

“Tất cả đã qua rồi, chẳng ai trách em đâu, em cũng không cần áy náy. Đứa bé trong bụng em, anh sẽ để nó thừa kế toàn bộ sản nghiệp nhà họ Thẩm, coi như là bù đắp cho em.”

Tống Dự Đoá giật mình, vội đưa tay che miệng:

“Nhưng mà… chị Thanh Niệm, cô ấy có đồng ý không?”

Mẹ Thẩm hừ lạnh:

“Cần gì phải hỏi ý nó? Nó vốn chẳng phải người nhà họ Thẩm, trước kia cũng chỉ là con chó mà nhà ta nuôi dưỡng thôi! Huống hồ, một con chó cái không biết sinh nở, giữ lại làm gì?”

“ Mẹ!”

Sắc mặt Thẩm Huyền Khước bỗng tối sầm lại.

“Những gì mẹ muốn, con đều đã đồng ý. Nhưng xin mẹ đừng tiếp tục nhắm vào Thanh Niệm nữa, được không?”

Mẹ Thẩm bĩu môi tỏ vẻ khó chịu, rồi im lặng không nói gì thêm.

Similar Posts

  • Cuốn Theo Chiều Gió Full

    Khi Phó Diên đút thuốc cho tôi, tay anh khẽ run lên.

    Trên TV đang phát tin tức.

    “Diễn viên trẻ Tần Thi Thi hôm nay bị ngã ngựa khi quay phim, đang cấp cứu…”

    Thuốc bắc nóng hổi làm đỏ cả ngực tôi.

    Chị Linh, người giúp việc đứng bên, nhíu mày xót xa.

    “Ông chủ…”

    Lúc này anh mới giật mình hoàn hồn, luống cuống bôi thuốc cho tôi.

    Nhưng tôi lại nắm lấy cổ tay anh.

    “Diên, em mệt rồi. Anh cứ đi làm đi.”

    Phó Diên sững người, rồi đưa tay vén mấy sợi tóc rũ trước tai tôi, gượng cười gật đầu.

    Ba phút sau.

    Chiếc Maybach đen lao vút qua đêm mưa, rời đi rất nhanh.

    “Phu nhân, cô ta có gì hơn cô chứ? Chẳng qua là trẻ giống cô năm xưa thôi.”

    Chị Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

    Lúc này điện thoại tôi bất chợt sáng lên.

    “Chị dâu, anh tôi đã không còn để tâm đến chị nữa. Em đợi mười năm rồi, chị không thể cho em một cơ hội sao, em xin chị.”

  • Một Năm Hạnh Phúc, Cả Đời Lừa Dối

    Kết hôn được một năm, tôi mang thai.

    Chồng tôi cưng chiều tôi như công chúa nhỏ.

    Bố mẹ chồng còn thẳng thắn khen tôi là công thần lớn của nhà họ Lâm.

    Tôi vẫn luôn nghĩ mình thật may mắn, gặp được một gia đình tử tế, tốt bụng.

    Cho đến một lần tình cờ, tôi mới phát hiện ra tất cả chỉ là một trò lừa gạt.

  • Thiên Kim Thật Bị Cướp Thân Phận

    Khi tin tử trận của chồng tôi – Lục Kiêu truyền đến, tôi đang mang thai tháng thứ bảy, ngay lập tức mắt tối sầm lại rồi ngất đi.

    Mở mắt ra lần nữa, trong đầu lại nhiều thêm một giọng than phiền non nớt như sữa.

    “Mẹ, mau tỉnh lại đi, mẹ bị tên cha ruột cặn bã kia lừa rồi!”

    “Hắn căn bản chưa chết! Hắn đang dẫn theo tiểu tam, chuẩn bị giả mạo thân phận của mẹ đấy!”

    Tôi sững người.

    Giọng nói kia lại tức giận vang lên.

    “Ông lớn nhà họ Thẩm ở Bắc Kinh chính là anh ruột của mẹ, hôm nay tên cha ruột cặn bã đó sẽ bảo tiểu tam mạo danh mẹ, trở thành thiên kim thất lạc nhiều năm của nhà họ Thẩm!”

    “Rồi mẹ sẽ bị hắn và tiểu tam liên thủ hại chết, con và em trai cũng sẽ bị chúng bán đi, em trai để bảo vệ con, cuối cùng sẽ bị bọn buôn người đánh gãy hai chân, sống sờ sờ chết đói!”

    Tiếng lòng xé ruột xé gan của đứa trẻ như một chậu nước đá dội thẳng từ đầu đến chân, kéo tôi khỏi nỗi đau.

    Tôi tưởng đó là ảo giác, nhưng rồi lại nghe thấy từ phòng khách truyền đến giọng một người đàn ông xa lạ.

    “Thẩm tổng, cô Lâm Nguyệt này chính là em gái mà ngài đã tìm kiếm suốt hai mươi năm!”

  • Ngày Cưới Bi Hài

    Mùng Một Tết, tôi đến nhà mẹ chồng tương lai chúc Tết, trong lòng mong mỏi một gia đình hòa thuận.

    Không ngờ bà ấy lại bất ngờ quát lớn giữa đám đông:

    “Rõ ràng tôi đã đưa 188 nghìn tệ tiền sính lễ, con nhỏ vô ơn này chắc chắn đã tiêu sạch rồi!”

    Tôi sững sờ nhìn vị hôn phu mà mình đã yêu suốt năm năm, cứ tưởng anh ấy sẽ đứng ra bênh vực tôi.

    Thế nhưng anh chỉ né tránh ánh mắt tôi, nhỏ giọng bảo tôi hãy “giữ thể diện cho cả nhà”.

    Tôi bật cười lạnh, ngay trước mặt đầy họ hàng, tôi bấm gọi 110.

    Tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa, rồi dừng lại một cách chói tai ngay dưới lầu nhà mẹ chồng tương lai.

    Phòng khách khi nãy còn ồn ào như cái chợ, bỗng chốc im phăng phắc.

    Những lời chỉ trích từ các cô dì chú bác cũng như bị ai đó bóp nghẹt, đồng loạt im bặt.

    Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi — có kinh ngạc, có khinh thường, nhiều hơn là ánh nhìn như đang nhìn một kẻ điên.

    Tiếng gõ cửa vang lên, hai cảnh sát mặc đồng phục bước vào.

    Mẹ chồng tương lai – Vương Tú Liên – khi nãy còn giận dữ quát tháo, giờ đây gương mặt lập tức tràn đầy vẻ đau khổ và oan ức. Bà lao đến trước mặt cảnh sát, nước mắt tuôn trào.

    “Các đồng chí cảnh sát, các anh phải làm chủ cho tôi! Tôi tốt bụng để con trai tôi nhường căn nhà cưới cho chúng nó ở, lại còn đưa tận 188 nghìn tiền sính lễ, chỉ mong vợ chồng trẻ sống hòa thuận vui vẻ.”

    Bà vừa sụt sịt vừa chỉ vào tôi:

  • Phản Công Của Người Vợ Nội Trợ

    Năm thứ 3 sau khi cưới, Trình Hạo cắt tiền sinh hoạt của tôi từ 2000 một tháng xuống còn 200.

    200 còn phải chia làm 4 lần, mỗi tuần chuyển 50.

    Mỗi lần nhận tiền còn bắt tôi phải ghi sổ chi tiêu, từng đồng một phải rõ ràng.

    Anh ta còn nói kiểu đạo lý: “Để em rèn luyện khả năng quản lý tài chính, làm vợ ở nhà thì phải tính toán chi li.”

    Tôi liền đăng một status lên WeChat: trong ảnh tôi dựa vào vai ông chủ quán cà phê, kèm theo dòng chữ “Người mời tôi uống cà phê là người dịu dàng nhất.”

    Một giây sau, màn hình sáng rực lên với cuộc gọi từ Trình Hạo.

  • Cưới Trước Yêu Sau

    Sau khi tôi kết hôn thương mại với Thẩm Đình Châu, mối quan hệ giữa hai chúng tôi vẫn luôn lạnh nhạt.

    Cha mẹ hai bên không thể chịu nổi nữa, bắt ép chúng tôi phải vun đắp tình cảm.

    Thẩm Đình Châu nói: “Em có yêu cầu gì cứ nói, anh đều có thể đáp ứng.”

    Tôi đáp: “Vậy anh về nhà đeo một cái vòng cổ chó đi.”

    Giọng anh ấy có chút kiềm chế: “Em… Em tìm nhầm người rồi, anh không phải loại người có thể chơi mấy trò đó với em. Em đừng như vậy, không hay đâu.”

    Tôi nhún vai: “Vậy thì tôi tìm người khác vậy.”

    Đêm hôm đó, anh siết chặt tay tôi vào chiếc vòng cổ, mắt đỏ hoe, nói: “Trừ anh ra, đừng mong ai khác được làm chó của em.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *