Tình Yêu Của Tô Dao

Tình Yêu Của Tô Dao

Đáng chết thật, con muỗi độc này không đốt chỗ nào khác, lại cứ chọn đúng lúc tôi ngủ trần để tấn công vào nơi kín nhất.

Giờ chỗ đó vừa sưng vừa đau, mỗi bước đi đều như đang chịu hình phạt giữa chốn đông người.

“Bác sĩ, tôi… tôi bị muỗi đốt ở chỗ đó, cho tôi đăng ký khám gấp với.”

Tôi cúi gằm mặt, giọng nhỏ xíu như tiếng muỗi vo ve.

Y tá ngẩng đầu lên, trong mắt mang theo chút nhịn cười, rồi đưa cho tôi một tờ sổ khám bệnh.

Tôi cầm sổ, vừa khập khiễng vừa tuyệt vọng bước vào phòng khám, nhắm chặt mắt lại.

Nhưng giây tiếp theo, ruột gan tôi như xoắn lại.

Người đàn ông đang ngồi sau bàn, lật hồ sơ bệnh án, đẩy nhẹ gọng kính viền vàng trên sống mũi, ngẩng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh nhạt.

Là Trì Mặc — nam thần khắc sâu trong xương tủy tôi suốt bảy năm trời.

“Bị sao vậy? Lên giường bên cạnh nằm xuống, để tôi xem.”

01

“Trì… Trì Mặc?”

Giọng tôi run run, không biết là vì đau hay vì sợ.

Anh bình tĩnh nhìn tôi, như thể chúng tôi chỉ là hai người xa lạ không chút liên quan.

“Là tôi. Tô Dao?”

Đuôi giọng anh hơi nâng lên, mang theo chút nghi vấn, nhưng không hề có chút cảm xúc nào dư thừa.

Tôi chỉ muốn ngay lập tức tìm một cái lỗ để chui xuống.

Cả thế giới có biết bao bệnh viện, bao nhiêu bác sĩ, vậy mà tôi lại phải đụng trúng anh ta?

“Em bị sao vậy?”

Anh lại hỏi, chỉ tay về phía giường khám bên cạnh.

“Nằm xuống đi, cởi quần ra.”

Giọng anh lạnh như dao mổ, chính xác đến mức cắt nát chút tự tôn cuối cùng của tôi.

Tôi chết lặng, đôi chân như bị đổ chì.

“Mau lên, phía sau còn bệnh nhân.” Anh thúc giục.

Tôi cắn răng, lê bước đến mép giường, quay lưng về phía anh, chậm rãi tháo từng nút quần.

Mỗi lần kéo xuống một tấc, mặt tôi lại nóng thêm một phần.

Cuối cùng, tôi gần như ném mình xuống giường, co người lại, cố gắng biến thành một quả cầu vô hình.

“Quay lại.” Anh ra lệnh.

“Tôi…”

“Tô Dao, anh là bác sĩ.”

Câu nói ấy chặn đứng mọi đường lui của tôi.

Tôi đành chấp nhận số phận, chậm rãi xoay người, nhắm chặt mắt, cảm giác bản thân như miếng thịt nằm trên thớt.

Khi dụng cụ kim loại lạnh băng chạm vào da, tôi giật bắn người.

“Đừng động.” Giọng anh vang lên sát bên tai.

Tôi có thể cảm nhận được hơi thở của anh, luồng khí nóng ấm phả lên da khiến toàn thân run rẩy.

Quá trình kiểm tra dài dằng dặc như một thế kỷ.

Đầu óc tôi trống rỗng, toàn bộ cảm giác đều tập trung vào chỗ nhạy cảm ấy.

Anh đang nhìn gì? Nhìn bao lâu rồi? Có phải đang cười thầm trong bụng không?

“Xong rồi, dậy đi.”

Cuối cùng, tôi nghe thấy âm thanh tựa như tiếng cứu rỗi.

Tôi vội vàng kéo quần lên, gần như bật dậy khỏi giường, chỉ muốn trốn khỏi hành tinh này ngay lập tức.

“Không có gì nghiêm trọng. Là do muỗi độc đốt, gây phù mạch cục bộ, nhưng hơi nặng một chút.”

Anh vừa viết bệnh án, vừa nói mà chẳng thèm ngẩng đầu.

“Anh kê cho em ít thuốc kháng dị ứng và thuốc bôi ngoài. Dạo này kiêng ăn, đừng động đến đồ cay hay hải sản.”

“Vâng… được.” Tôi cúi đầu, chỉ mong lấy được đơn thuốc rồi chuồn cho nhanh.

Anh viết xong, xé đơn ra đưa cho tôi.

Tôi vươn tay nhận, đầu ngón tay vô tình chạm vào tay anh.

Bàn tay anh lạnh buốt.

Tôi giật mình rụt lại như bị điện giật.

Đúng lúc đó, điện thoại đặt trên bàn anh rung lên.

Màn hình sáng lên — cái tên hiện ra như một cây kim đâm thẳng vào mắt tôi: “Vi Vi”.

Sương lạnh trên gương mặt Trì Mặc phút chốc tan biến. Anh nhấc máy, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng đến lạ.

“Alô, Vi Vi à?”

“… Ừ, anh đang ở bệnh viện… Đừng sợ, không phải anh bệnh đâu.”

Anh quay lưng lại, hạ giọng, mang theo ý dỗ dành.

“Lại khóc rồi à? Lại thấy khó chịu ở đâu sao? Ngoan, ở nhà chờ anh, anh về liền.”

Cuộc gọi kết thúc, anh thậm chí chẳng thèm nhìn tôi lần nữa, chỉ cầm áo khoác, lao thẳng ra ngoài.

“Trì Mặc!” Tôi không kìm được mà gọi với theo.

Anh dừng chân, quay đầu lại, nét mặt đã trở lại vẻ lạnh nhạt, không kiên nhẫn.

“Còn gì nữa?”

Tôi nhìn anh, cổ họng nghẹn lại như bị nhét bông.

“Thuốc… em vẫn chưa lấy.”

Anh như sực nhớ ra điều gì, rút ví, móc ra mấy tờ tiền trăm ném lên bàn.

“Tự đi lấy thuốc. Còn lại coi như tiền xe về.”

Nói xong, anh quay người bỏ đi, không một lần ngoái lại.

Chỉ để lại cho tôi một bóng lưng dứt khoát, cùng căn phòng tràn ngập tĩnh lặng.

Tôi đứng im nhìn những tờ tiền nhàu nát trên bàn, khẽ bật cười.

Tô Dao, mày thật đáng thương.

Bảy năm thầm yêu, ba năm dây dưa, cuối cùng đổi lại chỉ là vài tờ tiền bố thí cho kẻ ăn xin.

02

Cầm túi thuốc trong tay, tôi bước ra khỏi cổng bệnh viện.

Cơn gió lạnh ban đêm thổi tới, tôi mới thấy mình như vừa sống lại.

Cơn đau phía dưới vẫn âm ỉ, nhưng chẳng đáng gì so với nỗi nhói buốt trong tim.

Tôi không bắt taxi, chỉ lặng lẽ lê bước dọc theo con đường, từng bước khập khiễng.

Tôi nhớ lại lần đầu gặp Trì Mặc, là trong buổi lễ khai giảng năm nhất cấp ba.

Anh bước lên bục với tư cách là đại diện tân sinh, mặc chiếc sơ mi trắng tinh, đứng dưới nắng, cả người như đang phát sáng.

Từ ngày đó, trong cuốn nhật ký của tôi chỉ có duy nhất một cái tên.

Để theo kịp bước chân anh, tôi đã học như điên, từ một học sinh trung bình, ép mình thi đỗ vào cùng trường đại học danh tiếng với anh.

Tôi tưởng rằng, chỉ cần vào cùng trường, chúng tôi sẽ có cơ hội gần nhau.

Nhưng anh vẫn là nam thần được mọi người ngưỡng mộ, còn tôi vẫn chỉ là cô gái bình thường lặng lẽ dõi theo anh từ phía xa.

Tôi theo đuổi anh suốt ba năm.

Similar Posts

  • Khoảnh Khắc Rực Rỡ Phía Trước

    Hôm đó, khi Lục Kinh Niên được trao giải Tuyển thủ Đi rừng xuất sắc nhất năm, đúng 0 giờ, anh đăng một bài viết lên Weibo:

    “Ánh trăng chiếu rọi lên người tôi.”

    Trong bức ảnh đính kèm, anh và nữ hỗ trợ cùng đội đang cùng nhau cầm chiếc cúp vô địch. Cô gái có ID là “Mặt Trăng” nở nụ cười rạng rỡ, còn Lục Kinh Niên thì cụp mắt xuống, ánh nhìn dịu dàng khác hẳn với thường ngày.

    Phần bình luận lập tức bùng nổ.

    Dân mạng vừa ship cặp đôi đi rừng – hỗ trợ hot nhất giới eSports, vừa tiếc nuối vì họ không gặp nhau sớm hơn.

    —— Nếu sớm gặp được cô ấy, có lẽ Lục Kinh Niên đã không cần phải miễn cưỡng ở bên một cô bạn gái tầm thường, hẹp hòi, không biết điều và đáng ghét như tôi.

  • Một Bát Cháo Mặn Cho Trà Xanh

    Tôi là con gái ruột bị thất lạc nhiều năm,

    sở thích duy nhất chính là xem đi xem lại “Minh Lan Truyện” tới tám trăm lần, nhờ đó mà luyện được đôi mắt tinh anh, nhìn thấu tâm cơ trà xanh.

    Vừa mới bước chân về đến nhà, đã thấy cô em gái cùng cha khác mẹ đang ôm mặt, bắt chước chiêu trò của “Lâm Tiểu Nương”.

    Khóc đến mức hoa lê đẫm mưa, thậm chí còn giả vờ ngất xỉu.

    Ba tôi thì đau lòng không chịu nổi, chỉ vào mẹ tôi mà mắng té tát, nói bà hẹp hòi nhỏ nhen, ép mẹ tôi phải dâng trà nhận lỗi với con trà xanh kia.

    Mẹ tôi vành mắt đỏ hoe, tay run rẩy cầm chén trà.

    Tôi lạnh lùng đứng nhìn cảnh tượng trước mặt, trong lòng khinh miệt cười thầm: Mấy vở kịch rẻ tiền kiểu “quỳ giữa trời tuyết” này, nhà họ Thịnh người ta bỏ chơi từ lâu rồi!

    Đã muốn diễn, thì tôi sẽ cho cô ta biết thế nào là thủ đoạn sấm sét của đại nương tử nhà họ Thịnh!

    Tôi sải bước đến, giật lấy chén trà trong tay mẹ, không chút do dự hắt thẳng vào mặt giả thiên kim kia!

    “A!” Tiếng hét chói tai xé rách màng nhĩ.

    Chưa đợi cô ta kịp phản ứng, tôi đã vung tay tát một cái nảy lửa:

    “Khóc cái gì mà khóc! Tôi là con gái chính thất của nhà họ Cố, cô là đứa con nuôi lai lịch không rõ, cũng xứng để mẹ tôi phải dâng trà nhận lỗi à?”

    Dạy dỗ xong đứa nhỏ, tôi quay sang chỉ thẳng vào người cha đang kinh hãi, không khách khí mà mắng thẳng:

    “Còn ông nữa! Cái tuổi này rồi mà đầu óc vẫn để chó ăn mất rồi à? Đại lão gia nhà họ Thịnh tuy có thiên vị, nhưng ít nhất cũng còn biết giữ thể diện, ông thì sao? Sủng thiếp diệt thê, mù mắt còn không bằng con chó đỏ!”

    “Chỉ cần tôi còn ở nhà này, đừng ai hòng động vào một sợi tóc của mẹ tôi!”

  • Nam Phụ Si Tình

    Thanh mai trúc mã của tôi rất sợ tôi biết anh là nam phụ ác độc.

    Nên mỗi lần gặp tôi,Anh đều sẽ lau sạch vết máu còn sót lại sau khi đánh người.

    Lúc anh âm thầm ức hiếp người khác,Sẽ luôn cho người tìm cách tạm thời đưa tôi đi chỗ khác.

    Anh thậm chí còn phong tỏa tin tức toàn trường,Không cho bất kỳ lời đồn nào về anh lọt vào tai tôi.

    Nhưng anh không biết—

    Tôi luôn nhìn thấy… bình luận hiện trên màn hình.

    Tôi không chỉ thấy vẻ dịu dàng lạnh nhạt của anh mỗi khi đứng trước mặt tôi,Mà còn thấy rõ vẻ hung hãn tàn nhẫn phía sau lưng anh.

  • Công Lý Của Kẻ Ganh Tị

    Tôi và đồng nghiệp Tằng Vi ở cùng một khu chung cư, mỗi ngày tôi đều tự nguyện đưa đón cô ấy đi làm và tan ca.

    Không ngờ, cô ấy lại đích thân đến Ủy ban Kỷ luật công ty tố cáo tôi dùng xe công vào việc riêng.

    Tôi không cãi nhau với cô ấy, lặng lẽ chấp nhận điều tra của bộ phận kỷ luật công ty và giao nộp chìa khóa xe.

    Cô ta thì đắc ý lên mặt trong nhóm chat công ty:

    “Tôi vốn không chịu nổi những kẻ thăng tiến bằng thủ đoạn không chính đáng, rồi lại được hưởng đặc quyền!”

    Vài ngày sau, con gái cô ta lên cơn hen suyễn cấp tính, tắc thở ngay tại chỗ.

    Cô ta chạy sang nhà tôi, đập cửa điên cuồng.

    Tôi nhìn qua mắt thần cửa, bình thản nói:

    “Trong thời gian bị điều tra, chìa khóa xe tôi đã giao nộp rồi. cô cứ gọi 120 đi.”

  • Người Phỏng Vấn Là Bạn Trai Cũ

    Tôi đi phỏng vấn, bạn trai cũ ngồi đối diện với vẻ mặt lạnh tanh, hỏi:

    “Có mười lãnh đạo, chín cốc trà sữa, em sẽ chia thế nào?”

    Nghe câu hỏi cố ý làm khó này, tôi chậm rãi đứng dậy, bước đến gần người đàn ông tuấn tú ở giữa phòng.

    Rồi tôi ấn đầu anh ta xuống và hôn lên môi anh.

    Sau khi kết thúc, nhìn anh đỏ bừng cả mặt, tôi nửa cười nửa không nói:

    “Vị lãnh đạo này không thích hợp uống trà sữa, nên khỏi uống.”

    Đúng lúc mọi người xung quanh đều tròn mắt như thấy ma, tưởng tôi sắp bị đuổi ra khỏi cửa…

    Anh ấy khẽ ho hai tiếng:

    “Phỏng vấn đạt yêu cầu.”

    Đám nhân viên bên dưới: Hả???

  • Vì Anh Mà Đến – Vì Anh Mà Đi

    Trong buổi tụ tập bạn bè, bạn gái thân của bạn trai tôi – Điền Phương – giả vờ hào sảng, vươn một tay khoác lên vai tôi rồi hỏi:

    “Phó Cẩm Viên, nghe nói cô là con lai à? Lai giống gì thế?”

    Mọi người xung quanh nghe vậy liền phá lên cười, thi nhau khen cô ta “hài hước”.

    Cô ta cầm chai rượu, lắc lư cái đầu rồi chêm thêm:

    “Thời buổi này, ngay cả thú lai giống còn chẳng đáng giá nữa là…”

    Tôi liền tát thẳng vào mặt cô ta một cái, mỉm cười hỏi lại:

    “Vậy cô đây là thuần chủng, một đêm bao nhiêu tiền?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *