Tình Yêu Lệch Cán Cân

Tình Yêu Lệch Cán Cân

Ngày tôi bị vỡ ối sớm, chồng tôi đang bận tổ chức sinh nhật cho mối tình đầu.

Còn tôi thì chết ngay trên phố, trong lúc tuyệt vọng chờ người đến cứu.

Lần nữa mở mắt, tôi lại quay về thời cấp ba.

Cậu bạn ngồi ghế sau, gương mặt thanh tú, rạng rỡ như ánh mặt trời, đỏ mặt hỏi tôi có muốn làm bạn gái cậu ấy không.

“Tôi không muốn! Mấy chuyện buồn nôn như thế, sau này đừng bao giờ để tôi nghe thấy nữa!”

1

Học sinh trường Nhị Trung đều đang bàn tán xôn xao rằng, con cún si tình của Giang Hạc – Lâm Yên – đã thay lòng đổi dạ rồi.

Buổi tự học sáng nay, cô ấy không mang sữa cho Giang Hạc.

Lúc chơi bóng rổ, cũng không đem đồ uống hay khăn mặt đến.

Thư viện thì không thấy cô ấy đến giữ chỗ sớm.

Giờ ra chơi, cũng chẳng thấy cô ấy líu lo bên cạnh Giang Hạc như mọi ngày.

“Cô ấy theo đuổi cậu ấy gần một năm rồi mà giờ lại bỏ cuộc sao?”

“Không chừng đang giận dỗi, chờ Giang Hạc đến dỗ dành đó!”

“Tôi nghe nói hot boy trường Tam Trung cũng đang theo đuổi cô ấy kìa!”

“Bốp!”

Một tiếng vang lên, Giang Hạc đầy bực bội ném mạnh cuốn sách tiếng Anh lên bàn.

“Đây là giờ tự học buổi sáng, muốn tám chuyện thì ra ngoài mà tám!”

Vừa dứt lời, tôi vừa hay bước vào cửa lớp.

Cả lớp lập tức im bặt.

Hàng chục ánh mắt dán chặt về phía tôi.

Tôi chẳng mảy may để ý, cứ thế đi thẳng đến chỗ ngồi của mình, kéo ghế ra rồi ngồi xuống.

Mở cặp sách ra, bên trong có hai chai sữa thủy tinh.

Chắc là dì giúp việc ở nhà đã quen với việc hâm nóng hai chai sữa mỗi sáng, quên mất tôi đã dặn từ nay chỉ cần mang một chai thôi.

Bạn cùng bàn của Giang Hạc – Trương Thiếu Dương – khều nhẹ cánh tay cậu ấy, hạ giọng nói:

“Lâm Yên muốn làm hòa với cậu đấy, tôi nói mà, cô ấy đâu nhịn được lâu.”

Giang Hạc khẽ liếc mắt nhìn, còn tôi thì trong ánh mắt cậu ấy, đưa chai sữa kia cho bạn cùng bàn của mình.

“Mời cậu uống.”

Tống Ninh sửng sốt nhìn tôi, ngập ngừng hỏi:

“Cho tôi á?”

Tôi gật đầu.

Sau đó mở sách Ngữ văn ra, bắt đầu đọc thầm.

Tống Ninh ghé sát lại, tò mò hỏi:

“Yên Yên, sao cậu lại bắt đầu học hành rồi vậy?”

Tôi không ngẩng đầu lên, chỉ đáp:

“Tớ muốn sang học kỳ sau, thi vào lớp A.”

Tôi đậu vào trường Nhị Trung với điểm thi xếp thứ hai toàn thành phố.

Nhưng vì muốn được học chung lớp với Giang Hạc, tôi đã cố tình bỏ trống nhiều câu hỏi trong kỳ thi tháng đầu tiên, để được từ lớp A chuyển xuống lớp F như mong muốn.

Nhưng bây giờ, tôi chẳng còn lý do gì để tiếp tục ở lại lớp này nữa.

Chỉ cần nghĩ đến cậu con trai ngồi phía sau tôi – người từng trở thành chồng tôi sau này – Khi tôi đang vật lộn mang thai đứa con của hai chúng tôi, anh ta lại say mê đắm chìm trong vòng tay của mối tình đầu.

Kết quả là, đứa trẻ mang dòng máu của anh ta, còn chưa kịp nhìn thấy thế giới này, đã cùng tôi chết lạnh lẽo giữa màn đêm.

Tôi không thể tha thứ cho anh ta!

Vậy nên, đoạn nghiệt duyên này… để tôi chấm dứt nó từ sớm!

Buổi trưa, tôi cùng Tống Ninh đi đến căn tin lấy cơm.

Chú đầu bếp sau khi múc cho tôi phần cơm sườn mà tôi thích, còn vui vẻ hỏi:

“Hôm nay lấy cơm gì cho Giang Hạc thế? Có món cá sốt chua ngọt mà cậu ấy thích đấy.”

Tôi khựng lại một chút.

Nói đến chuyện tôi theo đuổi Giang Hạc hồi cấp ba, đúng là cuồng nhiệt và táo bạo đến nực cười.

Tôi từng nhét đầy thư tình vào ngăn bàn của cậu ấy.

Từng đứng trên bục phát biểu giữa sân trường dưới lá cờ đỏ tung bay, bất chấp lời cảnh cáo của hiệu trưởng, cầm loa hét to tỏ tình với cậu ấy.

Vậy nên ngay cả chú đầu bếp căn tin cũng biết cậu ấy thích ăn món gì.

Ai cũng biết tôi thích Giang Hạc.

Đến mức đâm đầu vào bức tường phía nam cũng không chịu quay đầu lại.

Giờ nghĩ lại, chỉ thấy nực cười.

Tôi lắc đầu:

“Con không lấy cơm cho cậu ấy nữa.”

Ngừng một chút, tôi nói thêm:

“Từ giờ trở đi, cũng sẽ không bao giờ lấy nữa.”

Chú đầu bếp đang chuẩn bị múc món cá sốt chua ngọt thì khựng tay lại.

Tôi kéo Tống Ninh quay đầu rời đi.

Không ngờ cuối hàng lại chạm mặt Giang Hạc.

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt cậu ấy hiện rõ vẻ sững sờ.

Tôi là người đầu tiên dời mắt đi, bước thẳng, không hề ngoái lại.

Tống Ninh khẽ hỏi:

“Lâm Yên, rốt cuộc cậu làm sao vậy? Sao đột nhiên lại phớt lờ Giang Hạc?”

Tôi ngồi xuống bàn, lấy nước sốt từ sườn rưới lên cơm trắng, nhàn nhạt đáp:

“Không sao cả, chỉ là cảm thấy… trước đây thật chẳng có gì thú vị.”

2

Không còn lấy Giang Hạc làm trung tâm, tôi mới phát hiện ra thời gian của mình hóa ra lại nhiều đến thế.

Tôi có thể ngồi tám chuyện giải trí cùng các bạn nữ, chia sẻ sở thích với món sữa dâu và bánh vòng ngọt.

Có thể thi vật tay với mấy bạn nam, gấp máy bay giấy rồi xem ai ném xa hơn.

Lôi đống đề cương và bài tập cũ từng bị tôi nhét vào ngăn bàn ra, từ từ hoàn thành từng trang một.

Giờ ra chơi, tôi cho mấy chú mèo hoang trong trường ăn, còn dùng thùng giấy cũ dựng cho chúng một cái ổ nhỏ.

Thì ra, thời cấp ba không còn thấp thỏm lo âu, lại có thể rực rỡ và tươi đẹp đến vậy.

Cứ thế trôi qua mấy ngày, đến lượt trường tôi tổ chức giải bóng rổ.

Giáo viên chủ nhiệm yêu cầu tất cả học sinh ra sân vận động cổ vũ cho các bạn thi đấu.

Tôi vẫn nhớ kiếp trước, tôi còn tự lập một đội cổ vũ, học một điệu nhảy khó, chỉ để tiếp thêm sức mạnh cho đội của Giang Hạc.

Kết quả, vì bạn cùng đội đỡ không chắc tay, tôi bị ngã mạnh xuống đất, trầy xước khắp người.

Cuối cùng, đội bóng rổ của Giang Hạc vẫn thắng với tỷ số áp đảo.

Pháo giấy và tiếng vỗ tay rợp trời.

Trong mắt cậu ấy có đồng đội, có vinh quang, nhưng tuyệt nhiên không có tôi.

Nên lần này, tôi lấy lý do sức khỏe không tốt để xin nghỉ với giáo viên, ở lại lớp một mình ôn từ vựng tiếng Anh.

Những chuyện ngốc nghếch và nực cười như thế, tôi nghĩ cả đời này cũng không bao giờ lặp lại nữa.

Tống Ninh xem được một nửa trận đã vội chạy về, nói với tôi:

“Hôm nay Giang Hạc chơi bóng hoàn toàn không tập trung, ánh mắt cứ liếc về phía khán đài, như đang tìm ai đó.”

Nói xong, cô ấy nhìn tôi chăm chú:

“Yên Yên, cậu nghĩ… có khi nào cậu ấy đang tìm cậu không?”

“Không đâu.”

Tôi chép xong một hàng từ vựng tiếng Anh, bình thản phủ nhận.

Ở giai đoạn này, Giang Hạc như thể muốn viết bốn chữ “ghét Lâm Yên” lên trán.

Tôi không đến, cậu ấy còn thấy vui là đằng khác.

Tống Ninh lại tiếp tục luyên thuyên kể vài chuyện ở sân bóng.

Tôi thật sự không có tâm trạng để nghe, nhưng cũng không nỡ ngắt lời cô ấy, bèn viện cớ ra ngoài lấy nước nóng.

Ai ngờ vừa bước ra khỏi cửa lớp, đã thấy mấy người hối hả đi tới.

Tôi vừa định nghiêng người né đường, thì phía sau Trương Thiếu Dương đang đỡ lấy Giang Hạc, vừa đi vừa lớn tiếng gọi tôi:

“Lâm Yên, cậu không có bình xịt giảm đau và chống viêm sao? Mau lấy ra cho Giang Hạc dùng đi, cậu ấy bị thương rồi!”

Quả thật, vì biết Giang Hạc thích chơi bóng rổ nên tôi đã chuẩn bị sẵn một hộp thuốc nhỏ.

Bên trong để rất nhiều loại thuốc nhập khẩu, không dễ gì mua được ngoài thị trường.

Hiệu quả đặc biệt tốt với các chấn thương va đập, bong gân.

Chỉ là…Kiếp trước rõ ràng cậu ấy đã thắng trận, sao kiếp này lại bị thương nhỉ?

“Lâm Yên, cậu ngẩn người làm gì vậy?” Trương Thiếu Dương sốt ruột hỏi.

Tôi lúc này mới hoàn hồn, liếc nhìn mắt cá chân sưng đỏ của Giang Hạc, giọng lạnh nhạt:

“Hết hạn rồi, tôi vứt đi rồi.”

Nói xong câu đó, tôi cầm bình nước đi lấy nước nóng, thậm chí không thèm liếc lại lấy một cái.

Còn nghĩ gì nữa chứ?

Cậu ấy bị thương thì liên quan gì đến tôi?

Những đau đớn của tôi ở kiếp trước, cậu ấy mãi mãi không thể cảm nhận được một phần vạn.

Tôi có lý do gì để phải xót xa cho cậu ấy?

Sau lưng, Trương Thiếu Dương hít sâu một hơi, đồng thời có một ánh mắt như muốn xuyên thủng lưng tôi, nhìn chằm chằm không rời.

3

Giang Hạc bị thương ở chân nên xin nghỉ, liên tục hai ngày không đến trường.

Mẹ tôi nghe chuyện này xong liền bảo dì giúp việc nấu một nồi canh xương, bắt tôi phải mang qua cho Giang Hạc bồi bổ.

Chỉ vì hai nhà chúng tôi là bạn thân lâu năm, Giang Hạc lại là đứa mẹ tôi nhìn lớn lên từ nhỏ, nên bà cứ nhất quyết bắt tôi đích thân sang thăm hỏi, bà mới yên tâm.

Dù tôi hết lời từ chối, nhưng cũng không đấu lại được với sự cứng rắn của mẹ.

Thậm chí để chắc chắn tôi không trốn giữa đường, mẹ còn dặn tài xế phải đưa tôi tận tới cửa nhà Giang Hạc.

Bất đắc dĩ, tôi đành cầm theo nồi canh gà tới nhà cậu ấy.

Lúc đó trời vừa nhá nhem tối, lá cây ngô đồng bên đường bị gió thổi xào xạc.

Tôi kéo sát chiếc áo khoác mỏng, bước xuống xe, trước mắt là một căn biệt thự nhỏ ba tầng màu trắng.

Ánh chiều tà cuối cùng còn sót lại phủ lên đó một tầng màu cam khiến người ta khó chịu.

Quá đỗi quen thuộc!

Từ bé tôi đã thường xuyên chạy sang nhà cậu ấy chơi, thậm chí từng sống cùng nhau trong căn nhà này gần hai năm trời.

Khắp nơi ở đây đều in dấu bóng hình của tôi và cậu ấy.

Cậu ấy từng vì thất tình mà sa sút tinh thần, tôi thì nén đau lòng để an ủi cậu.

Cậu ấy từng nói sẽ mãi mãi đối tốt với tôi, sẽ không bao giờ phụ lòng tôi, còn tôi thì ngây ngô tin là thật.

Trái tim như bị xé toạc.

Nỗi đau khiến tôi run rẩy cả người.

Một lúc lâu sau, tôi mới bình tĩnh lại, mở nắp hộp giữ nhiệt trong tay, mùi canh xương thơm ngào ngạt bốc lên, tôi liền đặt xuống đất cho một con chó hoang ăn.

Món ngon thế này, cậu ấy không xứng đáng!

Đợi đến khi canh xương bị chú chó ăn sạch, tôi mới chuẩn bị rời đi.

Ai ngờ vừa quay người đi thì có người gọi tên tôi.

Giọng nói non nớt mà quen thuộc, đến mức tôi cũng chẳng buồn quay đầu lại.

Giang Hạc chống nạng lảo đảo lao đến trước mặt tôi, suýt nữa thì ngã ngay trước mắt tôi.

Trán cậu ấy lấm tấm vài giọt mồ hôi, gần như phải cố nén giọng xuống:

“Lâm Yên, rốt cuộc cậu nổi điên gì vậy?”

Nỗi nghẹn ngào trong cổ họng bị tôi nuốt xuống.

Chàng trai trước mặt còn non trẻ, kiêu ngạo, từng là hình bóng tôi yêu nhất.

Similar Posts

  • Đấu Trí Với Hr

    Ngày mai có bão cấp 17 đổ bộ, toàn thành phố được yêu cầu “ngừng 5 hoạt động”.

    Thế mà cô HR mới vào lại nửa đêm gửi tin trong nhóm làm việc:

    “Ngày mai vẫn đi làm bình thường, ‘ngừng 5 hoạt động’ là ngừng ảo tưởng, ngừng than vãn, ngừng nghỉ ngơi, ngừng lười biếng, và đỗ xe điện cẩn thận.”

    Tôi suýt nữa tức cười, mà cô ta còn đặc biệt tag thẳng tên tôi:

    “Dự án của nhóm các bạn đang trong giai đoạn then chốt, không ai được vắng mặt.”

    Tôi cố nhịn lửa giận, nhẹ nhàng trả lời trong nhóm:

    “Ngày mai toàn bộ giao thông công cộng sẽ ngừng hoạt động, thật sự rất khó để đến công ty.”

    HR im lặng hồi lâu, tôi tưởng cô ta cũng biết mình đang ép người quá đáng, mặc định đồng ý cho chúng tôi nghỉ làm.

    Kết quả là sáng dậy, tôi sững sờ.

    Tin nhắn hôm qua đã xoá sạch, vậy mà giờ lại có thêm hơn 500 tin chưa đọc.

  • Vì Sao Bạo Quân Lại Như Vậy

    Sau khi thất bại trong việc ám sát bạo quân, ta bỗng có thể nghe được tiếng lòng của hắn.

    Khi ta hạ độc, hắn thầm mắng:

    “Thế mà dám bán thuốc giả cho nàng, tên bán thuốc đó thật đáng chết!”

    Khi ta thọc dao, hắn oán giận:

    “Dám bán cho nàng thứ dao kém chất lượng thế này, phải giam bọn chúng lại mới được!”

    Ta bị bắt, khai rằng có người bỏ ra 50 lượng thuê ta ám sát hắn.

    Trong đầu hắn gào thét điên cuồng:

    “Rõ ràng trẫm đã bỏ ra 5000 lượng! Mẹ kiếp, cái đám trung gian này ăn chặn ghê thật!”

    Ta: “???”

    Bỏ tiền ra thuê thích khách ám sát chính mình.

    Đầu óc tên bạo quân này có vấn đề rồi phải không?

  • Chuyện Kỳ Diệu Của Cô B-é Không Chịu Ch E C

    Năm sáu tuổi, khi tôi được chẩn đoán mắc ung thư, Tử Thần lần đầu tiên tìm đến tôi, nói rằng tôi nên chết rồi.

    Cha mẹ quỳ sụp trước cửa phòng cấp cứu, gào đến khàn cả giọng, cầu xin bác sĩ thử thêm lần nữa.

    Thế là tôi như một con yêu tinh cố chấp, cứng rắn giành lại một hơi từ tay Diêm Vương.

    Cha mẹ còn có anh trai yêu tôi đến vậy, nếu tôi chết rồi thì họ phải làm sao?

    Sau đó, mỗi năm Tử Thần đều đến bắt tôi một lần.

    Dù sống rất khổ sở, nhưng vì người nhà, tôi vẫn nhiều lần thoát khỏi tay Tử Thần.

    Cho đến nhiều năm sau, vào đúng ngày sinh nhật hôm nay, trong điện thoại bỗng xuất hiện một bài đăng vòng bạn bè của anh trai.

    Dưới chân dãy An-pơ, anh trai ôm cô em gái ba tuổi, còn cha mẹ vây quanh ở giữa, ai nấy đều cười rạng rỡ.

    【Cuối cùng cũng đưa công chúa nhỏ đến Thụy Sĩ ngắm tuyết rồi, cả nhà quây quần đầy đủ đúng là vui quá.】

    Cha mẹ, anh trai, con cũng từng là công chúa nhỏ của mọi người mà.

    Con cũng muốn đi ngắm tuyết, con cũng muốn được mọi người ôm ở giữa.

    Hai dòng máu từ trong lỗ mũi tôi trào ra, làm bẩn chiếc váy trắng mà tôi thích nhất.

    Tử Thần lại xuất hiện trước mặt tôi, nhún vai.

    “Cô bé, ta biết cô có bản lĩnh trốn về, ta chỉ đến làm theo quy trình thôi, không làm khó cô đâu.”

    Tôi cúi đầu, nước mắt lăn lộn trong hốc mắt.

    “Không, lần này tôi đi với ông.”

  • Chồng nhà giàu để lại di chúc: Tiền trao hết cho con riêng

    Chồng và tiểu tam nửa đêm lên núi, chẳng ngờ lại ngã xuống vách đá.

    Khi tôi chạy đến, chồng đã hôn mê bất tỉnh, bị đẩy vào phòng phẫu thuật.

    Bác sĩ hỏi ý kiến cứu chữa, tôi òa khóc gào lên:

    “Dù có tán gia bại sản cũng phải cứu sống anh ấy!”

    Lâm Diệu ôm con, cầm di chúc đến bệnh viện tranh giành tài sản với tôi.

    “Pháp luật quy định, con riêng có quyền thừa kế. Tôi đây còn có di chúc của lão Cao. Trong đó ghi rõ 90% tài sản để lại cho con trai tôi! Ngoài di chúc, cô còn phải trả tiền nuôi dưỡng hằng tháng cho tôi nữa!”

    Tôi run rẩy chỉ về phía người chồng đang méo miệng, nằm liệt trên giường bệnh vì đột quỵ.

    “Cô cũng nói rồi, đó là di chúc. Vậy đợi chồng tôi chết rồi hãy đến nói chuyện đi.”

  • Trở Thành Người Xa Lạ

    Ngày công bố kết quả thăng chức, tôi nói lời chia tay với Thẩm Dật Xuyên.

    “Chỉ vì anh điều em về bộ phận hậu cần?” – anh ta hỏi.

    Tôi gật đầu: “Đúng, chỉ vì điều đó.”

    Anh ta bật cười khinh miệt: “Chúc Miên, đây là công ty, không phải nhà em. Em phải nghe theo sắp xếp.”

    “Nói cho cùng, hậu cần cũng không chỉ có bảo vệ với lao công, người có năng lực thì ở đâu cũng tỏa sáng được.”

    Tôi không đáp lại, vẫn kiên quyết chia tay.

    Thẩm Dật Xuyên bắt đầu nổi giận: “Được thôi, chia thì chia. Đến lúc đừng có van xin anh tha thứ là được.”

    Tôi theo anh ta từ khi mới tốt nghiệp, từ con số 0 trở thành lập trình viên hàng đầu, nên anh ta tin chắc tôi không thể rời khỏi anh ta được.

    Nhưng anh ta không biết, tôi đã được Microsoft nhận vào làm việc, sắp sửa đến một đất nước khác.

    Từ nay về sau, cách biệt cả đại dương, chẳng còn nhìn nhau nữa.

  • Ly Hôn Xong, Tôi Mời Cả Nhà Chồng Cút

    Sau khi chuyển đến nhà mới, cô em chồng suốt ngày dắt cả nhà sang ăn chực.

    Trước khi về, mẹ chồng còn cười toe toét mở tủ lạnh lấy ra năm sáu túi thịt bò dúi vào tay em chồng mang về.

    Thấy em chồng vừa ăn vừa vơ vét, tôi nhẹ nhàng góp ý rằng, làm thế này không ổn lắm.

    Không ngờ mẹ chồng lập tức đổi sắc mặt, trừng mắt nhìn tôi đầy căm phẫn, nói:

    “Con gái tôi đến ăn bữa cơm thì làm sao?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *