Tình Yêu Quân Nhân

Tình Yêu Quân Nhân

Tôi – Giang Nam và Cố Hàn Tô là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau trong một khu tập thể. Cha của chúng tôi đều là quân nhân.

Tôi thích anh ấy, dường như cả thế giới đều biết điều đó. Từ nhỏ đến lớn, mọi người đều nói tôi là cái đuôi nhỏ của anh ấy. Anh ấy muốn thi vào Nhất Trung thì tôi cũng thi vào Nhất Trung, anh ấy muốn vào quân đội thì tôi cũng muốn đi. Chỉ là cuối cùng, tôi không đi được.

Chúng tôi đã rất lâu không liên lạc với nhau.

Mùa hè nóng nực đến cùng với căng thẳng của kỳ thi đại học. Chớp mắt đã đến ngày tra điểm.

Tôi lén uống nửa chai rượu nho của bố để lấy can đảm. Cả nhà tôi ngồi quanh máy tính, hồi hộp dán mắt vào màn hình.

“Nam Nam, con tự nhấn đi.” Mẹ tôi vừa nói vừa đưa chuột cho tôi. Tôi cầm chuột, lòng bàn tay đổ mồ hôi. Tôi hít sâu một hơi, nhấn vào nút tra cứu: 632 điểm! Đủ rồi, đủ để tôi vào trường quân đội.

Tôi lao vào lòng mẹ hét to, rồi cầm lấy điện thoại gọi cho Cố Hàn Tô.

“Tu… tu… Alo.” Giọng lạnh nhạt của Cố Hàn Tô vang lên: “Xem ra cậu thi cũng không tệ.”

“Tớ… tớ được 632 điểm.” Giọng tôi run rẩy.

Cố Hàn Tô chỉ đáp: “Chúc mừng cậu nhé. Tớ thi cũng ổn. Hôm nào ăn mừng.”

Tim tôi như chú nai con nhảy loạn. Tôi bắt đầu mơ mộng rằng có lẽ chúng tôi sẽ học cùng trường đại học, giống như hồi bé vậy.

Tôi thậm chí quên không hỏi Cố Hàn Tô thi được bao nhiêu. Sau này nghe mẹ tôi nói mới biết, anh ấy được 663 điểm.

Hai gia đình chúng tôi rất thân, từ đời ông nội đã quen biết nhau, hai ông cùng chiến đấu ngoài chiến trường. Vì cả hai thi cử đều tốt, nên hai nhà quyết định tụ họp ăn mừng một chút.

Hôm đó, tại nhà họ Cố.

Tôi và Cố Hàn Tô ngồi ở hai đầu ghế sofa. Tôi bắt chuyện với anh ấy, nhưng anh chỉ chăm chăm xem ti vi. Hàng mày khẽ nhíu, tôi biết anh đã bắt đầu mất kiên nhẫn.

Một lát sau, anh bị bác gái gọi lên lầu.

Đúng lúc đó, ông nội Cố nhờ tôi lên lầu gọi hai người xuống ăn cơm. Cửa phòng ngủ không đóng chặt, bên trong vọng ra tiếng của bác gái Cố:

“Bây giờ thi xong đại học rồi, con tự nghĩ xem con với Tiểu Nam là thế nào. Mẹ coi Tiểu Nam như con gái ruột. Nếu con không thích con bé thì nói sớm, đừng giả bộ như thế. Nhìn con vừa nãy ở phòng khách, mẹ thấy bực.”

Giọng Cố Hàn Tô uể oải: “Con không thích cô ấy. Trước kia không thích, bây giờ cũng không, sau này càng không.”

Mẹ anh sững người: “Được, là con nói đó. Vậy thì tránh xa con bé ra, đừng để hỏng tình cảm giữa hai nhà.”

Tôi hoảng hốt lùi lại mấy bước. Thì ra cả thế giới đều biết tôi thích anh ấy.

Tôi giả vờ như chưa nghe thấy gì, hét vào trong cửa: “Bác Cố, Hàn Tô, mau xuống ăn cơm nào.” Nói xong, tôi không chờ đáp lại mà vội vã chạy xuống lầu.

Suốt bữa ăn cho đến khi rời đi, tôi như người ngoài cuộc, trong đầu cứ lặp đi lặp lại lời của Cố Hàn Tô: “Không thích. Trước kia, bây giờ, và cả sau này cũng không.”

Về đến nhà, tôi trốn vào phòng. Nằm trên giường, nước mắt không ngừng tuôn từ khóe mắt chảy đến tai, tôi gần như không thể thở nổi.

Điện thoại vang lên âm báo, là tin nhắn từ nhóm lớp mời họp mặt bạn học. Tôi suy nghĩ, do dự không biết có nên đi hay không…

Ngủ một giấc dậy đã là rạng sáng. Mọi người sau kỳ thi đại học đều thức đêm, trong nhóm lớp thỉnh thoảng có người hỏi: “Giang Nam sao chưa vào nhóm?” Tôi lau nước mắt, gõ câu trả lời: “Tôi sẽ đến.”

Tôi muốn tự mình hỏi Cố Hàn Tô. Tôi muốn hỏi thẳng anh sau khi buổi họp lớp kết thúc.

Bạn thân tôi rất bất lực khi thấy tôi mãi không chịu tỏ tình. Tôi chỉ nghĩ Cố Hàn Tô quá rực rỡ, đúng chuẩn kiểu con gái tuổi dậy thì sẽ thích. Dù không thích hành vi nào của tôi, anh vẫn luôn giữ thể diện cho tôi trước mặt người khác.

Tôi chần chừ không tỏ tình cũng vì sợ đến bạn bè cũng không làm được nữa.

Đến ngày họp lớp, tôi dậy thật sớm để trang điểm. Tôi cùng bạn thân Trương Miểu chuẩn bị trong phòng một lúc. Tôi mặc chiếc váy mới mua mấy hôm trước, giày da nhỏ, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng.

Vừa bước vào phòng riêng, mọi người thi nhau bàn luận về kỳ nghỉ sau kỳ thi đại học. Lớp trưởng nhìn tôi, trong mắt ánh lên vẻ ngạc nhiên: “Giang Nam hôm nay xinh quá!”

Tôi ngượng ngùng tránh đi.

Đến cuối buổi họp lớp, tôi nhắn tin trước cho Cố Hàn Tô nói muốn đi cùng anh ấy. Khi tôi ra cửa, anh đã đứng đợi ở đó.

Anh mặc áo phông trắng đơn giản và quần jean, ánh đèn đường rọi lên tóc anh lấp lánh như phát sáng. Trên tay anh là một chiếc áo khoác đen. Thấy tôi tới, anh đưa áo cho tôi: “Đi thôi, taxi sắp đến rồi.”

Tôi nhận lấy áo khoác, kéo tay áo anh: “Đợi một chút, tớ có chuyện muốn nói.”

Anh quay đầu nhìn tôi.

Đêm mùa hè thực ra rất ồn, có tiếng côn trùng, có tiếng rao hàng. Nhưng đêm nay, tôi chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập.

Tôi hít sâu một hơi: “Tớ thích cậu, cậu biết mà, Cố Hàn Tô. Rất lâu rồi.”

Cố Hàn Tô ngạc nhiên, có lẽ không ngờ tôi lại nói ra lúc này. Một lúc sau anh mới đáp: “Tớ biết, Giang Nam. Nhưng chúng ta chỉ là bạn. Sau này cũng vậy.”

Tôi nhìn vào mắt anh, không có chút tình cảm nào, thậm chí còn mang theo chút áy náy.

Tôi lùi một bước, nhẹ nhàng đặt áo khoác lại lên tay anh: “Tớ hiểu rồi. Sau này sẽ không làm phiền cậu nữa. Mình về thôi.”

Tôi ngồi ở ghế phụ lái, không còn bám lấy Cố Hàn Tô ngồi ở ghế sau như trước nữa. Tôi nhắm mắt cố kìm nén nước mắt, nhưng vừa nhắm mắt, nước mắt lại rơi không ngừng.

Tài xế liếc nhìn tôi một cái, rồi lại nhìn Cố Hàn Tô qua gương chiếu hậu: “Cậu trai trẻ, con gái thì phải dỗ dành. Cậu thế này không ổn đâu.”

Tôi cứng người, đáp lại: “Đó là anh trai cháu.”

Xuống xe, chúng tôi không nói với nhau lời nào suốt cả quãng đường về.

Tôi trở về phòng, cởi bộ quần áo khó chịu trên người, cúi đầu nhìn thấy ngón chân đã bị cọ rách đến chảy máu.

Similar Posts

  • Bảy Năm Chung Chồng

    Đi công tác gấp, tôi lỡ mang nhầm laptop của chồng.

    Vào khách sạn, tôi vừa định nhờ lễ tân giúp kết nối wifi.

    Màn hình hiện “đã kết nối tự động”, nhưng tín hiệu chỉ có hai vạch.

    Đang thắc mắc thì lễ tân mỉm cười nói:

    “Thì ra chị là khách quen, nhưng đây là wifi của phòng SM tình thú tầng ba. Để tôi đổi sang wifi tầng doanh nhân cho chị nhé.”

    Tay tôi run lẩy bẩy đưa laptop cho cô ấy.

    Tôi rất rõ… khách sạn này, tôi chưa từng đặt chân tới.

  • Bức thư tình năm tháng của bác sĩ Cố

    Ba tháng sau khi chia tay bạn trai, tôi lại mang thai.

    Đi khám thai ở bệnh viện, bác sĩ khoa sản lại chính là em gái ruột của bạn trai cũ.

    “Chị dâu, chuyện chị mang thai anh trai em biết chưa?” Em gái nhỏ hớn hở hỏi.

    Tôi kéo môi cười gượng: “Chị với anh trai em chia tay rồi.”

    Em gái nhỏ: “?”

    Cô ấy chỉ ra phía sau tôi.

    “Hay là… hai người nói chuyện đi?”

  • Trầm Tri Vi

    Bạn thân của tôi là một “bạch nguyệt quang” đỉnh cấp.

    Những người tiếp cận tôi đều là vì cô ấy.

    Bạn trai tôi – Trình Tưởng – cũng không ngoại lệ.

    Một đêm nọ, anh ta ngồi dậy từ trên giường, hút thuốc rồi nói với tôi:

    “Thịnh Hạ năm sau sẽ ra nước ngoài, anh không nhịn được nữa, vẫn muốn thử một lần.”

    “Em cũng hiểu mà, nếu không có cô ấy, sao anh có thể nhìn thấy em được?”

    Thịnh Hạ chính là bạn thân của tôi.

  • Đơn Xin Sang Châu Phi

    Chồng tôi biết rằng tôi đã không vì chuyện anh ấy trong vụ tai nạn xe theo bản năng che chở cho cô thư ký nhỏ, khiến tôi bị sảy thai, mà làm ầm ĩ lên.

    Anh ta tưởng rằng mối quan hệ mờ ám không thể để lộ giữa anh ta và cô thư ký nhỏ kia vẫn được giấu kín rất tốt.

    Anh ta chủ động tìm đến tôi để giải thích:

    “Vợ à, lúc đó tình huống quá khẩn cấp, Bạch Lị Lị ngồi ở ghế phụ, nên anh mới phải ưu tiên trước…”

    Lời của Hoắc Hàn Châu còn chưa nói xong, tôi đã cắt ngang trước một bước:

    “Ừm, em biết, em hiểu mà.”

    Tôi biết, trong thời khắc nguy hiểm, anh đã theo bản năng bảo vệ người anh yêu nhất.

    Tôi hiểu, vì đứa bé trong bụng Bạch Lị Lị, anh đã từ bỏ em và con của chúng ta.

    Vì vậy, tôi sẽ tác thành cho hai người, tác thành cho mối quan hệ không thể thấy ánh sáng này.

    Chỉ cần đợi thêm ba ngày nữa, đơn xin sang châu Phi sẽ được thông qua.

    Từ đó về sau, tôi và Hoắc Hàn Châu sẽ không còn bất kỳ liên quan gì nữa.

  • Diễn Xuất Của Một Người Cha

    Bố tôi và dì kế vừa lĩnh giấy đăng ký kết hôn được ba ngày, bà ta đã mở miệng.

    “Bố của đứa trẻ này, con gái tôi ở nơi khác không tiện, có thể chuyển hộ khẩu qua đây không?”

    Trên bàn cơm, con gái bà ta tiếp lời: “Đúng đó, dù sao căn nhà của chú cũng lớn như vậy, thêm một mình cháu cũng không chật.”

    Tôi cúi đầu bới cơm, một chữ cũng không nói.

    Dì kế tưởng tôi đã ngầm đồng ý, tối hôm đó đã bắt đầu dọn dẹp phòng, miệng còn lẩm bẩm: “Căn phòng này sau này sẽ là của con gái tôi.”

    Chiều hôm sau, bố tôi gọi tôi vào thư phòng, đưa cho tôi một bộ hồ sơ sang tên.

    “Căn nhà trị giá 4,2 triệu này, từ hôm nay trở đi là của con.”

    Dì kế xông vào, nhìn thấy bộ hồ sơ thì lập tức hoảng hốt: “Ông điên rồi à? Tại sao căn nhà này lại cho nó!”

    Bố tôi ngay cả liếc cũng không liếc bà ta một cái: “Bởi vì đây là nhà của con gái ruột tôi, không phải bàn đạp cho con gái cô.”

  • Vòng Tay Ấm Áp

    Tôi yêu đương online với một anh bạn trai có giọng nói cực kỳ dễ nghe.

    Hôm chuyển trường, tôi vô tình bước nhầm vào địa bàn của đại ca trường.

    Đám đàn em của anh ta lập tức vây quanh tôi:

    “Yo, học sinh mới à? Còn chưa hiểu luật lệ nhỉ?”

    Tôi vừa quay người định chạy thì bị ai đó kéo cổ áo lại từ phía sau.

    “Muốn đến thì đến, muốn chạy thì chạy, coi đại ca bọn tao là gì chứ?”

    Đúng lúc đó, đại ca trường vừa khàn giọng vừa gửi đi một đoạn tin nhắn thoại:

    “Bảo bối, em đến thành phố Kinh rồi, anh có thể ra đón em không?”

    Một giây sau, điện thoại tôi vang lên tiếng thông báo tin nhắn mới.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *