Tình Yêu Và Vĩnh Hằng

Tình Yêu Và Vĩnh Hằng

Chồng tôi, Cố Hoài, ôm con mèo đã chết của chúng tôi đến tìm tôi, áo blouse trắng trên người anh ta không dính một giọt máu.

Sạch sẽ đến mức giống như một con quỷ khoác da người.

Anh ta đẩy một cái thùng giấy đến trước mặt tôi, giọng nói là thứ tôi quen thuộc nhất, cố gắng che giấu nỗi đau giả tạo.

“Tiểu Du, mèo Mun… nó đi rồi.”

Tôi mở thùng giấy.

Con mèo mun mèo Mun mà chúng tôi đã nuôi suốt năm năm nằm bên trong, cơ thể đã lạnh ngắt.

Tôi đưa tay chạm vào, nó vẫn an tĩnh, không hề có dấu vết giãy giụa.

Cái chết giống như một vụ mưu sát.

“Tôi muốn nhờ em làm tiêu bản cho nó.” Cố Hoài nhìn tôi, ánh mắt né tránh.

Ánh mắt đó tôi hiểu.

Bên trong là sự cầu khẩn dựa dẫm, xen lẫn thứ tôi ghét nhất — sự khinh thường nghề nghiệp của tôi.

“Hãy làm nó thật hoàn hảo, như thể nó vẫn còn sống.”

Tôi ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt anh ta.

Anh ta là chồng tôi, một bác sĩ ngoại khoa với tiền đồ vô hạn.

Còn tôi, vợ anh ta, trong miệng anh ta chỉ là “một kẻ suốt ngày lăn lộn với xác chết, người toàn mùi phoóc-môn.”

Một kẻ làm tiêu bản.

“Tôi không làm tiêu bản thú cưng, đó là quy tắc.” Giọng tôi lạnh lẽo.

“Coi như lần cuối cùng.” Anh ta lập tức hạ giọng, đó là sở trường của anh ta, “Vì tôi, cũng vì mèo Mun. Xong chuyện này rồi, chúng ta sẽ…”

Anh ta ngừng lại.

Tôi biết phần còn lại anh ta chưa nói.

Chúng ta sẽ ly hôn.

Anh ta đã yêu một cô giáo mẫu giáo tên Bạch Nguyệt.

Một “người phụ nữ bình thường, tỏa ra hương nắng và mùi sữa ngọt ngào.”

Một thiên sứ, có thể cứu anh ta khỏi con “quái vật” như tôi.

“Được.” Tôi gật đầu.

Cố Hoài thở phào nhẹ nhõm thấy rõ, xoay người bỏ đi, như chạy trốn khỏi một ổ dịch bệnh.

Khoảnh khắc cửa khép lại, tôi nghe thấy anh ta hạ giọng gọi điện, ngữ điệu dịu dàng, cưng chiều chưa từng có.

“Nguyệt Nguyệt, bên này anh xử lý xong rồi, cô ta đồng ý rồi. Em đừng giận nữa, anh lập tức qua với em.”

Tôi cúi đầu, nhìn thi thể bé nhỏ của mèo Mun trong thùng giấy, khẽ mỉm cười.

Cố Hoài.

Anh muốn một tác phẩm hoàn hảo.

Tôi sẽ cho anh.

Một tác phẩm hoàn hảo, khắc sâu vào xương tủy, cả đời này anh không thể quên.

1

Xưởng làm việc của tôi ở dưới tầng hầm, giống như một cỗ máy khổng lồ, lạnh lẽo và tinh vi.

Nơi này không có ánh nắng, chỉ có ánh sáng trắng xanh của đèn vô ảnh.

Tôi đặt cơ thể của mèo Mun lên bàn giải phẫu bằng thép không gỉ, đeo găng tay.

Dưới ánh đèn, bộ lông đen mượt của nó vẫn đẹp đẽ.

Tôi cầm dao mổ, chuẩn bị kiểm tra.

Cố Hoài là bác sĩ.

Anh ta hiểu, nên mang đến rất nhanh, không để thi thể kịp phân hủy.

Anh ta lúc nào cũng lý trí như thế.

Ngay cả sau khi “giết chết người thân”.

Tôi rạch một đường nhỏ dọc theo bên trong chân trước của mèo Mun, tách rời tổ chức dưới da.

Tay tôi bỗng khựng lại.

Lớp mỡ dưới da của nó có màu sắc không đúng.

Một vết bầm cực nhạt, bất thường.

Tôi gạt nhẹ lớp mô mềm, ở gần vị trí nách, sát trái tim, tôi tìm thấy nó.

Một lỗ kim nhỏ đến mức gần như không thấy được.

Tim tôi như bị đóng băng trong khoảnh khắc, rồi chìm thẳng xuống đáy biển sâu.

Tôi lấy một ống tiêm vô trùng, hút ra một chút dịch còn sót lại quanh lỗ kim.

Trong suốt, không màu.

Tôi nhỏ nó lên giấy thử.

Ba giây.

Giấy thử biến thành màu tím đậm khủng khiếp.

Succinylcholine.

Similar Posts

  • Vết Hôn

    Tôi là cô nàng tiểu thư kiêu kỳ trong truyện ngôn tình thanh xuân vườn trường.

    Chân đá nam nữ chính, môi cưỡng hôn trùm phản diện.

    Hôn xong còn không quên chê bai hắn:

    “Phó Thanh Dã.”

    “Áo anh chất liệu tệ quá, ôm đau cả tay.”

    “Kỹ thuật hôn của anh cũng dở tệ.”

    Bốn năm sau gặp lại, hắn dồn tôi vào góc vắng hôn ngấu nghiến.

    “Yểu Yểu, em thấy tôi tiến bộ chưa?”

  • Tin Nhắn Từ Số Lạ

    Vào đúng ngày cưới, tôi nhận được một tin nhắn từ một số điện thoại lạ.

    “Anh ta lấy cô, chỉ vì khuôn mặt nghiêng của cô giống với mối tình đầu đã mất của anh ta.”

    Ánh sáng từ màn hình điện thoại khiến mắt tôi đau nhói.

    Nhạc nền là “Hôn lễ hành khúc”, MC đang cất giọng đầy cảm xúc:

    “Cô Thẩm Vi Quang, cô có nguyện ý lấy anh Cố Uyên làm chồng, bất kể giàu sang hay nghèo khó, khỏe mạnh hay ốm đau…?”

    Bên dưới là hàng trăm vị khách đang ngồi.

    Ba mẹ tôi, ba mẹ anh ấy, ai nấy đều cười tươi rạng rỡ.

    Bạn thân nhất của tôi, Chu Điềm, đang làm phù dâu, đứng gần tôi nhất, mắt hoe đỏ, vẻ mặt đầy xúc động.

    Cố Uyên mặc bộ vest may đo vừa vặn, đứng đối diện tôi, cúi đầu nhẹ nhàng nhìn tôi.

    Ánh mắt anh ấy sâu thẳm, nơi khóe môi còn vương chút cười dịu dàng, chuyên chú đến mức như thể cả thế giới này chỉ còn lại một mình tôi.

    Trước đây, tôi từng đắm chìm trong ánh mắt đó.

    Từng nghĩ mình là người phụ nữ may mắn nhất thế gian.

    Nhưng hiện tại, khi nhìn dòng chữ trên màn hình điện thoại, từng ký tự như mang theo chất độc, đâm thẳng vào tim tôi.

    “Cô Thẩm Vi Quang?” MC lại lên tiếng, giọng đầy nghi hoặc đúng lúc.

    Cố Uyên cũng nhận ra sự khác thường của tôi, hàng mày hơi nhíu lại, hạ giọng, dịu dàng trấn an:

    “Vi Vi? Em sao vậy? Căng thẳng à?”

    Anh ấy đưa tay định chỉnh lại mấy sợi tóc bên thái dương tôi.

    Động tác vô cùng tự nhiên, mang theo sự thân mật quen thuộc của anh.

    Trước đây, tôi thích lắm những cử chỉ nhỏ như thế từ anh.

    Từng nghĩ đó là sự dịu dàng chỉ dành riêng cho tôi.

  • Mẹ Không Biết Hưởng Phúc Của Mình

    VĂN ÁN

    Con trai tôi lại lén chơi game suốt đêm, gục xuống bàn máy tính mà ngủ.

    Tôi định lấy chăn đắp cho nó, ai ngờ nhìn thấy màn hình vẫn sáng — nó đang mở một bài viết trên diễn đàn, là do chính nó đăng:

    “Mẹ tôi đúng là đồ đàn bà keo kiệt, thà vung tiền mua sầu riêng, thịt bò thịt cừu để ăn cho sướng, chứ nhất quyết không cho tôi nạp game.”

    “Tức muốn chết! Mẹ nó chứ, bây giờ bà ta không nuôi tôi cho tử tế, thì sau này bà ta đừng hòng tôi nuôi lại!”

    Đọc full tại page thu điếu ngư

    Có người bình luận khuyên nhủ:

    “Giờ cậu đang tuổi nổi loạn, chưa hiểu áp lực cuộc sống. Mẹ cậu mua đồ ăn là nhu cầu thiết yếu. Game có ăn được đâu.”

    Nó đáp lại:

    “Tinh thần cũng cần được nuôi dưỡng chứ!”

    “Bà ta còn chẳng bằng bồ nhí của ba tôi, người ta còn biết rảnh thì chơi game với tôi, thỉnh thoảng còn nạp game cho tôi nữa.”

    “Bà ấy là mẹ ruột tôi mà chẳng bao giờ chịu hiểu tâm hồn tôi cần gì. Ba tôi sao lại mù mắt mà chọn loại phụ nữ như vậy làm mẹ tôi chứ?!”

    Tôi đọc xong những dòng này, lạnh cả sống lưng.

    Bao nhiêu năm nay, tôi cắm đầu cắm cổ làm việc như trâu như ngựa, chỉ mong cái nhà này sống cho đỡ khổ một chút.

    Bây giờ thì sao?

    Làm thế để làm gì chứ? Tôi không biết hưởng phúc của mình chắc?!

  • Tường Vi Trong Gió Tuyết

    Thái tử Lý Triệt đích thân rót cho ta một chén rượu Hợp Hoan, trong mắt chan chứa ôn nhu đủ để dìm chết người.

    “Vi Vi, chuyến này ta đi biên ải, núi cao sông xa. Đợi ta giám quốc, chỉnh đốn triều cương, ắt sẽ dùng tám kiệu lớn, lấy lễ Thái tử phi mà nghênh nàng hồi cung.”

    Ta tin rồi.

    Ta, Thẩm gia tướng môn, cùng chàng thanh mai trúc mã, đương nhiên nên vì chàng mà san sẻ lo toan.

    Nhưng khi tỉnh lại, nơi ta ở chẳng phải biệt viện chàng chuẩn bị, mà là trong doanh trướng nồng mùi máu tanh cùng mùi dê sống.

    Một nam nhân độc nhãn nhìn ta như đang xem xét gia súc. Trong tay hắn là một phong thư — chính là bút tích của Lý Triệt.

    “… Thẩm thị có nữ tên Thẩm Vi, tính Hung dữ như ngựa, nay tặng cho Hoắc tướng quân, để yên lòng Bắc cảnh. Mong tướng quân khéo ‘điều giáo’, chẳng cần để tâm đến hôn ước của cô ấy với cô.”

    Tờ thư rơi xuống đất. Hoắc tướng quân độc nhãn nở nụ cười dữ tợn, bàn tay thô ráp xoa lên mặt ta.

    “Quà Thái tử điện hạ ban tới, quả nhiên tuyệt sắc. Yên tâm, bản tướng sẽ khiến ngươi quên sạch kinh thành.”

    Lúc ấy, ta không khóc.

    Ta chỉ nghĩ — Lý Triệt, ba năm thôi, nhiều nhất ba năm, ta sẽ mang theo ba mươi vạn đại quân Bắc cảnh, trở về hỏi ngươi: Giang sơn này, ngươi còn ngồi vững được chăng?

  • Sống Chung Với Mẹ Chồng

    Tôi có một bà mẹ chồng lúc nào cũng nói là “vì muốn tốt cho tôi”.

    Tôi trang điểm đi làm, bà bảo:“Lấy chồng rồi thì đừng kẻ mày tô son nữa, người ta nhìn vào lại tưởng con không đứng đắn!”

    Tôi gật đầu, giả vờ đồng tình.

    Rồi quay sang nói với bà:“Mẹ lớn tuổi rồi, đừng ăn mặc sặc sỡ rồi ra quảng trường nhảy nữa.”

    “Người ta nhìn vào lại tưởng mẹ đang ‘đội nón’ cho ba con ấy.”

    Không ngờ tôi lại nói trúng tim đen.

  • Thiên Kim Danh Chính Ngôn Thuận

    Ngày mẹ tôi bị đánh vì bị vu oan làm “tiểu tam”, tôi đập thẳng lệnh quản lý tài sản lên mặt ba tôi.

    Trên chuyến bay từ nước ngoài trở về, tôi vô tình lướt thấy một đoạn video.

    Tiêu đề: [Cậu cả nhà tài phiệt bảo vệ mẹ, đánh tiểu tam tơi tả.]

    Trong video, mẹ tôi mặc áo vải thô sơ, bị mấy người đàn ông vây quanh đấm đá túi bụi.

    Thậm chí còn bị xé rách quần áo, bị chửi là “đồ đàn bà không biết xấu hổ”.

    Bà đỏ hoe mắt, điên cuồng giải thích, nhưng đáp lại chỉ là tiếng cười nhạo của đám đông.

    Một người phụ nữ lạ mặt ăn mặc hàng hiệu đứng sau đám người, tỏ ra cao quý và nhẹ nhàng giả tạo:

    “Thôi nào, em biết mấy anh là vì muốn tốt cho mẹ, nhưng cũng không cần phải nhìn thứ không biết điều này đâu.”

    Khách khứa xung quanh thì nhao nhao chúc mừng sinh nhật bà ta, còn khen bà ta rộng lượng.

    “Đúng là phong thái nên có của phu nhân nhà họ Tô! Có người thì chắc nhà chẳng có cái gương để nhìn lại mình!”

    “Tiểu tam mà còn dám tự nhận mình là phu nhân nhà họ Tô, không biết toàn bộ nhà họ Tô là của hồi môn người ta à? Nhìn bà ta mà có ra dáng quý phu nhân gì đâu?”

    Nghe đến hai chữ “phu nhân nhà họ Tô”, tôi siết chặt điện thoại.

    Màn hình phản chiếu gương mặt lạnh lùng của tôi.

    Chỉ mới rời nhà ba năm.

    Từ bao giờ mà tôi lại có một bà mẹ “không ra gì” như thế?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *