NGƯỜI YÊU CŨ CỨU HỘ MIỄN PHÍ

NGƯỜI YÊU CŨ CỨU HỘ MIỄN PHÍ

1

Năm nay, thành phố chúng tôi dỡ bỏ lệnh cấm pháo hoa.

Đêm rằm tháng Giêng, pháo hoa rực rỡ, thắp sáng cả bầu trời.

Để có góc chụp đẹp, tôi thò đầu ra ngoài cửa sổ chụp ảnh, kết quả…

Ảnh thì chụp được rồi, nhưng đầu lại kẹt cứng ở ngoài.

Cố gắng giãy giụa, vẫn không nhúc nhích.

Đêm đó, cùng với tiếng pháo hoa nổ vang, khắp khu chung cư chúng tôi còn vang vọng tiếng gào thảm thiết của tôi:

“Mẹ ơi!!!”

Nửa tiếng sau, mẹ tôi mặt mày sa sầm, tháo tung cả khung cửa sổ nhà tôi.

Tôi mếu máo: “Giờ sao đây ạ?”

“Hết cách rồi, chỉ còn cách nhờ lính cứu hỏa thôi.”

Mẹ tôi lườm tôi một cái, không quên bồi thêm: “Biết đâu lại gặp được thằng người yêu cũ của mày.”

Nghe đến việc phải đội cái khung cửa sổ này đến đội cứu hỏa, tôi lập tức rụt rè: “Hay là mẹ cứ để con…”

Dưới ánh mắt giận dữ của mẹ, tôi đành nuốt ngược ba chữ “chết quách đi” vào trong, đổi giọng:

“Hay là mẹ cứ để con đi phát tài đi ạ.”

Đấy, tôi là người biết kiêng kỵ đấy nhé.

2

Mẹ tôi dẫn tôi đến đội cứu hỏa.

Khung cửa sổ kẹt chặt, lại quá to, không thể ngồi vừa xe ô tô, mẹ tôi bèn gọi cho tôi một chiếc xe ôm.

Trên đường gió lớn, khẩu trang còn bị thổi bay mất.

Không biết có phải bác tài cố ý không, cả đường toàn chọn đèn đỏ mà dừng, nhờ phúc của bác ấy, tôi đã bị người đi đường quay video tám lần trong bốn lần chờ đèn đỏ.

Tôi thậm chí còn mường tượng được tiêu đề video hot trên mạng ngày mai: Rằm tháng Giêng, mỹ nữ kẹt đầu trong khung cửa sổ, bác xe ôm nhiệt tình hộ tống.

Mặc dù trong lòng rất áy náy vì phải làm phiền các anh lính cứu hỏa trong ngày lễ, nhưng mà…

Họ cười vui vẻ quá đi mất.

Đặc biệt là Hứa Nghiễn Hành.

Anh ấy cầm dụng cụ ngồi xổm trước mặt tôi, một người vốn luôn mang vẻ mặt lạnh lùng, giờ đây cũng đang mỉm cười.

Đôi môi anh ấy mỏng và đỏ, trông rất… muốn hôn.

Nhìn lâu quá, tôi bất giác liếm môi.

“Có đau không?”

Người hỏi chính là Hứa Nghiễn Hành.

Hai năm chia tay, đây là câu đầu tiên anh ấy nói với tôi.

Hoàn hồn lại, tôi lắc đầu: “Không đau…”

Lời còn chưa dứt, xung quanh đã vang lên tiếng kinh ngạc.

Tôi quên mất cái khung cửa sổ đang kẹt trên cổ, lúc lắc đầu, khung cửa sổ lắc lư trái phải, đập thẳng vào mặt Hứa Nghiễn Hành.

3

Hứa Nghiễn Hành là người cắt khung cửa sổ cho tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bị đập đến đỏ bừng kia, đến thở mạnh cũng không dám.

Trước đây khi yêu nhau, tôi là người chủ động theo đuổi anh ấy, anh ấy tính tình lạnh lùng, rất ít khi chủ động.

Đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ như in nụ hôn đầu tiên của chúng tôi.

Một Hứa Nghiễn Hành tính tình lãnh đạm, và một tôi ngượng ngùng.

Để hôn anh ấy, tôi đã nhét đầy năm sáu viên kẹo trái cây vị vải vào miệng, vì anh ấy thích vải, nên tôi muốn dành cho anh ấy một nụ hôn vị vải.

Thế nhưng…

Khi tôi kiễng chân hôn lên, Hứa Nghiễn Hành khựng lại hai giây, sau đó cúi xuống.

Tôi bị hôn đến lâng lâng, không cẩn thận, viên kẹo rơi vào miệng anh ấy.

Thật xấu hổ.

Hứa Nghiễn Hành vừa có bệnh sạch sẽ lại vừa khó tính, nhưng lần đó, anh ấy đã ăn viên kẹo của tôi.

Dòng suy nghĩ bị kéo về.

Cổ tôi vì bị kẹt quá lâu, có chút ứ máu sưng tấy, lúc cắt khó tránh khỏi hơi đau.

Tôi vô thức “xì” một tiếng.

Thật ra, chút đau này vốn có thể chịu được, nhưng Hứa Nghiễn Hành lại ngẩng đầu nhìn tôi: “Đau lắm à?”

“Nhịn một chút, tôi sẽ nhẹ tay hơn.”

Anh ấy nhíu mày, tiếp tục động tác trên tay, dừng lại vài giây, rồi khẽ nói:

“Nếu đau quá, có thể mắng tôi để phân tán sự chú ý.”

Anh ấy quan tâm, nước mắt tôi liền không kìm được nữa.

Nước mắt lã chã rơi xuống, nở hoa trên mu bàn tay anh ấy.

Thêm cả cái khung cửa sổ đang kẹt trên cổ tôi, đây đúng là “nước mắt chốn lao tù” đích thực rồi.

4

Việc giải cứu rất thuận lợi, tôi đội khung cửa sổ vào đội cứu hỏa, cuối cùng mặt đỏ cổ sưng mà rời đi.

Trước khi rời đi, tôi muốn nói lời cảm ơn với Hứa Nghiễn Hành, nhưng lời còn chưa kịp thốt ra, đã bị anh ấy chặn lại:

“Không cần cảm ơn, về nhà sớm đi.”

“…Vâng.”

Tôi lủi thủi rời đi.

Trên đường về nhà, mẹ tôi ngồi trong xe taxi, đăng video tôi đội khung cửa sổ lên tất cả các trang mạng xã hội của bà.

Hai phút sau, điện thoại tôi rung lên.

Em trai tôi: “Chị, đỉnh thật! Em về nhà ngay đây.”

“…Cút.”

Về đến nhà, em trai tôi, Tiền Ngột, đã ngồi chễm chệ trên ghế sofa.

Hai chị em tôi đều được thừa hưởng vẻ ngoài ưa nhìn của bố mẹ, và…

Cả cái đầu óc không được thông minh cho lắm.

Trí thông minh của cả nhà tôi chỉ ở mức trung bình, điều này có thể thấy rõ qua cách đặt tên.

Mẹ tôi mê tiền, đặt tên tôi là Tiền Đa Đa (nhiều tiền), còn em trai tôi…

Theo mẹ tôi, π là vô hạn, cái tên Tiền π nghe đã thấy giàu có, chỉ là không giống tên người bình thường có thể gọi, thế là bà vung tay, đặt tên cho nó là Tiền Ngột.

Mẹ tôi thay quần áo đi đánh mạt chược, tôi đang chuẩn bị tắm rửa đi ngủ thì bị em trai kéo lại.

“Chị, nói thật đi, chị kẹt cửa sổ có phải là để đi gặp Hứa Nghiễn Hành không?”

Nó khịt mũi coi thường: “Người bình thường ai lại kẹt ở chỗ đó chứ?”

Tôi nói có, nó không tin, còn đòi cá cược tiền lì xì với tôi.

Thế là, tôi nhét nó vào một cái khung cửa sổ khác trong nhà.

Nửa tiếng sau, mẹ tôi vừa mắng vừa chạy về từ sòng mạt chược, dẫn chúng tôi “tiến cung lần hai”.

Còn cửa sổ nhà tôi, mất toi hai cái khung.

Chưa đầy hai tiếng đồng hồ, tôi và Hứa Nghiễn Hành lại gặp nhau.

Anh ấy nhìn chằm chằm Tiền Ngột đang kẹt đầu trong khung cửa sổ một hồi lâu, sau đó dời ánh mắt, nhìn về phía tôi.

“Tiền Đa Đa.”

Anh ấy mím môi: “Nếu em thật sự thấy cửa sổ nhà mình không vừa mắt, anh có thể đến tận nhà tháo dỡ, không cần phải làm khổ bản thân như vậy.”

Mặt tôi đỏ bừng.

Bên cạnh, Tiền Ngột đầu đội khung cửa sổ, gân cổ lên cãi thay tôi:

“Được đấy anh rể, khi nào anh đến nhà?”

5

Em trai tôi vừa thốt lên hai chữ “anh rể”, đầu óc tôi lập tức trống rỗng.

Dòng suy nghĩ bất chợt quay về mấy năm trước.

Khi đó, Tiền Ngột đang tuổi dậy thì, còn bám Hứa Nghiễn Hành hơn cả tôi.

Bị đánh tìm anh rể, hết tiền tìm anh rể, không biết tán gái tìm anh rể.

Tóm lại, hồi đó trong mắt nó, Hứa Nghiễn Hành chính là vạn năng.

Similar Posts

  • Phản Bội Trong Tình Yêu Và Hôn Nhân

    Còn một tháng nữa là đến ngày dự sinh, tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa chồng tôi – đội trưởng đặc chủng – và cấp dưới của anh ta.

    Giọng của cấp dưới có chút do dự:

    “Anh chắc chắn muốn đưa La Yên về nhà ở vào đúng ngày Tiết thiếu tá sinh con à? Như vậy có ổn không?”

    “Nếu anh thật sự muốn giúp cô ấy, thì cứ nói thẳng với Tiết thiếu tá là được. Cô ấy không phải người không biết lý lẽ, sao lại phải giấu cô ấy chuyện này?”

    Giọng Cố Khải Niên ép xuống rất thấp, nhưng từng chữ lại vô cùng rõ ràng:

    “La Yên là vợ liệt sĩ – đồng đội hy sinh của tôi, giờ lại đang mang thai, tôi không thể bỏ mặc được.”

    “Lạc Lê tính cách mạnh mẽ, lúc kết hôn tôi đã hứa với cô ấy rằng sau này trong mắt chỉ có một mình cô ấy. Tôi mà làm vậy, cô ấy nhất định sẽ giận.”

    “Chi bằng đúng ngày cô ấy sinh con, lúc bận rộn chẳng để tâm nổi đến chuyện khác, đưa người vào ở trước đã.”

    “Chờ mọi việc đã xong xuôi rồi, cô ấy cũng chẳng làm được gì ầm ĩ nữa đâu.”

    Tôi im lặng, giả vờ như không nghe thấy gì, quay người về lại phòng ngủ.

    Đúng ngày dự sinh, tôi sinh con tại nhà. Bác sĩ đầu ngành cùng hộ sinh đều đang bận rộn lo liệu.

    Mọi người không ngừng chúc mừng anh ấy: song hỷ lâm môn.

    Bỗng nhiên, bên ngoài cổng vang lên tiếng lính cảnh vệ gọi lớn:

    “Đội trưởng Cố, quân khu báo có mệnh lệnh khẩn cấp!”

    Thật vừa khéo, tiếng thông báo này chính là bùa thúc mệnh mà tôi đã chuẩn bị từ sớm!

  • Lều Vàng Tiêu Tán: Con Đường Báo Thù Của Nàng Tỳ Nữ

    Vào ngày Tam hoàng tử trở về từ chiến trường, chàng vừa vặn nhìn thấy ta bị vài tên hoạn quan cưỡng bức giữa phố, xé rách y phục, đánh đập… Chàng gầm lên một tiếng, rút kiếm ra ngăn cản!

    Một tiếng cười lạnh từ trên cao truyền xuống:

    “Thế nào? Tam đệ ngay cả việc ta trách phạt một nô tài cũng phải can thiệp sao?” Thái tử từ trên đài cao nhìn xuống.

    “Hoàng huynh,” Tam hoàng tử sắc mặt khó coi, nghiến răng nói: “Chẳng lẽ chỉ biết ức hiếp một nữ tử tay không tấc sắt?”

    “Ngươi thật là biết thương hoa tiếc ngọc.” Thái tử khẽ hừ một tiếng quay mặt đi,

    “Vậy thì thưởng nàng ta cho ngươi làm thiếp phòng đi.”

    Ta cuộn mình trên mặt đất, nở một nụ cười khẽ không ai nhìn thấy. 

     

  • Cả Khu Chung Cư Dậy Sóng Vì Một Bà Giúp Việc

    Rõ ràng chỉ có năm người ăn cơm, vậy mà bà ta lại chạy ra chợ hải sản mua đến hai mươi cân tôm, tốn của tôi gần một nghìn tệ.

    Tôi tốt bụng nhắc nhở: “Dì ơi, ăn đủ là được rồi, không cần mua nhiều thế đâu.”

    Bà ta chẳng chút ngại ngùng, còn cười nói: “Không sao đâu, ăn thừa thì tôi gói mang về, không lãng phí.”

    Tôi gật đầu, nhìn bà ta bày ra một bàn đầy tôm.

    Sau khi ăn xong, lúc bà ta chuẩn bị dọn để gói mang đi, tôi chặn lại.

    “Dì ơi, tiền công cháu đã trả rồi, giờ dì có thể nghỉ.

    Còn chỗ tôm này là nhà cháu bỏ tiền mua, nếu dì muốn mang đi thì được thôi, trả lại theo giá thị trường gấp ba lần.”

  • Giữ Hộ Phu Quân Cho Ca Ca

    VĂN ÁN

    Ca ca ta có một bí mật: ngoài mặt cùng Thẩm Nghiễn đấu đá đến sống chet, sau lưng lại si mê người ta đến điên cuồng. Ca ca ra chiến trường chinh phạt, ta với thân phận muội muội “tri kỷ”, mặt dày đến phủ họ Thẩm ăn chực ở chùa.

    Năm năm liền ăn ở không, uống không, ta cứng rắn kéo Thẩm Nghiễn từ một kẻ hương bánh thơm lừng thành lão quang côn cô độc.

    Cuối cùng cũng chờ được ca ca khải hoàn hồi triều, ta đang định công thành thân thoái, nào ngờ huynh ấy lại dẫn về một nữ tử, còn bảo ta gọi nàng là tẩu tẩu.

    Xong rồi!

    Ngay trong đêm ta cuốn gói bỏ trốn, lại bị Thẩm Nghiễn chặn ngay cửa sau.

    Hắn chăm chăm nhìn bao hành lý trong tay ta, mắt đỏ ngầu:

    “Phá hỏng nhân duyên của ta, Đường Đường định lấy gì mà đền?”

    Ta siết chặt toàn bộ gia sản, đau lòng đến muốn khóc:

    “Ta… ta…”

    Hắn bỗng bật cười:

    “Được.”

  • Gieo Đài Hỏi Mệnh

    Sau khi nghỉ Tết và quay lại làm việc, tôi đi chùa Mẫu Tổ cầu phúc.

    Tiện tay, tôi gieo được sáu đài thánh (sáu lần xin được keo), khiến cả hội trường chấn động.

    Sếp tại chỗ thưởng ngay cho tôi một phong bao lì xì 88.800 tệ, còn bảo từ nay tôi sẽ chuyên trách việc “xin quẻ” cho công ty.

    Thế nhưng, cô bạn gái mới của sếp – một giám đốc từ nước ngoài vừa mới “nhảy dù” xuống công ty – lại khinh bỉ ra mặt.

    Cô ta thẳng tay đập nát bát hương của tôi trước đám đông.

    “Bây giờ là xã hội khoa học, công ty nuôi loại thầy cúng như cô đúng là nỗi nh/ ục! Từ hôm nay, cô bị đuổi việc!”

    Tôi nhìn vào luồng khí đen xui xẻo ẩn hiện trên trán cô ta, mỉm cười:

    “Được thôi, chỉ cần Lục tổng không có ý kiến, tôi đi ngay.”

    Lục Thiếu Minh ôm lấy bạn gái, vẻ mặt đầy kiên nhẫn:

    “Tuế Kỳ, mê tín dị đoan quả thực không nên giữ lại, cô nên tìm chỗ cao khác mà nhảy đi.”

    Tôi quay người bỏ đi, vừa ra khỏi cửa đã bước lên chiếc Rolls-Royce của Hoắc tổng – đối thủ truyền kiếp của Lục thị.

  • Tình Yêu Không Phải Là Tất Cả

    Chồng tôi bị tai nạn xe, hai chân liệt hoàn toàn, tôi không rời anh ấy nửa bước, tận tình chăm sóc.

    Vậy mà sau khi gặp lại người yêu cũ, anh ta lại nói anh ta hối hận vì đã ở bên tôi.

    Sau khi chết, toàn bộ tài sản anh ta có cũng để lại cho cô ta.

    Còn tôi vì lúc trẻ quá lao lực, ăn uống thất thường, cuối cùng bị chẩn đoán ung thư dạ dày giai đoạn cuối, vài tháng sau thì đau đớn qua đời.

    Sau khi sống lại, tôi trở thành tiểu thư nhà giàu cao quý, thản nhiên nhìn Diệp Minh Phong bị mối tình đầu xoay như chong chóng, không quên giẫm thêm một cú cho bõ tức.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *