Tiệc Anh Đào

Tiệc Anh Đào

1

Khi tôi vội vã đến nhà hàng nơi mình làm thêm.

Đã vô tình chạm mặt Giang Ký.

Nhưng thật không may, hắn không đi một mình.

Ngoài vài người bạn thân thiết, bên cạnh hắn còn có một cô gái xinh đẹp đến kinh ngạc.

Đây đã là tháng thứ hai Giang Ký dùng sự im lặng lạnh lùng để dày vò tôi.

Chúng tôi ở bên nhau chưa đầy nửa năm.

Hắn rõ ràng đã chán ngán.

Tôi có thể cảm nhận được sự hờ hững trong lòng hắn.

Cũng mơ hồ nghe nói, hình như hắn đang rất hứng thú với một cô gái mới đến.

Chắc hẳn chính là cô gái mà hôm nay hắn dẫn theo đây.

Bạn bè của hắn đều gọi cô gái kia là “chị dâu”.

Giống như trước đây, bọn họ cũng nhiệt tình gọi tôi là “chị dâu”, y hệt.

“Chị dâu, thật đó, em không hề lừa chị đâu, Giang Ký trước giờ chưa từng yêu ai.”

“Đúng vậy, tôi lấy nhân cách ra đảm bảo, cậu Giang Ký nhà chúng tôi độc thân suốt hai mươi năm qua.”

Tôi không khỏi cười nhạt.

Những lời này tôi đã quá quen thuộc.

Bởi vì, khi Giang Ký theo đuổi tôi.

Mấy người bạn này cũng đã từng nói như vậy.

2

“Bảo bối, anh thật sự chưa từng yêu ai, bọn họ đều có thể làm chứng, em chính là mối tình đầu của anh.”

Giang Ký dứt khoát kéo cô gái kia vào lòng.

Hệt như cái cách hắn đã dỗ dành tôi, giờ đây hắn ôm ấp cô nữ sinh mới chuyển trường mà dỗ ngọt.

Nhưng cô gái kia lại ngượng ngùng phản bác: “Bọn họ đều là bạn tốt của anh, đương nhiên sẽ bênh vực anh rồi.”

“Vậy em muốn thế nào mới chịu tin anh?”

“Hay là anh thề đi, nếu anh lừa em, thì hãy để trời đánh…”

Lời thề của Giang Ký còn chưa dứt, cô gái kia đã vội vàng đưa tay bịt miệng hắn lại.

“Không được thề thốt bừa bãi đâu, em tin anh còn không được sao?”

“Đau lòng rồi à?”

Giang Ký cười đắc ý: “Vậy… hôn anh một cái nhé?”

Tiếng hò reo vang lên khắp nơi.

Cô gái đỏ mặt ngước lên hôn nhẹ lên môi Giang Ký.

Liền bị hắn nâng niu gương mặt, trao trả một nụ hôn sâu.

Trong một mảnh náo nhiệt, không biết ai đó bỗng hốt hoảng kêu lên: “Đàm Anh?”

Giang Ký theo bản năng đẩy cô gái trong lòng ra.

Quay đầu lại, liền chạm phải ánh mắt của tôi.

3

Tất cả mọi người đều nhìn tôi.

Bạn bè của Giang Ký trên mặt lộ rõ vẻ lo lắng.

Dường như sợ tôi sẽ làm ầm ĩ, khiến mọi chuyện không thể cứu vãn.

Mọi người đều ngượng ngùng.

Nhưng tôi thì không, thậm chí còn mỉm cười với vài người.

Sau đó bước tới, đặt thực đơn lên bàn.

“Mọi người gọi món đi, tôi đi làm việc đây.”

Nói xong liền quay người đi vào phòng làm việc thay đồng phục.

Cả bàn người đều im lặng, dường như sự bình tĩnh của tôi khiến họ vô cùng bất ngờ.

Dù sao thì bọn họ cũng chưa biết.

Ngay từ khi Giang Ký bắt đầu lạnh nhạt với tôi, đã có người cố ý tiết lộ cho tôi một vài sự thật.

Hắn vốn dĩ là một công tử bột trăng hoa, phong lưu phóng túng.

Còn Giang Ký ôn hòa lễ độ, chưa bao giờ tùy tiện mập mờ với con gái khi theo đuổi tôi.

Tất cả đều là vỏ bọc được hắn ta dày công ngụy tạo.

Giang Ký và đám bạn không ở lại lâu.

Khi rời đi, bạn hắn nói: “Còn tưởng hôm nay Đàm Anh bắt gặp sẽ làm ầm ĩ với cậu chứ.”

“Cô ta bình tĩnh đến mức đáng ngờ, chắc là đang nén cơn giận lớn đây.”

“Kệ cô ta đi.”

Giang Ký dường như có chút mất hứng, cười lạnh một tiếng: “Chẳng lẽ trên đời này còn có người phụ nữ và chuyện gì mà tiền không giải quyết được sao?”

“Ghê gớm.”

“Cẩn thận chút đi anh bạn, để anh cả cậu biết thì lại bị gia pháp đấy.”

Giang Ký liền nhíu mày: “Van cậu, đừng nhắc đến anh trai tôi được không?”

“Tôi thật sự phục cái lão già cổ hủ khổ hạnh này rồi, mình thanh tâm quả dục thì thôi đi, còn muốn tôi cũng phải theo làm hòa thượng à.”

“Mà này, anh cả dạo này thật sự không có người phụ nữ nào sao?”

“Ít nhất thì tôi chưa từng thấy.”

“Haizz, phí hoài cái gương mặt và vóc dáng kia.”

Tôi đứng ở đằng xa, không khỏi khẽ nhếch môi cười.

Gương mặt và vóc dáng quả thật rất tuyệt.

Nhưng, phí hoài sao?

Hình như không phải vậy.

4

Cha mẹ Giang Ký mất sớm.

Là người anh trai hơn hắn sáu tuổi, Giang Yến, một tay nuôi nấng hắn trưởng thành.

Trưởng huynh như phụ, hắn luôn kính trọng và sợ hãi người anh này.

Khi tôi và Giang Ký mới bắt đầu hẹn hò.

Có một lần hẹn ăn cơm gặp anh trai hắn.

Lúc đó vừa đúng dịp Tết, nên chúng tôi đã kết bạn WeChat.

Giang Yến đã gửi cho tôi một phong bao lì xì rất lớn.

Tôi ngoan ngoãn cảm ơn.

Ngoài ra, không còn bất kỳ sự giao tiếp nào khác.

Nhưng vào tối hôm kia.

Tôi và Giang Yến đã xảy ra quan hệ.

Vừa nãy, khi Giang Ký ôm ấp cô gái kia dỗ dành.

Giang Yến cũng đang gửi tin nhắn cho tôi.

Ban đầu tôi còn trả lời vài câu, sau đó thì hoàn toàn im lặng.

Tin nhắn cuối cùng Giang Yến gửi cho tôi là.

“Vậy nên, Đàm Anh, em nói nhiều như vậy, chẳng lẽ chỉ là muốn trốn tránh trách nhiệm cho chuyện đêm đó?”

5

Tôi thay đồng phục, chuẩn bị tan làm.

Đứng trước bồn rửa tay, lại cảm thấy có chút đau đầu.

Giang Yến là say rượu loạn tính.

Nhưng tôi lại mang một tư tâm dơ bẩn.

Con người quả thật không nên hành động bốc đồng, nóng đầu.

Nhất định sẽ gây ra một sai lầm tày trời.

Chỉ là tôi không ngờ rằng.

Giang Yến lại có thể nói ra một câu như vậy.

Trách nhiệm.

Thật là một từ ngữ nực cười.

Mỗi người bạn gái của Giang Ký đều là mối tình đầu.

Chơi chán rồi thì vứt bỏ như rác rưởi.

Vậy mà anh trai hắn lại muốn tôi chịu trách nhiệm.

Tôi lấy điện thoại ra, trả lời một câu.

“Tôi không cần chịu trách nhiệm.”

Khung trò chuyện hiển thị “đang nhập”, kéo dài gần như nửa phút.

Tin nhắn của Giang Yến mới được gửi đến.

“Nhưng Đàm Anh, đây là lần đầu tiên của tôi, tôi cần.”

Đầu óc tôi ong lên một tiếng, suýt chút nữa thì nổ tung.

6

Tôi xóa thẳng WeChat của Giang Yến.

Số điện thoại cũng chặn hết.

Khi đến dưới ký túc xá.

Giang Ký đang đưa bạn gái mới về.

Hai người ở dưới lầu quấn quýt một hồi lâu, cô gái kia mới lưu luyến lên lầu.

Khi tôi đi ngang qua, Giang Ký vốn định rời đi, lại gọi tôi lại.

“Đàm Anh, có vài lời anh nghĩ kỹ rồi, vẫn muốn nói rõ với em.”

“Ừ, anh nói đi.”

“Lúc đầu anh thật sự thích em.”

“Nhưng anh nhờ người dò hỏi, hình như em rất bài xích những công tử bột như bọn anh.”

“Cho nên anh mới lừa dối em.”

Giang Ký ngược lại rất thẳng thắn.

Tôi khẽ cười, nghĩ đến đêm hoang đường của tôi và Giang Yến.

Sự oán hận và căm ghét đối với Giang Ký, dường như cũng tan biến hơn phân nửa.

“Đừng nói nữa, cứ như vậy đi, chúng ta chia tay hoàn toàn.”

“Đàm Anh.”

“Thật ra anh rất thích em.”

Giang Ký lại trở về vẻ dịu dàng đa tình như trước.

“Trong số những người bạn gái anh từng hẹn hò, em là người anh để tâm nhất.”

“Cũng là người anh theo đuổi lâu nhất, hẹn hò lâu nhất.”

“Anh chỉ là tạm thời có chút chán, chứ không hề muốn chia tay với em…”

“Thôi đi, vẫn là chia tay đi.”

Tôi ngắt lời hắn: “Tôi phải về ký túc xá rồi.”

Similar Posts

  • Những Vì Sao Không Đến Đúng Giờ

    Mười năm yêu nhau, cuối cùng Dụ Tử Thâm cũng quyết định đặt dấu chấm hết.

    Ngay trong ngày anh ta chuẩn bị tổ chức một “đám cưới thế kỷ”, tôi nhận được tin nhắn từ một cô gái lạ kèm vài tấm ảnh — ảnh chụp Dụ Tử Thâm và cô ta đứng sát vai, cười rạng rỡ.

    “Cô ép anh ấy cưới thì có gì hay? Anh ấy đã sớm không còn yêu cô nữa rồi.”

    Tôi không lựa chọn tiếp tục chịu đựng giày vò nội tâm. Tôi đưa điện thoại cho Dụ Tử Thâm, yêu cầu một lời giải thích.

    Anh ta ngồi cả đêm hút thuốc trong phòng khách. Đến sáng, mới bước vào phòng ngủ, giọng khàn khàn nói với tôi:

    “Cô ấy là sinh viên của anh. Đúng là anh từng có chút cảm tình, chỉ vậy thôi.”

    Mười năm tình cảm, giờ chỉ vì vài tấm ảnh mà bảo tôi từ bỏ, tôi không cam tâm. Tôi vẫn mặc váy cưới, để hôn lễ diễn ra như kế hoạch.

    Nhưng ngay giữa buổi lễ, trợ lý Tiểu Lý đột ngột lao đến, sắc mặt tái mét:

    “Thầy Dụ! Bạn học Lâm vừa biết tin thầy kết hôn… đã xảy ra chuyện rồi!”

    Chiếc nhẫn cưới còn chưa kịp đeo, rơi “keng” xuống đất.

    Dụ Tử Thâm lập tức quay người, lao nhanh ra khỏi hội trường như bị sét đánh.

    Tôi đỏ hoe mắt, đứng giữa lễ đường hét lớn sau lưng anh ta:

    “Nếu hôm nay anh bước ra khỏi cánh cửa này, thì giữa chúng ta… thật sự chấm dứt!”

    Anh ta chỉ khựng lại nửa giây, rồi không hề quay đầu, dứt khoát bỏ đi.

  • Nếu Chỉ Còn 30 Ngày Bên Anh

    “Xin lỗi cô Kiều, nhân viên mới đã lấy nhầm rồi. Chiếc nhẫn kim cương hồng mới là của cô, còn chiếc nhẫn kim cương trắng này là do ngài Mặc đặc biệt đặt làm riêng để tặng cô Hứa Lê.”

    Nụ cười của Kiều Nhan cứng đờ nơi khóe môi, ánh mắt rơi vào tờ hóa đơn.

    Hai tờ hóa đơn giống hệt nhau, đều ký tên Mặc Xuyên.

    Chỉ có điều, cô nhận được một chiếc nhẫn kim cương hồng nhỏ nhắn, còn Hứa Lê lại là một chiếc nhẫn đính đầy kim cương, kích cỡ gấp đôi.

    Kiều Nhan ngẩn người vài giây, sau đó lạnh lùng đặt lại chiếc nhẫn vào hộp:

    “Không cần nữa.”

    Bất kể là chiếc nhẫn, hay là người đàn ông kia – cô đều không muốn nữa.

    Cô mở ảnh đại diện của Mặc Xuyên – một bức ảnh cưới rạng rỡ, nhưng giờ nhìn lại lại đầy châm biếm.

    Ai cũng biết Mặc Xuyên đã theo đuổi cô suốt năm năm, là một người đàn ông nổi tiếng yêu chiều vợ, từ ảnh đại diện, đến trang cá nhân, cả công ty – ai cũng biết cái tên Kiều Nhan.

    Có người vô tình làm phỏng ngón tay cô, đêm đó liền bị anh ta đuổi khỏi Bắc Kinh.

    Cô nói muốn ra nước ngoài ngắm cực quang và hoàng hôn, anh liền hủy bỏ hợp đồng trị giá hàng tỷ để đi cùng cô du lịch.

    Vậy mà ba năm trước, cô được chẩn đoán tổn thương vỏ não, trí nhớ dần dần mất đi, phải một mình sang Ý điều trị.

    Trước lúc rời đi, Mặc Xuyên ôm cô, mắt đỏ ngầu: “Nhan Nhan, anh sẽ dùng hết mọi mối quan hệ để chữa khỏi cho em, anh chờ em về nước.”

    Vậy mà chỉ mới hôm kia, bác sĩ tuyên bố bệnh tình cô đang ở mức báo động, trí nhớ chỉ còn duy trì được 30 ngày. Cô hoảng hốt quay về nước, chỉ mong được gặp anh một lần cuối.

    Nhưng lại bắt gặp cảnh anh và Hứa Lê thân mật trong thư phòng.

  • Trái Tim Của Kẻ Lừa Dối

    Tôi là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, từng giả làm bạch nguyệt quang của một công tử mù.

    Giả vờ suốt ba năm, sinh một đứa con, rồi bỏ đi.

    Năm năm sau, tôi bày quầy xem bói.

    Gặp một đứa trẻ, nó đưa cho tôi một ngàn tệ.

    “Nói cho cháu biết mẹ cháu đang ở đâu.”

    Tôi vừa nhét tiền vào túi thì một người phụ nữ hối hả chạy tới.

    “Sao con ở đây? Mẹ tìm con nãy giờ.”

    Người phụ nữ ấy trông quen lắm.

    Nghĩ kỹ lại, thì ra là bạch nguyệt quang thật của công tử mù.

    Tôi trầm mặc mấy giây, rồi móc tiền trả lại cho đứa bé.

    “Mẹ con tìm thấy rồi, tiền trả lại cho con.”

    Nó không nhận, chỉ trừng mắt nhìn tôi không chớp.

    “Người con muốn tìm không phải là mẹ này.”

  • Ta Gả Cho Kẻ Đối Đầu Đã Âm Mưu Lâu Năm

    Ta khắc phu.

    Phàm kẻ nào đàm hôn sự với ta, tất gặp phải đại họa.

    Phụ thân ta lại vui mừng khôn xiết.

    Người đem ta gả cho tử đối đầu của mình – Tể tướng Phí Chi Hành.

    Kết quả, vòng eo tựa lưng chó săn của gian tướng kia, hóa thành lưỡi đao đoạt mệnh, mỗi nhát đều muốn lấy mạng ta.

    Hắn ghì chặt ta nơi giường, giọng khàn khàn cất lên: “Những kẻ từng nghị thân với nàng trước đây, đều là bị vi phu hãm hại cả.”

  • Tôi Ly Hôn Vì Anh Cứu Con Gái Trước

    Trong lúc cắm trại, tôi và con gái cùng bị rắn cắn.

    Chồng tôi lập tức lao đến, nhưng lại xử lý vết thương cho con gái trước.

    Sau khi đến bệnh viện, tôi đề nghị ly hôn.

    Anh ta không thể tin nổi nhìn tôi:

    “Chỉ vì anh cứu con gái trước sao?”

    Tôi lạnh lùng đưa đơn ly hôn cho anh:

    “Đúng, chỉ vì anh cứu con gái trước.”

    Con gái túm lấy vạt áo, cúi đầu rơi nước mắt bên cạnh, nó quỳ phịch xuống trước mặt tôi, khóc cầu xin:

    “Mẹ ơi, mẹ đừng ly hôn với ba.”

    “Tất cả là lỗi của con, con xin lỗi mẹ.”

    Nó níu lấy ống quần tôi khóc mãi không thôi, vết thương do rắn cắn vẫn đang chảy máu.

    Tôi cau mày nhìn nó, đá một cái khiến nó ngã lăn ra đất.

    Phó Hành Chi tiến lên tát tôi một cái khiến tôi hoa mắt chóng mặt, tờ đơn ly hôn bị anh ta xé vụn:

    “Giang Đình, lương tâm cô bị chó ăn rồi à!”

    “Có người mẹ nào như cô không?”

    Nhìn anh ta lo lắng bế con gái chạy đến phòng cấp cứu, tôi lại bình thản lấy điện thoại ra:

    “Mọi thứ chuẩn bị xong chưa? Tôi muốn hai cha con họ thân bại danh liệt!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *