TÔ ANH

TÔ ANH

Văn án:

Vào năm thứ ba sau khi thành thân cùng vị nam nhân luôn mang tình ý sâu đậm dành cho bạch nguyệt quang, hắn nhận được thư từ nàng.

“Phong Niên ca ca, bao năm không gặp, huynh vẫn khỏe chứ?”

Hắn hồi âm, nét bút giữa hàng chữ tràn đầy ý vị phu thê ngọt ngào mặn nồng.

Nhưng vừa quay đầu, hắn lại cười nhạt với bạn:

“Nếu không để nàng tin rằng ta đã buông bỏ, e rằng cả đời này ta cũng chẳng thành thân được.”

Ta vừa trở về từ y quán, trên tay còn mang theo gói thảo dược dưỡng thai, chưa kịp đem tin vui này báo cho hắn.

Thì đã nghe được một người bạn khác hỏi:

“Vậy còn Tô Anh thì sao? Mấy năm nay ta thấy hai người như mật rót vào nhau, cứ ngỡ huynh thật lòng yêu nàng.”

“Nàng ư? Chỉ là một món đồ trang trí trong nhà mà thôi.”

Qua cánh cửa khép hờ, ta có thể tưởng tượng được nét mặt thanh tú của phu quân lúc này chắc chắn đang đượm vẻ lạnh nhạt vô tình.

Tiếng cười nói vẫn tiếp tục trong phòng.

Ta xoay người, hướng bước chân về phía con phố đông đúc ngoài kia.

Tại bảng thông cáo, ta trông thấy triều đình đang chiêu mộ quân y.

Mắt đỏ hoe, ta cất tiếng hỏi:

“Quan gia, chức quân y này, nữ tử có thể đảm nhiệm không?”

“Có thể, có thể, phu nhân biết y thuật sao? Trước tiên qua đây đăng ký đã.”

1

Ta rời đi không một lời từ biệt, thậm chí không mang theo cả y phục để thay, lên chiếc xe ngựa hướng về biên ải.

Những năm gần đây, biên giới không được yên ổn.

Hung Nô trỗi dậy, thỉnh thoảng lại kéo quân xuống phía Nam quấy nhiễu biên cương Đại Yến.

Dân chúng oán than, binh lính chịu khổ sở trăm bề.

Đến mức ngay cả triều đình cũng phải dùng đến cách kết thân qua việc gả công chúa, đổi lấy sự bình yên tạm bợ.

Trong xe ngựa, ta đan chặt mười ngón tay, qua tấm rèm bị gió hất tung nhìn ra ngoài.

Lúc vừa ra khỏi thành, cảnh sắc bên ngoài cửa xe vẫn là cây cối xanh um, hồ nước núi non, một vùng trời trong lành của mùa hạ.

Hiện tại chỉ còn là những cánh đồng cát vàng mênh mông trải dài đến tận chân trời.

Càng đi về phương Bắc, cây cối càng thưa thớt, không khí càng thêm khô hanh.

Ta liếm đôi môi khô nứt, từ trong tay áo lấy ra một viên thuốc nhỏ, giữ chặt trong tay ngắm nhìn.

Thì ra, đối với Phương Phong Niên, ta chẳng qua chỉ là một vật trang trí vô nghĩa.

Đã nửa tháng trôi qua.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, lồng ngực vẫn nhói lên như bị một lưỡi dao sắc lạnh xuyên qua.

Ba năm trước, ta bị sư phụ bỏ lại giữa kinh thành phồn hoa, không nhà để về.

Khi lũ ăn mày đến quấy rối ta, chính Phương Phong Niên đã cứu giúp.

Hắn như một vị anh hùng từ trên trời giáng xuống, xua đuổi đám ăn mày và còn mời ta một bữa cơm.

Vì vậy, khi hắn hỏi liệu ta có nguyện ý gả cho hắn hay không, ta không chút do dự mà gật đầu đồng ý.

Từ nhỏ đến lớn, nguyện vọng lớn nhất của ta là có được một mái nhà.

Năm ta năm tuổi, phụ mẫu qua đời.

Khi đang ăn xin trên phố, ta được sư phụ nhận nuôi.

Người dạy ta y thuật, dẫn ta chu du khắp bốn phương.

Nhưng đến năm ta mười lăm tuổi, sư phụ lại một lần nữa bỏ rơi ta mà ra đi không lời từ biệt.

Ta tưởng mình thật may mắn, khi sư phụ không cần ta nữa, ta lại gặp được Phương Phong Niên.

Nào ngờ, cuộc sống sau thành thân lại khác xa những gì ta mơ tưởng.

Ta đem những chuyện bôn ba khắp nơi cùng sư phụ kể cho hắn nghe.

Hắn buông bút, nhíu mày nói:

“Tô Anh, nàng thật phiền phức.”

Ta hiểu rồi.

Phu quân yêu thích sự tĩnh lặng.

Thế nên, ta bước đi thật khẽ, ăn cơm thật khẽ, thậm chí cả hơi thở cũng thật khẽ.

Những lúc Phương Phong Niên không ở nhà, ta chỉ có thể trò chuyện với cây cỏ trong sân.

Nhưng cây cỏ không biết đáp lời, thời gian lâu dần, ta cũng chẳng còn muốn mở miệng nói nữa.

2

Cho đến một ngày, ta phát hiện ra bí mật nhỏ của hắn.

Hắn đóng cửa ở trong thư phòng, không phải để đọc sách mà là cầm một khúc gỗ khắc tới khắc lui.

Nghĩ đến sinh thần sắp đến, lòng ta không khỏi rung động, mong chờ.

Đó hẳn là quà tặng sinh thần của ta.

Nhưng đến đúng ngày sinh thần, ta đợi cả ngày, hắn cũng không đưa ra món quà gì.

Ta sốt ruột, liền nhắc khéo:

“Phu quân, chàng có phải quên tặng ta thứ gì rồi không?”

Ta chạy thẳng vào thư phòng, lấy ra bức tượng gỗ nhỏ mà hắn khắc.

Dù khắc chẳng giống ta chút nào, nhưng đó là tâm ý của phu quân.

“Ai cho phép nàng động vào đồ của ta?”

Hắn giận dữ giật lại tượng gỗ.

“Rầm”, hắn đóng sầm cửa thư phòng.

Hôm ấy, ta ôm chăn khóc suốt một đêm.

Nhưng ngày hôm sau, Phương Phong Niên nhận lỗi, ta liền tha thứ cho hắn.

Hắn nói cái tượng gỗ kia không giống ta, sẽ khắc một cái mới cho ta.

Ta chờ mãi, chờ đến tận bây giờ vẫn chưa thấy tượng mới đâu.

Thật ngốc nghếch, đến giờ ta mới nhận ra.

Cái tượng gỗ hắn khắc khi ấy, vốn chẳng phải dành cho ta.

Đó hẳn là tặng cho người tên Diệu nhi mà hắn luôn giấu trong lòng.

Xe ngựa đột ngột dừng lại, xa phu quay đầu nhìn, ngẩn ra một lúc rồi hỏi:

“Tô đại phu, sao cô nương khóc vậy?”

“Do gió cát lớn quá, làm mắt ta cay thôi.”

“Ồ, phía trước đường khó đi, chúng ta phải nghỉ lại một đêm ở đây.”

Ta bước xuống xe ngựa, lấy túi nước ra uống.

Đống lửa được nhóm lên, khói bếp lượn lờ bốc cao, ánh tà dương nơi cuối trời rực rỡ, tròn và đỏ rực.

Màu đỏ ấy, trông chẳng khác nào trái lựu nhà Thúy Hoa bên cạnh.

Ta lại nhớ đến chuyện xưa.

Hai tháng trước, cây lựu nhà Thúy Hoa mọc quá cao, một nhánh cành vươn sang tận sân nhà ta.

Trên nhánh ấy nở một đóa hoa, sau này hoa tàn, kết ra một trái lựu nhỏ.

Ban đầu còn xanh non, rồi mỗi ngày một lớn, cuối cùng biến thành một chiếc lồng đèn đỏ rực.

Ngày ngày ta ngắm nhìn trái lựu, chỉ nghĩ rằng khi nào trái chín sẽ nhanh chóng bảo Thúy Hoa hái đi.

Để tránh khi quá chín sẽ nứt ra, thu hút côn trùng đến phá, thì tiếc hỏng một trái lựu ngon.

Thế nhưng, trái lựu ấy còn chưa kịp chín đã biến mất.

Thúy Hoa nói ta là kẻ trộm.

Nàng đến nhà ta, đòi bồi thường tiền cho trái lựu.

“Ta không ăn trộm, ta chẳng thích ăn lựu chua.”

“Nếu không ăn trộm, sao ngươi biết đó là lựu chua?”

“Hôm nọ ta nghe ngươi nói với A Ngưu, nhà ngươi trồng toàn lựu chua.”

“Ồ, ta chưa từng nói vậy.”

Phương Phong Niên không nói một lời, trả tiền cho Thúy Hoa.

Hắn quay đầu nhìn ta, ánh mắt tựa như nhìn một trái quả bị sâu đục, mang theo vẻ thất vọng và chán ghét.

Ta há miệng định giải thích, nhưng trăm lời không thể biện minh, đành nuốt ngược nỗi chua xót vào lòng.

Tại sao hắn không tin ta?

Phu thê chẳng phải nên tin tưởng lẫn nhau hay sao?

Nhưng ta vẫn tự an ủi mình.

Không sao, ít nhất ta còn có một mái nhà.

Cho đến nửa tháng trước, khi nghe những lời hắn nói, ta mới hiểu rằng ngay từ đầu ta đã sai.

Sư phụ từng dạy: “Trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu.”

Phương Phong Niên chưa từng thật lòng muốn cùng ta xây dựng một gia đình.

Ngay từ đầu, hắn không hề gieo dưa, cũng chẳng hề trồng đậu.

Vậy nên giữa chúng ta, chẳng thể kết được gì.

Ta ngẩng đầu, nuốt viên thuốc trong tay xuống.

3

Lại nửa tháng trôi qua, xe ngựa cuối cùng cũng đến doanh trại quân đội Trấn Bắc.

Quân y được phân bổ theo từng doanh, ta được đưa vào tiên phong doanh.

Người cùng ở với ta là một người hậu cần ngoài năm mươi tuổi.

Dáng người hơi mập, nhìn cường tráng hơn nữ tử Trung Nguyên rất nhiều.

Bà tự xưng họ Tôn, nhà ở Diệp Thành không xa đây.

Mấy năm trước, vào một đêm khuya, người Hung Nô tràn vào làng, cướp sạch gia súc, còn giết sạch nam nhân trong thôn.

Trong số đó có phu quân và ba người con trai của bà.

Bà được quân Trấn Bắc cứu thoát, không còn chốn về, đành ở lại doanh trại làm tạp dịch.

Similar Posts

  • Nhân Viên Đứng Đầu Doanh Số Công Ty Bị Cướp Công

    Tôi là người đứng đầu doanh số của công ty, vậy mà tiền thưởng dự án chỉ nhận được 128 tệ.

    Trong khi đó, một đồng nghiệp cả ngày chẳng làm gì lại nhận được 300.000 tệ.

    Tức giận, tôi chạy thẳng tới chất vấn tổng giám đốc.

    Tại sao thành tích của tôi lại được tính sang tên người khác?

    Tổng giám đốc nhướng mày:

    “Tiểu Tô à, bộ phận chúng ta là một gia đình lớn, sao phải so đo mấy chuyện đó?”

    “Thế này đi, nếu em có thể giao dự án bên công ty A cho Linh Linh xử lý…”

    “Thì tôi sẽ bù lại tiền thưởng cho em, thế nào?”

    Ai cũng biết dự án với công ty A liên quan trực tiếp đến việc công ty lên sàn.

    Nếu thành công sẽ được thưởng 1 triệu tệ.

    Nếu thất bại, công ty phá sản.

    Tôi dứt khoát đồng ý.

    Bởi không ai biết, chủ tịch công ty A… chính là ba tôi.

    Dự án này thành hay bại, đều do tôi quyết định.

  • Máy Sưởi Cho Chóa

    Trời trở lạnh, nhiệt độ xuống âm 5 độ, tôi vừa mới bật máy sưởi trong nhà.

    Con dâu đã bước vào liền rút phích cắm.

    “Mẹ, mẹ đúng là gan to thật đấy. Cái máy này bật một đêm là tốn mấy chục nghìn tiền điện, mẹ không biết tiết kiệm à?”

    Tôi xoa tay nói chỉ bật một lúc thôi, chân tôi lạnh quá chịu không nổi.

    Nó thẳng tay xách luôn cái máy sưởi đi: “Một lúc cũng không được! Mẹ không biết đắp thêm hai cái chăn nữa à?”

    Con trai tôi thấy vậy cũng góp lời:

    “Mẹ chẳng phải còn cái túi chườm nước nóng sao? Đổ ít nước vô dùng tạm đi.”

    Nửa đêm, tôi bị lạnh quá tỉnh giấc, bước ra phòng khách, không ngờ lại thấy máy sưởi đang phà hơi ấm về phía con chó mà con dâu nuôi.

  • Đường Đường

    Ngày đầu tiên đi làm, tôi đã đắc tội với sếp lớn.

    Trong thang máy, tôi làm đổ cà phê lên người anh ta.

    Anh ta lạnh lùng nhìn tôi.

    Tôi như tro tàn, cúi đầu xin lỗi:

     “Anh Sở, xin lỗi anh.”

    Anh ta mím môi nhàn nhạt mở lời:

     “Cô đang dùng cách này để trả thù tôi sao?”

    Cứu tôi với! Tôi nào dám chứ!

  • Người Phỏng Vấn Là Bạn Trai Cũ

    Tôi đi phỏng vấn, bạn trai cũ ngồi đối diện với vẻ mặt lạnh tanh, hỏi:

    “Có mười lãnh đạo, chín cốc trà sữa, em sẽ chia thế nào?”

    Nghe câu hỏi cố ý làm khó này, tôi chậm rãi đứng dậy, bước đến gần người đàn ông tuấn tú ở giữa phòng.

    Rồi tôi ấn đầu anh ta xuống và hôn lên môi anh.

    Sau khi kết thúc, nhìn anh đỏ bừng cả mặt, tôi nửa cười nửa không nói:

    “Vị lãnh đạo này không thích hợp uống trà sữa, nên khỏi uống.”

    Đúng lúc mọi người xung quanh đều tròn mắt như thấy ma, tưởng tôi sắp bị đuổi ra khỏi cửa…

    Anh ấy khẽ ho hai tiếng:

    “Phỏng vấn đạt yêu cầu.”

    Đám nhân viên bên dưới: Hả???

  • Trạng Nguyên Trọng Sinh Và Công Chúa Hắc Hóa

    Ta là Nam Cung Vãn Ngâm, đích công chúa được Thánh Thượng sủng ái nhất trong triều.

    Hôm ấy, yến tiệc tại điện Quỳnh Lâm rực rỡ huy hoàng, tân khoa trạng nguyên Thẩm Thời An thân vận bạch y, đứng sừng sững nơi chính điện.

    Hàng mày đôi mắt của chàng như vẽ, nhưng lại toát ra vẻ lạnh nhạt xa cách, dường như chẳng thuộc về phồn hoa thịnh thế này.

    Bất chợt, trước mắt ta hiện lên từng dòng kim tự kỳ dị —

    “Trạng nguyên lang trọng sinh, quay lại nơi khởi điểm của vận mệnh.”

    “Kiếp này, rốt cuộc hắn có thể nối lại tiền duyên với thanh mai.”

    “Nếu chẳng vì kiếp trước bị kẻ quyền thế chèn ép, há có thể lạc nhau một đời?”

    Ta khẽ ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt lạnh băng đầy cảnh giác của Thẩm Thời An.

    Hắn quay sang nhìn Thư Duyệt đang đứng bên cạnh, nơi đáy mắt thoáng hiện nét dịu dàng khó thấy.

    Thư Duyệt – thanh mai trúc mã của hắn – một mỹ nhân theo hắn từ quê nhà lên kinh, nay đứng cạnh hắn, ngoan hiền cúi đầu, nhưng chẳng giấu nổi nét hoan hỷ trong mắt.

    Ta khẽ cười, ngón tay nhẹ vuốt ve miệng ly lưu ly.

    Thú vị thay.

    Thì ra, vị trạng nguyên lang này, chính là người đã trọng sinh.

    Trọng sinh vào lúc hắn còn hàn vi, đôi cánh chưa đủ dài.

    Mà cái kẻ bị dòng chữ kia chỉ là “dựa thế hiếp người”…

    Lại chính là bản cung. Thì có thể làm gì bản cung chứ?

  • Chồng Tôi Ngoại Tình Với Bà Sếp Già

    Chúng tôi kết hôn đã nhiều năm nhưng mãi tôi vẫn chưa mang thai.

    Mẹ chồng mắng tôi là “con gà mái không biết đẻ trứng”.

    Còn thái độ của chồng tôi cũng ngày càng lạnh nhạt.

    Cho đến một ngày,hắn ta dẫn theo bà sếp 40 tuổi đang mang thai về nhà, đường đường chính chính bước vào cửa. 

    Tôi sụp đổ: “Anh đúng là đói khát đến mức cái gì cũng nuốt được!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *