Tôi Cần Tiền Không Cần Tình Yêu

Tôi Cần Tiền Không Cần Tình Yêu

Ngày Lương Dục An đính hôn với thiên kim đại tiểu thư ở Cảng Thành, anh ta bảo thư ký đưa tôi một bản thỏa thuận.

Trong đó là mấy căn nhà và bảy mươi triệu tiền mặt.

“Tiên sinh hỏi cô còn cần gì thêm không?”

“Nếu cô muốn kết hôn, anh ấy cũng có thể giới thiệu cho vài người bạn.”

Tôi đã ở bên Lương Dục An tám năm, trước kia lúc nào cũng quá coi trọng lòng tự trọng, chẳng cần gì cả.

Lần này, tôi mỉm cười đáp: “Được thôi.”

Cũng không buồn giả vờ nói mấy câu kiểu “không cần tiền, chỉ cần tình yêu” nữa.

01

Nói cho đúng, mối quan hệ giữa tôi và Lương Dục An…

Là kiểu giữa người bao nuôi và “chim hoàng yến”.

Chúng tôi quen nhau từ thời cấp ba.

Khi đó vẫn còn là thời học sinh vô lo.

Năm lớp 11, bố mẹ tôi qua đời, để lại cho tôi một đống nợ, ngoài ra chẳng còn gì.

Trường học đưa tôi đứng trên lễ đài chào cờ, ôm hòm quyên góp, dưới ánh mặt trời chói chang, chịu đựng đủ loại ánh mắt từ bạn học.

Lúc đó, ánh nhìn nào cũng có.

Phần lớn là đồng cảm, số ít là xem trò vui.

Thỉnh thoảng có mấy người tỏ vẻ miễn cưỡng, hoàn cảnh gia đình cũng chẳng hơn tôi là mấy.

Chỉ có Lương Dục An, đến lượt cậu ta.

Cậu thanh niên lười nhác bước lên, tò mò hỏi tôi:

“Này, nghe nói cậu học giỏi lắm, có muốn viết hộ tớ bài tập không? Một trăm tệ một lần.”

Nhà Lương Dục An thuộc dạng khá giả.

Phải nói là rất giàu.

Nếu không phải vì bố mẹ Trung Quốc thích cho con trải nghiệm cuộc sống thực tế,

Thì có lẽ đời này chúng tôi chẳng bao giờ quen biết một cậu ấm như vậy.

Cậu ấy đến trường học, đơn giản chỉ là để có thêm chút trải nghiệm cuộc sống.

Học hay không học, với cậu ta chẳng quan trọng.

Nhưng Lương Dục An rất được lòng người.

Không khoa trương, không ngang ngược.

Thậm chí còn sở hữu gương mặt điển trai.

Những người có tiếng trong khối đều muốn làm bạn với cậu ấy.

Hoàn toàn trái ngược với sự yên lặng, thu mình của tôi.

Thế nên bình thường, chúng tôi chẳng hề có điểm chung nào.

Tính ra thì, đây là cuộc trò chuyện chính thức đầu tiên giữa tôi và cậu ấy sau hai năm học cùng lớp.

Có lẽ vì sự kết hợp của chúng tôi quá kỳ lạ,

Nên các bạn trong lớp bắt đầu bàn tán:

“Lương Dục An làm vậy chắc là vì thương cảm Lâm San, nhưng lại sợ tổn thương lòng tự trọng của cô ấy?”

“Tớ cũng thấy vậy, với điều kiện nhà Lương Dục An thì cần gì ai viết bài tập chứ?”

“Cũng có thể là thiếu gia phát tâm từ thiện, làm việc tốt cho vui ấy mà!”

Khi đó, tôi ngồi yên tại bàn,

Cúi đầu bắt chước nét chữ của Lương Dục An, cẩn thận chép từng nét một.

Cảm thấy dù là thương hại hay bố thí cũng chẳng sao.

Bởi vì tôi thực sự rất cần tiền.

Mà Lương Dục An cũng thực sự rất hào phóng.

Sau khi nhận bài tập tôi chép, cậu ấy không hề qua loa, mà giơ lên ánh sáng xem kỹ.

Gặp lúc tâm trạng tốt, cậu ấy còn khen:

“Không tệ, sau này không cần bắt chước chữ tớ đâu, tớ thấy chữ cậu viết đẹp mà! Học bá nhỏ, lần sau hợp tác tiếp nhé!”

Sau đó sòng phẳng chuyển cho tôi một trăm tệ.

Tờ tiền đó nhẹ tênh trong tay,

Trong quãng thời gian ấy, tôi đã chép bài cho Lương Dục An tổng cộng ba mươi hai lần.

Cậu ấy chuyển cho tôi ba nghìn hai trăm tệ.

Với cậu ấy, có người nói đó chỉ là ít tiền tiêu vặt không đáng kể.

Nhưng với tôi, là một bữa cơm thêm ở căn tin, là một quyển sách bài tập mới.

Vậy nên tôi thực sự rất biết ơn Lương Dục An.

Nhưng đối với những học sinh bình thường, cuộc sống ngoài việc học quá tẻ nhạt,

Nên mấy chuyện cẩu huyết thế này là món ăn tinh thần rất tuyệt.

Giao dịch giữa tôi và Lương Dục An kéo dài khá lâu.

Lâu đến mức sau này mọi người dần đổi cách nói.

Không còn bảo rằng Lương Dục An thương hại tôi nữa,

Mà chuyển sang nói là thích.

“Tớ nghi Lương Dục An thích Lâm San đấy.”

“Ừ, tớ cũng thấy thế, hai người họ trông cứ mờ ám sao ấy!”

Khi đó, cả khối xôn xao bàn tán.

Có người nói Lương Dục An thầm thích tôi nhiều năm.

Cũng có người bảo tôi ngày nào cũng tỏ vẻ thanh cao, là cố ý câu dẫn Lương Dục An.

Những lời đó, tôi không phải chưa từng nghe thấy.

Nhưng nếu hỏi tôi có cảm tình gì với Lương Dục An?

Nói là thích thì chưa tới, nhưng có thiện cảm thì chắc chắn có.

Dù sao cũng ở tuổi mười bảy mười tám, ai mà không xiêu lòng trước một cậu trai dịu dàng với mình như thế?

Tôi không ngốc, biết rõ dụng ý của cậu ấy, cũng hiểu sự quan tâm ấy có ý nghĩa gì.

Nhưng khi đó, tôi không dám.

Giống như cái hôm nghỉ hè ấy.

Tan ca quá muộn, xe buýt đã ngừng chạy.

Tôi tiếc tiền, không nỡ gọi xe, đành cuốc bộ về nhà.

Trên đường, tôi nhận được tin nhắn của Lương Dục An.

Cậu ấy hỏi:

【Đang làm gì đấy?】

Tôi còn chưa kịp trả lời thì cậu ấy đã gửi kèm theo một tấm ảnh.

Là ảnh cậu ấy chụp khi đi nghỉ ở Maldives.

Trong ảnh, cậu trai đứng trước bãi biển trong veo như thạch, cười sảng khoái như thể không có lấy một chút phiền não nào.

Lương Dục An đùa giỡn nhắn thêm:

【Anh đẹp trai không?】

Tôi khẽ cong môi, vừa định trả lời,

Vì mải cúi đầu nhìn điện thoại nên không để ý, đá trúng một lon nước rỗng.

Âm thanh va chạm của lon nhôm vang vọng trong con hẻm nhỏ cũ kỹ, yên tĩnh đến lạ.

Tôi giật mình dừng bước.

Ngẩng đầu nhìn ánh đèn đường mờ mịt do lâu ngày không được sửa chữa.

Cúi đầu lại thấy ánh sáng chan hòa và biển xanh trong điện thoại.

Bỗng nhiên tôi nhớ lại những lời bàn tán gần đây.

Họ thắc mắc:

“Không hiểu tại sao Lương Dục An lại thích Lâm San nữa, mình thấy cô ta cũng đâu có xinh đẹp gì?”

“Có lẽ tụi con trai bọn họ thích kiểu lạnh nhạt với mình chăng?”

“Tôi thấy dù có quen thì cũng không kéo dài được bao lâu đâu, điều kiện chênh lệch như thế, Lương Dục An chắc cũng chỉ chơi bời thôi!”

Nghĩ đến đây, tôi không nhịn được bật cười, tự giễu.

Còn chưa kịp đau khổ bao lâu, chưa lên lớp 12 thì Lương Dục An đã được gia đình sắp xếp ra nước ngoài.

Similar Posts

  • Sau Chia Tay, Tôi Vẫn Thèm Anh

    Sau khi chia tay, tôi vẫn cứ thèm khát thân thể Thẩm Sâm Ngôn như cũ.

    Thế là mỗi tuần, tôi đều canh đúng giờ là giả vờ say rượu tìm đến tận cửa nhà anh ta, ngủ xong một giấc là chuồn lẹ.

    Vốn dĩ cuộc sống trôi qua khá là hài hòa.

    Cho đến ngày hôm nọ, tôi vừa mới gõ cửa nhà anh.

    Trước mắt bỗng lướt qua hàng loạt dòng bình luận.

    【Nữ phụ lần nào cũng giả vờ say, cạn lời thật sự.】

    【May mà bé cưng nữ chính sắp xuất hiện rồi.】

    【Đến lúc đó, tại buổi tiệc đính hôn, nam chính vì nữ chính mà đuổi thẳng cổ nữ phụ ra ngoài, cả mạng sẽ cười nhạo cô ta vì tội bám đuôi không thành còn bị đá.】

    【Đại tiểu thư cao cao tại thượng biến thành trò cười, nghĩ thôi đã thấy sướng rồi đúng không!】

    Tôi: ???

    Cái tình tiết này bà đây không diễn đâu nhá!

    Tôi quay người định chạy trốn.

    Nhưng giây tiếp theo, cửa mở.

    Tôi ngây người ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông đang mặc áo choàng tắm trước mặt.

    “Ngại quá, tôi gõ nhầm cửa rồi.”

  • Cứu Tinh Hay Định Mệnh?

    Trước ngày tuyển phi vào Đông Cung, ta bị người hạ độc, giữa cơn mê loạn, lạc vào hẻm tối, mất sạch trinh tiết trong tay thị vệ Đoạn Minh.

    Khi ấy, ta ngỡ hắn là ân nhân cứu mạng, đành thuận theo số phận, chấp nhận gả vào Đoạn gia.

    Sau khi thành thân, hắn một bước lên mây, vinh hoa quyền thế đều nhờ ta dốc lòng phò trợ.

    Đến ngày hắn được phong làm Đại tướng quân, lại có ba tên ăn mày kéo đến phủ, ngông cuồng gào lớn:

    “Chúng ta mới là tình lang mà tướng quân phu nhân vụng trộm trước ngày xuất giá!”

    Ta nổi giận, yêu cầu hắn đuổi đi.

    Nhưng Đoạn Minh chỉ nở nụ cười tàn nhẫn:

    “Kẻ làm nhục ngươi trong hẻm năm đó là bọn chúng, không phải ta.”

    “Ta chẳng qua là nhặt được cái xác sống, không ngờ lại đổi lấy phú quý cả đời.”

    Chân tướng phơi bày, ta giận đến đỏ mắt, rút trâm cài tóc lao tới muốn giết hắn.

    Nào ngờ lại bị chính tay hắn đẩy xuống đài cao.

    Trong cơn đau xé thịt, ta thấy bọn ăn mày lao tới, vây quanh như lũ chó đói. Còn hắn – người từng gọi ta là thê tử – lại ôm tiểu thanh mai, lạnh lùng đứng nhìn.

    Ta chết không nhắm mắt.

    Nhưng trời cao có mắt, cho ta sống lại lần nữa – đúng đêm bị hạ dược năm đó.

    Lúc này đây, ta đang đứng trong ngõ nhỏ, cả người nóng rực như thiêu như đốt…

  • Bảo Bối Mít Ướt

    Hệ thống yêu cầu tôi phải cứu rỗi nam chính chán đời.

    Nhưng tôi chỉ là một con bé mít ướt vô dụng, suốt ngày bám lấy đàn ông mà rên rỉ khóc lóc.

    Tạ Trì Úc ngâm mình trong bồn tắm, định tìm đến cái chết.

    Tôi cố chen vào bồn tắm của anh ấy, vừa khóc vừa nói mình sợ phải tắm một mình.

    Tạ Trì Úc trèo lên sân thượng.

    Tôi lao đến ôm chặt lấy anh ấy mà gào khóc:

    “Anh không được chết! Nếu anh chết rồi… em cũng không sống nổi đâu!”

    Dần dần, Tạ Trì Úc không còn nghĩ đến cái chết nữa, mà mỗi ngày đều chỉ nghĩ làm sao để tôi ít khóc hơn.

    Ngày hệ thống đến kiểm tra nhiệm vụ, vị Thái tử gia nổi tiếng lạnh lùng và tàn nhẫn trong truyền thuyết đang cẩn thận xoa bóp cổ chân cho tôi, giọng dỗ ngọt:

    “Bảo bối, là anh không tốt. Đôi giày mười vạn vẫn là rẻ quá, khiến chân em bị trầy hết rồi.”

    “Nếu đau quá thì dẫm lên người anh để trút giận, đừng khóc nữa được không?”

    Hệ thống: ? Cô chỉnh cái gì mà biến nam chính u ám nhà tôi thành ra thế này?

  • Cuộc Đời Bị Đánh Tráo

    Giờ nghỉ trưa, đồng nghiệp đột nhiên ghé sát lại hỏi tôi:

    “Cậu từng làm chuyện gì thất đức chưa?”

    Tim tôi khựng lại một nhịp.

    Tôi đặt tô mì đang ăn dở xuống, từ từ ngẩng đầu lên.

    Cô ấy chỉ tay vào màn hình điện thoại, bĩu môi đầy khinh bỉ.

    Tôi tò mò bấm vào liên kết cô gửi.

    Ngay dòng bình luận được ghim ở đầu bài viết là một câu ngắn gọn—

    “Giết người thì tính không?”

  • Sau Khi Ly Hôn, Tôi Khiến Anh Thân Bại Danh Liệt

    VĂN ÁN

    Tôi đang công tác ở nơi xa thì đột nhiên nhận được cuộc gọi từ công ty nội thất:

    “Con đĩ thối, khoản cuối hợp đồng với Vân Trúc đã quá hạn lâu như vậy mà mày còn chưa trả, đừng trách tao không khách sáo!”

    Tôi ngẩn người.

    Căn hộ Vân Trúc là tài sản mẹ để lại cho tôi trước hôn nhân, từ trước tới nay vẫn là nhà thô, chưa từng sửa sang gì cả, lấy đâu ra tiền thi công?

    Gọi cho chồng, anh ta sững lại hai giây, bật cười nhẹ:

    Đọc full tại page góc nhỏ của tuệ lâm

    “Chắc gọi nhầm thôi em.”

    Tôi không để lộ cảm xúc, cúp máy. Ngay sau đó nhắn tin cho bố:

    “Bố, Thẩm Hoài Xuyên ngoại tình rồi. Tạm dừng đầu tư. Và tìm giúp con một luật sư giỏi về ly hôn, con muốn anh ta ra đi tay trắng.”

  • Kế Hoạch Đào Tẩu Của Phúc Tinh Tại Hầu Phủ

    Đại sư nói, bát tự của ta vượng vận mệnh Hầu phủ.

    Thế là, ta từ một nha hoàn đốt lò vụt trở thành đại nha hoàn đắc ý nhất bên cạnh Lão phu nhân.

    Gọi là nha hoàn, nhưng chẳng hề phải động tay chân, cơm ăn áo mặc đều thuộc hàng thượng phẩm.

    Kẻ dưới đều xì xầm ta được cưng chiều chẳng khác nào thiên kim tiểu thư.

    Quả nhiên, Hầu phủ ngày càng hưng thịnh, ngay cả đại thiếu gia bất tài cũng cưới được một danh môn khuê nữ.

    Sau khi đại thiếu nãi nãi vào cửa, thấy ta được sủng ái, thừa lúc Lão phu nhân vắng nhà, liền đuổi ta về phòng bếp đốt lò.

    Ta bị khói hun đến nghẹn thở, tay bị bỏng rộp cả lên, cơm cũng chẳng đủ no.

    Thế rồi, Lão gia bị khiển trách ở triều đình.

    Đại thiếu gia đi chơi kỹ viện bị đánh.

    Lão phu nhân vốn đang vui vẻ đi thăm người thân cũng phải mang bệnh trở về.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *