Tôi Dạy Con Gái Cách Nhìn Thấu Lòng Người

Tôi Dạy Con Gái Cách Nhìn Thấu Lòng Người

Tôi đã thu hồi ba căn nhà đứng tên con gái và tám trăm ngàn tiền tiết kiệm.

Nó khóc lóc quỳ xuống cầu xin tôi: “Mẹ, con không thể sống thiếu anh ấy!”

Tôi dứt khoát từ chối.

Nó lau nước mắt, đứng dậy nói rằng thà không nhận tôi là mẹ, cũng nhất quyết phải lấy cái gã phượng hoàng nam đó.

Hôm sau, gã “phượng hoàng nam” lại xách theo quà, hẹn gặp riêng tôi.

01

Khi tôi đến nơi, Trần Húc đã ngồi sẵn ở đó.

Quán cà phê sang trọng bậc nhất ở trung tâm thành phố, bên ngoài cửa sổ kính là khu tài chính sầm uất, ánh kính phản chiếu gương mặt đang cố gắng tỏ ra chân thành của hắn.

Ly cà phê trước mặt hắn vẫn chưa đụng tới, trên bàn đặt một hộp quà được gói rất tinh tế.

Tôi chẳng buồn nhìn món quà, bước thẳng đến ngồi xuống đối diện hắn, đặt chiếc túi xách bạch kim sang một bên.

“Dì đến rồi.” Hắn đứng dậy, rồi lại dè dặt ngồi xuống, nụ cười vừa đủ đúng mực.

“Tiểu Hiểu tối qua mất ngủ, tôi rất xót xa.”

Câu mở đầu của hắn, như mọi khi, vẫn là vai diễn người bạn trai dịu dàng, chu đáo.

Tôi khuấy ly nước lọc trước mặt, ngay cả cà phê cũng lười gọi.

Đá va vào thành ly, vang lên những tiếng lanh canh trong trẻo mà lạnh lẽo.

“Nói vào việc chính đi.” Tôi ngẩng đầu, ánh mắt như dao mổ trực diện hắn.

Nụ cười trên mặt hắn khựng lại trong giây lát, rồi nhanh chóng giãn ra, chỉ là nụ cười đó không còn chạm tới đáy mắt nữa.

Hắn hơi nghiêng người về phía trước, cố tình hạ thấp giọng như thể đang chia sẻ một bí mật.

“Dì là người thông minh.”

“Tiểu Hiểu yêu tôi, yêu đến mức có thể từ bỏ tất cả, kể cả dì.”

Ngực tôi như bị bóp nghẹt, tay đang khuấy nước cũng dừng lại.

Hắn dường như rất hài lòng với phản ứng của tôi, khóe miệng càng cong lên rõ rệt.

Hắn bắt đầu kể ra từng chuyện “ngốc nghếch” mà con gái tôi đã làm vì hắn.

Để mua cho hắn một chiếc đồng hồ hàng hiệu, nó ăn hai tháng liền đồ chay rẻ nhất trong căng-tin.

Để hắn có mặt mũi trước bạn bè, nó đưa xe mình cho hắn đi, còn bản thân mỗi ngày chen chúc hơn một tiếng đồng hồ trên tàu điện ngầm.

Để bảo vệ lòng tự trọng đáng thương của hắn, nó chưa từng dám nói sự thật về hoàn cảnh nhà tôi, chỉ bảo tôi là một nhân viên công ty bình thường.

Mỗi chuyện hắn nói ra, đều như một chiếc kim cùn, từ từ và kiên định đâm vào tim tôi.

Thìa trong ly rung lên khe khẽ, nhưng nét mặt tôi không để lộ chút cảm xúc nào.

“Vậy thì sao?” Tôi hỏi, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.

Cuối cùng thì hắn cũng lộ mặt thật.

“Vậy nên, nhà và tiền, hãy trả lại cho Tiểu Hiểu.”

“Sau khi chúng cháu kết hôn, dì vẫn là mẹ của cô ấy, bọn cháu vẫn sẽ hiếu thảo với dì như trước.”

Hắn ngừng lại một chút, trong ánh mắt tràn đầy sự uy hiếp trắng trợn.

“Nếu không, có khi dì sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại cô ấy nữa.”

Cả quán cà phê dường như mất hết hơi ấm, một luồng khí lạnh từ dưới chân tôi lan lên.

Tôi nhìn chằm chằm vào hắn, nhìn rõ sự tham lam và toan tính không chút che giấu trong mắt hắn.

Đây không còn là lời khuyên can nữa, mà là một lời tuyên chiến.

Hắn còn thấy chưa đủ, lại tung thêm một chiêu nữa.

“Dì à, Tiểu Hiểu còn trẻ, đôi khi hành động bốc đồng.”

“Lỡ như một ngày nào đó, bọn cháu lỡ có con, dì cũng không muốn đứa cháu ngoại của mình, sinh ra trong một gia đình không có lời chúc phúc chứ?”

Dùng tử cung của con gái tôi để uy hiếp tôi.

Tôi cười.

Một nụ cười lạnh lẽo đến rợn người, không chút hơi ấm.

Cơ mặt tôi cứng lại vì nụ cười đột ngột ấy.

“Tham vọng của cậu, không xứng với con gái tôi.”

Hắn cũng cười, là một nụ cười ghê tởm, đầy đắc thắng.

“Không, dì ạ, dì nhầm rồi.”

“Là con gái dì, không rời nổi ‘tình yêu’ của tôi.”

02

Khi tôi về đến nhà, ở chỗ cửa ra vào đã đặt sẵn một chiếc vali đang được thu dọn dở.

Con gái tôi, Lâm Hiểu Hiểu, ngồi trên tấm thảm, mắt sưng đỏ như một con thỏ nhỏ bị cả thế giới ruồng bỏ.

Thấy tôi, nó lập tức đứng lên, ánh mắt đầy đề phòng và tủi thân.

Tôi thay giày, đi vào ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách, bình thản thuật lại toàn bộ cuộc nói chuyện giữa tôi và Trần Húc.

Không thêm mắm dặm muối, không gợi cảm xúc, chỉ như một cái máy phát lại, kể lại từng câu hắn đã nói.

Tôi tưởng rằng, chỉ vậy thôi là đủ để con bé nhìn rõ bộ mặt thật của hắn.

Nhưng tôi đã sai.

Sau khi nghe xong, phản ứng của nó còn kích động hơn cả tôi tưởng tượng.

“Là mẹ ép anh ấy đấy chứ!”

Giọng nó sắc nhọn, xen lẫn tiếng nấc, từng chữ như đang lên án tôi.

“Anh ấy yêu con như vậy, anh ấy chỉ muốn cho mẹ thấy con yêu anh ấy đến mức nào! Anh ấy làm vậy là để mẹ yên tâm! Là vì muốn tốt cho mẹ và con!”

Tốt cho tôi?

Dùng việc uy hiếp tôi để gọi là tốt cho tôi?

Tôi nhìn dáng vẻ bị tẩy não đến mức không còn lý trí của nó, trái tim như bị kéo xuống từng chút, rơi vào hố băng lạnh buốt.

“Mẹ, trong mắt mẹ, có phải chỉ có tiền mới quan trọng?”

“Mẹ chưa từng tin con có thể tìm được tình yêu đích thực! Mẹ dùng tiền để đo lường mọi thứ, mẹ hoàn toàn không hiểu cái gì là tình yêu thuần khiết!”

Cuộc hôn nhân thất bại của tôi năm xưa, chính là vì tin lầm một kẻ chỉ biết đến tiền, suýt nữa tôi đánh mất cả nửa đời gây dựng.

Tôi từng nghĩ bài học đau đớn đó sẽ khiến con bé cảnh tỉnh.

Không ngờ, nó lại trở thành vũ khí để tấn công tôi.

Trong mắt nó, sự đề phòng của tôi, là sự xúc phạm đối với tình yêu của nó.

Lúc này, bất kỳ lời giải thích nào cũng trở nên yếu ớt, chỉ càng khiến nó cho rằng tôi đang “kiểm soát”.

Similar Posts

  • Luôn Yêu Chiều Em

    Ai sống ở Bắc Kinh mà chẳng biết, đại thiếu gia nhà họ Thẩm – Thẩm Kinh Hồi đã cưới Nhạc Thiên Nhiễm, cô nàng nổi tiếng chảnh chọe nhất giới nhà giàu.

    Ba năm kết hôn, tôi làm loạn khắp nơi, gây họa không dưới trăm lần, anh ấy cũng âm thầm giúp tôi giải quyết không dưới trăm lần.

    Vậy mà tôi vẫn cứ gọi thẳng tên anh, chưa từng gọi một tiếng “chồng”.

    Mẹ tôi chỉnh tôi không biết bao lần, nhưng anh ấy chỉ lạnh nhạt giải vây:

    “Cứ để cô ấy.”

    Sau này, có người bạn của anh trêu rằng, tôi giống như con chim, con mèo hay con chó anh nuôi – chỉ để giải khuây.

    Tôi tưởng thật, về nhà thu dọn hành lý, ném xuống bàn một tờ đơn ly hôn rồi bỏ đi.

    Tôi đang ở lễ hội đèn trời, chỉ muốn sờ cơ bụng của người mẫu nam, thì anh – người lẽ ra đang công tác ở Las Vegas – bỗng gỡ mặt nạ bước tới.

    Không nói một lời, từ từ tiến lại gần.

    Tôi lùi từng bước, cho đến khi lưng đụng vào tường. Anh kéo tay tôi, đặt lên người mình.

    “Không sờ à?”

    Tôi run rẩy bật khóc:

    “Nhưng… nhưng mà đây không phải là cơ bụng!”

  • NHẦM GIƯỜNG CÔNG CÔNG

    Trong yến tiệc xuân, ta vừa gặp Tiểu Hầu gia đã một lòng tình si, nguyện theo chàng.

    Nhưng chàng sống chết không đáp lại tình cảm của ta.

    Vì thế ta đành hạ thuốc thật nặng để ngủ với chàng.

    Sau ba ngày ba đêm “kịch chiến”, ta vừa vịn eo nhức mỏi vừa hí hửng nhận mười dặm sính lễ mà Hầu phủ đưa tới.

    Ngày hôm sau khi gả qua.

    Nhìn nam nhân trước mặt, ta chỉ biết khóc không ra nước mắt.

    Trời xanh ơi! Ta ngủ nhầm người rồi! Ta ngủ với phụ thân của Tiểu Hầu gia!

  • Cái Kết Của Một Bộ Phim Ngắn

    Chỉ vì một bộ phim ngắn cần 9 tệ 9 để mở khóa cái kết, tôi đã ly hôn với Lục Thành Viễn khi 58 tuổi.

    Con trai nói tôi làm loạn chỉ vì tiền.

    Lục Thành Viễn không nói một lời, mặc nhiên thừa nhận tất cả.

    Chỉ có tôi biết,

    Lúc anh ta đến 9 tệ 9 cũng không chuyển cho tôi, thì lại sẵn sàng mua vòng vàng cho người phụ nữ khác.

  • Ông chủ tiệm mì là chồng tương lai của tôi

    Ông chủ tiệm mì giao nhầm món.

    Nói muốn miễn phí cho tôi một tuần.

    Tôi:

    【Không cần đâu không cần đâu, anh bồi tôi một đêm là được rồi.】

    Ông chủ:

    【?】

    Tôi nghi hoặc:

    【…Không đồng ý à?】

    Mười phút sau.

    Ông chủ từ tốn nhắn lại:

    【Không phải.】

    【Vậy lát nữa tôi qua.】

  • Vọng Tiểu Mãn

    Trong một chương trình tạp chí, ống kính vô tình quay trúng một bức chân dung với “kích cỡ siêu đại” treo ở góc nhà tôi.

    Người đàn ông khỏa thân trong tranh, rõ ràng là tay đua đẳng cấp — Chu Hứa!

    Cả mạng xã hội bùng nổ, ai nấy đều nói tôi là fan cuồng của Chu Hứa.

    Ngay hôm đó, Chu Hứa – người suốt tám trăm năm không động vào mạng xã hội – bất ngờ đăng bài giải thích:

    [Túng tiền, đi làm người mẫu phòng tranh. Mong mọi người đừng suy đoán quá đà.]

    Fan:

    [7 tuổi đã được tặng phiên bản giới hạn Ferrari, 10 tuổi gia đình bỏ hàng chục triệu tệ xây đường đua riêng trong nhà, 16 tuổi chơi F3 giành cú đúp vô địch, 19 tuổi trở thành tay đua F1 trẻ nhất lịch sử, sau đó liên tiếp vô địch 5 giải Grand Prix, anh mà gọi là túng tiền?!]

    Nửa đêm, Chu Hứa tức phát điên, lại lên mạng phản hồi lần nữa:

    [Phải, tôi thừa nhận mặc đồ xộc xệch là cố tình quyến rũ người ta, rốt cuộc còn chưa tán đổ được thì các người mới vừa lòng đúng không!!!]

  • Nhà Nghèo Không Phải Lý Do Để Mặt Dày

    Sau khi đại học khai giảng, ba mẹ thương tôi vất vả nên đã mua hẳn một chiếc Audi A8 làm xe đi lại cho tiện.

    Vừa nhìn thấy logo xe, bạn cùng phòng tôi đã không giữ được bình tĩnh.

    “Nhà tôi cả nhà đều là hộ nghèo, sao cậu lại nỡ mua chiếc xe đắt tiền thế chứ!”

    “Cậu là con gái mà chạy loại xe này, người ta sẽ mắng là không biết xấu hổ đấy! Hay là chuyển xe cho anh trai tớ, để anh ấy làm tài xế cho cậu luôn đi!”

    “Dù sao sau này cậu cũng sẽ gả cho anh ấy, xe này cũng thành tài sản chung của vợ chồng rồi, giờ làm thủ tục luôn cũng được!”

    Tôi trợn trắng mắt, cạn lời toàn tập.

    “Nhà cậu là hộ nghèo thì liên quan gì tới tôi? Tôi chạy xe gì thì có liên quan đến các người à?”

    “Với lại anh cậu tôi còn chưa gặp bao giờ, trăm tám chục triệu mà bảo tôi chuyển tên cho người lạ, tưởng tôi vừa ngu vừa nhiều tiền chắc?”

    Lúc đó, mặt Lưu Dung đỏ bừng, lườm tôi rồi chạy ra ngoài.

    Tối hôm đó, cô ta gọi anh trai tới, đợi tôi ngủ say rồi lén lái xe đi mất.

    Thấy vẻ mặt đắc ý của cô ta, tôi báo công an liền.

    Dám trộm bản sáng lập của A8? Tôi cho hai người bóc lịch đến già!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *