Tôi Sắp Sinh Nhưng Chồng Lại Đi Du Lịch Cùng Bố Mẹ Chồng

Tôi Sắp Sinh Nhưng Chồng Lại Đi Du Lịch Cùng Bố Mẹ Chồng

Còn mười ngày nữa là đến ngày dự sinh của tôi, vậy mà tôi lại phát hiện một tin nhắn làm thủ tục check-in máy bay trong điện thoại của chồng.

Tôi tò mò hỏi:

“Anh mua vé máy bay cho ai thế?”

Châu Quân hơi khựng lại, vẻ mặt lúng túng quay đi chỗ khác, nói nhỏ:

“Anh mua cho anh với ba mẹ anh.”

Tôi tưởng mình nghe nhầm, sững sờ hỏi lại:

“Anh với ba mẹ anh có vé máy bay ngày mai? Mọi người định đi đâu?”

Châu Quân do dự một chút, rồi cắn răng nói:

“Ba mẹ và anh định đến thủ đô chơi mấy ngày.”

1.

Tôi thật sự không tin nổi tai mình, sững sờ hỏi:

“Anh đang nói cái gì vậy? Em sắp sinh rồi mà ngay lúc này anh lại đi du lịch với ba mẹ anh?”

Châu Quân giải thích:

“Trước giờ công việc bận quá, giờ khó khăn lắm mới có thời gian rảnh. Ba mẹ anh cũng nói mãi là muốn đi thủ đô chơi, nên anh tranh thủ dẫn họ đi.”

Tôi cảm thấy quá vô lý, nói:

“Thời gian rảnh của anh chẳng phải là do xin nghỉ để chăm vợ sinh con sao? Anh lại lấy kỳ nghỉ đó đi du lịch với ba mẹ à?”

Châu Quân bĩu môi khó chịu:

“Nghỉ chăm vợ sinh cũng là kỳ nghỉ của anh, anh dùng thế nào là quyền của anh. Hơn nữa, còn mười ngày nữa mới đến ngày sinh, anh cũng phải sắp xếp thời gian cho hợp lý chứ. Chẳng lẽ ngày nào cũng ngồi nhà canh em sinh? Em cũng đâu có sinh ngay được, ở nhà suốt thì chán chết đi được!”

“Với lại bọn anh chỉ đi chơi năm ngày thôi, chắc chắn sẽ về kịp trước khi em sinh.”

Không trách sao trước đó anh cứ đòi nghỉ sớm, tôi còn tưởng anh lo tôi ở nhà một mình dễ chuyển dạ nên muốn ở bên cạnh để tôi yên tâm. Lúc đó tôi còn cảm động lắm. Ai ngờ anh đã lên kế hoạch từ trước để đi du lịch.

Tôi cố gắng kiềm chế cơn giận, hỏi:

“Vậy sao anh không nói với em trước?”

Châu Quân lầm bầm:

“Nếu nói trước thì em chắc chắn không đồng ý…”

Tôi cắt lời anh:

“Nên anh tính giấu em, rồi làm trước báo sau đúng không? Lần trước đi khám thai, bác sĩ cũng nói rồi mà, đâu chắc sẽ sinh đúng ngày dự sinh, có thể sớm hoặc muộn hơn. Lỡ đến lúc đó em đẻ thật, anh và ba mẹ đều đi rồi, chỉ còn mình em ở nhà, lỡ có chuyện gì thì sao?”

Châu Quân tỏ ra khó chịu:

“Làm gì dễ sinh đến vậy? Với lại, bác sĩ nói thế là để phòng trách nhiệm, lỡ có chuyện gì thì không bị đổ lỗi. Mà nói thật, cho dù em có sinh sớm đi chăng nữa, thì bên cạnh nhà mình là bệnh viện, gọi cấp cứu 120 thì năm phút là xe tới ngay. Bác sĩ, y tá chuyên nghiệp như vậy, chắc chắn không sao đâu. Mà mẹ anh cũng nói rồi, sinh con đầu lòng không nhanh như vậy đâu, thường phải đau mấy ngày. Đến lúc đó bọn anh bay về vẫn kịp.”

Tôi nhìn anh chằm chằm, không thể tin nổi những lời này lại được nói ra từ một người sắp làm cha.

2.

Thấy anh cố cãi cho bằng được, tôi cũng không muốn tranh luận nữa. Mà anh thì rõ ràng cũng không có ý định dỗ dành tôi. Không khí rơi vào trạng thái lạnh lẽo.

Đúng lúc đó, một cuộc điện thoại vang lên, phá vỡ sự im lặng.

Châu Quân nhìn màn hình, mặt biến sắc, do dự một lúc rồi bắt máy, nói nhỏ:

“Mẹ à, ừ, chuẩn bị xong rồi… Không, không có cãi nhau đâu… mẹ đừng nghĩ lung tung.”

“Ơ sao mẹ lại nói không đi nữa… bọn con thật sự không cãi nhau…”

“Vé máy bay, khách sạn đều đặt xong rồi mà. Mẹ không phải vẫn luôn nói muốn đi thủ đô chơi sao? Con chắc chắn sẽ đưa ba mẹ đi mà.”

“Đừng… đừng mà…”

Cúp máy xong, Châu Quân thở dài:

“Đấy, em thấy chưa? Ba mẹ anh lo cho em nên mới nói không đi nữa.”

“Ba mẹ anh vì em mà hy sinh nhiều như vậy, sao em không nghĩ cho ba mẹ anh một chút? Họ mong chờ chuyến đi này bao lâu rồi, còn khoe với cả họ hàng, ai cũng ghen tị với họ.”

“Đợi em sinh con xong, ba mẹ anh còn phải qua đây giúp em chăm con nữa. Ít nhất là đến khi con ba tuổi, đừng nói đi du lịch, muốn đi chơi ở thành phố bên cạnh cũng không có thời gian đâu.”

Tôi cười nhạt trong lòng. Nếu thực sự nghĩ cho tôi, thì đã không chọn thời điểm này để đi chơi.

Tôi cố nhịn, nói:

“Vậy thôi, mỗi bên nhường một bước. Em cũng không muốn để ba mẹ anh nghĩ em ích kỷ. Ba mẹ anh vẫn đi du lịch như kế hoạch, còn anh thì ở nhà với em.”

Ai ngờ Châu Quân phản ứng gay gắt, bật dậy nói lớn:

“Không được! Ba mẹ anh lớn tuổi rồi, chưa từng đi xa, lại không quen đường xá. Đừng nói đi chơi, vừa xuống máy bay cũng không biết đi đâu! Em bảo anh để hai người già ở lại thủ đô một mình, em nói ra lời đó không thấy tàn nhẫn à?”

Tôi cũng không chịu yếu thế:

“Vậy còn anh thì nhẫn tâm bỏ mặc em ở nhà một mình sao? Anh không sợ lúc em sinh chẳng có ai bên cạnh à? Sinh con là một chân bước vào cửa tử, có thể một xác hai mạng bất cứ lúc nào, anh không hiểu điều đó sao?”

Châu Quân sa sầm mặt, lớn tiếng mắng:

“Em đừng lấy mấy chuyện này ra để dọa anh! Bây giờ công nghệ y tế hiện đại thế, sinh con làm sao mà chết được! Nếu dễ chết như vậy thì sao người ta vẫn sinh con rầm rộ? Xác suất một phần vạn, tại sao lại cứ phải xảy ra với em? Đi xe còn dễ tai nạn hơn, thế sao người ta vẫn lái xe đầy đường?”

“Lúc đầu anh còn thấy băn khoăn không biết đi du lịch với ba mẹ mà không đưa em theo có hợp lý không, nhưng bây giờ nghĩ lại, quyết định này quá đúng luôn! Ngày mai bọn anh đi là chắc rồi!”

Vậy là cả hai đứa đều không chịu nhường, cãi nhau đến mức chẳng ai buồn nói chuyện với ai nữa.

Similar Posts

  • Bác Sĩ Sản Khoa Tự Cứu

    Kiếp trước, tôi đã dốc hết sức lực để cứu sống một sản phụ bị tắc mạch ối.

    Không ngờ gia đình họ vừa cảm ơn rối rít trong bệnh viện, quay lưng đã đưa tôi lên mạng,

    nói rằng chính vì thao tác sai sót trong lúc đỡ đẻ của tôi mà sản phụ phải cắt bỏ tử cung.

    Tôi bị bạo lực mạng suốt 7 tháng, cuối cùng cầu cứu vô vọng, lựa chọn lấy cái chết tỏ rõ trong sạch, để lại di thư: “Hãy trả lại công bằng cho tôi.”

    Sống lại một đời, tôi không trông chờ ai đứng ra thay mình minh oan.

    Tôi sẽ dũng cảm đối mặt một lần nữa với ca phẫu thuật như cơn ác mộng ấy.

    Tôi phải – tự cứu mình.

  • Đạn Mạc Bảo Tôi Đi Cứu Anh Trai

    Lúc đang ở trong chuồng heo lấy trứng cho lợn, tôi nhìn thấy dòng chữ bay lơ lửng trong không trung.

    “Nhị Muội còn đang gỡ bom à, mau đến bên khối đá lớn gần khe núi cứu anh trai cô đi, chậm thêm chút nữa là chân anh ấy không giữ được đâu!”

    Tôi không nhúc nhích.

    Tập trung cao độ, dao vừa đưa là trứng rơi xuống rổ.

    Chỉ bởi vì… tôi đã trọng sinh.

    Kiếp trước, tôi nghe theo lời của mấy dòng chữ đó, đội mưa gió tơi bời, quỳ xuống cầu xin hàng xóm cho mượn xe đưa anh đến bệnh viện, mới giữ được chân cho anh.

    Nhưng rồi anh lại vì không cứu được “bạch nguyệt quang” mà sinh bệnh trầm cảm.

    Để khiến anh vui, tôi nhường cơ hội vào đại học cho anh, một lòng ở quê nuôi heo, nâng đỡ cho tương lai của anh.

    Kết quả là khi tôi mắc trọng bệnh cầu xin anh cứu giúp, anh lại không đưa cho tôi một xu.

    “Tiểu Ngư chỉ cách tao chưa đến mười mét, mày cũng không cứu, loại súc sinh như mày không xứng làm em gái tao!”

    Lúc đó tôi mới nhận ra, anh đâu phải trầm cảm, rõ ràng là đã hận tôi đến tận xương tủy.

    Giờ tôi sống lại một lần nữa.

    Thì… so với anh tôi, chẳng phải heo con đáng giá hơn nhiều sao?

  • Thế Giới Tận Thế Vì Nắng Nóng, Người Cô Độc Miệng Tự Chuốc Hậu Quả Fuil

    Ông nội đột ngột qua đời, để lại hai căn nhà.

    cô – người xưa nay tính toán chi li – lại chủ động chọn căn nhà cũ nát, để lại căn hộ khu học vụ giữa trung tâm thành phố cho nhà tôi.

    Chúng tôi lúc ấy chỉ thấy ngạc nhiên chứ không nghĩ ngợi nhiều, âm thầm chấp nhận.

    Ai ngờ, ngay lúc ký giấy tờ, tôi nghe được tiếng lòng của cô:

    “Đừng tưởng là chiếm được lợi, bà đây chọn chính là khu an toàn đấy! Đợi vài ngày nữa nóng chết cả nhà tụi bây cho biết!”

  • Căn Nhà Hello Kitty Và Sự Trở Về Của Chính Chủ

    Tôi ra nước ngoài tham gia cuộc thi, bạn trai lén lút đem biệt thự của tôi tặng cho nhỏ thanh mai.

    Khó khăn lắm mới trở về, vừa đẩy cửa ra, tôi với nhỏ thanh mai trợn tròn mắt nhìn nhau, ai cũng sững sờ.

    Bộ bàn ghế gỗ hoàng đàn và bình hoa cổ của tôi biến mất không dấu vết. Cả căn biệt thự bị sơn thành màu hồng chóe lòe loẹt, ngay cả ghế ngồi cũng vẽ đầy hình Hello Kitty.

    Tôi còn chưa kịp mở miệng chất vấn, nhỏ thanh mai đã ngồi chễm chệ trên con búp bê to đùng lên tiếng trước:

    “Cô có biết tôi đang phỏng vấn không? Một con nhỏ giao đồ ăn như cô đột nhiên xông vào, muốn bị kiện đúng không hả!”

    Bạn trai sợ tôi làm tổn thương nhỏ thanh mai, liền quay sang thao túng tâm lý tôi không ngừng.

    “Khải Địch vừa nổi tiếng nhờ dự án thiết kế ở đây. Em là tiền bối, nhường cô ấy một chút thì sao chứ?”

    “Nghe lời đi, cứ nói đây là nhà của Khải Địch. Cô ấy xây dựng hình tượng là tiểu thư nhà giàu kiêm nhà thiết kế. Nếu bại lộ thì cả đám đều mất mặt.”

    Thanh mai quyết tâm chiếm bằng được biệt thự của tôi.

    “Tôi là nhà thiết kế ngôi sao mới nổi trong nước, chỉ một cuộc phỏng vấn bị gián đoạn cũng khiến cô đền không nổi cái mạng của mình đâu!”

    Dưới ánh đèn flash, tôi bật cười bất lực.

    “Dám ngang nhiên xông vào nhà tôi trộm đồ, cô sắp biết thế nào là ‘lấy mạng ra đền’ thật sự rồi đấy!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *