Tôi Thấy Ma Nước Bình Luận

Tôi Thấy Ma Nước Bình Luận

“Cô ơi, tôi xin cô, cứu con gái tôi với!”

Một người nhảy sông tự tử, mẹ của người rơi xuống nước quỳ rạp dưới chân tôi, cầu xin tôi xuống cứu, nhưng tôi chỉ lạnh lùng đứng nhìn.

Kiếp trước, vì lương tâm trỗi dậy, tôi không chút do dự nhảy xuống sông cứu người.

Tôi dốc hết sức lực, cố gắng nâng cô ta lên khỏi mặt nước.

Thế nhưng, cô ta lại hung hãn dùng hết sức đè đầu tôi xuống nước, không cho tôi lấy một hơi thở.

Cuối cùng, cô ta được cứu, còn tôi thì chết trong làn nước lạnh giá.

Khi được phỏng vấn, hai mẹ con họ lại nói: “Cô ta chết thì liên quan gì đến chúng tôi? Ai bảo cô ta thích làm anh hùng?”

Khi tôi mở mắt ra lần nữa, trên mặt sông là hàng loạt bình luận của những con ma nước đang cuộn trào:

“Thế mạng, mau xuống đây đi!”

1

【Mau nhảy xuống, mau lên, tôi sắp được đầu thai rồi】

【Ghen tị chết mất, tìm được thế mạng tốt thế này cơ mà】

【Tìm kiểu gì thế, tìm kiểu gì thế?】

【Trời ơi, thế mạng này phúc lộc đủ đầy, cô chết thay rồi, kiếp sau tôi nhất định phát tài!】

【Tìm kiểu gì vậy trời?】

Nhìn đám bình luận đang lăn tăn trên mặt hồ, tôi sững người.

Tôi… đã chết rồi sao?

Còn thấy được cả ma nước đang gửi bình luận?

Kiếp trước, như bao ngày bình thường, tôi tan làm rồi đi bộ về nhà.

Nhưng khi đi qua cầu, tôi nhìn thấy một cô gái trạc tuổi tôi, đột nhiên nhảy thẳng xuống sông.

Trước khi nhảy, cô ta còn nhìn tôi rất sâu.

Tôi hoảng loạn.

Tôi chưa từng nghĩ chuyện như vậy lại xảy ra ngay trước mặt mình.

Tôi lập tức hét to cầu cứu, và đám đông cũng nhanh chóng tụ lại khiến tôi an lòng phần nào.

Nhưng mọi người chỉ đứng đó la hét, chẳng ai dám xuống cứu.

Thế là tôi – một người chưa từng bị xã hội vùi dập – trong khoảnh khắc bốc đồng vì chính nghĩa, đã lao xuống nước cứu người.

Ngay khi chạm vào nước, làn nước lạnh buốt khiến toàn thân tôi run lên.

Tôi nghiến răng bơi về phía người đang vùng vẫy và dùng hết sức nâng cô ta lên khỏi mặt nước.

Nhưng cô ta lại như ma nước, hai tay quấn chặt lấy cổ tôi.

Rồi hung dữ đè đầu tôi xuống nước, không cho tôi một giây thở.

Tôi – người chỉ từng bơi ở hồ bơi – hoảng loạn nghẹt thở, ra sức vùng vẫy.

Tay cô ta khỏe đến mức kỳ quái, tôi hoàn toàn không thể thoát ra.

Tôi chợt nhớ đến một đoạn clip từng xem: người không biết bơi khi được cứu sẽ theo bản năng siết chặt “cọng rơm cứu mạng”, khiến việc cứu hộ càng khó khăn hơn.

Không ngờ lần đầu cứu người của tôi lại gặp phải tình huống này.

Tôi cố hét lên bảo cô ta buông ra, nhưng hoàn toàn vô ích.

Người trên bờ ngày càng đông, tiếng hét hoảng loạn vang vọng khắp nơi, nhưng ai cũng bị hành động của cô ta dọa sợ, chẳng ai dám xuống nước.

Nước sông đã tràn vào phổi tôi, đau buốt tận nội tạng, và tôi cũng dần mất hết sức lực vùng vẫy.

Khi linh hồn tôi tan rã, tôi nghe thấy tiếng người ta kéo cô ta lên bờ.

Bác sĩ tuyên bố cái chết của tôi với giọng trầm buồn.

Đối mặt với phóng viên, cô gái được cứu lạnh lùng nói:

“Cô ta chết thì liên quan gì đến tôi? Ai bảo cô ta thích làm anh hùng?”

“Tôi có cầu xin cô ta cứu tôi đâu.”

Tiếng ồn ào đưa tôi trở về thực tại.

“Cứu người với, có người nhảy sông rồi!”

“Trời ơi, gọi cảnh sát đi, gọi 119 nhanh lên!”

Cảm nhận được sức nặng chân thực dưới bàn chân, nhìn dòng bình luận trên mặt hồ lăn nhanh như cuộn băng, đầu óc tôi toàn dấu chấm hỏi.

Vậy… rốt cuộc là tôi đã chết chưa?

Một người phụ nữ trung niên vẻ mặt hoảng hốt chạy tới, nắm chặt lấy tay tôi.

“Cô gái, cứu con gái tôi với!”

Cảm nhận được lực kéo trên cánh tay, tôi cuối cùng cũng kịp phản ứng.

Tôi… vậy mà lại được trọng sinh rồi!

Thấy tôi đứng ngẩn người không nói gì,

Người phụ nữ trung niên lập tức “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất.

“Cô gái, tôi nhìn là biết cô là người tốt, tôi xin cô, cứu con gái tôi với, tôi lạy cô luôn!”

Kiếp trước tôi nhảy xuống quá nhanh, còn không biết là mẹ của người rơi xuống cũng ở trên bờ.

Nghĩ đến đó, ngực tôi phập phồng vì giận.

Thì ra kiếp trước chỉ có mỗi tôi là con ngốc!

Con gái ruột nhảy sông, làm mẹ mà không chịu xuống cứu?

【Cô chọn thế mạng kiểu gì thế? Sao đứng ngốc ra đấy?】

【Cô ta bị ngốc hả? Để cô ta thế mạng, lỡ kiếp sau cô cũng bị ngốc thì sao!】

【Bậy bạ, ngày nào cô ta chẳng đi đường này, tôi theo dõi lâu rồi, nói chuyện qua điện thoại rõ ràng rành mạch, không thể là đồ ngốc được】

【Ngốc thì cũng là ngốc】

Nhìn thấy những câu nói của đám ma nước, sống lưng tôi lạnh toát.

2

Dù không nhìn thấy ánh mắt của bọn họ, nhưng tôi thừa biết, “thế mạng” mà họ nói chính là tôi.

“Ơ này cô gái, cô làm sao thế, đây là chuyện sống chết mà, người ta mẹ nó quỳ xuống rồi, cô còn lạnh lùng như vậy à?”

“Đúng đó, giờ giới trẻ chẳng có tí tinh thần nghĩa hiệp nào, toàn là ích kỷ thôi!”

“Nếu tôi trẻ lại mười tuổi, tôi xuống cứu liền!”

Similar Posts

  • Tầm Vãn

    Tôi đã tốn không ít tiền để theo đuổi Phó Lâm Dạ.

    Đêm đầu tiên anh đi làm “bánh bao ca”, tôi đã bao trọn.

    Vừa định ra tay thì chuông cửa vang lên, cô thanh mai trúc mã của anh đứng ngoài cửa, nước mắt lưng tròng:

    “Chị ơi, chị có thể trả anh ấy lại cho em không? Anh ấy chỉ vì chọc giận em mới đi cùng chị…”

    Tôi nhướng mày, nhìn về phía Phó Lâm Dạ.

    “Thật vậy sao?”

    Anh ta do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn mềm lòng gật đầu trước tiếng khóc của cô gái.

    “Xin lỗi Tầm Vãn, anh…”

    “Không cần giải thích.”

    Tôi mất hứng xoay người rời đi, tiện tay nhận cuộc gọi video từ kẻ thù không đội trời chung.

    Đầu bên kia gào lên: “Tầm Vãn! Phó Lâm Dạ được, tại sao tôi lại không?”

    “Là do cơ bụng tôi ít hơn anh ta một múi, hay do tôi liếm chưa đủ giỏi? Cô nói gì đi chứ!”

    Tôi cười nhạt:

    “Vậy thì tôi không cần anh ta nữa, anh đến đi.”

  • Vật Hy Sinh Mười Sáu Năm

    Năm ta đói khổ cùng cực, vì đói khát mà phải ra phố ăn mày, bị người ta đánh cho suýt mất mạng.

    Khi ấy, Thẩm Dư Bạch ném cho ta một thỏi kim nguyên bảo, nói rằng:

    “Tiểu ăn mày, bản công tử cho ngươi bạc, bảo hộ ngươi từ nay khỏi đói khổ. Chỉ cần ngươi theo ta bán mạng, thế nào?”

    Ta ôm lấy kim nguyên bảo, cúi đầu đáp một tiếng: “Được.”

    Mười sáu năm theo hầu, ta liều chết cứu hắn mười tám lượt.

    Hắn si mê thân xác ta, ngày đêm tham hoan, tiêu kim như nước, sủng ái ta đến cực điểm.

    Thiên hạ đều nói: Thẩm Dư Bạch nhất định sẽ cưới ta làm chính thê.

    Nào ngờ hôm ấy mây tan mưa tạnh, phấn hương tàn lụi, đoạn tình như gió thổi qua rèm.

    Hắn hôn nhẹ lên tai ta, vứt lại một bao xuân dược, nhàn nhạt nói:

    “Từ nay chớ đến nữa. Ngươi hãy đi quyến rũ Tạ Cảnh.”

    “Chỉ khi Tống Tri Vi tận mắt thấy hai người dâm loạn, nàng mới chịu chết tâm mà gả cho ta.”

  • Sau Tấm Màn Hào Quang

    Dạo gần đây con gái tôi rất khác thường.

    6 tháng trước, con bé vui vẻ nói với tôi nó sắp được vào đoàn phim để quay.

    Kể từ hôm đó nó không còn gọi video cho tôi nữa, chỉ thường xuyên gửi một đoạn video ghi lại lúc đang làm việc.

    Mãi đến khi tôi phát hiện ra con bé mặc tã dưới váy trong một video mà nó gửi cho tôi.

  • Sự Thật Sau Con Dấu Đỏ

    Mang thai tám tháng, ông chồng cảnh sát điều tra cuối cùng cũng có thời gian rảnh, lần đầu tiên đi cùng tôi đến bệnh viện khám thai.

    Nhưng vừa bước vào bệnh viện, chiếc điện thoại mã hóa vệ tinh của anh ta liền rung lên khẩn cấp.

    Tên người gọi chỉ lướt qua một cái, nhưng người chồng luôn điềm tĩnh của tôi lại lập tức trở nên hoảng loạn.

    “Vợ à, có thông báo đỏ khẩn cấp, lại có tội phạm truy nã quốc tế nhập cảnh rồi, anh… xin lỗi…”

    Anh ta vô cùng sốt ruột, mang theo khí thế không cho phép từ chối của kẻ ở trên cao, vội vã nói lời xin lỗi rồi rời đi.

    Mà tôi thì đang nhìn theo bóng lưng chiếc xe địa hình anh ta lái vụt qua, tay đã siết chặt tờ giấy siêu âm đến mức vò nát.

    Tôi ôm bụng bầu chặn một chiếc taxi, nhanh chóng nói:

    “Bác tài, bám theo xe phía trước.”

    Hừ, tội phạm truy nã đỏ? Lời nói dối này thật sự buồn cười.

    Cục An ninh quốc gia do cha tôi làm lãnh đạo còn chưa nhận được thông báo, một cảnh sát điều tra chỉ hỗ trợ vụ án như anh ta thì có thể có ‘tội phạm’ nào khẩn cấp đến mức đó?

    Tôi muốn xem thử, rốt cuộc là vị ‘lãnh đạo’ nào gấp gáp như vậy phải ‘ra lệnh’ cho anh ta.

  • Nỗi Đau Của Quá Khứ Full

    Trong lúc chơi trò “Thật lòng hay mạo hiểm”, tôi đứng dậy đi vệ sinh.

    Khi quay lại, đúng lúc bạn trai tôi bị hỏi đến.

    Mấy người bạn trêu anh ấy sắp cưới vợ đến nơi rồi, anh ấy khựng lại:

    “Không muốn kết hôn, chỉ muốn chia tay.”

    Cả đám phá lên cười: “Đừng đùa chứ, từ lớp 10 đến giờ cậu theo đuổi nữ thần học bá suốt mười năm, cuối cùng mới cưa đổ được bạch nguyệt quang, sao mà nỡ buông tay?”

    Nhưng anh ấy chỉ bực bội rút ra một điếu thuốc:

    “Nếu như cô ấy nói với cậu rằng, từng bị cha dượng xâm hại, bị anh trai nuôi quấy rối, thậm chí còn bị mấy tên côn đồ chụp ảnh nhạy cảm trên đường thì sao?”

  • Thanh Thủy Viện

    Ta ở nơi tổ trạch vì tổ mẫu thủ tang suốt ba năm, đến khi quay lại kinh thành, thì một nữ tử tên là Tiết Ngọc Uyển đã thay ta chiếm lấy vị trí vốn dĩ thuộc về ta.

    Nàng được mẫu thân thiên vị, huynh trưởng thương yêu, ngay cả vị hôn phu của ta cũng đứng ra bảo vệ nàng.

    Mẫu thân lấy hiếu đạo ép ta phải nhường nhịn.

    Bà nói: tất cả đều là do ta thiếu nợ Tiết Ngọc Uyển.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *