Tôi Vô Tội Nhưng Không Ai Tin Tôi

Tôi Vô Tội Nhưng Không Ai Tin Tôi

Chương 1

Đồn công an bất ngờ gọi điện cho tôi, hỏi tôi có phải tháng trước từng mua một ly trà sữa, rồi lỡ tay làm rơi xuống đất không.

Tôi trả lời: “Đúng là có chuyện đó thật.”

Cảnh sát thấy tôi thừa nhận thì nói tôi gặp rắc rối rồi, kêu tôi đến đồn một chuyến.

Tôi nghĩ thầm: “Chỉ là làm rơi ly trà sữa thôi mà, có gì to tát đâu mà thành rắc rối?”

Đến nơi, cảnh sát nghiêm giọng nói với tôi:

“Cô gái, tháng trước có người không cẩn thận giẫm phải ly trà sữa cô làm rơi, trượt ngã bị thương nghiêm trọng, phải đưa vào viện cấp cứu.”

Tôi chết đứng tại chỗ.

Cảnh sát đưa tôi vào phòng hoà giải. Trong đó có một cô gái đang ngồi, cánh tay bó bột, phía sau đầu quấn băng trắng, mặt mũi đỏ bừng vì khóc.

Tôi còn đang hoang mang chưa kịp định thần thì cảnh sát bật màn hình, chiếu lại đoạn camera an ninh tại hiện trường.

Trong video, túi giấy đựng trà sữa của tôi bị rách, ly trà rơi xuống đất, tôi tỏ ra khá bực và cứ thế bỏ đi.

Khoảng mười phút sau, cô gái kia đi ngang qua. Ai từng đi mua sắm ở trung tâm thương mại đều biết — cửa hàng chen chúc khắp nơi, xe cộ thì không được phép đi vào, nên chẳng ai nghĩ đến việc phải nhìn dưới chân.

Cô ấy vô tình đạp trúng vũng trà sữa đổ ra, trượt ngã, đập mạnh đầu và tay xuống đất.

Cảnh sát đưa tôi xem báo cáo y tế, nói:

“Tay phải của cô ấy bị gãy, xương sọ phía sau đầu cũng bị nứt. Để lấy mảnh xương vỡ ra khỏi não, bác sĩ buộc phải mổ sọ. Nói thẳng ra, may mà cô ấy còn sống, chứ không thì giờ cô đã bị tạm giam hình sự rồi.”

Tôi nhìn cô gái ấy đờ đẫn.

Cô ấy rất xinh, nhưng lời cảnh sát nói chẳng khác nào tuyên bố — cuộc đời cô ấy coi như chấm dứt rồi.

Cô ấy không còn xương phía sau đầu nữa, sau này sẽ phải gắn một miếng kim loại lớn vào, tóc cũng chẳng thể mọc lại được.

Cô ấy khóc đến khản giọng.

Cảm giác tội lỗi và day dứt tràn ngập trong tôi.

Chỉ vì tôi vô tình làm rơi một ly trà sữa… mà phá hỏng cả cuộc đời của một người con gái.

Cảnh sát nói tiếp:

“Hiện tại cô ấy yêu cầu bồi thường bảy trăm nghìn tệ. Chúng tôi chỉ hỗ trợ hòa giải, nếu không thành công thì cô ấy sẽ khởi kiện ra toà.”

Bảy trăm nghìn.

Cả đời này tôi cũng không tích góp nổi chừng đó tiền.

Tất cả tài sản tôi có, chỉ là ba mươi nghìn tệ.

Đó là số tiền tôi chắt bóp từng chút một, dành dụm để mua chiếc Wuling Hongguang MINI. Mỗi tháng tôi đều tự nhủ phải cố gắng, chỉ cần mua được chiếc xe nhỏ này, sau này đi làm mưa gió cũng không ngại.

Thế nhưng, khi giấc mơ vẫn còn dang dở, thì bảy trăm nghìn kia đã như một ngọn núi lớn, đè nặng lên cuộc đời tôi.

Cảnh sát khuyên tôi nên cố gắng giải quyết riêng, vì họ nói rằng từng gặp nhiều trường hợp như thế rồi, và nếu ra toà thì người thua chắc chắn sẽ là tôi.

Tôi lí nhí phản bác:

“Vì sao lại bắt tôi đền tiền chứ? Chẳng phải trung tâm thương mại có nghĩa vụ đảm bảo an toàn cho khách hàng sao?”

Cảnh sát đáp:

“Đúng là trung tâm thương mại cũng có trách nhiệm nhất định, nhưng khách hàng cũng không có quyền làm đổ trà sữa ra sàn rồi không xử lý gì cả. Trách nhiệm chính vẫn là cô.”

Tôi vội nói:

“Nhưng lúc đó tôi có báo cho nhân viên vệ sinh mà!”

Cảnh sát ngẩn ra một lúc, rồi hỏi:

“Cô có báo cho nhân viên vệ sinh thật à?”

Tôi gật đầu xác nhận. Tôi nói rằng ngay sau khi làm rơi trà sữa, tôi đã lập tức nói với nhân viên vệ sinh trong trung tâm thương mại.

Tôi vẫn nhớ rõ hôm đó vì cực kỳ xui xẻo — ly trà sữa rơi xuống đất còn văng cả vào chiếc váy mới mua của tôi.

Tôi vội đi vào nhà vệ sinh để xử lý vết bẩn, tình cờ gặp cô lao công nên tiện miệng nhắc chị ấy một tiếng.

Mấy anh cảnh sát nhìn nhau, rồi bảo tôi đợi một chút, họ sẽ liên lạc với phía trung tâm thương mại.

Họ gọi điện yêu cầu trung tâm thương mại kiểm tra lại bảng phân ca để xác định hôm đó ai là người trực ở tầng bốn và mời người đó tới phối hợp điều tra.

Chẳng bao lâu, quản lý bên trung tâm thương mại đã đến.

Ông ta ăn mặc bóng bẩy, vừa bước vào đã bắt tay cảnh sát, tự giới thiệu họ Vương, là quản lý của toà nhà.

Sau lưng ông ta là một cô lao công trông rất rụt rè.

Tôi nhận ra ngay và lập tức nói với cảnh sát rằng chính là cô này tôi đã nhắc hôm đó.

Cảnh sát hỏi cô ấy:

“Tôi hỏi cô, cô phải nói thật. Hôm đó cô gái này có nhắc cô là có trà sữa bị đổ ra đất, bảo cô xử lý không?”

Tôi thở phào nhẹ nhõm, trong lòng nghĩ: Mình sắp được minh oan rồi.

Nhưng ngay lúc tôi nghĩ vậy, ông Vương quay sang nói với cô lao công:

“Cô nhớ kỹ lại xem, nếu cô thừa nhận cô ấy có nói với cô, thì toàn bộ trách nhiệm sẽ là của trung tâm thương mại, không liên quan đến cô ấy nữa đâu.”

Similar Posts

  • Ánh Trăng Không Thuộc Về Tôi

    Mười năm hôn nhân, cuối cùng cũng hạ màn.

    Tôi tận mắt chứng kiến chàng thiếu niên năm nào, trong mắt chỉ chứa đựng hình bóng tôi, từng bước, từng bước rời xa.

    Giữa chúng tôi tựa như hai đường thẳng song song, vĩnh viễn chẳng còn điểm giao nhau.

    Và “người thứ ba” ấy, mãi mãi quan trọng hơn tôi.

  • Bảy Năm Tơ Vương

    Ta từng thương mến Cố Hành Chỉ suốt bảy năm, nhưng cuối cùng người lựa chọn thoái hôn, cũng chính là ta.

    Năm ấy, hỏa hoạn thiêu trụi chùa Độ Vân, ta từ trong gỗ vụn bò ra, chợt thấy chàng như kẻ điên lao vào biển lửa, nhưng khi ánh mắt bắt gặp Chu Đại, chàng liền lặng lại.

    Hai người tựa ngọc đối diện nơi xa, ta lau sạch mặt mũi, lặng lẽ xuống núi.

    Kể từ đó mới hiểu, có những thứ không phải của mình, thì mãi mãi không phải của mình. Gượng ép chiếm đoạt, chỉ chuốc lấy đắng cay.

  • Ánh Hào Quang Bị Lãng Quên

    Người nổi tiếng như Phó thiếu gia, chỉ sau một đêm đã mất hết ánh hào quang — phá sản, tàn tật, bạn gái cũng nhanh chóng bỏ đi.

    Khi mọi người đều hả hê giẫm đạp anh, tôi lại lặng lẽ bước đến bên anh.

    Về sau, Phó Thần vực dậy mạnh mẽ hơn xưa, nâng niu tôi như trân bảo.

    Nhưng tôi biết, anh từng nói với người yêu cũ:

    “Tôi biết ơn cô ấy, nhưng yêu thì chỉ dành cho em.”

  • Phượng Vị Đông Cung

    Thái tử phi Lâm Uyển từ trước đến nay luôn tôn sùng quan niệm thành thân muộn, sinh con muộn.

    Mãi đến năm hai mươi tuổi nàng mới chịu bước vào Đông Cung, chính thức đảm nhận vị trí chủ trì hậu viện.

    Thế nhưng sau khi thành hôn, nàng lại nhất quyết không chịu vì Thái tử mà khai chi tán diệp, kéo dài huyết mạch.

    Nàng khăng khăng phải đợi đến năm hai mươi lăm tuổi mới chịu sinh con.

    Không chỉ vậy, nàng cũng chẳng bận tâm quản lý việc trong phủ.

    Ngày ngày cải trang thành nam tử, lén rời khỏi hoàng cung, tụ tập cùng đám thảo khấu giang hồ uống rượu mua vui.

    Thái tử nhiều lần khẩn cầu nàng phá lệ sinh con, nhưng nàng lại ngẩng cao đầu buông lời cuồng ngạo: “Gấp cái gì? Đợi ta chơi cho thỏa đã, năm hai mươi lăm tuổi tự khắc sẽ sinh.”

    “Nếu giang sơn họ Trần các người nhất định phải dựa vào việc ta mang thai sớm mới giữ vững được thì thà rằng mất nước sớm cho xong.”

    Hoàng thượng nghe vậy long nhan chấn nộ, lập tức chỉ định ta làm Thái tử Trắc phi.

    Ngày đại hôn, Lâm Uyển cầm roi ngựa quật thẳng về phía ta: “Thái tử căn bản không yêu ngươi! Nữ nhi Thẩm gia các người rốt cuộc là không tìm được phu quân hay sao? Mà phải vội vã b/ò vào Đông Cung làm công cụ sinh đẻ thế này!”

    Ta chỉ mỉm cười.

    Ta sinh ra người kế vị cho hoàng thất.

    Ta theo đuổi quyền lực tối cao.

    Nam nhân có yêu ta hay không, rốt cuộc quan trọng đến thế sao?

  • Rời Xa Thẩm Tư Hằng

    TV đang phát bản tin tài chính.

    Thẩm Tư Hằng cầm ly cà phê, đứng trước cửa sổ sát đất. Bóng lưng thẳng tắp, đường vai căng cứng. Ánh mặt trời phủ lên người anh một lớp viền vàng óng ánh, vừa cao quý vừa xa cách.

    Giọng phát thanh viên vang lên rõ ràng: “…Con gái độc nhất của Tập đoàn Tô thị – Tô Vãn, sau khi hoàn thành khóa tu nghiệp ở nước ngoài, hôm nay chính thức trở về nước, sẽ đảm nhiệm chức Phó Tổng Giám đốc tập đoàn…”

    Tách cà phê gõ lên mặt bàn gỗ cứng, phát ra tiếng trầm đục. Một vài giọt cà phê màu nâu sẫm văng ra, rơi xuống mặt bàn sáng bóng.

    Thẩm Tư Hằng không hề nhúc nhích.

    Tôi cúi đầu tiếp tục sắp xếp tài liệu cho cuộc họp chiều nay. Mép giấy hơi cong, tôi dùng móng tay vuốt phẳng lại. Động tác rất nhẹ, trong văn phòng chỉ còn lại giọng phát thanh viên lạnh lùng vô cảm.

    “Được biết, lần này cô Tô Vãn trở về nước, sẽ tiến hành hợp tác chiến lược sâu rộng với Tập đoàn Thẩm thị…”

    Thẩm Tư Hằng cuối cùng cũng động đậy. Anh xoay người lại, ánh mắt không nhìn tôi, mà dừng trên chồng tài liệu tôi vừa sắp xếp xong. Giọng anh khàn khàn, như thể bị cà phê làm bỏng cổ họng.

    “Cuộc họp chiều, hủy đi.”

    Tôi không ngẩng đầu, tiếp tục sắp xếp tài liệu: “Ba giờ có cuộc họp với Tổng giám đốc Vương bên Hằng Viễn, hợp đồng cần anh xác nhận lần cuối. Nếu lùi sang ngày mai, Tổng giám đốc Vương sẽ không kịp bay sang Singapore.”

    “Hủy đi.” Anh lại nói lần nữa, giọng nặng hơn, không cho phép cãi lại.

  • Qr Trước Cửa Phòng Tân Nương

    Ngày cưới của tôi, theo phong tục bên chúng tôi, phía nhà gái sẽ sắp xếp họ hàng bạn bè chặn cửa đòi lì xì.

    Vì thế tôi đã chuẩn bị không ít phong bao.

    Vốn dĩ chỉ để cho vui, mỗi bao nhiều nhất cũng chỉ một trăm.

    Rắc rối cũng bắt đầu từ đây.

    Sau khi liên tục nhét mấy chục phong bao, họ hàng bên nhà gái bắt đầu không hài lòng.

    Chê phong bao ít, nhất quyết không chịu mở cửa.

    Họ nhét qua khe cửa hàng chục mã QR.

    “Quét mỗi người một nghìn lẻ một, không thì đừng hòng bước vào.”

    Tôi đếm thử, tổng cộng ba mươi hai mã.

    Người bên tôi nói hết lời phải trái, phía họ chỉ một câu: không đưa tiền thì không mở cửa.

    Đón dâu có giờ lành, sợ lỡ giờ tôi đành chuyển tiền.

    Lúc đó trong lòng tôi đã rất khó chịu.

    Không ngờ phía sau còn cay hơn — khi tôi vừa gặp cô dâu, định bế cô ấy đi, thì dì cả của cô ấy lên tiếng.

    “Theo phong tục, tiền lên kiệu là một triệu.”

    Sắc mặt tôi có chút khó coi. “Dì ơi, chuyện này không nói trước, cháu không thể xoay ra ngay được.”

    “Không xoay được thì đừng hòng cưới Mộng Mộng đi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *